Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Này chớ làm loạn - Chương 57

Chương 58: Nữ hoàng Bánh bao.

Doãn Tắc đợi mãi cũng không thấy Cao Ngữ Lam động đậy. Cô ngồi yên ở đó, nhìn anh bằng ánh mắt cực kỳ đáng thương. Doãn Tắc cố nhịn cười, anh giữ eo cô lắc mạnh một cái, khiến Cao Ngữ Lam kêu oa oa. Cô chống tay xuống ngực Doãn Tắc hét: "Xin đại hiệp tha mạng, đại hiệp tha mạng... " Doãn Tắc không kìm chế nổi bật cười ha hả. Cười xong anh bày ra vẻ mặt nghiêm túc: "Không thể tha cho em, đối xử với em tốt một chút là em định tạo phản".

"Em không dám, không dám". Cao Ngữ Lam lắc đầu, cô định nhấc người ra khỏi cơ thể Doãn Tắc liền bị anh giữ chặt và tấn công tới tấp, làm cô lại kêu lớn tiếng. Doãn Tắc ngừng vận động mở miệng nói: "Đến lượt em rồi". "Em không biết thật mà". Giọng nói của Cao Ngữ Lam yếu ớt lộ vẻ trách móc vô hạn, cô cảm thấy bản thân rất đáng thương. Nhưng cô càng thể hiện vẻ đáng thương, cô lại càng trở nên đáng yêu trong con mắt Doãn Tắc, anh càng muốn bắt nạt cô: "Em không biết sao? Để anh dạy em".

Anh giữ eo cô giật mạnh. Thật ra tư thế này đối với anh mà nói tương đối tốn sức, cũng không hẳn dễ chịu hơn. Chỉ là dáng vẻ thẹn thùng và động tình của Cao Ngữ Lam khiến ham muốn của anh càng tăng cao. "Được rồi, em đã rõ chưa? Đến lượt em đấy?" Cao Ngữ Lam cảm thấy bây giờ cô như đang ở trong chảo dầu, toàn thân nóng bỏng đỏ bừng bừng. Cô ngượng chết đi được, lấy đâu ra tâm trí động với chả đậy. Nhưng bị Doãn Tắc ép đến mức này, cô không tỏ thái độ là không xong. Thế là Cao Ngữ Lam nghiến răng, ra sức kháng cự: "Không động, em không động đấy". Nói xong cô nằm phủ phục xuống người Doãn Tắc.

"Này... " Doãn Tắc không nhịn được cười, anh đẩy đẩy người Cao Ngữ Lam. Cao Ngữ Lam nhắm tịt mắt, vận động thì cô chịu, cô chỉ biết giả chết thôi. Doãn Tắc lật người, đè cô xuống dưới thân: "Em chẳng ngoan chút nào". "Đâu có?" Cao Ngữ Lam mở mắt nhìn anh: "Em ngoan nhất, là anh đáng ghét thì có!"

"Đúng, anh đáng ghét, anh đáng ghét nhất". Doãn Tắc cười ngoác miệng, hai từ "đáng ghét" kéo dài âm điệu khiến Cao Ngữ Lam đỏ mặt. Sau đó anh bắt đầu lắc mạnh thân dưới, khiến Cao Ngữ Lam không kìm được tiếng rên khẽ. Cô ngượng ngùng giơ tay che mắt mình nhưng Doãn Tắc không cho, anh kéo tay cô rồi cúi xuống hôn lên mắt cô. Cao Ngữ Lam không phục, kéo cánh tay anh cắn một miếng rõ mạnh, Doãn Tắc bị đau hít một hơi rồi ngừng động tác nhìn cô chằm chằm, cô cũng nhìn lại anh. Doãn Tắc vừa định ra oai, Cao Ngữ Lam đột ngột thay đổi thái độ, cô ôm vai anh cất giọng yếu ớt: "Doãn Tắc, người ta đau mà". Anh mới là người vừa bị cắn đúng không? Doãn Tắc nhìn xuống cánh tay mình, trên đó có hai hàng vết răng rõ mồn một, vừa rồi cô chẳng nể nang gì cắn rất mạnh. Nhưng bây giờ cô vừa làm nũng vừa dịu dàng nói với anh là cô đau, đầu cô kê trước ngực anh, những sợi tóc tơ của cô mơn man trên da thịt anh, khiến anh hận đến mức không thể nuốt cô vào bụng, động tác ở thân dưới bất giác nhẹ nhàng hẳn.

Cử động của Doãn Tắc khiến Cao Ngữ Lam thở hổn hển, trong lòng cô hơi cảm thấy đắc ý khi có thể ảnh hưởng đến anh. Cao Ngữ Lam thưởng một nụ hôn lên cằm anh, nhưng Doãn Tắc không hài lòng với nụ hôn ngoài lề đó, anh cúi đầu ngậm môi cô, hai người tiếp tục dây dưa đến tận nửa đêm. Ngày hôm sau, Cao Ngữ Lam nhận được một cuộc điện thoại của ông Cao, nhưng không phải ông gọi vào điện thoại của cô mà là của Doãn Tắc. Doãn Tắc đi làm từ sáng sớm, anh phải đến nông trường một chuyến. Vì đêm hôm trước hai người thức rất khuya nên sáng hôm sau cả anh và Cao Ngữ Lam đều dậy muộn. Tỉnh dậy nhìn đồng hồ, Doãn Tắc vội đi rửa đánh răng rửa mặt. Sau đó anh nhận được điện thoại từ nông trường, nói là nhà cung cấp đang đợi anh. Do đó Doãn Tắc vội vội vàng rời khỏi nhà, đến bữa sáng cũng không kịp ăn.

Doãn Tắc đi một lúc, Cao Ngữ Lam mới phát hiện anh quên không mang theo điện thoại. Thế là cô cầm điện thoại của anh đến Tùy Tâm Uyển, định khi nào anh trở về sẽ đưa cho anh. Đợi suốt buổi sáng không thấy tăm hơi Doãn Tắc, trong thời gian này có mấy cuộc điện thoại gọi vào máy của Doãn Tắc, mỗi cuộc điện thoại Cao Ngữ Lam đều giải thích, hỏi rõ ngọn ngành và ghi chép lại như một người thư ký thật sự. Đến buổi trưa, điện thoại Doãn Tắc lại đổ chuông. Cao Ngữ Lam cầm lên xem, tên người gọi đến chỉ hiện một chữ "Bố". Cao Ngữ Lam sững người, bố Doãn Tắc chẳng phải không còn sống hay sao, chẳng lẽ là hồn ma gọi điện?

Cao Ngữ Lam bắt máy, không ngờ ở đầu bên kia truyền đến giọng nói của bố cô: "Doãn Tắc à, bố đây, bây giờ con có bận không?" Cao Ngữ Lam đen mặt, câu "bố đây" lần nào gọi điện thoại cho cô bố cô cũng nói, ngữ khí cũng giống hệt, xem ra ông già nhà cô đã coi Doãn Tắc như con đẻ thật sự. Cao Ngữ Lam hắng giọng trả lời: "Bố, là con ạ".

"Lam Lam?" Ông Cao hơi ngạc nhiên: "Doãn Tắc đâu rồi?" "Doãn Tắc không có ở đây ạ, anh ấy quên mang điện thoại". "Thế hả? Vậy Doãn Tắc bao giờ mới về?"

"Chắc là sắp rồi ạ, buổi chiều anh ấy thường ở nhà hàng". "Được rồi, lát nữa bố sẽ gọi cho nó sau". Ông Cao định cúp điện thoại. "Khoan đã". Cao Ngữ Lam ngăn ông: "Bố tìm Doãn Tắc có việc gì ạ?"

"Có chuyện muốn hỏi nó". "Chuyện gì ạ". Cao Ngữ Lam tiếp tục truy vấn. Ba cô và Doãn Tắc phát triển đến trao đổi điện thoại riêng ư? "Nói với con cũng vô dụng".

Cao Ngữ Lam hít một hơi sâu: "Sao lại vô dụng, bố thử nói cho con nghe xem nào". Ông Cao nói: "Bố muốn hỏi Doãn Tắc, cơm tất nhiên nó sẽ tự làm hay cả nhà chúng ta ra ngoài ăn. Còn hai tháng nữa là đến Tết rồi, nếu chúng ta ăn ở ngoài thì phải đặt chỗ trước". Cao Ngữ Lam hết nói nổi, chuyện này cũng phải hỏi Doãn Tắc sao?

Ông Cao giải thích: "Lần trước Doãn Tắc gọi điện nói là để nó làm, nhưng bố và mẹ đã thương lượng rồi, làm cơm tất niên rất mệt, bố mẹ không muốn nó vất vả quá, chúng ta có thể tìm một nhà hàng tử tế là được rồi. Nhưng tay nghề nấu nướng của Doãn Tắc lợi hại như vậy, yêu cầu và tiêu chuẩn chắc là cao hơn bố mẹ, bố mẹ sợ đặt nhầm chỗ, vì vậy muốn hỏi Doãn Tắc xem cuối cùng nó định như thế nào?" Cao Ngữ Lam muốn thở dài, bố mẹ cô nhập vai nhạc phụ nhạc mẫu nhanh quá, bây giờ còn thương Doãn Tắc, sợ Doãn Tắc vất vả và muốn xin ý kiến của Doãn Tắc nữa chứ. Ông Cao lại nói: "Thế nào? Con nói con cũng có thể quyết định, vậy thì cuối cùng định thế nào đây?"

"À... .". Tuy nói với ông Cao như vậy nhưng Cao Ngữ Lam cũng cảm thấy nên hỏi ý kiến Doãn Tắc. Ông Cao thấy cô ậm ờ biết ngay con gái giống mình, ông lên tiếng: "Con thấy chưa, bố đã nói cho con biết cũng vô dụng thôi". "Sao lại vô dụng? Con sẽ nói trước với Doãn Tắc, khi nào anh nghĩ xong rồi gọi điện cho bố sau". Ông Cao cười ha ha: "Con gái à, Doãn Tắc là người tốt, con phải đối xử với người ta tốt một chút".

Cao Ngữ Lam khóc không ra nước mắt, cô bị Doãn Tắc chèn ép đủ đường, vậy mà bố mẹ ruột của cô còn nói cô phải đối xử tốt với anh một chút, cứ như là từ trước đến nay cô luôn bắt nạt anh. Oan ức quá đi! Cao Ngữ Lam còn chưa lên tiếng, ông Cao nói tiếp: "Thằng đó rất chu đáo. Mẹ con nói muốn học nấu ăn, nó liền nhờ người đưa thực đơn và nguyên liệu đến, hôm hai đứa quay về họ đã mang đến nhà mình rồi, chắc chắn nó sắp xếp từ lúc còn ở đây. Doãn Tắc còn gọi điện về nhà nói chuyện với bố mẹ, hỏi con thích ăn món gì, nó sẽ thường xuyên nấu cho con ăn. Bố liền cho Doãn Tắc biết sở thích của con, bố còn nói con thích ăn cá nhưng bình thường con rất lười, ngại nhặt xương cá, vì vậy có món cá là con không động đũa, nhưng không phải con không thích món đó, mà là con chê nhằn xương phiền phức". Ông Cao nói xong tỏ ra đắc ý: "Thế nào, con gái, bố con đã đạt tiêu chuẩn chưa, hiểu con thế còn gì?" Hiểu, bố hiểu quá đi chứ.

Nhưng trong lòng Cao Ngữ Lam thầm nghĩ, hóa ra bố cô đã bán đứng cô. Có điều nói đi nói lại, bố mẹ cô thích Doãn Tắc như vậy cũng là một chuyện tốt lành. Buổi chiều Doãn Tắc mới trở về, Cao Ngữ Lam đưa ghi chép điện thoại cho anh, bảo anh gọi điện lại cho những người này. Doãn Tắc khen cô là người vợ đảm đang. Sau khi gọi hết điện thoại công việc, anh lại gần cô hỏi: "Anh thấy số điện thoại của bố gọi đến".

Cao Ngữ Lam nói cho anh biết vụ cơm tất nhiên, Doãn Tắc nói: "Tất nhiên là làm ở nhà rồi, anh và chị gái anh bao nhiêu năm nay chưa ăn một cái Tết náo nhiệt, làm ở nhà vui hơn". Nói xong anh cầm điện thoại gọi cho ông Cao. Cao Ngữ Lam ngồi ở bên cạnh nghe lén, thấy Doãn Tắc và bố cô nhắc đến kết hôn gì đó trong điện thoại. Doãn Tắc tố cáo với ông Cao, Cao Ngữ Lam đã nhận nhẫn nhưng chưa đồng ý làm đám cưới, không biết ở đầu kia ông Cao nói gì, chỉ nghe Doãn Tắc nói: "Không sao đâu bố, con tùy cô ấy. Bố đừng sốt ruột, con sẽ dỗ ngọt cô ấy". Cao Ngữ Lam nghe mà toát mồ hôi lạnh. Đồng chí Doãn Tắc nói dịu dàng dễ nghe thế, nhưng trên thực thế thủ đoạn của anh đâu phải là dỗ ngọt, nếu anh lại đối phó cô nữa thì cô phải làm sao?

Thật ra ở trong lòng Cao Ngữ Lam, ngoài gả cho anh không còn người nào khác, nhưng anh càng tỏ ra "nắm chắc phần thắng", cô càng không muốn dễ dàng nhận lời. Cô cũng muốn mở mày mở mặt, làm nữ hoàng một lần. Ờ, nữ hoàng Bánh bao, tên kêu đấy chứ!.