Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 84

82: Thổ Lộ Chân Tình(Tiếp)

Tuy chỉ là một câu rất là phổ thông, nhưng Dương Thu Trì đã cảm thụ được tình cảm lưu luyến của Tống Vân Nhi đối với bản thân mình. Tống Vân Nhi mới chỉ có mười bốn mười lăm tuổi, vẫn còn là một cô bé, tuy có một thân võ công, nhưng từ nhỏ đã được nâng níu cưng chiều, lần này trải qua một trận đấu tranh sinh tử như vậy, cắn răng mà chịu ráng chờ Dương Thu Trì đến cứu viện, thế mà mãi không thấy tung ảnh, để rồi vào lúc sinh tử tồn vong, cuối cùng hắn lại hiện thân... Nhưng rồi sao đó lại là một tràng ác chiến máu huyết đầm đìa, tận mắt thấy Dương Thu Trì tìm lại mạng sống trong cái chết, nên trong lúc vui mừng sợ sệt chen lẫn như thế, không còn lưu ý gì đến sự dè dặt của thiếu nữ nữa, nhào đại vào lòng Dương Thu Trì, đem hết lời trong tim thể hiện thông qua một lời đơn giản. Xét cho cùng thì Bạch thiên tổng cũng thụ thương không nhẹ, nhưng lão cũng cố nhịn cơn đau, bước tới thi lễ: "Dương huynh đệ, đa ta ngươi lại một lần nữa cứu con gái ta, còn cứu luôn chúng ta nữa."

Dương Thu Trì vừa an ủi Tống Vân Nhi trong lòng, vừa khiêm tốn nói vài lời với Bạch thiên tổng. Tống Vân Nhi nghe tiếng của Bạch thiên tổng, lúc này mới phát hiện mình đang ôm chầm cổ của Dương Thu Trì, nên vội vã bỏ ra, mặt ửng đỏ hồng, gạt lệ trên mi mắt, chuyển thân bước đến bên cạnh Tống tri huyện, hỏi: "Cha, cha không sao chứ?" Cảnh vừa rồi Tống tri huyện nhận thấy hết, nhưng chỉ khe khẽ mỉm cười, nhẹ vuốt tóc con gái: ":Cha không sao, con, con mau đem vết thương, thương trên đùi băng bó lại cho cẩn, cẩn thận đi." Tống Vân Nhi vâng dạ, lấy kim sang dược từ chỗ của cẩm y vệ, tự rửa sạch vết thương, đa71p thuốc rồi xé một vạt áo băng bó lại.

Hiện giờ chỉ còn lại một địch nhân, tuy là nắm giữ con tin, nhưng đã bị bao vây kín mích, không còn chỗ nào để chạy. Tống Vân Nhi đối với Ân Đức không mấy hảo cảm, nên đối với người của Ân gia cũng chẳng mấy ưa gì. Do đó, đối với chuyện hai vợ chồng Ân lão thái gia bị bắt làm con tin, nàng không hề để tâm tới. Hơn nữa, từ cuộc giao thủ vừa rồi Tống Vân Nhi cũng biết, tên thanh y nhân còn lại này có võ công chẳng giỏi là bao, so với bản thân còn thấp kém một bậc, nên tâm tình trong lòng nàng rất thoải mái. Tống Vân Nhi một mặt băng bó, một mặt hỏi Dương Thu Trì: "Đúng rồi, ca, huynh vừa rồi dùng ám khí gì mà làm bị thương Hồng lão đại vậy? Muội vừa nghe một tiếng đoàng cực lớn, thì Hồng lão đại đã xí lắc léo rồi. Ám khí này lợi hại quá, cho muội coi cái có được không?" Bạch thiên tổng cũng rất hiếu kỳ: "Đúng đó, Dương công tử, ám khí của ngươi quả thật là bá đạo, nếu ngươi không dùng ám khí đó, chỉ sợ chúng ta đều không thoát nạn cả rồi. Rốt cuộc là ám khí gì mà lợi hại thế?"

Dương Thu Trì lấp liếm: "Là một thứ ám khí gọi là Phích Lịch đạn, chỉ có hai viên, tôi đã dùng hết rồi. Rất may là không thất thủ." "Phích lịch đạn? Sao huynh bắn ra được? Chẳng lẽ huynh có ngón Đàn Chỉ thần thông?" Tống Vân Nhi kinh ngạc. "Ta không biết Đàn chỉ thần thông, nhưng ta có Đạn nê cầu."

"Nói điêu!" Tống Vân Nhi lườm mắt nhìn hắn, khóe mắt vẫn còn đọng vài giọt lệ, nhưng miệng thì nhoẻn cười nói: "Ám khi của huynh từ đâu mà có? Giúp muội làm hai cái chơi thử, được không?" "Cái này là do một tăng nhân ngao du thiên hạ tặng cho ta. Ta giúp người làm mấy việc vặt, người cho ta hai viên, vừa rồi dùng xong rồi. Người lại rời khỏi Quản Đức huyện đã lâu, muội thử nghĩ coi ta làm cách nào tìm giúp cho muội bây giờ?" "Hừ! Bịa đặt, không tìm giúp thì thôi vậy, ai cần!" Tống Vân Nhi cúi đầu chuyên tâm băng bó vết thương, không thèm lý gì Dương Thu Trì nữa.

Bạch phu nhân lúc này ngồi trên bãi cỏ, ôm con gái Bạch Tố Mai vào lòng thật chặt. Vừa rồi tận mát chứng kiến con gái sắp sửa bị chém bay đầu, một lần nữa suýt mất con, khiến cho bà kinh khủng vô cùng, cứ một mực ôm chặt con gái, không nói nên một lời nào cả. Dương Thu Trì thấy Bạch phu nhân ôm chặt Bạch Tố Mai, hai người kinh hãi hồn vía chưa thể định thần, liền cảm thấy đồng tình, bước đến trước mặt Bạch Tố Mai, thấp giọng hỏi: "Bạch tiểu thư, cô khỏe không?" Sắc mặt Bạch Tố Mai tái nhợt, toàn thân phát run, còn chưa khôi phục khỏi kiếp nạn vừa rồi, nên không nói được lời gì, chỉ ngơ ngẩn nhìn Dương Thu Trì.

------------o0o---------------.