Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 93

91: Tấm Lòng Từ Mẫu

Dương Thu Trì bước đến bên cạnh Phùng Tiểu Tuyết, nhẹ đỡ nàng dậy. Thấy mặt nàng đầy lệ, hắn bèn lấy tay áo lau nhẹ giúp nàng: "Coi nàng kìa, khóc gì mà giống con mèo mướp thế!" Phùng Tiểu Tuyết không nhịn được phá lên cười, nhưng nước mắt lại ràng rụa ra ngay. Dương Thu Trì lại lau lệ giúp nàng: "Tiểu Tuyết, đừng lo mà, ta đã nói rồi, sau này nhất định sẽ đối xử tốt với nàng." Dương Thu Trì thấy nước mắt đã ướt nhòe cả mặt Phùng Tiểu Tuyết, cảm thấy rất đau lòng, nhẹ lấy trán cụng vào trán nàng, dịu dàng bảo: "Tiểu Tuyết, cả đời này của ta chỉ có một vợ, đó chính là nàng!" Mắt Phùng Tiểu Tuyết lộ ra vẻ vui mừng và cảm kích, khẽ gọi: "phu quân...!"

Dương mẫu thấy thái độ của con trai thập phần kiên quyết, hơn nữa bản thân cũng rất đồng tình với Phùng Tiểu Tuyết đáng thương này, liền không bước con bỏ vợ nữa, chỉ nhìn Vương môi bà nhún vai thở dài thườn thượt. Vương môi bà thấy vị Dương thiếu gia này có tính khí thẳng và ngang như vậy, không dám nói nhiều nữa, đem số bạc trắng đưa cho hai người hậu đứng ở sau lưng, sau đó ba người từ biệt. Tần Chỉ Tuệ cao hứng vỗ tay, ôm chầm lấy Phùng Tiểu Tuyết: "Muội nói rồi mà, phu quân không phải là loại người đó!" Phùng Tiểu Tuyết cười, nước mắt vàng óng ánh trong mắt, không nói được lời nào, chỉ biết nhìn Dương Thu Trì tràn đầy hạnh phúc.

Dương mẫu nói: "Con à, con nói một câu cự tuyệt thẳng Bạch thiên tổng như vậy, người ta là đại quan triều đình đó a, vụ này không còn thể diện gì nữa, nếu lỡ như phát cơn thịnh nộ thì làm thế nào?" "Không hề gì, nói cho cùng thì con trai của mẹ cũng là ân nhân cứu mạng một nhà của họ, nếu không có con của mẹ, bọn họ đã sớm tiêu đời rồi!" Dương Thu Trì có chút đắc ý đáp, kỳ thật hắn không thích tự khoe khoang như vậy, nhưng hiện giờ hắn muốn Dương mẫu an tâm, khiến cho bà tinh là Bạch thiên tổng không hề có gì bất lợi đối với mình. Tuy nhiên, ngoài mặt thì hắn làm ra vẻ thật nhẹ nhàng đơn giản, nhưng trong lòng thì lo sợ bất an. Lão Bạch thiên tổng này tính tình nóng như lửa, xem bộ dạng thì ắt là người "sống xa nhà văn hóa" (Chú: chơi chữ, ý chỉ không có văn hóa!), thô lỗ cộc cằn, lại là võ tướng có binh lính trong tay, đã từng lãnh binh đánh trận, hiện tại là quan lục phẩm ở Ứng Thiên phủ. Có thể so sánh, một võ quan lục phẩm tương đương với sư đoàn trưởng thời hiện đại, con gái Bạch Tố Mai của y có thể coi là COCC (con ông cháu cha), còn bản thân hắn chỉ là một tiểu ngỗ tác học đồ giống như sinh viên còn chưa tốt nghiệp, lại đổi nghề chuyển sang làm cán bộ trại tạm giam, một người ở trên trời, một người ở dưới đất thì làm sao sánh được?

Dương Thu Trì tự suy xét, lời của mẹ già nói thật không sai, Bạch thiên tổng người ta là cán bộ lĩnh đạo cao cấp trong quân đội mà chịu cho con gái hạ mình lấy một ngỗ tác tiểu học đồ chưa tốt nghiệp này, thì có thể tự hào nói rằng đã có phúc phận hưởng khói sương tiên tổ, nào ngờ người ta còn tự hạ thân nhờ may mối chủ động đi làm thân, ngươi có thấy qua chuyện đó bao giờ chưa, cái chuyện nhà gái lại chủ động đi hỏi cưới nhà trai ấy? Ngươi có dám nói con gái người ta không lấy được chồng, le le vịt nước đi cầu ngươi cưới hay không? Ngươi coi ngươi là thứ gì thế? Mà dám làm muối mặt một sư trưởng đường đường? Ngươi chuẩn bị đi chết đi! Dương mẫu nói chuyện với Phùng Tiểu Tuyết, Dương Thu Trì ngồi một bên hồ tư loạn tưởng. Chính lúc đó, nghe có người gõ của: "Phanh phanh phanh!... Phanh phanh phanh!" Quỷ sứ gõ cửa rồi! Trong não Dương Thu Trì chợt lóe lên cảm giác như vậy.

Tiểu Hắc cẩu từ trong ổ tiến ra, cảnh giác nhìn ra cửa chính. Một bà vú chạy ra mở cửa viện, hai binh sĩ mang đao ở eo tiến vào vườn, xô bà vú ra, bước vài bước tiến vào phòng khác. Tiểu Hắc cẩu thấy tình thế không ổn, liền im lìm bám sát theo gót họ. Hai binh sĩ đó tiến vào phòng khách, đi một vòng đến trước mặt Dương Thu Trì quát: "Theo chúng ta đi!" Một người trong bọn giơ tay ra chộp cánh tay của Dương Thu Trì.

"Ai da...!" Hai người dường như đồng thời kêu thảm, bỏ Dương Thu Trì ra, đều ôm cẳng chân kêu lên chói lói, máu nhiễm đỏ cả chân hai vệ binh này. Tiểu Hắc cẩu phục cách đó hai bộ, nhìn bọn chúng chằm chằm, thấp giọng gầm gừ, hàm răng nhọn hoắc dính đầy máu. "Con mẹ nó dám cắn ta, lão tử chém chết ngươi!" Một tên vệ binh lao về phía Tiểu Hắc cẩu, tay vung yêu đao lên cao. "Ngươi nếu không muốn chết thì mau ngừng tay! Nếu không ta bảo nó cắn đứt cổ họng ngươi!" Dương Thu Trì khoanh tay lạnh lùng nói.

Tên vệ binh đó lạnh người, quay lại nhìn Dương Thu Trì, lại quay sang nhìn Tiểu Hắc cẩu, từ từ bỏ đao trong tay ra. "Các ngươi là ai? Tìm ta làm gì?" Dương Thu Trì hỏi. Hai người này là thân binh của Bạch thiên tổng. Họ đã thấy con chó nhỏ này suốt hơn tháng, nhưng không hề biết nó lợi hại thế nào, không ngờ hiện giờ chỉ trong chốc lát đã cắn luôn hai người, hơn nữa bọn họ cũng biết Dương Thu Trì là người gì, tuy nhiên phụng mệnh đi bắt hắn về, nhưng không dám làm thái quá. Vì vậy, chỉ è dè sợ sệch nói: "Dương thiếu gia, thiên tổng đại nhân của chúng tôi thỉnh ngài tới!" Lời nói đã khách khí hơn rất nhiều.

"Phu quân...!" Phùng Tiểu Tuyết lo lắng kêu lên. Dương Thu Trì xua tay: "Không sao đâu, không cần lo lắng! Ta đi một chút rồi về." Hán biết cửa này dù gì rồi cũng sẽ qua, nên chậm bước đi ra ngoài. Hai vệ binh vội vã đi theo sau. Phùng Tiểu Tuyết khẽ bảo Tiểu Hắc cẩu: "Tiểu Hắc, theo!"

Tiểu Hắc cẩu nhún người vọt lên, chạy vượt qua phòng khách, bám sát theo chân Dương Thu Trì. -----o0o------ ------------o0o---------------

.