Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nạp Thiếp Ký I - Chương 99

96: Thần bí thất tung (2)

Sáng hôm sau, Dương Thu Trì tỉnh dậy, phát hiện Tần Chỉ Tuệ không có trên giường, liền ngồi dậy gọi. Nguyệt Thiền chạy vào hỏi: "Thiếu gia, ngài dậy rồi?" "Nhị thiếu phu nhân của ngươi đâu?" "Không thấy đâu a." Vừa nghe đến câu này, Nguyệt Thiền có chút khẩn trương. Tuy chuyện tối quá khiến cô bé lâu lắm mới ngủ được, nhưng vừa sáng sớm đã dậy rồi, nhưng đích xác là không nghe thấy có người đi ra.

"Vậy nàng ấy trốn ở đâu nữa rồi? Ngươi không thấy thiếu phu nhân ra ngoài hả?" Dương Thu Trì cũng bắt đầu khẩn trương. "Không có a!" Nguyệt Thiền hồi đáp, chuyển thân đi ra ngoài xem một hồi, rồi chạy vào báo: "Ngoài vườn cũng hông có, lúc sáng khi tôi mở của thì cửa phòng bị khóa rất kỹ, không có ai ra ngoài, nếu không, cửa phòng không có khả năng khóa kỹ như vậy." Lời nói có lý! Dương Thu Trì thầm nghĩ, vội vã nói: "Mau đi tìm trong vườn ngoài cửa, hỏi bà mụ giữ cửa coi thiếu phu nhân có ra ngoài không?"

Nguyệt Thiền dạ một tiếng chạy ra ngoài. Dương Thu Trì bắt đầu mặc y phục, vừa mặc xong quần thì Nguyệt Thiền đã chạy vào nói: "Thiếu gia, bà mụ nói sớm nay không có ai ra ngoài, cũng không hề thấy nhị thiếu phu nhân đi ra sân, cửa lớn bị khóa chặt từ bên trong." Dương Thu Trì lập tức cảm thấy lòng như lửa đốt, chạy ra cổng viện tra khán, quả nhiên là như thế. Liền chạy vào phòng của Phùng Tiểu Tuyết. Phùng Tiểu Tuyết đã dậy, nha hoàn Tiểu Điệp đang trang điểm cho nàng. Phùng Tiểu Tuyết thấy Dương Thu Trì, liền cười hỏi: "Phu quân, sao mới sớm vậy mà chạy qua chỗ thiếp rồi?" "Chỉ Tuệ không có đến phòng của nàng hả?" Dương Thu Trì hỏi.

Phùng Tiểu Tuyết giật mình, đứng phắt dậy: "Không có a? Chỉ Tuệ lại không thấy nữa rồi hả?" "Đúng rồi, cửa phòng và cửa vườn đều đóng chặt từ bên trong, Nguyệt Thiền và bà mụ giữ cửa đều không thấy nàng ấy ra ngoài." Thanh âm của Dương Thu Trì đã bắt đầu run. Hán chuyển thân chãy sang phòng của Dương mẫu. Dương mẫu cũng dậy rất sớm thu thập mọi thứ xong xuôi, thấy con trai đi vội vào vừa định lên tiếng hỏi, thì Dương Thu Trì đã hỏi trước: "Mẹ, Chỉ Tuệ có đến qua phòng của mẹ không?" "A? Không có a! Sao nữa rồi?"

"Chỉ Tuệ đâu mất nữa rồi!" Dương Thu Trì chuyển thân chạy ra, kiểm tra hết tất cả các phòng đều không có, mọi người đều khẩn trương hết cả lên, tìm khắp cả nhà cửa vườn hoa, thậm chí các lu tủ chum vại cũng tìm, nhưng không thấy tung ảnh đâu cả. Quần áo do Tần Chỉ Tuệ cởi ra lúc đêm giờ không thấy đâu nữa, nhưng y phục trong tủ thì vẫn còn, những trang sức tối hôm qua cởi ra để trên bàn trang điểm cũng còn. Chẳng lẽ Tần Chỉ Tuệ lại đi nữa rồi? Không có khả năng! Tuy lần trước Tần Chỉ Tuệ giết không được Dương Thu Trì, đã từng quyết định bỏ đi, nhưng sau đó hai người đã hóa giải toàn bộ ân oán tình cừu, lại còn sửa lại mộ phần cho Nhược Lan cô nương, đêm qua lại còn bàn với nhau làm cách nào để hai vợ một chồng thay phiên nhau ngủ nữa. Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết đã sợ đến nỗi lục thần vô chủ, sắp phát khóc tới nơi, người nào người nấy rối rít hỏi mãi câu "Làm sao bây giờ?"

Dương Thu Trì cũng không có đầu mối gì, quyết định dùng Tiểu Hắc cẩu truy tung xem sao. Hắn mang Tiểu Hắc cẩu vào tân phòng, lấy quần áo Tần Chỉ Tuệ thay ra chưa kịp giặt cho Tiểu Hắc ngửi. Tiểu Hắc sau khi ngửi xong, chạy vòng vòng trong phòng, không hề ra ngoài, cứ ở đó sủa liên hồi. Cái này là ý gì? Chẳng lẽ Tần Chỉ Tuệ còn ở trong phòng này? Dương Thu Trì lại xem xét hết mọi ngóc ngách trong phòng, không chỗ nào là chưa tra, nhưng Tiểu Hắc cẩu vẫn ở chỗ cũ sủa inh ỏi. Nó sủa cái gì? Chẳng lẽ từ trong phòng bay hẳn ra ngoài? Dương Thu Trì ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, thấy bản thân không có bản lĩnh lên nóc nhà tra xét, chỉ còn nước đi gọi Tống Vân Nhi thôi. Dương Thu Trì bảo Nguyệt Thiền nhanh chóng vào nội nha thỉnh Tống Vân Nhi. Chẳng mấy chốc sao, Tống Vân Nhi, Tống tri huyện cùng phu nhân Hàn thị đều đến, khẩn trương nghị luận với Dương mẫu và Phùng Tiểu Tuyết, đều lo cho Tần Chỉ Tuệ đã xảy ra chuyện gì.

Tống Vân Nhi mang theo trang bị dạ hành. Sau khi nghe Dương Thu Trì phân tích giản đơn vài chi tiết, nàng bèn phóng phi trảo trèo lên trên nó nhà, rồi như con chim yến bay lên trên ấy. Tống Vân Nhi ở trên đỉnh phòng quan sát hết một lượt, rồi đu dây thừng hạ xuống đất: "Đích xác có người từ ngoài phòng tiến nhập vào." "A? Mang ta lên trên đó coi sao!" "Ca..., huynh nặng như thế này, làm sao muội cõng lên được."

Dương Thu Trì sực nhớ ra một chuyện, chuyển thân rống lên: "Mang thang lại đây, nhanh lên...!" Người hầu hoảng loạn chạy đi mang thang lại. Dương Thu Trì vội vã trèo lên thang. Trước đó Tống Vân Nhi đã dùng phi trảo phóng lên nóc nhà trước, tiếp ứng Dương Thu Trì. Dương Thu Trì lên tới trần, Tống Vân Nhi đỡ hắn cẩn thận chuyển người qua lại trên mái nhà, chỉ vào dấu giày cách đó mấy bộ: "Ca, huynh xem, chính là ở đó."

Dương Thu Trì lần lại cúi người quan sát. Nhà ở nha môn đã xây nhiều năm, nóc nhà và ngói đã mọc đầy rêu xanh, khiến cho trên nóc xanh ngắt một màu. Dấu vết do Tống Vân Nhi chỉ nằm ở đỉnh mái nhà hiện ra rất rõ và mới. Điều đầu tiên Dương Thu Trì nghĩ đến chính là, nếu như đã có dấu vết mới, thì nên chăng lợi dụng Tiểu Hắc cẩu truy tung? Nhưng suy nghĩ này lập tức bị phủ định, ngoại trừ dấu vết nhỏ nho do Tống Vân Nhi chỉ, nhưng chỗ khác đều không có. Người này có thể phi tiềm tẩu bích, nhất định là cao thủ rồi, khí vị nếu có lưu thì lưu trong không trung, Tiểu Hắc cẩu không biết bay thì làm sao truy tung? ------------o0o---------------.