Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nếu em là truyền thuyết của anh - Chương 1

Chương 1.

Rồi một ngày, anh sẽ hiểu ra, xe buýt năm phút một chuyến, tàu điện ngầm chín phút một chuyến, tình yêu của đôi ta cả cuộc đời chỉ vẻn vẹn một cơ hội. *** Chỉ trách đôi ta yêu nhau quá mãnh liệt, quá đậm sâu, để khi tỉnh giấc mộng em cằn cỗi, cô đơn, vẫy tay chào từ biệt mà chẳng thể nào tìm lại ánh mắt thân quen thuở nào…

Bản nhạc chuông Người lạ quen thuộc nhất ngân vang khiến Đinh Thần nằm trên giường phải giật nảy người, giọng ca Tiêu Á Hiên cao vút, vang vọng giữa gian phòng tĩnh lặng, yên ắng. Do công việc, cô thường xuyên nhận được những cú điện thoại vào lúc nửa đêm của những nhà cung ứng từ nước ngoài gọi đến, nên xưa nay cô không bao giờ tắt máy, đúng lúc cô chạm tay vào chiếc điện thoại đặt ngay đầu giường trong cơn ngái ngủ thì màn hình hiển thị dãy số quen thuộc. Giữa cơn mộng mị nửa tỉnh nửa mê, cô giật mình lắng nghe hết một lượt bản nhạc chuông, mãi tận khi bản nhạc vang lên lần nữa kiên quyết không ngơi nghỉ thì cô mới kịp ấn nút nhận điện thoại.

Đinh Thần chưa kịp lên tiếng thì đối phương đã cất lời trước: “Chào chị, đây là quán bar Loạn thế giai nhân, tôi là nhân viên tiếp tân của quán, hiện một vị khách đã uống say tại bar của chúng tôi, điện thoại của anh ấy hiển thị đây là số điện thoại nhà anh ấy, xin hỏi chị có thể đến đây đón anh ấy về không ạ?” Cơn ngái ngủ của Đinh Thần thoáng chốc bay biến, cô đưa tay quệt mặt ngồi bật dậy: “Cảm ơn anh, tôi sẽ đến ngay!”. Bước ra khỏi cửa, cô đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, lúc này kim giờ chỉ đúng bốn giờ sáng.

Đinh Thần để xe trong bãi đậu, cô chật vật cho xe dừng cạnh chiếc Audi TT màu vàng. Sắc vàng lóa mắt của chiếc xe hoàn toàn đối lập với màu xe ảm đạm tăm tối của cô, đảo mắt nhìn biển số xe, cô rầu rĩ cất tiếng thở dài. Khoảng thời gian náo nhiệt của bar Loạn thế giai nhân đã trôi qua từ lâu, lúc này giữa không gian đại sảnh rộng lớn, tiếng nhạc dịu nhẹ vang lên, vài vị khách nhâm nhi li rượu trong yên lặng, thi thoảng tán gẫu đôi ba câu cùng nhau. Đinh Thần trông thấy nhân viên phục đi đến trước mặt mình liền vội vàng tiến đến trước: “Tôi chính là người nhận được cú điện thoại của các anh liền vội vàng đến đây, xin hỏi vị khách uống say đó đang ở đâu?”.

Chàng nhân viên phục vụ quan sát cô rồi nói: “Mời cô theo tôi!”. Nhân viên phục vụ dẫn Đinh Thần bước vào gian phòng tầng hai, mùi rượu bia nồng nặc xộc thẳng vào mặt cô, tiếng nhạc tắt ngúm từ lâu, chiếc đèn chùm nhiều màu sắc phản chiếu những tia sáng sặc sỡ khắp gian phòng. Người đàn ông với vóc dáng cân đối trong chiếc sơ mi đen tuyền đang nằm trên chiếc ghế sofa dài, đôi chân thon dài đặt sõng soài trên mặt đất, trên chiếc bàn thủy tinh trong suốt là chén đĩa bừa bộn ngổn ngang. Đinh Thần đảo mắt, phía góc bàn ít nhất phải đến ba, bốn bình rượu rỗng không.

Cô bước lại gần đưa tay vỗ vào mặt người đàn ông đó, gọi khẽ: “Bùi Tử Mặc, anh tỉnh lại đi!”. Người đàn ông mở choàng đôi mắt, đưa mắt nhìn cô: “Em đến rồi à?”. “Phải.” Đinh Thần gật đầu, toan kéo anh đứng dậy.

“Xin lỗi, anh này vẫn chưa thanh toán tiền, cô có thể…” Nhân viên phục vụ lắp bắp nói, chẳng để mình vuột mất thời cơ dúi tờ hóa đơn vào tay Đinh Thần. 2260.30, Đinh Thần nhìn tờ hóa đơn, cô toan rút ví trong túi áo gió ra thì Bùi Tử Mặc nằm trên sofa đột nhiên đứng phắt dậy, lèm bèm: “Tôi trả, tôi trả, để tôi thanh toán, không ai được phép giành với tôi!”, một tay còn lại sờ soạng lần mò khắp người. Đinh Thần nhìn thấy chiếc ví da Hermes của Bùi Tử Mặc nằm trờ trọi một góc trên mặt bàn, cô mở ra thì phát hiện chiếc ví đã rỗng tuếch. Cô rút thẻ tín dụng từ ví của mình đưa cho nhân viên phục vụ: “Phiền anh thanh toán giúp tôi!”.

Đỡ Bùi Tử Mặc lên xe là nhận viên phục vụ quán bar với thể lực dồi dào cùng thao tác thuần thục. Đinh Thần với dáng hình thon thả, mảnh mai rất đỗi sáng suốt khi chọn lựa anh ta nhận nhiệm vụ khuân vác một người có sức vóc như Bùi Tử Mặc. Đặt Bùi Tử Mặc yên vị vào trong xe, cô nhìn chiếc xe TT vàng rực, đóng cửa rồi lái xe rời đi. Xem ra Bùi Tử Mặc thực sự say khướt, cả đoạn đường anh ngủ thiếp, mãi khi Đinh Thần lái xe dừng trước bãi đỗ thì cô mới giật mình, cô chỉ quan tâm đến việc tìm người giúp mình đưa Bùi Tử Mặc ngồi vào xe nhưng chẳng hề nghĩ đến việc đến nhà, cô sẽ phải xử trí ra sao. Đinh Thần lôi xềnh xệch Bùi Tử Mặc xuống xe, dựng anh đứng vào thang máy trong sự chật vật, bác bảo vệ trông thấy bèn tiến đến giúp cô đỡ Bùi Tử Mặc: “Anh Bùi hôm nay lại uống say à?”.

“Vâng.” Đinh Thần bình thản trả lời. “Cô thật là tốt với anh Bùi, mỗi lần anh ấy say, cô đều đích thân đưa anh ấy về.” Đinh Thần mỉm cười đỡ Bùi Tử Mặc tựa người vào tường, bảo vệ giúp cô ấn nút thang máy lên tầng mười sáu.

“Tạm biệt!” “Cảm ơn!” Đặt Bùi Tử Mặc lên giường, thay giúp anh bộ đồ ngủ sạch sẽ tươm tất, Đinh Thần mệt đến lả người.

Thời gian từ từ nhích sang sáu giờ, nhìn Bùi Tử Mặc vẫn đang ngủ say, cô nhẹ nhàng nhón bước khép hờ cánh cửa. Cô mở toang cánh cửa sổ ban công, luồng hơi lạnh buổi sớm mai phả vào mặt, khẽ rùng mình, Đinh Thần tự rót cho mình một ly nước lọc, thong thả uống từng ngụm, cảm nhận luồng hơi lạnh buốt như băng từ trong cổ họng len lỏi sâu tận con tim cô. Chẳng rõ cô ngồi bên ban công bao lâu, ánh dương vàng cam lộ ra phía đằng Đông, Đinh Thần hít một hơi thật sâu để luồng không khí trong lành mát lạnh căng tràn trong lồng ngực. Một ngày mới vô vị đầy bận rộn lại bắt đầu.

Xoay người, cô trông thấy Bùi Tử Mặc đã thức giấc, anh đứng bên cánh cửa nhìn cô. “Tỉnh rồi à?” Cô nghiêng người lướt ngang qua anh, bước vào nhà vệ sinh. Bùi Tử Mặc theo sau cô, ngoác miệng ngáp, anh hỏi: “Tối qua em đến đón anh à?”.

Đinh Thần ngậm bọt kem đánh răng trong miệng, ậm ừ trả lời anh. “Vậy em có thấy tiền trong ví của anh không?“ Đinh Thần nhổ hết bọt kem đánh răng trong miệng, súc miệng, cô cất tiếng trả lời: “Nhân viên phục vụ lấy để thanh toán, lúc em đến nơi thì đã thanh toán xong rồi!”.

Anh ậm ờ trả lời, gương mặt anh tuấn lóe lên ánh nhìn hoài nghi khó hiểu. Đinh Thần lau khóe môi, tay chỉ ra ngoài phòng: “Em đã chuẩn bị xong bữa sáng, lát nữa anh nhớ ăn nhé, quần áo em đã giặt, treo ở trong phòng”. Đinh Thần nhìn anh cởi áo ngủ, đầu cô tạm ngừng suy nghĩ trong giây lát.

Bùi Tử Mặc giữ gìn vóc dáng khá chu đáo, thân hình anh cao lớn cân đối, bắp thịt rắn rỏi, làn da trơn nhẵn, ánh lên sáng bóng khỏe khoắn. Đinh Thần đỏ mặt, cô ngại ngùng quay lưng lại với anh, cởi chiếc áo T-shirt rộng thùng thình trên người. “Vợ chồng với nhau, còn mắc cỡ gì chứ?” Bùi Tử Mặc ôm chầm lấy Đinh Thần, đầu ngón tay thon dài lẳng lơ lướt trên bầu ngực căng tròn của cô. Con tim Đinh Thần quẫy đạp mãnh liệt, cô gắng sức kiềm chế nhịp đập điên cuồng của con tim mình trong lồng ngực, ngoài mặt cô vẫn tỏ vẻ bình thản: “Buông em ra!”.

Bùi Tử Mặc cười mỉa mai buông cô ra, khoác lên mình chiếc áo sơ mi, anh cài từng chiếc cúc. Đinh Thần thở dài, cô đưa tay cài chiếc cúc cuối cùng trên áo của anh, kéo lấy hai chiếc cà vạt một chiếc xanh và một chiếc đen giơ lên ngay trước chiếc áo sơ mi của anh rồi chọn ra chiếc cà vạt hoa văn trắng điểm trên nền xanh nhạt, thuần thục thắt vào cổ áo cho anh. Sau lưng hai người là chiếc gương to, chiếc váy Đinh Thần chỉ mới mặc phân nửa, phía dưới lớp vải da cừu đen tuyền là đôi chân thanh mảnh thon dài, phần váy phía trên Đinh Thần vẫn chưa kịp mặc xong, chiếc áo sơ mi lụa xanh dán chặt trên làn da trắng ngần của cô. Cô cúi đầu, từng lọn tóc xoăn nhẹ khẽ bung ra khỏi dây buộc tóc, tinh nghịch nhảy nhót sau mang tai.

Bùi Tử Mặc nghẹn cứng cổ họng, anh ôm chặt lấy cô, đặt nụ hôn lên cần cổ mềm mại của cô. Đinh Thần kinh ngạc nhảy dựng lên, cô vội đẩy anh ra nhưng càng bị anh ôm chặt lấy, sống lưng cô tựa vào chiếc gương ngay phía sau. Nụ hôn Bùi Tử Mặc hết sức cuồng nhiệt, môi anh dần dần di chuyển đến bên môi cô, mơn trớn ghì siết lấy cô. Đinh Thần cảm nhận gượng mặt mình càng lúc càng nóng ran, đầu óc cô lúc này sục sôi ùng ục như nồi nước sôi, sống lưng lạnh buốt thấu xương, trước thử thách giữa cơn lạnh giá như băng cùng cơn nóng như lửa đốt, đến phút cuối cùng cô cũng tìm được lý trí, cô ra sức đẩy Bùi Tử Mặc ra: “Đừng phá nữa, em sắp trễ giờ làm rồi!”. Cô vội vàng sửa soạn lại chiếc sơ mi bị Bùi Tử Mặc giật tung ra, nhẹ nhàng vuốt nếp nhăn, Đinh Thần đỏ mặt lúng túng khoác áo khoác ngoài, vớ lấy chiếc túi da, lỉnh ngay ra ngoài.

Bùi Tử Mặc mỉm cười, nhìn Đinh Thần vừa hoảng hốt lo sợ vừa vờ giữ vẻ bình tĩnh, cánh cửa đóng chặt đánh sầm sau lưng thì nụ cười nơi khóe môi anh thoáng chốc vụt tắt. Anh ung dung bình thản mặc quần áo chỉnh tề rời khỏi nhà. Đinh Thần lái chiếc Honda cũ kỹ, như thường lệ cô đến công ty trước nửa giờ đồng hồ. Lái xe tiến vào bãi giữ xe, cô ngơ ngác nhoài người nằm trên vô lăng, lơ đãng đưa mắt nhìn trân chiếc móc khóa thủy tinh gắn trên chìa khóa xe.

Vừa rồi cô hấp tấp vội vã chạy ra khỏi nhà nên đã bỏ quên áo khoác măng tô lông cừu trên giá treo. Động cơ xe vừa dừng thì luồng khí lạnh buốt đã nhanh chóng lan tỏa khắp mọi nơi, từng luồng hơi lạnh ngấm vào da thịt cô. Nhớ đến cử chỉ khác thường của Bùi Tử Mặc sáng nay khuôn mặt cô nóng ran. Năm đầu tiên hai người kết hôn, thái độ của anh đối với cô hết lạnh nhạt lại chuyển sang nhã nhặn, xưa nay anh chưa bao giờ có những cử chỉ nồng nhiệt như sáng nay, càng chẳng hề có vòng tay siết chặt cùng nụ hôn thô bạo, nhiệt tình như vừa rồi. Hơn một năm gần đây, Bùi Tử Mặc thay đổi khá nhiều, anh âu yếm chòng ghẹo cô nhiều hơn. Trước kia, anh thường nho nhã, giữ lễ với cô thì giờ đây dường như anh rất thích trông thấy bộ dạng ngượng ngập, e thẹn của cô.

Cô không rõ nguyên nhân xét cho cùng là vì điều gì, cô chỉ biết rằng mối quan hệ giữa cô và Bùi Tử Mặc đã có sự thay đổi nho nhỏ. Tiếng nhạc vang lên khiến Đinh Thần đang chìm trong suy tư khẽ giật mình, mãi tận khi cô phản ứng trở lại mới phát hiện ra điện thoại của mình đang đổ chuông. Cô rút điện thoại trong túi xách ra, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại, chỉ còn năm phút nữa là đến giờ làm. Đó chính là điện thoại của cô đồng nghiệp kiêm bạn thân Diệp Tử gọi đến. Đinh Thần nhận cuộc gọi rồi trả lời: “Mình đến ngay!”. Dứt lời, cô liền gác máy, đẩy cửa xe.

Cô ôm chiếc túi xách cất bước thật nhanh, băng qua bãi đậu xe chuồn ngay vào thang máy đi thẳng lên tầng sáu. Thiên Vũ là công ty chuyên kinh doanh mặt hàng pha lê thủy tinh. Đinh Thần từ sau khi tốt nghiệp thạc sĩ đã làm việc tại công ty này sáu năm ròng rã chưa từng rời “ổ”. Cô được mọi người phong tặng danh hiệu nhân viên thâm niên lão làng, trung thành tận tâm. Cô nhấc cốc trà đứng trước song cửa sổ rộng lớn, đập vào mắt cô là đống gạch vụn hoang tàn đổ nát sau phá dỡ, khắp vùng này một tháng trước đất đai đã bị san bằng, duy chỉ còn trơ trọi tòa nhà công ty cô vẫn đứng sừng sững tại chốn này tựa như phiến lá rụng giữa đại dương mênh mông.

“Ariel, cậu có trong đó không?” Diệp Tử gõ nhẹ cửa. “Vào đi.” Đinh Thần quay lại đặt cốc trà xuống. Diệp Tử đẩy cửa tiến vào, hỏi giọng kinh ngạc: “Hôm nay cậu mặc phong phanh thế, không lạnh sao?”. Cô chăm chú quan sát Đinh Thần: “Sao đến cả quần tất mà cậu cũng không mặc hả?”.

“Hôm nay mình dậy trễ!” Đinh Thần trả lời bâng quơ, ngồi xuống ghế, cô mỉm cười: “Đồ đạc thu dọn xong hết chưa? Việc bàn giao không có vấn đề gì chứ?”. Diệp Tử hoài nghi nhìn nét mặt Đinh Thần thản nhiên dửng dưng chẳng lộ chút cảm xúc nào, Diệp Tử đành phớt lờ: “Ừ, mọi thứ đều đã đóng gói xong hết cả rồi, mình cũng đã thích ứng với Quốc Tế Hồng Kỳ, ngày mai chính thức đi làm”. Đinh Thần hài lòng gật gù: “Mình tin vào năng lực của cậu. Quốc Tế Hồng Kỳ sẽ là nơi có cơ hội phát triển tốt hơn”. Diệp Tử vốn do một tay Đinh Thần dẫn dắt nâng đỡ, lẽ dĩ nhiên cô có niềm tin với Diệp Tử, công việc mới này cũng do chính cô tiến cử Diệp Tử, xét về tình thì Đinh Thần vẫn phải căn dặn cô đôi ba câu: “Cậu phải nhớ rõ…”.

“Mình biết rồi, không được làm mất mặt cậu chứ gì?” Diệp Tử cười khanh khách nói: “Về phần báo đáp, tối nay mình mời cậu và Bùi Tử Mặc đi dùng bữa nhé?”. Đinh Thần cúi đầu nhìn tờ giấy trước mặt, từ chối: “Cậu cùng Hướng Huy tận hưởng thế giới của hai người đi, hôm nay bọn mình phải đi Phố Đông”. “Ai dà, bố mẹ chồng triệu tập cơ đấy, vậy thì hẹn lần sau vậy!” Diệp Tử cười nhăn nhở.

“Được, nhà hàng xoay tròn Kim Mậu!” Đinh Thần cười gian xảo. “Cậu tống tiền mình đấy à?” Diệp Tử gào lên, đứng bật dậy, lui ra khỏi phòng làm việc của Đinh Thần lúc này đang rung đùi đắc ý. “Xem như mình chưa đến đây, mình không hề nghe thấy gì nhé!” Đinh Thần ngẩng đầu nhìn bộ dạng bỏ đi trong hoảng hốt lo sợ của Diệp Tử, khóe môi cô gợn nụ cười nhạt.

Diệp Tử nghỉ việc sau này sẽ chẳng có ai chọc ghẹo cô nữa, điều quan trọng nhất chính là cô sắp phải tuyển một trợ lý mới, chỉ mong rằng người đó có được nửa sự thông minh lanh lợi của Diệp Tử là cô đã mãn nguyện. Tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, Diệp Tử ló nửa đầu nhìn vào phòng, chớp chớp mắt: “Yên tâm đi, mình sang Quốc Tế Hồng Kỳ hằng ngày sẽ giúp cậu để mắt canh chừng Bùi Tử Mặc”. Đinh Thần bật cười, vờ nhấc chiếc bút chì ném về phía cánh cửa.

Diệp Tử cười lỉnh mất. Tòa nhà thương mại đỉnh nhất trên phố Hoài Hải lúc này đã qua giờ cao điểm đi làm. Bùi Tử Mặc ung dung nhàn tản miệng huýt sáo, tay xoay chùm chìa khóa bước vào thang máy lên thẳng tầng ba mươi lăm. “Giám đốc Bùi, anh đến rồi!” Maggie đứng trước quầy lễ tân vừa trông thấy Bùi Tử Mặc liền đưa cả xấp giấy tờ cho anh , khuôn mặt cô ửng đỏ e thẹn.

Bùi Tử Mặc mỉm cười đón lấy, đôi mắt khẽ hấp háy, anh chẳng lấy làm lạ trước việc trông thấy đôi gò má ửng đỏ cùng bộ dạng thẹn thùng cúi đầu của Maggie. Quốc Tế Hồng Kỳ có hai chàng trai được bao người công nhận là soái ca, một là Thẩm Hạo, nhân viên phòng thị trường, người còn lại chính là đại công tử Bùi Tử Mặc. Chỉ có điều Thẩm Hạo xưa nay vốn giữ mình trong sạch, anh bỏ lại sau lưng biết bao tâm tư tình cảm của những thiếu nữ si tình, vì thế mà ai nấy đều chuyển ánh nhìn ái mộ sang Bùi công tử. “Cuối cùng cậu cũng đến rồi!” Bùi Tử Mặc vừa bước vào phòng làm việc thì Thẩm Hạo liền gõ cửa tiến vào, anh mở chiếc ví da, rút ra cả xấp tiền.

Bùi Tử Mặc hỏi giọng đầy hoài nghi: “Cậu có ý gì vậy?”. “Ý gì là ý gì? Thì trả tiền cho cậu!” Thẩm Hạo bị Bùi Tử Mặc làm cho ngớ ngẩn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. “Hôm qua lúc ở quán bar, có một vị khách gọi điện thoại cho mình bảo mình giúp anh ta xử lý chút chuyện đột xuất, khi đó mình không mang đủ tiền nên hỏi mượn cậu, mình còn nhắc cậu đừng giành thanh toán nữa mà!” “Cậu lấy bao nhiêu?” Bùi Tử Mặc rút ví ra xem lại.

“Toàn bộ, tổng cộng là hai nghìn tám.” Thẩm Hạo đặt tiền lên bàn: “Cậu đếm đi, mình phải đi luôn đây, phải dẫn khách hàng đến đội giao thông”. “Sao giờ cậu phải quản cả những việc này nữa?” “Hắn nắm trong tay đơn đặt hàng lớn của công ty, đành chịu thôi!” Thẩm Hạo thấy Bùi Tử Mặc nhét tiền vào chiếc ví da, mỉm cười nói: “Ồ, thiếu tờ nào mình không chịu trách nhiệm đâu đấy!”.

“Được rồi, cậu mau đi đi!” Bùi Tử Mặc phẩy tay về phía Thẩm Hạo, lôi chiếc điện thoại không ngừng rung chuông, nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, anh mỉm cười. Điện thoại kết nối, anh không lên tiếng mà chờ đầu dây bên kia mở lời trước. Đinh Thần không nghe thấy giọng của Bùi Tử Mặc, cô thấp giọng hỏi: “Anh đang nghe đấy chứ?”.

“Có, anh nghe!” Giọng Bùi Tử Mặc trầm lắng khiến con tim Đinh Thần xao động, cô sững sờ nhất thời quên khuấy mục đích gọi điện thoại cho anh. “Sao thế?” Bùi Tử Mặc hỏi.

“À!” Đinh Thần như sực tỉnh nói: “Sáng nay, em quên không nói với anh, hôm qua mẹ gọi điện bảo em và anh tối nay về nhà ăn cơm!”. “Được thôi!” Bùi Tử Mặc trả lời ngắn gọn. “Hay là em lái xe đến đón anh?”. “Vâng, khoảng sáu giờ em đến nơi.”

“Được.” Gập điện thoại, Đinh Thần thở dài. Cô không biết vợ chồng nhà người ta thường nói với nhau những gì trong điện thoại nhưng chắc chắn một điều sẽ không giống cách nói chuyện của hai người. Năm giờ năm mươi lăm phút, Đinh Thần có mặt, chưa đầy hai phút thì cô trông thấy Bùi Tử Mặc hai tay đút vào túi áo măng tô, ung dung nhàn nhã tiến lại gần.

Chiếc áo măng tô ngắn da cừu màu đen này là quà Giáng sinh năm ngoái Đinh Thần tặng anh, tô điểm vóc dáng đầy đặn sung mãn hoàn hảo không chút tì vết, đôi chân suôn thẳng của anh trong chiếc quần tây Armani xám tro lông cừu. Cô cúi đầu mỉm cười, con mắt chọn đồ của cô quả nhiên vẫn còn tốt chán. Cô làm ngơ trước bao ánh mắt vụng trộm đưa tình của những cô gái xung quanh mà chỉ chăm chú nhìn anh, nỗi kỳ vọng thấp thoáng len lỏi nơi đáy lòng. “Đi thôi.” Bùi Tử Mặc mở cửa xe, anh ngồi ngay vào vị trí ghế phụ, Đinh Thần chợt cảm thấy đôi chút áp lực đè nén.

Cô khởi động máy, lái xe hòa vào dòng xe đông đúc. Cả hai im lặng hồi lâu, Bùi Tử Mặc bất giác cảm thấy nhàm chán, anh đưa thay bật dàn loa trên xe. Giai điệu quen thuộc của ca khúc Đáng tiếc không phải anh khiến anh bỗng chốc đờ đẫn, khi làn điệu nhạc dạo đầu vang lên, anh thản nhiên giảm âm lượng: “Thì ra em cũng nghe nhạc của Lương Tịnh Như”. Giọng điệu hết sức thoải mái, anh tựa người vào lưng ghế.

“Đĩa của Diệp Tử tặng em, cô ấy còn nói ca khúc này từng vang bóng một thời, trở thành bản nhạc mà cô ấy thường xuyên chọn mỗi khi hát karaoke, em cũng rất thích nên nghe đi nghe lại mãi.” Đinh Thần lần đầu tiên nói nhiều lời với anh đến vậy nhưng đến khi cô thấy Bùi Tử Mặc tựa người vào ghế, khép hờ đôi mắt thì cô lập tức im lặng. Ở trước mặt Bùi Tử Mặc, xưa nay Đinh Thần đều lặng lẽ kiệm lời, vậy mà hôm nay chẳng rõ cô bị làm sao, từ sáng đến giờ dường như mọi chuyện thay đổi khác thường, cô chẳng thể nói rõ bất thường ở chỗ nào chỉ cảm thấy bản thân rơi vào trạng thái bối rối, lúng túng. Bùi Tử Mặc mỉm cười, dù đang nhắm nghiền mắt thì anh vẫn có thể hồi tưởng lại một cách rõ ràng những hình ảnh dịu dàng ấm áp đã qua.

Giao thông trên phố ùn tắc, cả đoạn dài xe chạy rồi dừng, hai người lặng im chẳng nói chẳng rằng. Trong xe không gian khoang xe khép kín, bầu không khí nặng trĩu ngột ngạt. Đinh Thần hạ cửa sổ xe, luồng gió lạnh thấu xương luồn vào khiến đầu óc cô dần tỉnh táo trở lại. Tận đáy lòng, cô không ngừng cười nhạo chính mình: Đinh Thần ơi là Đinh Thần, mi tưởng rằng mi và anh ấy kết hôn thì mi sẽ được anh ấy đón nhận sao? Mi đừng hy vọng hão huyền nữa. Cô nhớ đến cuộc hôn nhân vội vã của cả hai cùng những lời anh nói với cô tối hôm đó: “Anh cần thời gian, xin em đừng miễn cưỡng anh!”.

Hốc mắt cô hơi ươn ướt vì câu nói này của anh, cô vốn chưa từng ép buộc anh làm bất cứ việc gì anh không thích, thậm chí còn dung túng cho việc anh hết lần này đến lần khác về nhà trễ. Cô chờ đợi, đợi đến ngày anh một lòng một dạ yêu cô giống như cô đem lòng yêu anh. “Đèn xanh rồi kìa!” Bùi Tử Mặc ngồi bên ghế phụ lên tiếng nhắc nhở, Đinh Thần liền phản ứng, tiếng còi ssau xe ngân vang từng đợt trầm bổng từng đợt vọng lại. “Sao tâm hồn treo ngược cành cây thế? Em không khỏe ư?” Bùi Tử Mặc nghiêng người, hỏi giọng lo lắng. “Hay để anh lái, em nghỉ một lát?”

“Không sao đâu, sắp đến nơi rồi!” Đinh Thần lắc đầu, cho xe rẽ ngoặt sau con phố lớn, hít một hơi thật sâu, cô nới lỏng bàn tay đang siết chặt vô lăng. “Vậy em đóng cửa sổ lại đi!” Bùi Tử Mặc nhắc nhở: “Coi chừng cảm lạnh!”. “Vâng.”

Cánh cổng Cổ Vận Phường khoáng đạt rộng mở ngay trước mắt. Rốt cuộc thì Đinh Thần cũng có thể thoát khỏi bầu không khí nặng trĩu trong xe. Cổ Vận Phường là khu biệt thự kiểu Trung Hoa mang đậm phong cảnh trữ tình Giang Nam lâm viên, bố mẹ Bùi Tử Mặc sống tại ngôi nhà nhỏ ba tầng với mái sừng cong cong. Đinh Thần dừng xe,mở cửa xe bước xuống.

Bùi Tử Mặc theo cô bước lên bậc thềm, dõi mắt nhìn bóng dáng thanh mảnh của cô, anh nở nụ cười. Mẹ Bùi Tử Mặc với đôi mắt híp vòng cung thon dài, mỗi khi bà cười rộ trông bà giống hệt Bùi Tử Mặc, vóc dáng bà thon thả, thanh mảnh, mái tóc uốn lọn xõa dài sau gáy, bà mang đôi dép lê tinh xảo được dệt bằng tơ tằm bước ra từ phòng bếp đón Đinh Thần và Bùi Tử Mặc. “Thần Thần, Tử Mặc, các con đến rồi đấy à!” Bà bước đến thân thiện giữ chặt lấy bàn tay Đinh Thần kéo cô bước vào phòng khách, bà nói: “Vài ngày trước, bạn chiến hữu của bố con mang hai con gà nòi nuôi thả đến biếu nhà mình, mẹ hầm canh cả buổi chiều, giờ đã có thể ăn rồi”.

Bà ấn Đinh Thần ngồi vào bàn ăn, nồi canh gà to thơm phức đặt ngay giữa bàn, bà còn tận tay múc một bát đưa cho Đinh Thần. “Mẹ, của con đâu?” Bùi Tử Mặc cất bước bám theo sát gót, anh đĩnh đạc ngồi xuống, hếch cằm nhìn chiếc bát sứ men xanh đặt ngay trước mặt Đinh Thần. “Trông bộ dạng tham ăn của con kìa, sao mà thiếu phần con chứ!” Bà mắng yêu quay sang dặn dò dì Tần bưng chiếc thố trắng cách thủy nhỏ lên cho Bùi Tử Mặc.

Nắp vung vừa mở ra, mùi thuốc đông y xộc thẳng vào mũi Bùi Tử Mặc, anh chau mày, hỏi: “Mẹ, đây là gì thế?”. Dì Tần đứng cạnh cười bẽn lẽn: “Đây là món canh đông trùng hạ thảo nhân sâm hầm xương gà cùng mấy chục loại thuốc quý khác mà mẹ cậu chuẩn bị riêng cho cậu”. Bùi Tử Mặc bịt mũi: “Vì sao con phải uống cái thứ này? Mau đem đi, đem đi!”.

Bà Bùi vung tay gõ vào đầu Bùi Tử Mặc: “Bọn con kết hôn đã hai năm trời, sao chẳng thấy động tĩnh gì? Liệu có phải vì công việc quá áp lực, ăn không tiêu hay không?”. Chẳng đợi câu trả lời, bà chỉ vào Bùi Tử Mặc rồi nói: “Mẹ nghe nói ở ngoài con uống rượu khiếp lắm, cứ như vậy làm sao mà có con được hả? Xem ra thứ canh đông trùng hạ thảo nhân sâm hầm xương gà này vẫn chưa đủ mạnh, lần sau mẹ phải tìm bác Tôn kê liều bổ thận mới được”. Đinh Thần suýt phun cả ngụm canh trong miệng, cô khẽ ho, đưa mắt nhìn sang vẻ mặt tối sầm của Bùi Tử Mặc, cô gắng sức nhịn cười. Thì ra hôm nay mẹ chồng gọi hai người về chính là vì chuyện này. Cô rút khăn giấy lau khóe miệng, nụ cười tắt trên môi, đưa mắt nhìn quanh, cô chuyển đề tài: “Bố chưa về hả mẹ?”.

“Bố và bác Tôn đi câu cá rồi, hôm nay không về nhà.” Bà Bùi đứng ngay bên cạnh Bùi Tử Mặc, cười rạng rỡ nhìn anh. Bùi Tử Mặc biết hôm nay có mà chạy đằng trời, anh đành nín thở, hít một hơi uống cạn thứ nước canh gà hầm đen kịt, đến phút cuối cùng anh cũng đã có thể thu hoạch được nụ cười rạng rỡ mãn nguyện của bà Bùi. Dì Tần dọn thức ăn lên bàn, bà Bùi mỉm cười ngồi xuống nói với Đinh Thần: “Ăn cơm thôi!”.

Sau bữa ăn, Bùi Tử Mặc cùng mẹ đi tản bộ, Đinh Thần và dì Tần dọn dẹp phòng bếp, chỉnh trang lại phòng khách. Đến khi một người đi tản bộ trở về thì Đinh Thần đã gọt xong táo, cam cùng các loại trái cây khác bày biện ra đĩa đặt trên bàn phòng khách. Bùi Tử Mặc bật ti vi, anh ngồi xuống ngay cạnh bà Bùi, vừa nhấc miếng táo ném tọt vào miệng thì đã bị bà Bùi vỗ vào lòng bàn tay: “Tuổi còn trẻ xem ti vi làm gì, con mau về phòng mình đi, hôm nay ngủ lại đây, dù sao mai cũng là cuối tuần không phải đi làm”.

Khóe mắt Bùi Tử Mặc đảo nhanh sang Đinh Thần, cười tủm tỉm rồi nói: “Được thôi, tối nay bọn con ngủ lại đây, bọn con đi thu dọn phòng đây”. Dứt lời, anh kéo tay Đinh Thần. Dì Tần toan trả lời anh liền bắt gặp ánh mắt xi nhan của bà Bùi cản ngăn. Khi bóng dáng cả hai khuất dần nơi góc cầu thang, bà mới cười rồi nói: “Hai đứa trẻ này, phải tạo cho bọn chúng nhiều cơ hội một chút!”. Bùi Tử Mặc mở cửa gian phòng hướng Nam, anh vừa bước vào liều nằm ngay xuống giường.

Đinh Thần bật đèn, cách bày biện bố trí bên trong chẳng khác gì lúc hai người vừa kết hôn. Vật dụng nội thất màu trắng sữa theo phong cách u phối cùng bức rèm vàng tơ nhạt, bộ chăn ga trải giường điểm xuyết hoa văn trên nền trắng trang nhã. Cô mỉm cười, bà Bùi quả là người có sở thích khác lạ, lúc nào bà cũng thích những điểm xuyết hoa văn trên nền ga trải trắng nõn, lần đầu nhìn còn cảm thấy hay hay nhưng lâu ngày mang đến cảm giác mệt mỏi cho thị giác của cô. Cô bước đến đầu giường, tháo ga phủ gường dệt bằng tờ tằm, lúc lướt qua Bùi Tử Mặc, cô cố ý ra sức kéo mạnh, ra ý bảo anh đứng dậy. Bùi Tử Mặc trở mình, một tay nâng ga phủ giường lên, bàn tay kia gắng sức kéo mạnh Đinh Thần xuống giường. Anh cười ma mãnh đè lên người cô, ngón trỏ thon dài gạt sơi tóc trên gương mặt cô, anh hỏi: “Thấy anh bị mẹ giáo huấn, em rất vui phải không?”.

“Đâu có!” Đinh Thần lắc đầu hòng che giấu cảm giác hoang mang trong nội tâm, cô nghiêng đầu nhìn về phía bức rèm cửa sổ, từng nhành hoa tường vi hồng nhạt nhỏ nhắn xum xuê lá đang nở rộ trên bồn hoa vàng rực rỡ, khiến Đinh Thần lóa cả mắt. Bùi Tử Mặc nhẹ nhàng nâng cằm cô, nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười nơi khóe môi anh càng thêm sâu sắc, nheo mắt, anh nói: “Bát canh mẹ hầm đầy đủ hương liệu gia vị, có điều chẳng biết công hiệu ra sao, hay là chúng mình cùng nhau thử nghiệm nhé?”. Đinh Thần run lẩy bẩy, bàn tay cô vặn góc ga phủ theo phản xạ, cô lắp bắp hỏi: “Anh, anh muốn làm gì hả?”.

Bùi Tử Mặc cất tiếng cười vang: “Đương nhiên là anh làm việc mà những đôi vợ chồng khác thường làm!”. Đôi gò má Đinh Thần bỗng chốc đỏ ửng, kết hôn lâu như vậy, cả hai tuy đã gắng sức làm nhiệm vụ vợ chồng nhưng lần đầu tiên lĩnh hội sự niềm nở nhiệt tình của Bùi Tử Mặc vẫn khiến cô rất đỗi không quen. Cô khó chịu xoay lưng nhích người sang một bên liền bị Bùi Tử Mặc giữ rịt lại, môi anh cập sát lại, mặt anh vùi trước cổ cô, trầm giọng anh nói: “Đừng cử động!”.

Đinh Thần toàn thân cứng đờ không nhúc nhích. Một lúc sau, cô cảm nhận nụ hôn của Bùi Tử Mặc bên tai bèn ngoan ngoãn nhắm mắt. “Đừng nhắm mắt, mắt của em rất đẹp!” Bùi Tử Mặc bỗng chốc mở to mắt, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Bùi Tử Mặc hiện ngay trước mắt cô, ánh mắt anh sâu thẳm quyến rũ cùng nụ cười đầy ma mãnh không hề che giấu niềm ham muốn dục vọng trần trụi tận sâu nơi đáy mắt.

Đinh Thần lần đầu tiên nghe thấy Bùi Tử Mặc buông lời khen ngợi, cô nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao hôm nay anh bỗng dưng niềm nở trìu mến với cô, khiến cô trải qua quá nhiều trải nghiệm lần đầu tiên trong đời. Con tim Đinh Thần chợt dấy lên từng đợt sóng ngọt ngào, cô đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, rốt cuộc cô đã kiên trì đợi được đến ngày trông thấy cầu vồng sau cơn mưa, dù rằng chỉ là khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng cô cũng mãn nguyện. Cô dang rộng đôi cánh tay, quấn quanh cổ Bùi Tử Mặc, thốt lên câu nói chôn sâu tận đáy lòng bên tai anh: “Em yêu anh!”.

Bùi Tử Mặc toàn thân cứng đờ, bàn tay toan cởi cúc áo của anh chợt dừng lại, cúi đầu nhìn trân trân vào gương gương mặt Đinh Thần, ánh nhìn khó hiểu dần lóe lên trong mắt anh. Đinh Thần lạnh run người, anh trỏ lại với bộ mặt lạnh lùng xa cách trước kia của mình. Cô biết rằng câu nói vừa rồi một lần nữa đã đẩy anh ra xa, cô bất giác cảm thấy vừa phiền não vừa ủ rũ chán chường. Bùi Tử Mặc không để bản thân khựng lại quá lâu, một lần nữa anh hướng sự tập trung của mình vào việc cởi áo Đinh Thần, dụi đầu vào ngực cô, anh mặc sức nhen nhóm ngọn lửa tình trên cơ thể cô, niềm vui sướng hoan lạc trên cơ thể tấn công vào con tim lạnh giá của cô, khiến tâm trí cô nhanh chóng rơi vào cơn u mê lạc lối, cô chỉ còn biết ghì chặt lấy bả vai Bùi Tử Mặc để anh mặc sức vùi dập.

Tối đó, giữa khoảnh khắc u mê, dường như cô nghe thấy lời thì thầm tỉ tê của Bùi Tử Mặc vọng lại bên tai mình: “Xin lỗi em!”. Thời điểm cuối năm, công việc Đinh Thần càng bận rộn. Các đơn vị đối tác đặt hàng lễ vật, tặng phẩm dùng trong các cuộc họp thường niên và hội chợ triển lãm.

Giữa lúc Đinh Thần bận rộn đến sứt đầu mẻ trán thì cô nhận được ba cuộc điện thoại. Một cuộc gọi là của Diệp Tử đã đứng vững trên đôi chân của mình tại Quốc Tế Hồng Kỳ chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, vì vậy mà liền nhớ ngay đến việc thực hiện lời hứa trước đó của mình. Diệp Tử gọi điện thoại mời Đinh Thần và Bùi Tử Mặc ra ngoài dùng bữa. Cuộc điện thoại thứ hai là của mẫu thân đại nhân, bà nói rằng cô em họ Đinh Tiểu Á sau khi tốt nghiệp mãi vận chưa tìm được việc làm như mong muốn. Lần này, cô bé muốn đến Thượng Hải một chuyến thử vận may, điều này đồng nghĩa với việc phụ trách đón cô em họ từ sân bay đến những khoản chi tiêu thiết đãi đều do Đinh Thần phụ trách. Chẳng đợi Đinh Thần trả lời thì bà Đinh đã vội vã gác máy.

Cuộc điện thoại cuối cùng là của bạn họ cùng cấp ba, Biện Vĩnh Phong hẹn cô cuối tháng này họp lớp. Cậu ta còn cười xi nhan Đinh Thần rằng có thể dẫn theo trẻ em khiến cô chẳng thể nhịn được cười. Đinh Thần cúi đầu nhìn đồng hồ, đã hai giờ chiều, cô em họ của cô tính tình không tệ, duy chỉ có cái tính nhõng nhẽo hay dỗi khiến người khác chẳng tài nào ưng nổi. Đinh Thần và cô em họ hoàn toàn thuộc hai mẫu người khác nhau. Đinh Thần vốn tự lập từ bé, cô có thể tự mình lo liệu mọi việc tuyệt nhiên không cần làm phiền đến ai. Nhưng em họ của cô thì tốt nhất là lúc nào cũng phải có người làm thay, vì vậy mà mãi tận giờ vẫn chưa tìm được công việc âu cũng là chuyện thường tình. Bên ngoài phố xa tắc nghẽn, Đinh Thần đến được sân bay thì đã ba giờ chiều. Cô dừng xe, lòng nóng như lửa đốt, may mà điện thoại cô không đổ chuông đúng lúc này.

Giữa chốn đông người, Đinh Tiểu Á vuốt mái tóc suôn thẳng phất phơ cất bước lại gần, nhất cử nhất động của cô đều toát lên dáng vẻ gợi cảm quyết rũ. Vừa trông thấy Đinh Thần, Tiểu Á vẫy tay mừng rỡ: “Chị, em ở đây!”. Đinh Thần tiến đến trước, đón lấy chiếc va ly kéo trong tay cô em họ. “Anh rể sao không đến hả chị?” Đinh Tiểu Á thuận tay chuyển ngay chiếc túi xách xinh xắn sang cho Đinh Thần. “Anh ấy phải đi làm, không chuồn được!” Đinh Thần chỉ cảm thấy buồn cười, đã bao nhiêu năm vậy mà cô em họ của cô vẫn còn nhớ Bùi Tử Mặc. Đinh Thần nhớ lần đầu tiên em họ cô gặp Bùi Tử Mặc là vào mùa hè tốt nghiệp cấp ba, không lâu sau thì cô bé bị Bùi Tử Mặc bắt làm “tù binh” trở thành fan hâm mộ của anh, đến tận bây giờ cô bé vẫn nhớ anh.

“Vậy bắt anh ấy tối nay phải mời em đi ăn cơm!” Đinh Tiểu Á xoa cằm nói. Đinh Thần ngần ngừ trong chốc lát: “Được rồi, lát nữa em gọi điện cho anh ấy nhé!”. “Gọi thì gọi.” Đinh Tiểu Á thản nhiên nói, cô là thành viên của hội những cô gái dáng vẻ ưa nhìn, gạ gẫm soái ca mời đi ăn thì phải ăn một bữa ngon ra trò.

Đinh Thần giúp Tiểu Á chuyển hành lý đặt vào khoang sau xe, Tiểu Á vừa ngồi vào xe liền kêu lên: “Chị à, xe của chị đã đến lúc phải đổi rồi!”. “Em cho chị tiền à?” Đinh Thần mỉm cười, xoa đầu Tiểu Á, em cô vẫn còn là một đứa trẻ chưa trưởng thành. “Chị đừng lúc nào cũng xem em là trẻ con, em đã tốt nghiệp đại học rồi!” Đinh Tiểu Á khịt mũi tỏ vẻ không tán đồng.

Đinh Thần thắt dây an toàn, khởi động xe: “Đợi khi nào em tìm được viêc làm thì mới có thể rêu rao khoe khoang mình là người lớn được”. “Chị sắp xếp cho em một vị trí trong công ty là được mà!” Đinh Thần bật cười: “Em tưởng chị tự mở công ty này sao?”.

“Chị à, chị nhất định có cách mà đúng không?” Đinh Tiểu Á cười bẽn lẽn nói: “Hiện giờ, công ty nào tuyển dụng cũng đều cần người có kinh nghiệm cả, đợi em vào làm công ty chị hai năm rồi đi kiếm việc sẽ không khó khăn nữa!”. Vừa lúc công ty cô đang có vị trí trống, kẻ từ sau khi Diệp Tử không còn nhậm chức thì vị trí trợ lý nghiệp vụ vẫn chưa tìm được người thay thế. Một là vì Đinh Thần kén cá chọn canh, yêu cầu của cô hoàn hảo quá mức, nguyên do thứ hai giống với những gì Đinh Tiểu Á vừa nói, các doanh nghiệp làm sao yên tâm giao phó những vị trí quan trọng cho một người chưa có chút kinh nghiệm nào. Đinh Thần ngẫm nghĩ rồi nói: “Chị có thể cho em một cơ hội, có điều em trúng tuyển được hay không, quyền quyết định không phải ở chị”. Đôi mắt Đinh Tiểu Á sáng lên: “Vậy thì quá tốt rồi, chị yên tâm, em sẽ không để chị khó xử đâu”. Dáng vẻ vui mừng hớn hở khoa tay múa chân của cô khiến Đinh Thần vừa giận vừa buồn cười: “Ngồi đàng hoàng, chớ vì phút cao hứng mà để bị cảnh sát chặn lại!”.

“Tuân lệnh.” Đinh Tiểu Á ngoan ngoãn vâng lời ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt nghiêm túc. Đinh Thần đưa Đinh Tiểu Á đến chỗ của bố mẹ cô, vừa kịp ngồi xuống thở hổn hển thì Đinh Thần nhận được điện thoại của công ty gọi cô mau chóng trở về. Đinh Thần khó xử nhìn Đinh Tiểu Á, trái lại cô em vô cùng khéo léo hiểu chuyện: “Chị, chị có việc thì cứ làm đi, em ngồi trò chuyện với bác trai và bác gái một lúc cũng được ạ!”. “Vậy em nghĩ kỹ xem tối nay muốn ăn gì rồi gọi điện thoại cho chị nhé!”

“Được ạ, chị mau đi đi!” Đinh Tiểu Á thân mật quàng tay bà Đinh, nói: “Cháu có mang quà cho bác, bộ quần áo này cháu vừa nhìn đã cảm thấy nó đặc biệt phù hợp với phong cách của bác”. Bà Đinh vui sướng cười tươi như hoa, luôn miệng khen Đinh Tiểu Á biết cách dỗ ngọt người khác. Đinh Thần về đến công ty thì Alice ngồi ngoài quầy lễ tân báo với cô có một vị khách đã chờ cô rất lâu trong phòng họp.

Gần đây những việc này thường xuyên xảy ra, do thời điểm cuối năm, công ty tiếp nhận quá nhiều đơn đặt hàng, điều này sẽ dẫn đến xảy ra tình trạng chú trọng đơn hàng này khó tránh khỏi sơ suất những đơn hàng khác. Chính vì vậy rất nhiều công ty cắt cử người theo sát tiến độ nhằm tránh xảy ra tình trạng chậm trễ giao hàng. Không thể tùy tiện mạo phạm bất kỳ vị khách hàng nào, Đinh Thần tất tả trở về văn phòng, cởi chiếc áo khoác ngoài vắt trên cánh tay, cô quệt hàng mồ hôi lấm tấm trên sống mũi. Một người đứng bên cửa sổ ngay trước mặt Đinh Thần, thân hình cao dỏng đổ trên sàn dưới ánh nắng mặt trời chiếu rọi.

Người đàn ông chợt quay lại, anh ta nở nụ cười gian xảo: “Không ngờ là anh đúng không?”. Đinh Thần đặt tay lên trán, cô không nhịn được cơn buồn cười. Bùi Tử Mặc thõng tay vô tội: “Anh không đùa đâu, anh thực sự đến đây cùng em bàn bạc về việc ký hợp đồng!”.

“Trước đây chẳng phải lần nào em cũng là người chạy sang Hồng Kỳ để ký hợp đồng với công ty anh sao? Lần này cớ sao giám đốc Bùi phải nhọc công đích thân xông pha đến đây?” Tâm tình Đinh Thần bỗng chốc vui vẻ, khẩu khí cũng theo đó hòa nhã tươi vui hẳn lên. “Anh lo em chạy vạy ngược xuôi vất vả!” Giọng Bùi Tử Mặc đầy trịnh trọng khiến Đinh Thần chẳng nhận ra chút cảm xúc đùa bỡn trong câu nói của anh. Gương mặt Đinh Thần ửng đỏ, cô mím môi: “Sao đến cả cốc nước họ cũng chẳng buồn rót cho anh? Chẳng lẽ sức quyến rũ của anh bị hạ thấp rồi hay sao?”.

Bùi Tử Mặc dịu giọng: “Là anh bảo không cần, anh muốn uống cà phê em pha”. Đinh Thần lặng người, Bùi Tử Mặc xưa nay đối nhân xử thế càn rỡ bỡn cợt nhưng anh rất hiếm khi nói giọng điệu này với cô. Đinh Thần không biết nên thuận gió dong thuyền hay thoái lui vào chốn an toàn. Có điều, ý nghĩ này chỉ vừa mới chớm xuất hiện trong đầu, cô đã nhanh nhảu trả lời anh: “Pha cà phê e là quá khó, cà phê hòa tan ba trong một được chứ?”. “Cũng được, miễn cưỡng không hạnh phúc.” Bùi Tử Mặc nhún vai.

Đinh Thần pha cà phê trong phòng trà, Alice lén lút bàn luận cùng trợ lý hành chính Helen: “Giám đốc nghiệp vụ Ariel này quả không đơn giản, lại còn tận tay pha cà phê cho khách nữa cơ đấy!”. “Khù khụ!” Nén nhịn cơn buồn cười, Đinh Thần bụng đau tưng tức. Chuyện cô và Bùi Tử Mặc chỉ Diệp Tử cùng vài người bạn ít ỏi của cô biết mà thôi, những đồng nghiệp khác trong công ty vẫn ngỡ rằng cô còn độc thân. Alice tưởng rằng Đinh Thần trừng mắt cảnh cáo mình không được phép nói bừa, cô ta lè lưỡi, kéo Helen nhanh chóng rời đi.

Đinh Thần mặt mày tươi cười rạng rỡ tay bưng cốc cà phê do tận tay mình pha chậm rãi đặt ngay trước mặt Bùi Tử Mặc: “Anh uống đi!”. Cánh tay Bùi Tử Mặc khẽ đặt trên vai Đinh Thần, anh mập mờ nói: “Em nói xem anh có phải đang mượn tiếng công để tính lợi tư hay không?”. Đinh Thần vuốt cánh tay anh: “Anh không uống, cà phê sẽ nguội đấy!”.

Bùi Tử Mặc thanh tao nhấp một ngụm, rồi rút hai bản hợp đồng từ chiếc túi hồ sơ công văn, mỉm cười, anh nói: “Hợp đồng anh mang đến cho em đây”. Đinh Thần sửng sốt vô cùng: “Anh không thể về nhà đưa em được sao?”. “Vậy coi sao được?” Bùi Tử Mặc cất tiếng không chút do dự: “Việc công và việc tư anh vốn phân định rạch ròi!”.

“Được rồi!” Đinh Thần biết mình không nói lại anh. “Đưa em!”. Bùi Tử Mặc đưa bản hợp đồng sang cho Đinh Thần, ngón tay anh khẽ chạm vào lòng bàn tay cô, nụ cười thoáng qua chợt hiện lên trong đôi mắt anh. Đinh Thần ngượng đỏ chín mặt, toan rụt tay lại liền bị Bùi Tử Mặc siết chặt lấy.

Anh nói nhỏ bên tai cô: “Anh nhớ em!”. Anh thuận thế ôm Đinh Thần trong vòng tay, cô nhắm nghiền mắt, đưa tay vòng sang ôm lấy eo anh. Dù rằng cô không rõ vì sao thái độ Bùi Tử Mặc dành cho cô xoay chuyển đột ngột nhưng tận đấy lòng cô không hề bài xích cảm giác này. Bùi Tử Mặc đặt nụ hôn nhẹ lên gò má cô, anh hỏi: “Em muốn đi đâu ăn cơm?”.

Đinh Thần chưa kịp cất tiếng trả lời thì tiếng nhạc chuông điện thoại anh ngân vang. Anh đảo mắt, nói: “Ồ, là điện thoại của Tiểu Á”. “À, đúng rồi!” Đinh Thần vỗ vào trán. “Suýt nữa em quên báo với anh, Tiểu Á đến Thượng Hải rồi!” “Tiểu Á.” Bùi Tử Mặc nhận điện thoại.

Giọng Đinh Tiểu Á ngọt ngào vang lên: “Anh rể”, rồi lập tức đi thẳng vào chủ đề: “Anh phải mời em đi ăn!”. “Không thành vấn đề!” Bùi Tử Mặc đồng ý. “Địa điểm do em chọn.”

“Được.” Đinh Tiểu Á trước khi gác máy còn dặn dò anh một câu: “Nhớ đón chị em đi cùng nhé!”. Bùi Tử Mặc nhìn sang Đinh Thần, cười mà như không, anh nói: “Tiểu Á rất quan tâm đến em”.

“Em gái không quan tâm đến chị, lẽ nào quan tâm đến anh rể hay sao?” Đinh Thần trả lời theo phản xạ. Bùi Tử Mặc cười, Đinh Thần vốn nội tâm ít nói, hiếm khi cô có tâm tư đấu võ mồm cùng anh, vậy mà miệng lưỡi cô cũng lợi hại không thua gì người khác. Anh vùi đầu vào bờ vai Đinh Thần: “Vì vậy mặc dù anh thích thế giới của hai người nhưng cũng không để tâm đến chuyện cô em họ làm kỳ đà cản mũi”. Đinh Thần đành chào thua Bùi Tử Mặc, cô kéo lấy vạt áo anh, nói: “Anh đi trước đi!”.

Bùi Tử Mặc gật đầu: “Em đừng lái xe, anh chờ em ở dưới”. Đinh Thần gật đầu. Bùi Tử Mặc vuốt ve má cô rồi cất bước rời đi.

Đinh Thần thở phào nhẹ nhõm, cô hoàn toàn không cố ý muốn che giấu thân phận kết hôn của mình, chỉ có điều một công ty có mối quan hệ qua lại, cô sợ chuyện giữa cô và Bùi Tử Mặc sẽ gây ra những việc phiền hà không cần thiết. Đinh Thần đem bản hợp đồng về phòng làm việc, vờ ra vẻ đang xem vài bức thư điện tử, sau đó vội vàng thu dọn túi xách cất bước ra về. Vừa lên xe, Bùi Tử Mặc chuyển bó hoa tulip hồng nhạt thật to sang cho cô.

“Cái này tặng em ư?” Đinh Thần kinh ngạc hỏi. “Ở đây còn có người khác nữa ư?” Bùi Tử Mặc hỏi giọng chế giễu. Đinh Thần cúi đầu: “Sao anh biết em thích hoa tulip hồng nhạt?”.

Bùi Tử Mặc mỉm cười, không nói gì. “Cảm ơn anh!” Đây là bó hoa đầu tiên Đinh Thần nhận được kể từ khi quen anh, kết hôn đến nay, nhận được bó hoa đầu tiên do anh tặng, món quà mang đến một ý nghĩa đặc biệt phi thường. “Món quà anh nợ em!” Bùi Tử Mặc dang tay ôm gọn lấy thân thể nhỏ nhắn của Đinh Thần.

Trống ngực Đinh Thần run rẩy, cô nép sát cơ thể vào người anh trong vô thức. Mẫu người đàn ông như Bùi Tử Mặc, nếu như anh thật lòng đối tốt với ai thì bất kể người đó là ai cũng chẳng thể nào kháng cự. Nếu như có thể, Đinh Thần mong rằng thời gian ngưng đọng ngay đúng khoảnh khắc này. Đây chính là mong mỏi từ bao lâu nay của cô, niềm mong mỏi này đã thành hiện thực dù rằng ngày tháng sau vẫn còn khá dài nhưng cô không nỡ buông anh ra.

Bùi Tử Mặc nhấc điện thoại: “Tin nhắn của Tiểu Á, cô nàng chắc là đã đến nơi, giờ chúng ta đến đó thôi”. “Vâng.” Đinh Thần lưu luyến cảm giác ấm áp trong vòng tay anh. Bùi Tử Mặc vỗ sống lưng cô, anh nói: “Tối về nhà tha hồ ôm, muốn ôm anh bao lâu cũng được”.

Câu nói này của Bùi Tử Mặc thành công trong việc khiến mặt Đinh Thần đỏ như gấc, cô vội vàng buông anh ra. Nhà hàng Đinh Tiểu Á chọn chính là nhà hàng số một tại Thượng Hải trên con phố phía Tây đường Nam Kinh. Bùi Tử Mặc cùng Đinh Thần tay trong tay bước vào, thức ăn đã được dọn lên đầy bàn.

Tôm trộn tép nhúng mỡ, ba rọi kho tàu, sa lát trộn hạt dẻ, vây cá kho tộ, chè xoài gạo đậu đỏ nấu sữa, về căn bản những món ngon thượng hạng đều được dọn lên sẵn sàng. Bùi Tử Mặc mỉm cười: “Quả là món nào em chọn cũng đắt tiền”. Đinh Tiểu Á dẩu môi: “Xí, anh rể thật nhỏ mọn!”.

“Anh ấy đùa với em thôi.” Đinh Thần lên tiếng giải hòa. “Thật thế ư? Anh rể?” Bùi Tử Mặc ôm lấy bờ vai Đinh Thần: “Dĩ nhiên rồi, chị em luôn là người hiểu anh nhất”.

Đinh Thần cụp mắt, hai đôi gò má ửng hồng. Những chuyện này không lọt khỏi tầm mắt của Đinh Tiểu Á, cô thực sự cảm thấy vui thay cho chị mình. Từ hai năm trước, khi cô vô tình biết chuyện chị mình và anh rể thực sự không ngủ chung giường cô hiểu rằng cuộc hôn nhân của hai người hoàn toàn không xán lạn như vẻ bề ngoài. Tuy còn ít tuổi nhưng với một số việc cô có con mắt nhìn tinh tường hơn cả người lớn, vì thế mà cô tìm đủ mọi cách tác hợp cho cả hai. Cô gắp miếng thịt ba rọi kho tàu nhỏ đặt vào miệng, rồi nói: “Chị à, em có mang quà cho chị nè!”. Dứt lời, cô lôi một túi quà từ trong ba lô ra.

Đinh Thần còn ngỡ món quà là quần áo, vừa rút quà trong túi, cô vừa nói: “Em đâu đã có thu nhập, sau này đừng tiêu hoang phí nữa nhé”. Vừa nói dứt lời, sắc mặt Đinh Thần đột nhiên đỏ bừng. Bùi Tử Mặc chẳng rõ sự tình, nhìn sang cô: “Để anh xem!”. Đinh Thần cầm món qùa không chắc, bị anh giằng lấy, cô chỉ còn cách vùi mặt vào chiếc bát để trốn.

Đó chính là bộ váy thỏ Bunny dệt tơ ren. Bùi Tử Mặc chăm chú nhìn Đinh Thần, anh tự bồi đắp thêm kiến thức cho bản thân. Trên nền bông vải dệt màu hồng là lớp ren tơ tằm đen tuyền, giữa vẻ ngây ngô tươi sáng toát lên sức sống rạng ngời. Chiếc cổ chữ V khoét sâu càng khiến đường cong trên bộ ngực thêm sinh động đem lại ánh nhìn ham muốn cho đối phương, để lộ sống lưng trần cùng chiếc váy ngắn kiểu loa, quyến rũ lả lướt, bộ váy sẽ khơi gợi thân hình nóng bỏng bắt mắt của Đinh Thần. Nếu Bùi Tử Mặc tưởng tượng tiếp có lẽ anh sắp bị chảy máu mũi, may mà da mặt anh dầy, ho vài tiếng, anh đặt chiếc váy nguyên vẹn vào túi rồi trả lại cho Đinh Thần. Đinh Thần đưa tay chỉ Đinh Tiểu Á: “Em…Em…”. Hồi lâu, cô vẫn chẳng thốt nên lời.

Đinh Tiểu Á quay sang, nói: “Chị à, chị thật là lạc hậu!”. “Ăn thôi, ăn thôi, ha ha!” Bùi Tử Mặc nhìn Đinh Thần, cười mà như không. Đinh Thần che giấu cảm xúc bằng việc gắp thức ăn, cô ra sức gắp thứ ăn nhồi vào miệng hòng giải tỏa nỗi xấu hổ.

“Tiểu Á, em thiên vị quá, sao anh không có quà?” Bùi Tử Mặc cố tình xoa dịu bầu không khí. Đinh Tiểu Á cất tiếng cười giễu: “Anh rể, xin anh đấy, chị mặc bộ trang phục này, chẳng phải là món quà tặng cho anh rồi đấy sao?”. Đinh Thần phun ngụm trà, lần này cô bị mắc nghẹn thật.

Bùi Tử Mặc cười ngượng ngập, bắt bẻ một cô tiểu thư trong lốt quỷ ranh chẳng để làm gì. Đinh Tiểu Á nhìn anh trong sự vô tội, đây chẳng phải là chuyện rất đỗi bình thường đó sao. “Lần này em đến Thượng Hải có dự tính gì chưa? Đi du lịch hay là tìm bạn?” Bùi Tử Mặc cảm thấy mình có trách nhiệm phải đưa đẩy để đề tài vào đúng chủ đề của nó.

Đinh Tiểu Á ngậm xoài đầy miệng: “Chị chưa nói gì với anh ư? Em muốn tìm việc làm tại Thượng Hải!”. “À…” Bùi Tử Mặc kéo dài giọng điệu. “Xem xét thử chuyện đến công ty anh học tập chút đỉnh chăng!” “Có trai đẹp chứ anh?” Đinh Tiểu Á hỏi không ngẩng đầu.

“Em đến tìm việc hay tìm chồng?” Đinh Tiểu Á tập trung đối phó với thức ăn, cô thản nhiên nói: “Ái dà, anh rể à, tiêu chuẩn tuyển chọn con rể của mẹ em rất nghiêm ngặt đấy!”. Bùi Tử Mặc hỏi giọng hứng thú: “Tiêu chuẩn gì?”. Anh không nhận ra rằng bản thân mình vô tình đã bị Đinh Tiểu Á dẫn vào tròng.

“Thứ nhất phải đẹp trai, thứ hai phải có năng lực kinh tế, thứ ba phải đối xử tốt với em, anh xem xem, tướng mạo đặt lên hàng đầu cơ đấy!” Quả là mẹ nào con nấy, có điều cha của Đinh Tiểu Á tướng mạo hết sức bình thường, nhưng những lời lẽ này Bùi Tử Mặc không dám nói thẳng trước mặt Đinh Tiểu Á. “Mỗi người một con mắt nhìn người, anh cũng chẳng rõ người có tướng mạo ra sao mới được xem là đẹp trai trong mắt của em!” Bùi Tử Mặc nhướng mày, nụ cười ấm áp dịu dàng.

Đôi mắt Đinh Tiểu Á chợt lóe sáng, đưa tay sang chỉ: “Đẹp thế kia kìa!”. Đinh Thần dõi mắt về hướng cô chỉ, Hướng Huy, vị hôn phu của Diệp Tử đang kéo ghế đồng thời cầm áo khoác và túi xách giúp Diệp Tử. Đinh Thần bật cười: “Người này không được!”. “Vì sao?” Đinh Tiểu Á buồn bực hỏi.

“Anh ta đã có chủ rồi!” Bùi Tử Mặc và Đinh Thần đồng thanh trả lời. Dường như Diệp Tử nghe thấy động tĩnh từ phía bọn họ, khóe mắt cô liếc sang, mỉm cười vẫy tay. Đinh Tiểu Á ngượng ngùng hỏi: “Anh chị quen à?”.

“Ờ!” Đinh Thần và Bùi Tử Mặc cùng mở miệng hết sức ăn ý: “Quen rất lâu rồi!”. “Ừ!” Đinh Tiểu Á bĩu môi. Bùi Tử Mặc nhếch môi thấp thoáng ý cười.

Đinh Thần trề môi. “Anh rể em không đẹp trai sao?” Bùi Tử Mặc cất tiếng trêu ghẹo. “Đẹp trai thì có đẹp, nhưng mà anh không phải là mẫu người em thích, em thích mẫu người chín chắn trưởng thành cơ!” Đôi mắt Đinh Tiểu Á nheo lại thành đường thẳng.

Ngụ ý rằng… Bùi Tử Mặc thoáng chốc mặt đỏ gay. Đinh Thần nhẫn nhịn hết sức chật vật, cô đẩy món thịt kho tàu mà Đinh Tiểu Á thích nhất đến trước mặt: “Ăn đi, em nói nhiều quá đấy!”.

“Chị à, chị đau lòng ư?” Đinh Tiểu Á quyết không chịu bỏ qua cơ hội chế giễu cả hai người. “Này! Này! Này!” Đinh Thần tự khắc có biện pháp đối phó với cô nàng này: “Em còn muốn sang công ty của chị nữa không hả? Còn muốn chị cùng em đi dạo phố shopping nữa không?”. Đinh Tiểu Á chợt dịu giọng: “Chị cứ coi như em chưa nói gì!”.

Đánh rắn phải đánh bảy tấc, Đinh Thần nắm bắt thời cơ đúng lúc, cô hiểu rõ nhất nhược điểm của Tiểu Á nằm ở chỗ nào. Bùi Tử Mặc đưa tay vuốt cằm, anh cười nhìn hai chị em đấu võ mồm, tâm trạng anh vui vẻ hẳn lên. Món điểm tâm trôi nước hầm rượu nếp đã được dọn lên, Đinh Tiểu Á không chỉ biết đến bản thân, cô múc cho Đinh Thần và Bùi Tử Mặc mỗi người một chén nhỏ rồi mới ngồi xuống thoải mái ăn.

Điện thoại trong túi áo Bùi Tử Mặc đổ chuông liên hồi, anh lo lắng là điện thoại công ty triệu hồi anh về, ngẫm nghĩ một lúc, anh nhận điện thoại: “A lô!”. “Tử Mặc, là em!” Giọng nữ thánh thót vang lên. Sắc mặt Bùi Tử Mặc biến chuyển, anh đưa tay chặn lấy tai nghe, nói nhỏ: “Ở đây tín hiệu không tốt, anh ra ngoài nghe nhé!”.

Đinh Thần gật đầu. Đinh Tiểu Á hoàn toàn không phản ứng gì. Lát sau Bùi Tử Mặc quay trở về chỗ ngồi với sắc mặt bình thường, Đinh Tiểu Á thuận miệng cất tiếng hỏi: “Sao thế? Công ty có chuyện hả anh?”.

Bùi Tử Mặc không có phản ứng gì, một lúc sau anh mới trả lời: “Ờ!”. “Anh có phải về xem tình hình không?” “Vậy anh đi trước nhé! Em ngồi chơi với Tiểu Á thêm một lát nữa nhé!” Tâm trí Bùi Tử Mặc lúc này treo ngược trên cành cây.

Đinh Tiểu Á tiếp tục cắm cổ ăn, mãi đến khi Bùi Tử Mặc bỏ đi được mười phút thì cô mới thốt lên: “Đã nói là anh rể mời, vậy mà anh ấy chẳng để lại ví tiền!”. Đinh Thần nói: “Chị thanh toán cũng thế cả thôi. Yên tâm đi, chị sẽ không để em viêm màng túi đâu!”. “Thế coi sao được chứ!” Đinh Tiểu Á cất giọng oán trách: “Em chính là vì muốn chị tiết kiệm chút tiền riêng đấy mà!”.

Đinh Thần lại cười phá lên. Bùi Tử Mặc trở về nhà lúc nửa đêm canh ba. Anh cởi giày thay đôi dép lê, nhón gót bước vào phòng ngủ thay quần áo. Đinh Thần hỏi giọng mơ màng: “Anh về rồi à!”.

“Ờ, anh làm phiền đến em à?” Bùi Tử Mặc ít nhiều cảm thấy áy náy. “Không, mấy giờ rồi?” Bùi Tử Mặc ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường: “Sắp hai giờ sáng rồi, anh đi tắm đây!”.

“Vâng!” Đinh Thần gần đây bận rộn đến mức mệt rã rời, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ. Chẳng rõ bao lâu, cô hoảng hốt cảm nhận Bùi Tử Mặc chui tọt vào trong chăn, cô trở mình theo thói quen rơi vào vòng tay anh. Bùi Tử Mặc toàn thân cứng đờ, anh giúp cô kéo chăn tiện tay nhấc tay cô ra, rồi nói: “Ngủ đi!”. Đinh Thần vốn rất nhạy cảm, cô thoáng chốc nhận ra sự bất thường của anh. Tuy cô mệt mỏi nhưng vô cùng tỉnh táo. Cô hiểu rõ rằng sự việc xảy ra tối nay chẳng rõ do đâu nhưng lại một lần nữa đánh bật cô trở lại nguyên trạng ban đầu.

.