Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nếu em là truyền thuyết của anh - Chương 3

Chương 3.

Nếu như em biết làm như thế nào để từ bỏ anh thì mọi chuyện sẽ tốt biết bao. *** Thấm thoát, Đinh Tiểu Á đã công tác tại công ty Thiên Vũ được hai tuần. Đinh Thần không ngờ cô bé quen được nâng niu, chiều chuộng từ bé vậy mà năng lực rất khá, rất biết cách xã giao hòa đồng vui vẻ cùng các bạn đồng nghiệp.

Đinh Tiểu Á nhanh chóng dọn khỏi nhà bố mẹ Đinh Thần, cô thuê một căn nhà gần công ty, nói văn vẻ hoa mỹ thì chính là muốn rèn luyện cho mình khả năng sống độc lập. Đinh Thần nhận được điện thoại đánh tiếng gửi gắm Đinh Tiểu Á cho cô chăm sóc, đồng thời muốn cô giúp họ trông chừng đừng để Tiểu Á gây phiền toái ở ngoài. Bố mẹ Đinh Thần cũng vì việc này mà ân cần khuyên bảo cô, gần như gửi gắm cả sự nghiệp và danh dự của Tiểu Á vào tay Đinh Thần.

Đinh Thần không khỏi ngán ngẩm đặt tay lên trán, cảm thấy hứa hẹn việc đưa Đinh Tiểu Á vào làm việc cùng công ty là một quyết định không mấy sáng suốt. Diệp Tử cười ngất trong điện thoại: “Chúc mừng cậu có thêm một cô con gái”. Đinh Thần uể oải: “Cậu còn cười trên nỗi đau khổ của người khác nữa!”.

Bùi Tử Mặc an ủi cô: “Em ráng chịu vất vả chút đi, khi nào rỗi rãi anh sẽ giúp em canh chừng em họ!”. Nhưng anh còn bận rộn hơn cả Đinh Thần, lúc rỗi rãi anh chỉ đi xem phim, dạo phố cùng Đinh Thần chứ chẳng hề nghĩ tới cô em Tiểu Á. Đinh Thần cũng rất khó xử, mối quan hệ giữa cô và Đinh Tiểu Á khá tốt, nhưng quản chặt quá mức cũng khiến Tiểu Á không vui, Đinh Thần chẳng khác gì một bà già, không quản thì Đinh Thần lại cảm thấy có lỗi với sự ủy thác của bố mẹ và chú thím.

Thật là đau đầu! Thời kỳ nổi loạn dậy thì của Đinh Tiểu Á dường như đến khá trễ hoặc có lẽ vì không dễ dàng gì thoát khỏi sự trói buộc của bố mẹ, cô phấn khích chẳng khác gì con ngựa đứt cương, mỗi ngày bạn bè đều réo gọi Tiểu Á đi chơi đến tận nửa đêm mới chịu mò về nhà. Mấy lần Đinh Thần gọi điện thoại cho Tiểu Á, cô đều nghe thấy tạp âm đặc trưng của quán bar cùng tiếng gào rống cuồng loạn trong phòng KTV, Đinh Thần không khỏi lo lắng. Trái lại Bùi Tử Mặc rất mực yên tâm: “Tiểu Á đã lớn rồi, nó biết giữ chừng mực!”.

Cuối năm, Đinh Thần vừa bận rộn hội chợ triển lãm vừa phải ứng phó với các cuộc điện thoại giục hàng, ngoài ra cô còn phải thiết kế lô quà đặc biệt cho những khách hàng quan trọng đã ủng hộ và giúp đỡ Thiên Vũ trong suốt một năm qua. Chỉ có thể quản lý để Đinh Tiểu Á không phạm sai sót trong công việc còn những việc khác thì cô thực sự chẳng còn sức lực nào mà quản được nữa. “Giám đốc Đinh, điện thoại của chị, chuyển máy vào chứ ạ?” Đinh Thần chưa bao giờ yêu cầu nhưng Tiểu Á phân biệt rạch ròi giữa công việc và đời tư, xưa nay cô chưa bao giờ vượt quá giới hạn. “Được”. Điện thoại của Đinh Thần thông thường thông qua trợ lý sàng lọc, với những cuộc điện thoại không thể làm chủ thì Tiểu Á mới chuyển thẳng vào cho Đinh Thần toàn quyền xử lý.

“Cô Đinh? Tôi là Thẩm Dịch Trần, không biết cô có còn nhớ tôi không?” Đinh Thần chưng hửng trong giây lát, thói quen nghề nghiệp khiến cô mỉm cười trả lời theo phản xạ tiềm thức: “Dĩ nhiên là nhớ!”. Cô nhanh chóng nhớ ra thân phận của chàng trai này, dù thế nào thì xét cho cùng với những nhân vật thoát tục xuất trần thế này mới gặp nhưng lại khó quên. “Cô Đinh, chiếc áo măng tô của cô…”

Đinh Thần nhanh chóng cắt ngang lời anh ta: “Đã giặt sạch rồi, anh Thẩm không cần phải bận tâm!”. “Là tại tôi làm vấy bẩn áo của cô, tôi phải có trách nhiệm đền bù tổn thất cho cô Đinh!” “Thực sự là không cần mà, không tốn bao nhiêu tiền!” Thực tế tốn bao nhiêu tiền Đinh Thần hoàn toàn không biết, chiếc áo do Bùi Tử Mặc đem đi giặt rồi lại giúp cô lấy về, khiến cô không phải bận lòng.

“Chiếc áo măng tô chẳng phải rẻ, phí giặt khô cũng không ít ỏi, đây là phí tổn tôi phải trả, cô Đinh không cần khách sáo!” Thái độ kiên quyết khăng khăng của Thẩm Dịch Trần khiến Đinh Thần không biết phải làm thế nào, cô chỉ còn cách nói: “Chiếc áo này do chồng tôi đem đi giặt, nếu như anh Thẩm đây nhất định muốn bồi thường, đợi tôi nói lại với anh ấy rồi sẽ liên lạc với anh, được chứ?”. “Chuyện này…” Thẩm Dịch Trần ngập ngừng trong giây lát: “Được thôi, nếu như cô Đinh vẫn không để tâm đến việc này thì tôi đành phải đến chỗ cô một chuyến!”.

Đinh Thần bật cười, cô chưa từng thấy người nào nhiệt tình tặng tiền như anh chàng này. Cuối tháng là thời điểm họp lớp, sáng sớm trước khi đi làm, Bùi Tử Mặc đã xác nhận anh đồng ý đi cùng cô, anh còn hứa sau giờ làm sẽ đến đón cô đồng thời còn chắc chắn rằng sẽ ăn mặc khôi ngô tuấn tú để giữ thể diện cho Đinh Thần. Nhưng đến giờ tan tầm, Đinh Thần chẳng thấy bóng dáng Bùi Tử Mặc đâu. Cô gọi điện cho anh, lúc này anh mới sực nhớ ra, cất tiếng nói lời xin lỗi với cô: “Thần Thần, xin lỗi em, công ty có việc gấp cần phải xử lý, e rằng anh không thể đến đón em được. Hay là em cứ đi trước, làm xong việc anh sẽ đến ngay!”.

“Công việc là quan trọng!” Đinh Thần xưa nay luôn là người hiểu chuyện, dĩ nhiên cô sẽ không trách anh. Đinh Thần một mình lái xe tới địa điểm họp lớp ngay tại nhà hàng Charme trên tòa nhà Capital Land. Lúc đầu, lớp trưởng Biện Vĩnh Phong đã phải trăn trở rất lâu trước khi chọn địa điểm này. Mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình, người thích ăn món Tứ Xuyên, kẻ lại không thích ăn cay, người thích những nơi phong cách, kẻ lại thích tĩnh lặng. Cuối cùng, lớp trưởng đặt một phòng ngay tại nhà hàng Charme mới có thể đáp ứng tất cả nhu cầu của mọi người. Đinh Thần đứng trước cửa báo số phòng, vừa được nhân viên phục vụ dẫn vào trong, liền có người thét lên: “Đinh Thần, cậu đến trễ rồi, tự chịu phạt ba ly”.

“Không thành vấn đề!” Đinh Thần thoải mái nhận phạt, bởi vì cô hiểu rằng, ba ly cùng lắm là ba ly trà mà thôi. “Người nhà cậu đâu?” Biện Vĩnh Phong hỏi. Đinh Thần vốn là người sống khép kín, từ sau khi tốt nghiệp cô rất ít khi qua lại với bạn bè, vì vậy chẳng ai hay biết chuyện cô đã kết hôn. Đinh Thần trầm tĩnh, chẳng hề giải thích gì thêm: “Hôm nay anh ấy tăng ca”.

Biện Vĩnh Phong hứng thú hỏi: “Anh ấy làm nghề gì?”. “Công ty anh ấy là đại lý phân phối trang thiết bị quy mô lớn!” Đinh Thần trả lời, không muốn giải thích gì nhiều. Biện Vĩnh Phong khép hờ đôi mắt, anh ta xoay sang hỏi: “Mọi người đến đông đủ cả chưa?”. Nhìn trái nhìn phải: “Đều đã đến khá đủ rồi, dọn thức ăn lên thôi!”.

Đinh Thần gần đây ăn ngon miệng, trước kia cô kỵ những món dầu mỡ, đồ cay, giờ thì món nào vào miệng cô cũng đều trở nên có hương vị. Đĩa thăn lợn trước mặt, một mình cô đã chén sạch hơn một nửa. Lý Lợi ngồi ngay cạnh Đinh Thần, trố mắt sửng sốt nhìn cô: “Không ngờ Đinh Thần vóc dáng nhỏ nhắn mà khẩu vị lại khá đến vậy?”. Ngay lập tức có người tiếp lời: “Chẳng lẽ một người ăn luôn phần của hai người?”.

“Ha ha ha ha!” Ai đó phá lên cười. “Đinh Thần, cậu ăn nhiều như vậy làm sao Đồng Hoa kham cho nổi?” Thi Hàm Kiệt cười chế nhạo, hòng tạo bầu không khí sôi động. Quả thật là nằm yên cũng trúng chưởng, Đinh Thần ngồi nghiêm chỉnh ăn cơm vậy mà cũng bị dính đòn công kích đầy khó hiểu. Cô cười rạng rỡ, hàng chân mày nhướng lên.

“Há, nhắc đến Đồng Hoa, cậu ta đâu rồi?”. “Đến rồi, đến rồi!” Có người đầu nhễ nhại mồ hôi đẩy cửa bước vào: “Xin lỗi, mình đến trễ”. “Quả là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến!”.

Kéo theo tràng cười giòn tan. “Mọi người nói gì về mình vậy?” Đồng Hoa thoáng thấy chỗ trống ngay cạnh Lý Lợi bèn chen vào ngồi. Lý Lợi hiểu ngay ra vấn đề, liền đổi chỗ ngồi ngay với anh.

Đồng Hoa niềm nở chào hỏi Đinh Thần: “Cậu đến rồi à, trông cậu vẫn chẳng thay đổi chút nào!”. “Phải rồi, Đinh Thần vẫn xinh như xưa!” Thi Hàm Kiệt cười khanh khách nói chen vào. “Cậu cũng thế, vẫn chẳng khác gì trước đây!” Đinh Thần cười.

Suốt ba năm cấp ba, mọi người ai cũng biết Đồng Hoa thầm yêu trộm nhớ mà không dám bày tỏ cùng Đinh Thần. Đinh Thần chẳng mảy may để ý đến. Sau đó, cả hai thi đỗ hai trường đại học khác nhau, tuy thi thoảng Đồng Hoa có viết thư cho cô nhưng Đinh Thần vẫn chẳng đoái hoài gì đến anh ta, từ đó trở đi Đồng Hoa dần tuyệt vọng.Tiếp sau đó là khoảng thời gian học nghiên cứu sinh, rồi đi làm hai người cắt đứt liên lạc. Biện Vĩnh Phong chớp mắt nhìn Đồng Hoa: “Phải nắm chặt lấy cơ hội!”. Thi Hàm Kiệt giật vạt áo Đồng Hoa, khẽ nói: “Một lát họp lớp xong, cậu hẹn Đinh Thần đi xem phim, uống cà phê đi!”.

Đồng Hoa căng thẳng, trán lấm tấm mồ hôi, dường như anh đang trở về những năm tháng ngây ngô trước kia của mình. Đinh Thần hiểu rõ, hôm nay cô không làm rõ thân phận đã lập gia đình của mình xem ra không ổn. Cặp mắt Đinh Thần bình thản chẳng chút dậy sóng, cô vờ như mình không hề nghe thấy điều gì. Đinh Thần chậm rãi nhấc cánh tay trái đặt lên mặt bàn, cố ý đung đưa bàn tay, chiếc nhẫn nhỏ nhắn trên ngón tay áp út hiện ra thu hút sự chú ý của mọi người. Lý Lợi chợt kinh ngạc: “Đinh Thần, cậu kết hôn rồi à?”.

Đinh Thần gật đầu: “Phải, thiếu nữ có chồng nay đã luông tuổi”. Thi Hàm Kiệt cùng Biện Vĩnh Phong nhìn nhau, Đồng Hoa rót tràn nước vào cốc trà. Xét cho cùng, Đồng Hoa không còn ở độ tuổi yêu đương bốc đồng nữa, anh nhanh chóng lấy lại tinh thần, quay sang nói cười vui vẻ cùng hai người bạn thân, dường như câu chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là khúc nhạc đệm.

Đinh Thần hít một hơi thật sâu. Chẳng rõ tự lúc nào Biện Vĩnh Phong trở thành lỗ châu mai, kẻ châm ngòi chính là Lý Lợi thuận miệng hỏi anh ta một câu: “Biện Vĩnh Phong, anh cậu vẫn khỏe chứ?”. Thoáng chốc, bầu không khí trong phòng nhốn nháo ầm ĩ hẳn lên, ai nấy đều cười nghiêng ngả.

Lý Lợi còn chưa hiểu ra chuyện gì, liền hỏi: “Sao thế? Mình nói sai chỗ nào à?”. Lời vừa thốt lên, mọi người càng cười vui vẻ hơn. Đinh Thần bụm miệng cười.

Biện Vĩnh Phong có một người anh song sinh tên là Biện Vĩnh Hòa, học cùng trường nhưng khác lớp với anh ta. Vì hai người sinh đôi, để phân biệt, thầy cô giáo thường có thói quen gọi Biện Vĩnh Hòa là đại Biện còn Biện Vĩnh Phong là tiểu Biện [1], vốn dĩ đây là chuyện rất đỗi bình thường nhưng do vấn đề liên quan đến họ tên đã trở thành tròi cười cho toàn thể giáo viên trong trường, nhất là lúc hai anh em Biện Vĩnh Phong cùng xuất hiện thì tình hình càng trở nên thê thảm. [1] Đại biện với tiểu biện âm đọc giống đại tiện với tiểu tiện. (Mọi chú thích trong cuốn sách đều của người dịch.) Biện Vĩnh Phong mặt trắng bệch chuyển sang ửng đỏ, vốn dĩ anh tưởng không ai nhắc đến chuyện này, chẳng ngờ…Anh ta hung hăng trừng mắt lườm Lý Lợi.

Lý Lợi ấm ức bĩu môi. Sau một hồi nghe Đinh Thần giải thích, Lý Lợi hiểu ra bản thân mình vô tình gây tai họa. Cô tinh nghịch lè lưỡi vịn vai Đinh Thần cười mãi. Mọi người ai nấy đều cất tiếng cười vang, nhân viên phục vụ ngoài cửa biết rằng họ là bạn bè cũ tụ hợp, nếu không sẽ ngỡ rằng bọn họ chính là toàn thể bệnh nhân mắc bệnh tâm thần vừa thoát khỏi nhà thương. Điện thoại Đinh Thần đã chuyển sang chế độ rung nhưng cô chờ mãi mà chẳng nhận được điện thoại của Bùi Tử Mặc.

Dùng xong bữa, Biện Vĩnh Phong đề nghị đi hát karaoke, Đinh Thần khéo léo tỏ ý muốn về trước. Biện Vĩnh Phong vừa toan cất lời thì Lý Lợi cướp lời nói: “Đinh Thần là người đã yên bề gia thất, không thể lúc nào cũng bù khú cùng chúng ta được!”. Đinh Thần mím môi, không bày tỏ ý tán thành hay phủ nhận.

Điện thoại trong tay Đinh Thần rung lên: “Thần Thần, anh đến rồi, bọn em ở phòng nào?”. Đinh Thần nói: “Anh bước ra thang máy là thấy em rồi!”. Lời vừa dứt, cửa thang máy liền mở ra.

“Ở đây!” Đinh Thần gọi. Bùi Tử Mặc để lộ nụ cười quyến rũ đến chết người, dịu dàng nói: “Xin lỗi em, anh đến trễ!”. “Không trễ, vừa đúng lúc đưa em về!”.

“Vậy chúng tôi xin phép về trước, hôm khác mời mọi người dùng bữa.” Bùi Tử Mặc lịch sự gật đầu nói với mọi người. Đến khi bóng cả hai người khuất dần trong thang máy, mọi người mới kịp phản ứng lại. Lý Lợi mắt long lanh: “Chồng Đinh Thần đẹp trai quá, giống hệt chàng bạch mã hoàng tử!”.

Thi Hàm Kiệt nhìn Đồng Hoa tỏ vẻ thương hại: “Thảo nào cậu chẳng có cơ hội”. Đồng Hoa chỉ còn biết cười gượng gạo. Bùi Tử Mặc nắm tay kéo Đinh Thần lên chiếc Audi TT vàng rực của mình, sắc mặt rất đỗi dịu dàng giúp cô thắt dây an toàn.

Đinh Thần cười, hỏi: “Vậy xe em thì tính sao?”. “Mai đến lấy!”. “Vậy em đi làm thế nào?”.

Bùi Tử Mặc véo chóp mũi cô với vẻ trìu mến: “Anh phụ trách chuyện đưa đón em là được chứ gì?”. “Là anh nói đấy nhé, đến lúc đó chớ giở trò!” Nụ cười Đinh Thần thấp thoáng vẻ vui mừng mãn nguyện. Bùi Tử Mặc yêu thích bộ dạng khép nép dựa dẫm vào anh như đứa trẻ của Đinh Thần, điều này khiến vòng tay của trang nam tử như anh càng trở nên vô hạn.

Năm mới sắp cận kề, trên phố khắp nơi tràn ngập bầu không khí tân xuân vui mừng náo nhiệt. Bùi Tử Mặc một tay đẩy xe hàng, tay kia dìu Đinh Thần cẩn thận bước đi giữa đám đông, đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đi siêu thị kể từ sau khi kết hôn. “Dịp Tết bên nhà em có kế hoạch gì không?” Bùi Tử Mặc nắm lấy tay Đinh Thần trong áo măng tô, đôi tay mềm mại, gần đây anh thấy yêu mến cảm giác này, thứ cảm xúc tinh tế khiến anh quyến luyến chẳng muốn rời.

Đinh Thần ngẫm nghĩ: “Mùng ba về nhà bố mẹ em, mùng bốn cô em mời cơm, mùng năm sang nhà cậu anh, ở đó chơi hai ngày rồi về, mùng tám đi làm rồi!”. “Lịch kín thật!” Bùi Tử Mặc nhìn thấy Đinh Thần cúi đầu để lộ phần cổ trắng mịn nõn nà, anh cau mày tháo khăn quàng cổ che lại cho cô. “Anh làm gì vậy?” Đinh Thần không hiểu, hỏi.

Bùi Tử Mặc cười mà như không nói: “Anh sợ em bị lạnh”. “Siêu thị này có hệ thống sưởi mà.” Đinh Thần trầm ngâm quan sát anh: “Rốt cuộc anh đang giở trò gì?”. Bùi Tử Mặc nheo mắt nói rù rì bên tai Đinh Thần, cô đỏ ửng mặt đẩy anh ra.

“Đúng rồi, ngày mai công ty mở cuộc họp thường niên, em và anh cùng đi nhé!”. “Em cũng có thể đi sao?” Đinh Thần đang chọn bánh bích quy, gần đây cô đặc biệt không nhịn được đói, lại thêm việc cô thích ăn món quy giòn và khô đến mực kỳ lạ. Trước đây, cô không có sở thích với những món ăn vặt này, chẳng hiểu liệu có phải mấy ngày gần đây cô bị Bùi Tử Mặc chiều sinh hư rồi hay không. “Công ty em và công ty anh xưa nay có hợp tác với nhau mà, dĩ nhiên là em đi được, một lát anh dẫn em đi mua váy đẹp nhé!” Bùi Tử Mặc quan sát Đinh Thần từ trên xuống dưới: “Anh sắp giới thiệu em với vài đồng nghiệp trong công ty để em làm quen, ngày mai chính là cơ hội tốt đó!”.

Đinh Thần cười xòa: “Không cần phải mua đồ mới đâu, em có rất nhiều lễ phục, em chỉ mặc trong những buổi tiệc tại công ty thôi”. Cô vừa nói vừa kiễng gót chân rút vài bịch bích quy hình gấu đủ mùi vị trên giá hàng rồi ném tất cả vào xe đẩy hàng. “Về nhà lấy ra mặc anh xem thử, anh tư vấn giúp em.” Đôi mắt đen láy rực sáng của Bùi Tử Mặc nhìn cô: “Anh nhất định sẽ giúp em sặc sỡ, rạng ngời!”. “Bùi Tử Mặc, lúc còn đi học, điểm kiểm tra ngôn ngữ văn của anh chưa bao giờ đạt điểm trung bình cả đúng không?” Đinh Thần lén che miệng cười, trình độ sử dụng từ ngữ của anh sai be bét.

Bùi Tử Mặc cụp mắt vờ như che đậy, bàn tay xoa xoa đỉnh đầu Đinh Thần, dẫn cô đến quầy tính tiền. Sắp Tết, nhà nào nhà nấy đều bận rộn sắm sửa đồ Tết, trước quầy thu ngân là hai hàng người xếp dài. Bùi Tử Mặc đẩy xe hàng, vô tình đưa mắt nhìn cảnh tượng xung quanh, anh chợt trông thấy bóng dáng của một cô gái rất đỗi quen thuộc đứng cạnh hai nhân viên quầy thu ngân. Gương mặt xinh xắn, mái tóc dài uốn xoăn, khoác chiếc áo măng tô lông cừu đỏ rực, đang đặt từng món hàng cho thu ngân tính tiền. Không phải cô ấy, Bùi Tử Mặc thở phào nhẹ nhõm. Mãi đến tận ngày hôm nay, anh vẫn chẳng thể nào xác định liệu có phải là cô xuất hiện một lần nữa ngay trước mặt anh hay không, phải chăng cô vẫn còn để lại sức ảnh hưởng nặng nề tới anh?

“Anh đang nhìn gì vậy?” Đinh Thần tò mò hỏi. Đôi mắt anh ngơ ngác, thần sắc thẫn thờ. “Không có gì!” Bùi Tử Mặc mỉm cười: “Đến lượt chúng ta rồi!”. Anh đẩy xe hàng tiến đến phía trước. Đinh Thần dõi mắt về hướng nhìn vừa rồi của Bùi Tử Mặc, cô trông thấy một bé gái khoảng chừng hơn hai tuổi khoác chiếc áo lông vũ màu mận tím đang được một người đàn ông cao to ôm vào lòng, khuôn mặt nhỏ nhắn cười vui sướng, miệng đang gặm khoanh bánh quy cầm chặt trong tay.

Một đứa bé thật đáng yêu, Đinh Thần cảm thán, có lẽ sinh một đứa bé không phải không tốt, tốt nhất là một bé gái xinh xắn hệt như Bùi Tử Mặc. “Về nhà thôi!” Bùi Tử Mặc tay xách túi mua hàng, tay kia vòng sang ôm lấy Đinh Thần, thoáng chốc cô cảm nhận niềm hạnh phúc dâng trào. Về đến nhà, Đinh Thần chui ngay vào phòng thay đồ. Cô rầu rĩ đứng trước tủ quần áo, lôi toàn bộ lễ phục cùng váy dạ hội ra để chọn lựa. Kiểu dáng chiếc váy màu đỏ này đã lỗi thời, chiếc váy xanh kia thì quá quê mùa, chiếc váy đen này lại quá hở hang, mua về nhưng cô chưa có cơ hội để mặc, cô cũng chẳng rõ bản thân mình vì sao lại quyết định mua chúng.

“Chiếc váy màu tím kia sẽ tôn làn da của em!” Bùi Tử Mặc đưa tay lấy chiếc móc áo ngay sau lưng cô. Đó là bộ lễ phục ngắn dạng ống ôm ngực, chất vải tơ tằm buông rủ, sắc tím đậm mang lại cảm giác quyến rũ. Phần ngực áo điểm xuyết đầy cánh hoa mẫu đơn bằng những sợi chỉ tơ vàng óng ánh sặc sỡ, rực rỡ tráng lệ. Đinh Thần sực nhớ ra chiếc váy này cô mua cùng lúc với chiếc váy cưới sa tanh, ban đầu cô bị cuốn hút bởi phần ngực áo thêu hoa lộng lẫy, cô chẳng cần hỏi giá liền mua ngay. Sau này mới phát hiện cô hoàn toàn không thể mặc trang phục lộ ngực hở hang này ra đường, đành treo vào trong tủ để ngắm ngía.

Cô chần chừ đón lấy chiếc váy, liếc xéo Bùi Tử Mặc, cô hỏi: “Anh có chắc là muốn em mặc chiếc váy này?”. “Em mặc anh xem thử đi.” Bùi Tử Mặc một tay xoa cằm, tay kia vắt ngang trước ngực ra vẻ suy tư. Đinh Thần toan mặc thử chiếc váy, trông thấy Bùi Tử Mặc vẫn đứng ngay cạnh mình, cô bất giác thét lên: “Sao anh không ra ngoài?”.

Bùi Tử Mặc cười gian manh: “Đều là vợ chồng cả rồi em còn đuổi anh sao?”. Đinh Thần ra sức đẩy anh: “Không được, không được, anh ra ngoài đi!”. Bùi Tử Mặc ôm chầm lấy cô, chòng ghẹo: “Em có gì mà anh chưa từng thấy nào, hay là để anh giúp em thay nhé?”.

Đinh Thần thét lên trong ngạc nhiên, Bùi Tử Mặc ném phăng chiếc móc áo trong tay Đinh Thần. Anh bế xốc cô đi về phía phòng ngủ, đổi địa điểm để giúp cô thay xiêm y. Vì lý do tham gia buổi tiệc vào buổi tối nên Bùi Tử Mặc chủ động trong việc đưa đón Đinh Thần. Cô vui mừng thoải mái trong lòng, cô để chiếc váy dạ hội trong xe anh, còn mình tay xách túi đi làm. Cô bận việc của công ty túi bụi nhưng mãi vẫn chẳng thấy bóng dáng của Đinh Tiểu Á đâu. Cô lo âu đảo một vòng ngay trước quầy lễ tân. Lúc này, Đinh Tiểu Á mới lững thững bước vào.

Đinh Thần không nói lời nào, cô lấy xong cốc nước thì quay về phòng làm việc nhấn phím điện thoại nội bộ gọi Đinh Tiểu Á vào phòng: “Em vào đây một lát!”. Đinh Tiểu Á cất giọng trầm khàn: “Vâng!”. “Ngồi đi!” Đinh Thần chỉ vào chiếc ghế đối diện chiếc bàn đặt trong phòng làm việc, rồi nói.

Đinh Tiểu Á mặt mày bơ phờ, phía dưới quầng mắt xuất hiện quầng thâm, cô vừa ngáp vừa nói: “Giám đốc Đinh, lần sau em sẽ không đến muộn nữa”. “Nói đi, tối qua em làm gì?” “Sinh nhật một người bạn, bọn em ăn cơm hát karaoke, ba giờ sáng mới về nhà.” Đinh Tiểu Á chậm rãi trả lời.

Đinh Thần ôn tồn cất tiếng hỏi: “Em ở Thượng Hải làm gì có bạn bè?”. “Bạn em mới quen”. “Là ai? Làm nghề gì? Trai hay gái?” Đinh Thần gặng hỏi.

“Chị à, chị làm gì vậy? Hỏi cung em à?” Đinh Tiểu Á đanh mặt: “Chị quản em còn hơn cả mẹ em nữa!”. “Tiểu Á!” Đinh Thần cao giọng: “Em nói năng thế đấy hả?”. “Được rồi chị, là em nói sai” Đinh Tiểu Á vội van nài: “Em biết chị muốn tốt cho em, chị yên tâm. Em đã hai mươi mấy tuổi rồi, chuyện gì nên làm chuyện gì không nên, em đều rõ cả!”.

“Em nói được là phải làm được đấy.” Đinh Thần nhoẻn miệng cười với Tiểu Á. Đinh Tiểu Á vòng tay ôm lấy Đinh Thần mà nũng nịu. Hai chị em họ ngay từ nhỏ tính cách đã hoàn toàn khác nhau, người thì quá cẩn trọng, còn người kia thì mãi chẳng chịu trưởng thành.

Chỉ trong khoảng thời gian nghỉ trưa, bảng ghi chép MSN của Đinh Thần có hơn mười mấy tin nhắn, vài tin nhắn là của Biện Vĩnh Phong và Lý Lợi còn có vài tin nhắn khác là của Diệp Tử. Diệp Tử trước tiên cười chào hỏi, tiếp đó liền nhập đề: “Gần đây ai kia thần sắc tươi tỉnh, khóe mắt thấp thoáng nụ cười, bộ dạng vô cùng thoải mái”. Khóe mắt chân mày Đinh Thần ánh lên nụ cười, cô cất giọng hỏi đầy trịnh trọng: “Ai kia là ai?”.

“Còn giả vờ nữa kia đấy!” Diệp Tử nhướng hai hàng chân mày: “Phải rồi, tối nay công ty bọn mình tổ chức tiệc đấy, cậu biết không?”. “Ừ, mình sẽ đến”. Diệp Tử ngoác miệng cười: “Hay quá, Bùi Tử Mặc rốt cuộc cũng đã suy nghĩ thông suốt”.

Đinh Thần nói giọng quở mắng: “Xem cậu nói kìa!”. Diệp Tử chẳng màng để tâm: “Mình rất mong chờ được trông thấy bộ dạng bi sầu bi thảm của đám con gái si tình lao tâm khổ trí trong công ty ra sao?”. Đinh Thần mím môi: “Thật ra mình cũng rất mong chờ”.

Hai người chẳng hẹn cùng cất tiếng mà nói: “Cậu xấu xa lắm!”. Nói rồi cả hai cùng cất tiếng cười vang. Biện Vĩnh Phong tìm Đinh Thần chẳng có việc gì quan trọng, chỉ muốn thông báo với cô rằng hôm họp lớp sau khi cô cùng Bùi Tử Mặc ra về, cả đám đều khen ngợi cô có đôi mắt biết nhìn người, biết chọn chồng, còn Đồng Hoa thì vẫn cô đơn lẻ bóng. Đinh Thần viện cớ công việc bận rộn hòng vội vàng xua Biện Vĩnh Phong.

Lý Lợi không ngừng tâng bốc, luôn miệng khen Bùi Tử Mặc khôi ngô tuấn tú, ga lăng phong độ khiến Đinh Thần cười mãi không thôi. Sau một hồi ca ngợi Bùi Tử Mặc, phút cuối cùng Lý Lợi cũng nói thẳng vào vấn đề. Cô ta hỏi: “Đinh Thần, bạn bè xung quanh ông xã cậu nếu có ai vẫn là soái ca độc thân thì nhớ giới thiệu để mình làm quen, chớ có thóc đâu mà đãi gà rừng đấy nhé!”. Đinh Thần cười tươi, đôi mắt cũng cười, cô định giới thiệu một nhân vật soái ca khác của Quốc Tế Hồng Kỳ cho Lý Lợi nhưng việc này sẽ đem lại sự đả kích cho kẻ thâm tình là Biện Vĩnh Phong, người hiểu chuyện ai đấy đều nhận ra anh ta có tình cảm sâu sắc với Lý Lợi, duy chỉ có người trong cuộc là mù mờ chẳng hề hay biết.

Buồi tiệc rượu tất niên long trọng được tổ chức tại nhà hàng Grant Hyatt Thượng Hải mang phong cách u. Phóng tầm mắt nhìn từng cặp đôi nam nữ trong những bộ trang phục lễ hội long trọng, nam thanh nữ tú Hồng Kỳ ai nấy đều trang điểm chưng diện trở thành những nhân vật nổi bật, tay cầm ly sâm banh, nói cười vui vẻ chờ buổi yến tiệc chính thức bắt đầu. Sếp lớn Tom chưa xuất hiện, vài vị khách quan trọng của công ty vẫn chưa đến đủ.

Trịnh Khiết, nhân viên trợ lý hành chính, đi qua đi lại ngó nghiêng ngay trước cổng nhà hàng, quan khách đã đến quá nửa mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Bùi Tử Mặc, cấp trên của cô đâu cả, cô không ngừng nhìn đồng hồ, tâm trạng lo lắng bất an. “Giám đốc Bùi vẫn chưa đến ư?” Elva, nhân viên phòng thị trường trông thấy Trịnh Khiết đi qua đi lại trước cửa nhà hàng. Trịnh Khiết lập tức kéo lấy cô kể khổ: “Chỉ còn vài phút nữa mà thôi, bác Tom sắp sửa lên khán đài rồi mà giám đốc Bùi vẫn chưa thấy xuất hiện, bản thảo bài phát biểu của anh ta vẫn đang ở chỗ mình”. “Chậc, Diệp Tử cùng phòng ban của mình vẫn chưa thấy đâu, kể cả các vị quan khách tập đoàn Hiền Dịch vẫn chưa đến, cậu chớ quá nóng vội!” Elva cất tiếng an ủi Trịnh Khiết.

“Đúng là Hoàng đế không vội, Thái giám đã cuống cuồng lên!” Trịnh Khiết rốt cuộc cũng yên lòng đứng sang một bên tám chuyện cùng Elva. Đúng lúc cả hai trò chuyện hăng hái, Elva chỉ vào thang máy rồi nói: “Xem kìa, chẳng phải đến rồi đó sao!”. Cô nhìn thấy Bùi Tử Mặc mặc comple, chiếc nơ đen tuyền được thắt ngay ngắn, hoa văn kẻ sọc lộ trên cổ tay sơ mi, những hạt kim cương tỏa sáng lấp lánh từ chiếc măng séc cài áo của anh.

Đứng cạnh bên anh là một cô gái với dung mạo xuất chúng dáng vẻ thanh mảnh thon thả, mài tóc dài xoăn nhẹ buông xõa sau lưng, đôi khuyên tai pha lê trong suốt sinh động rực rỡ, bộ lễ phục sắc tím ôm gọn khuôn ngực phổi cùng áo khoác ba đờ xuy mỏng, đen tuyền làm tôn nước da trắng ngần như tuyết khiến cô tỏa sáng trước mọi người. Cô mang đôi giày cao gót xám đen, đứng cạnh Bùi Tử Mặc, trông hai người vô cùng xứng đôi. “Đây là giám đốc Đinh công ty Thiên Vũ.” Bùi Tử Mặc giới thiệu Đinh Thần với Trịnh Khiết. Trịnh Khiết vội nghiêng người về phía trước: “Xin chào, giám đốc Đinh”. Cô rút tờ giấy mỏng từ trong túi xách đưa cho Bùi Tử Mặc: “Giám đốc Bùi, bài phát biểu của anh”.

Bùi Tử Mặc mỉm cười đón lấy, gật đầu với cô, kéo tay Đinh Thần: “Chúng ta vào trong thôi!”. Trịnh Khiết và Elva nép người nhường lối, dõi mắt nhìn về phía cặp đôi đang nắm tay nhau tiến vào đại sảnh yến tiệc với vẻ ngưỡng mộ. Elva hỏi nhỏ bên tai Trịnh Khiết: “Giám đốc Đinh là khách hàng của chúng ta, dường như cô ấy có mối quan hệ không bình thường với giám đốc Bùi”. Trịnh Khiết lắc đầu: “Chưa từng nghe giám đốc nhắc đến, hôm nay là lần đầu tiên mình gặp cô ấy”.

Hai người rì rầm bàn luận, hoàn toàn không phát giác cuộc đối thoại giữa hai người họ đã bị Diệp Tử nghe thấy rõ mồn một. Cô nheo mắt cười, hỏi: “Giám đốc Bùi đến rồi à?”. Hai người bị Diệp Tử làm cho khiếp sợ, cả hai định buôn chuyện cùng Diệp Tử thì trông thấy người đàn ông đứng cạnh cô, cả hai đều lập tức im bặt. “Chào anh, Hướng tổng.” Elva mở miệng trước tiên, cô nhận ra Hướng tổng, người giữ chức phó tổng giám đốc tập đoàn Hiền Dịch, tuổi trẻ tài cao. Sau lưng anh là một nam một nữ cô hoàn toàn không quen biết.

Diệp Tử dí dỏm lè lưỡi với Elva, giữ rịt lấy cánh tay Hướng Huy tiến vào trong, bỏ lại ai đó chết lặng ngẩn tò te phía sau. Sự xuất hiện của Hướng Huy gây nên sự chấn động xôn xao, tập đoàn Hiền Dịch là một trong những khách hàng lớn nhất của Quốc Tế Hồng Kỳ, mỗi năm doanh thu chiếm đến khoảng hai mươi phần trăm, có được sự quá bộ của người đương nhiệm chức phó tổng này quả thực khiến buổi tiệc tất niên thêm phần vẻ vang. Đôi mắt sắc sảo của Diệp Tử nhìn thấy Đinh Thần ngay, cô bèn niềm nở vẫy tay với Đinh Thần, cất tiếng gọi không thân thiện cũng chẳng lạnh lùng với Bùi Tử Mặc trong bộ dạng hấp dẫn bắt mắt.

“Gần đây rất ít khi gặp cậu!” Hướng Huy chủ động bắt chuyện cùng Bùi Tử Mặc. Bùi Tử Mặc cười: “Phải đấy, gần đây mình rất bận rộn, lâu rồi không chơi bàn bi a nào, hôm nào chúng ta so tài một ván nhé!”. “Được thôi, cậu chọn thời gian rồi báo cho mình!” Chơi bi a là sở thích chung của Hướng Huy và Bùi Tử Mặc, hai người thường hẹn nhau rèn luyện tay nghề, Hướng Huy đương nhiên a dua hùa theo lời đề nghị này của Bùi Tử Mặc.

“Không thành vấn đề!”. “Phải rồi, giới thiệu hai người làm quen.” Hướng Huy đẩy hai vị đại tướng thuộc hạ đến trước: “Đây là Thi Bách Đào và Vu Tranh, hai nhân viên trụ cột phòng thị trường của công ty chúng tôi”. Thi Bách Đào nhìn Bùi Tử Mặc siết chặt tay Đinh Thần, khách sáo hàn huyên vài câu liền đứng sang một bên. Còn Vu Tranh quan sát Đinh Thần từ trên xuống dưới với đôi mắt quyến rũ rồi ngước mắt nhìn sang Bùi Tử Mặc, chìa bàn tay, nhoẻn miệng cười chúm chím: “Hi, Tử Mặc, lâu rồi không gặp!”.

Khẩu khí quen thuộc của cô ta khiến Đinh Thần hết sức kinh ngạc, cô ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt mình. Vu Tranh khoác trên mình bộ lễ phục đen tuyền khoét cổ hình chữ V thật sâu, sợi vải tơ tằm dán chặt vào làn da cô, phần hông váy đính đầy những hạt ngọc cùng đá óng ánh, mái tóc dài uốn xoăn như làn sóng vắt trên vai, gương mặt cùng làn da trắng nõn nà, làn môi đỏ hồng vô cùng nổi bật. Đinh Thần siết chặt bàn tay, người phụ nữ này bình sinh có khả năng làm điên đảo bao người, nhất cử nhất động của cô ta tràn ngập hơi thở quyến rũ khiến người khác không tài nào rời mắt khỏi cô ta. “Thì ra hai người quen nhau!” Hướng Huy nói.

Diệp Tử chau mày theo phản xạ, lần đầu tiên gặp Vu Tranh, cô liền cảm nhận cô ta là người khó ưa. “Chúng tôi quen nhau nhiều năm rồi, phải không, Tử Mặc!” Vu Tranh cười rạng rỡ, đôi mắt quyến rũ của cô ta liếc sang khiến Bùi Tử Mặc ngẩn ngơ. Đinh Thần khều Bùi Tử Mặc, anh như bừng tỉnh, bắt lấy tay Vu Tranh, anh nói: “Phải, lâu rồi không gặp!”.

Vu Tranh mím môi, cười mà như không nhìn sang Đinh Thần: “Sao anh không giới thiệu?”. Bùi Tử Mặc ôm lấy Đinh Thần: “Đây là bà xã tôi!”. Anh siết chặt lấy bàn tay Đinh Thần, khiến cô bất giác không thể kháng cự, anh càng ra sức ôm thật chặt khiến Đinh Thần nép sát người anh. Cử chỉ rất đỗi bình thường nhưng ra oai thị uy của anh khiến con tim Đinh Thần lạnh toát, trực giác phụ nữ mách bảo, mối quan hệ giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh không hoàn toàn đơn giản. Ngoài mặt cô vẫn tươi cười đon đả: “Chào cô Vu!”.

Vu Tranh nhìn chăm chú rồi nói: “Thì ra anh đã kết hôn.” Gương mặt cô ta chẳng để lộ bất kỳ sự thay đổi nào. “Phải!” Bùi Tử Mặc thấp giọng xác nhận. Thoáng thấy bầu không khí có phần gượng gạo, Hướng Huy vội nói: “Hình như tôi trông thấy sếp của hai người rồi. Thi Bách Đào, Vu Tranh , hai người sang bên kia chào hỏi đi!”.

“Lát nữa gặp, Tử Mặc!” Vu Tranh tươi cười quyến rũ, xoay người bỏ đi. “Hồ ly tinh!” Diệp Tử nhanh miệng nói, bản thân cô vốn là người hay bênh vực cho kẻ yếu thế, huống hồ bây giờ kẻ chịu thiệt thòi chính là Đinh Thần, bạn thân của cô, làm sao cô có thể nhẫn nhịn cho được. Câu nói này của Diệp Tử lọt vào tai Bùi Tử Mặc, anh trừng mắt nhìn cô: “Cô đừng hễ mở miệng là đả thương người khác.”

“Tôi mắng cô ta can hệ gì đến anh, cô ta là gì của anh mà anh bảo vệ chứ?” Diệp Tử xưa nay vốn chướng tai gai mắt với Bùi Tử Mặc, không hề tỏ vẻ yếu thế, cô ngoác miệng cãi lại. “Được rồi, đừng nói nữa!” Đinh Thần lên tiếng. “Diệp Tử, mình đói rồi, bọn mình đi lấy thức ăn đi. Bùi Tử Mặc, anh..có đi cùng không?”. “Anh phải tiếp khách, hai người tự nhiên đi!” Bùi Tử Mặc đưa tay sửa sang lại mái tóc cô: “Em ăn nhiều thức ăn một chút, đừng ăn đồ ngọt linh tinh, không có dinh dưỡng đâu”.

Đinh Thần gật đầu, Bùi Tử Mặc đặt nụ hôn trên trán cô: “Anh biết em đang nghĩ gì, lát nữa về anh sẽ giải thích với em”. “Vâng!” Đinh Thần trả lời, hoàn toàn không phát giác ra sắc mặt phức tạp không sao kể xiết của Bùi Tử Mặc sau lưng mình. Đinh Thần nhấc ly sâm banh nhấm một ngụm, cô ngồi một mình trong góc phòng nhìn dáng vẻ cử chỉ của mọi người, mỉm cười.

Buổi tiệc tất niên lần này tổ chức rất long trọng, Diệp Tử cũng bị lôi đi để tiếp khách. Đinh Thần suy nghĩ chuyện giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh, thoáng chốc trở nên thẫn thờ, cô luôn cảm thấy những buổi tiếc náo nhiệt này không phù hợp với mình. “Này!” Một người ngồi chếch với cô cất tiếng gọi.

Chắc là lại có người muốn đến lân la trò chuyện, Đinh Thần chẳng buồn ngẩng đầu lên nhìn. “Xem ra trí nhớ của cô Đinh không được tốt cho lắm!”. Đinh Thần ngẩng đầu, mỉm cười: “Là anh à?”.

Thẩm Dịch Trần khoác trên người bộ comple màu xám bạc càng làm nổi bật khí chất hiền hậu ôn hòa của anh: “Cô Đinh thường hay lãng quên người khác lắm sao?”. Đinh Thần nhíu mày kinh ngạc. Thẩm Dịch Trần cong khóe môi, nhắc nhở cô: “Chiếc áo khoác của cô…”.

Đinh Thần chợt bừng tỉnh hiểu ra vấn đề, cô bật cười: “Chút chuyện nhỏ nhặt đó anh Thẩm không cần phải bận tâm!”. Kẻ thì nhất định phải bồi thường, người thì sống chết không nhận, cả hai đưa đẩy qua lại, Bùi Tử Mặc chẳng rõ từ đâu lướt đến, chen vào vị trí chính giữa hai người ngồi, bàn tay anh ghì mạnh gác trên vai Đinh Thần, anh cười hỏi: “Bạn em à?”. Đinh Thần cười dịu dàng: “Chính là người đã vấy bẩn chiếc áo măng tô của em tại Thanh Đảo, may mà anh đã đem đi giặt rồi”. Ngưng trong giây lát, cô nói tiếp: “Đây là ông xã tôi, đây là anh Thẩm!”.

Bùi Tử Mặc hít một hơi, anh đã âm thầm quan sát rất lâu, trông thấy Đinh Thần cười rạng rỡ như hoa, lần đầu tiên anh cảm nhận được rủi ro nguy hiểm liền lập tức bất chấp tất cả chạy ngay đến hòng phá rối hai người họ. “Chào anh, chẳng rõ anh Thẩm đây nhậm chức vụ gì?”. Bùi Tử Mặc hỏi những lời này, Đinh Thần cũng sửng sốt. Nếu như cô nhớ không nhầm thì Thẩm Dịch Trần là bác sĩ không liên quan nhiều tới buổi tiệc tất niên của Quốc Tế Hồng Kỳ.

Thẩm Dịch Trần mỉm cười: “Tôi là bác sĩ riêng chăm sóc sức khỏe cho bác Tom”. Thì ra là vậy. Bùi Tử Mặc gật gù: “Tình hình sức khỏe của bác Tom tại Thượng Hải trước kia đều do bác sĩ Trần phụ trách, nghe nói gần đây ông ấy vừa về hưu, sang Mỹ đoàn tụ cùng con gái. Trước khi ra đi ông ấy tiến cử một người tiếp quản công việc, thì ra người đó là anh!”.

“Phải, bác sĩ Trần là ân sư của tôi.” Đáy mắt Thẩm Dịch Trần lóe lên nét cười lạnh nhạt. Bùi Tử Mặc bĩu môi, thầm nghĩ: Kiểu cách nói chuyện thì có vẻ thư sinh nho nhã nhưng lại ngước mắt nhìn trộm Đinh Thần, cô chắc hẳn không thích mẫu đàn ông thế này. Nghĩ cho cùng, Đinh Thần đã là vợ của mình, còn phải lo lắng gì nữa. Anh chớp mắt nhìn Đinh Thần cười. Trống ngực Đinh Thần đập dồn dập trước nụ cười của anh, cô lườm anh.

Bùi Tử Mặc khẽ ho: “Tôi có chút việc, xin phép cáo từ, để bà xã tôi tiếp đón anh vậy!”. Đinh Thần chẳng thể nào nhịn thêm được nữa, cô chợt phì cười, hiếm khi cô nghe thấy những lời lẽ này của anh, cô cười ngả nghiêng. “Chồng cô rất có tính hài hước!” Thẩm Dịch Trần nói.

Đinh Thần không nên tiếng trả lời, ánh mắt cô mải phiêu du theo hình bóng Bùi Tử Mặc, sau đó dừng ngay trước Vu Tranh đang đủng đỉnh cất bước đến gần anh, lông mày cô nhíu chặt theo tiềm thức. Hai người trò chuyện đôi ba câu, Vu Tranh đưa tay túm lấy Bùi Tử Mặc. Dường như anh giằng co cùng cô ta trong giây lát nhưng rồi vẫn bị Vu Tranh kéo ra chỗ khác. Phạm vi tầm mắt đã bị hạn chế, Đinh Thần càng cau mày chặt hơn, hàm răng cắn chặt môi. Thẩm Dịch Trần trông thấy sự việc, tuy chẳng rõ ngọn nguồn nhưng tâm trạng anh bỗng chốc nặng trĩu.

Tiệc rượu kết thúc, Bùi Tử Mặc là người phụ trách bộ phận hành chính, anh phải ở lại giải quyết mọi chuyện đến phút cuối cùng. Đinh Thần bèn ngồi xe của Hướng Huy về nhà trước. Trước lúc ra về, Bùi Tử Mặc hôn lên má cô, thì thầm bên tai cô: “Ngoan ngoãn đợi anh về nhé!”. Diệp Tử ngồi bên ghế phụ ngoái đầu lại, nói với giọng nghiêm túc: “Cậu đừng suy nghĩ nhiều, nghe Hướng Huy nói Vu Tranh vừa từ nước ngoài về, cứ cho rằng Bùi Tử Mặc và cô ta quen nhau thì cũng là chuyện quá khứ rồi, con người anh ta tuy không nghiêm chỉnh trong những mối quan hệ nhưng mình tin anh ta là kẻ chân thành trong hôn nhân. Vả lại, còn có bọn mình giúp cậu trông chừng anh ta mà!”.

“Ừ, sao cơ?” Đinh Thần tâm trí mải lang thang ngoài cửa sổ vừa kịp hoàn hồn, vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn Diệp Tử hỏi. “Ô, bỏ đi, không có gì đâu!” Diệp Tử lắc đầu, quay người về chỗ ngồi, phản ứng của Đinh Thần luôn chậm chạp, cô không biết điều này với Đinh Thần là tốt hay xấu. “Chuyện vợ chồng nhà người ta, em đừng can dự vào.” Hướng Huy nhân lúc đợi đèn đỏ, anh đưa tay xoa nhẹ đầu cô.

Diệp Tử cau mặt làm trò hề, không lên tiếng. Về đến nhà, Đinh Thần không bật đèn, cô cởi giầy thay dép đi thẳng lên sân phơi trên ban công. Không khí lạnh lẽo ẩm ướt thẩm thấu tới từng ngóc ngách đến tận xương tủy khiến con người ta không khỏi run rẩy, giữa màn đêm tối đen kịt như mực cùng ánh trăng chiếu sáng làm nổi bật từng ngọn đèn của hàng vạn ngôi nhà, cảm giác cô đơn quạnh vắng le lói trong lòng cô.

Cô lặng lẽ đứng đó, ngắm nhìn từng ánh sao, ngọn đèn, cô kiên quyết chờ Bùi Tử Mặc trở về. Đinh Thần chẳng rõ mình ở đó trong bao lâu, cô nghe thấy tiếng mở khóa, cựa quậy cô phát hiện đôi chân mình đã tê cứng. “Em ở đây.” Cô lên tiếng gọi Bùi Tử Mặc đến giúp cô. Bùi Tử Mặc nghe xong liền vội vàng chạy đến, anh vừa trông thấy liền bế cô vào phòng ngủ, đặt cô nằm ngửa lên giường rồi bắt đầu xoa bóp đôi chân cô.

Chiếc đồng hồ trên kệ tủ đầu giường điểm đúng hai giờ sáng, cô ngước mắt nhìn Bùi Tử Mặc đang chuyên tâm xoa bóp chân mình, cô đưa tay sờ soạng hàm râu mọc lún phún dưới cằm anh. Bùi Tử Mặc siết chặt bàn tay, đặt nhẹ nụ hôn lên môi cô: “Sao em không ngủ trước?”. “Đợi anh.”

Bùi Tử Mặc lộ nét mặt áy náy, anh đắp chăn giúp Đinh Thần: “Xin lỗi, để em phải đợi anh lâu như vậy”. Xoa xoa gò má cô, anh nói: “Sau này anh về trễ, em cứ ngủ trước, đừng đợi anh!”. “Vâng.” Đinh Thần dịu dàng gật đầu, cô nhìn anh mãi chẳng rời. “Em mau ngủ đi.” Ánh mắt Bùi Tử Mặc né tránh, lặng lẽ vỗ nhẹ lên chăn.

Đinh Thần nhìn sâu vào đôi mắt anh: “Bùi Tử Mặc, anh phải nhớ rằng em mới chính là vợ anh”. Bùi Tử Mặc dừng trong thoáng chốc, anh nghiêng đầu, mãi một lúc sau anh mới trịnh trọng cất tiếng: “Ừ, anh nhất định ghi nhớ điều này!”. Vài ngày nữa là đêm giao thừa, Đinh Thần và Bùi Tử Mặc như thường lệ phải đến Phổ Đông đón Tết cùng bố mẹ chồng, nhưng cả ngày từ sáng sớm tinh mơ đến giờ cô chẳng thấy bóng dáng Bùi Tử Mặc đâu.

Đinh Thần gọi anh cho rất nhiều lần nhưng vẫn chẳng cách nào liên lạc được. Đinh Thần cảm thấy bức bối trong lòng, rốt cuộc khi nào anh mới có ý định ra khỏi nhà? Cớ sao bản thân cô chẳng hề hay biết. Ăn qua loa bữa trưa, Đinh Thần tay xách phần quà đã chuẩn bị từ trước, cô lái xe đến Phổ Đồng. Cả đoạn đường đi cô thấp thoảng lo âu không biết liệu có phải Bùi Tử Mặc đã xảy ra chuyện gì hay không. Đến Cố Vận Phường, Đinh Thần kinh ngạc phát hiện ra chiếc xe Audi TT vàng rực, dáng vẻ rực rỡ bắt mắt của Bùi Tử Mặc đậu chễm chệ ngay cửa gara.

Cô dừng xe, xách túi đồ ấn chuông cửa, người mở cửa là dì Tần, vừa trông thấy cô, bà liền cười rạng rỡ: “Thần Thần về đến rồi!”. Bà Bùi đi ra, bà kéo tay Đinh Thần, hỏi giọng đầy quan tâm: “Sao giờ này con mới đến? Bên ngoài trời lạnh lắm, xem tay con lạnh cứng rồi này!”. Dứt lời, bà gọi với vào phía phòng khách: “Tử Mặc, đừng mải bận rộn với vị khách của con, mau đến giúp vợ con xách đồ”. Đinh Thần cởi giày thay dép lê, mi mắt cô bỗng chốc giật giật, dự cảm không hay chợt nhói lên trong lòng cô.

Bùi Tử Mặc chậm rãi đi ra, theo sau anh là Vu Tranh với nụ cười xinh đẹp. Đinh Thần bỗng chốc hiểu ra nỗi dự cảm trong lòng mình là có cơ sở, hóa ra anh biến mất cả buổi sáng là vì cô ta. Bùi Tử Mặc đón lấy chiếc túi giấy trong tay Đinh Thần, chỉ về phía Vu Tranh, giải thích: “Bố mẹ cô ấy đều ở nước ngoài, năm nay cô ấy ăn Tết tại Thượng Hải, một mình cô đơn buồn bã, vì vậy anh mới mời cô ấy đến nhà mình, em không để tâm đó chứ?”.

Nếu như Bùi Tử Mặc từ đầu công khai nói rõ sự tình với Đinh Thần thì cô chưa chắc đã không đồng ý nhưng anh giở trò tiền trảm hậu tấu càng khiến cô thêm tức giận. Đinh Thần đè nén nỗi khó chịu sâu trong tâm khảm, cô bình thản nói: “Chỉ cần bố mẹ không bận tâm, em sao cũng được!”. Bà Bùi phẩy tay liên tục: “Đừng nhìn sang mẹ, không phải bạn bè của mẹ, mẹ không có quyền đuổi người ta đi”. Đinh Thần không ngờ mẹ chồng trả lời như vậy, nhất thời cô chưa biết nên phản ứng như thế nào.

Thoáng chốc, vài người ngơ ngẩn đứng tại lối vào phòng khách, đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai nói lời nào. Lúc này, Vu Tranh là người phá vỡ bầu không khí trầm lặng này, cô ta lạnh lùng nói: “Nếu mọi người đã không hoan nghênh em như vậy, vậy thì em đi đây!”. Vu Tranh nhấc chiếc túi xách đặt trên kệ tủ toan bỏ đi. “Vu Tranh!”. Bùi Tử Mặc gọi cô, vẻ mặt như có lời muốn nói.

Bà Bùi nói: “Tự các con quyết định, mẹ không quản”. Bà kéo dì Tần vào trong bếp. “Cô Vu, cô ở lại đi, bằng không, cả nhà này sẽ không thoải mái trong mấy ngày Tết!” Đinh Thần thầm than trong lòng, cô nhìn Bùi Tử Mặc, lướt qua hai người họ, bước vào phòng khách. Lối vào phòng khách lúc này chỉ còn lại Bùi Tử Mặc và Vu Tranh, Bùi Tử Mặc cầm lấy túi của Vu Tranh đặt lại chỗ cũ, vỗ nhẹ vào đầu Vu Tranh: “Tính khí của em vẫn chẳng thay đổi, không chịu được ấm ức”.

Vu Tranh kéo chiếc áo len lông cừu khoét cổ chữ V, nhoẻn miệng cười duyên dáng: “Chẳng phải em bị anh làm hư đó sao?”. “Vào nhà đi, ở đây lạnh lắm!” Bùi Tử Mặc cười gượng. Hai người tiến vào trong, Vu Tranh đùa giỡn, nói cười khanh khách sau lưng anh. Đinh Thần dĩ nhiên đón bữa cơm giao thừa trong tâm trạng chẳng mấy thoải mái chút nào, qua cuộc đối thoại giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh cô dần hiểu ra hai người họ là bạn học thời đại học, Vu Tranh tới đây chơi không phải lần đầu.

Thế nhưng từ thái độ của bố mẹ chồng với Vu Tranh, cô nhận ra cả hai đều không mấy thiện cảm với cô ta. Điều này chí ít khiến cô cảm nhận sự an ủi phần nào. Bố chồng cô là người tốt tính, với ai ông cũng cười, với một người khách như Vu Tranh ông càng thêm phần khách sáo, về nhiệt tình niềm nở giảm đi đáng kể. Ăn cơm xong, mọi người di chuyển sang phòng khách, bố chồng cô theo lệ ngồi đồng trước màn hình ti vi xem tin tức, mẹ chồng và dì Tần gọt hoa quả trong bếp. Bùi Tử Mặc cùng Vu Tranh trò chuyện rôm rả, cô chẳng thể nói chen vào, bỗng dưng cô cảm thấy, dường như cô là kẻ thừa trong chính ngôi nhà này. Trước đây, đêm giao thừa Đinh Thần và Bùi Tử Mặc đều ở lại Cổ Vận Phường. Đinh Thần vốn là người tiến lui có chừng mực nay lại trở nên nông nổi, cô đứng phắt dậy, nói: “Bùi Tử Mặc, chúng ta về nhà thôi!”.

Bùi Tử Mặc sửng sốt, bố chồng quay đầu lại, ánh mắt đảo nhanh sang ba người, hiểu ngay ra vấn đề, ông nói: “Về nhà cũng được, nhưng mà tụi con ăn hoa quả xong rồi hãy về!”. Đinh Thần cắn môi, đứng tại chỗ chẳng nói lời nào. Bùi Tử Mặc chau mày, nỗi buồn thấp thoáng hiện lên trong mắt anh. Vu Tranh ngồi ngay cạnh nhìn thế trận trước mắt, khóe môi nở nụ cười đắc ý, nụ cười của cô ta hết sức chướng mắt dưới góc nhìn của Đinh Thần. “Thần Thần, sao con còn đứng đó, ngồi xuống xem ti vi đi.” Bà Bùi bưng đĩa hoa quả, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bà nói: “Nào, ăn hoa quả đi!”.

Đinh Thần nghe lời mẹ chồng ngồi xuống một góc sofa: “Mẹ, con muốn về nhà thăm bố mẹ. Hôm nay là giao thừa, con muốn ở bên bố mẹ con”. “Cũng phải thôi!” Bà Bùi cất tiếng. “Tử Mặc đưa con đi, luôn tiện mang biếu bố mẹ con chút quà!”. “Không cần đâu mẹ.” Đinh Thần nói.

Bùi Tử Mặc nói: “Mẹ, mẹ đừng nóng!”. Anh trầm ngâm trong giây lát: “Thần Thần em ngồi lại đợi anh, anh đưa Vu Tranh về nhà trước, anh sẽ quay trở lại ngay rồi chúng mình cùng đến nhà bố mẹ em được không?”. Thấy Bùi Tử Mặc nói với vẻ dứt khoát, Đinh Thần ngại ngùng không dám tiếp tục hùng hổ nữa. Dù anh và Vu Tranh có mối quan hệ gì đi chăng nữa thì cô ta cũng là khách, anh chăm sóc Vu Tranh trước cũng phải thôi, bản thân cô vừa rồi làm như vậy thực sự có phần không chính đáng lắm: “Được, em đợi anh.” Đinh Thần gật đầu. Bà Bùi đưa miếng táo sang cho cô: “Thần Thần ăn táo đi con, giòn lắm!”.

“Bác trai, bác gái, cháu xin phép chào tạm biệt, chúc hai bác năm mới vui vẻ!” Vu Tranh mỉm cười với mọi người rồi cất bước ra đi. Ông Bùi chuyển kênh sang Chương trình liên hoan xuân, bà Bùi lo âu nhìn Đinh Thần: “Thần Thần, con không sao đó chứ, bố mẹ con chẳng phải du lịch đảo Bali rồi sao?”. Lúc này, Đinh Thần mới sực nhớ ra, bố mẹ cô đã đi du lịch đảo Bali theo đoàn đến mùng ba mới về. Việc này Bùi Tử Mặc cũng biết rất rõ. Vừa rồi anh không hề vạch trần cô mà còn ngấm ngầm để cô quấy rối làm càn, xem ra anh đã nể mặt cô lắm rồi.

Bùi Tử Mặc lúc này nhất định sẽ nghĩ cô gây sự vô cớ, Đinh Thần chợt cảm thấy mình là kẻ thất bại, đầu óc trống rỗng, cô uể oải đứng dậy, nói với mẹ chồng: “Mẹ, con cảm thấy hơi mệt, con muốn lên nhà nghỉ ngơi một lát!”. Bà Bùi vẻ mặt lo âu: “Con đi đi!”. Trở về gian phòng trống trải, Đinh Thần ngồi phịch xuống thảm, gian phòng tuy bật lò sưởi nhưng cô vẫn thấy run rẩy. Kẻ mù cũng nhận ra được mối quan hệ giữa Bùi Tử Mặc và Vu Tranh không phải mối quan hệ bình thường, vậy mà anh còn có thể vờ như không hề có chuyện gì.

Điện thoại đổ chuông giữa lúc Đinh Thần đang ngơ ngác. Thì ra Diệp Tử gọi điện chúc Tết cô. Cô vừa cất tiếng “a lô” thì đầu dây bên kia vang lên tiếng hét chói tai phấn khích của Diệp Tử: “Đinh Thần, ăn xong cơm tối chưa, không có việc gì làm cùng mình ra ngoài ngắm pháo hoa đi, bọn mình mua rất nhiều!”.

Đinh Thần nghe thấy tiếng pháo nổ trầm bổng từng đợt đầu dây bên kia, cô hít một hơi thật sâu, trăm ngàn từ ngữ muốn được bày tỏ cùng Diệp Tử nhưng đến phút cuối cùng cô chỉ khẽ khàng thốt lên: “Diệp Tử!”. “Cậu nói gì?” Diệp Tử hét to, tiếng pháo nổ xung quanh át cả âm lượng của Đinh Thần: “Cậu ra chứ?”. Sống mũi Đinh Thần cay cay, nước mắt chạy vòng quanh hốc mắt, đúng ngày Tết vui vẻ như hôm nay, cô làm sao có thể nói với Diệp Tử nỗi đau đớn trong con tim cô chứ. Cô trả lời giọng trong trẻo: “Thôi, mình thấy hơi mệt, muốn đi ngủ”.

Diệp Tử rốt cuộc đã nghe rõ câu nói này của Đinh Thần: “Đinh Thần, mình không biết là cậu tuổi heo đấy!”. Câu nói này của Diệp Tử nhằm chọc cười Đinh Thần. Cô từ chối: “Mình thấy hơi mệt!”. Diệp Tử lập tức ân cần hỏi: “Cậu bệnh à? Có nặng không?”.

“Mình ngủ một lát sẽ không sao, cậu chơi vui vẻ nhé!” Đinh Thần sợ nói chuyện tiếp cô sẽ chẳng thể nào kìm nén được cơn thổn thức, cô vội bụm miệng rồi gác điện thoại. Cô không muốn để Diệp Tử nghe thấy tiếng khóc của mình, không muốn Diệp Tử lo lắng, không muốn để cô ấy nhìn thấy sự yếu đuối của mình, càng không muốn để cô ấy tìm Bùi Tử Mặc hỏi tội. Cô từ từ ngã xuống giường, cuộn tròn mình trên giường, lẳng lặng rơi lệ, chiếc áo gối nhanh chóng ướt đẫm. Sau một hồi khóc lóc thấm mệt, cô chìm dần vào giấc ngủ, Bùi Tử Mặc về bao giờ cô cũng không biết. Ánh nắng mặt trời chiếu xuyên qua rèm cửa chưa vén lên hắt thẳng vào căn phòng.

Đinh Thần tỉnh giấc giữa ánh nắng mặt trời, sửng sốt trơ mắt nhìn trần nhà, phải mất một lúc sau cô mới nhớ ra mình đang ở nơi nào. Cô trở mình, thấy Bùi Tử Mặc nằm ngay cạnh đang chìm trong giấc nồng. Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu sáng từng sợi lông tơ trên khuôn mặt Bùi Tử Mặc. Bộ dạng râu ria lởm chởm của Bùi Tử Mặc khiến cô nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên cô gặp anh. Cô đã phải lòng người đàn ông nhỏ hơn cô hai tuổi tràn trề sức sống này ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy anh. Đã bao năm nay, cô chứng kiến anh từ chàng thanh niên ngây ngô trở thành người đàn ông trưởng thành, tình yêu cô dành cho anh tăng lên theo từng ngày từng tháng nhưng sự hiểu biết của cô về anh ngày càng càng vơi đi.

Anh chưa bao giờ nhắc đến Vu Tranh với cô nhưng người có đôi mắt tinh tường đều nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa hai người họ. Đinh Thần ngẫm nghĩ phải chăng cô nên tìm cơ hội nào đó hỏi anh. Cô không muốn mình tiếp tục trở thành kẻ mong manh yếu đuối giống ngày hôm qua. “Em đang nghĩ gì vậy?” Bùi Tử Mặc thực ra đã tỉnh giấc từ lâu, anh trở mình ôm lấy Đinh Thần, gục đầu hít mùi hương thoang thoảng trên cổ Đinh Thần. Anh dường như hoàn toàn quên chuyện của ngày hôm qua, như thể chưa từng xảy ra bất kỳ chuyện gì.

Đinh Thần xoa đầu anh, chần chừ do dự, cuối cùng cô cất tiếng hỏi: “Anh và Vu Tranh, rốt cuộc giữa hai người có mối quan hệ gì?”. Bùi Tử Mặc toàn thân cứng đờ, anh đẩy Đinh Thần ra, nhìn cô bằng ánh mắt xa lạ: “Em hỏi vậy là có ý gì?”. “Chẳng có ý gì cả, em chỉ muốn biết”.

Bùi Tử Mặc lấy tay xoa mặt, giọng hoàn toàn tỉnh táo: “Em muốn làm gì? Chất vấn anh ư? Bới móc chuyện xưa của anh hay sao?”. Đinh Thần nghe những lời này của anh, cơn giận trong lòng bùng lên, cô đứng dậy, khoác áo lên người: “Nếu anh đã không muốn nói thẳng thắn với em thì thôi!”. Bùi Tử Mặc sửng sốt, dường như đây là lần đầu tiên anh trông thấy dáng vẻ nổi giận của Đinh Thần, anh ngần ngừ do dự, Đinh Thần đã mặc xong quần áo bước xuống giường.

Anh nằm xuống, mùi hương thơm ngát lưu lại trên ga giường thức tỉnh anh: Đinh Thần là vợ anh, là người anh quyết định sống đến trọn đời, còn Vu Tranh… Anh lắc đầu, ra sức cố gắng quên đi dáng vẻ đáng thương tội nghiệp của Vu Tranh tối hôm qua khiến con tim anh phải đau xót, mọi chuyện dường như quay trở về trước kia, khi cô vẫn chưa rời bỏ anh. Suốt cả ngày hai người không nói với nhau lời nào, bố mẹ chồng dường như đoán ra mọi chuyện, ông bà không giữ cả hai lại, ăn xong bữa trưa liền nhanh chóng xua hai người về.

Đôi mắt nhìn chiếc xe Audi TT vàng rực rỡ đầy phong cách, cơn giận của Đinh Thần vẫn chưa nguôi ngoai, chiếc xe này ngoài cô ra, còn chở biết bao người phụ nữ khác. Cô vùng khỏi bàn tay của Bùi Tử Mặc, giận dỗi ngồi vào chiếc xe Honda cũ của mình, ra sức nhấn ga cho xe chạy đi. Bỏ lại một mình Bùi Tử Mặc đứng chết trân tại chỗ cười khổ sở, hóa ra khi Đinh Thần nổi giận, tính khí nóng nảy vô cùng. Mùng hai Tết, Hướng Huy gọi điện cho Bùi Tử Mặc, hẹn anh đi chơi bi a. Bùi Tử Mặc mơ hồ nhận thấy Hướng Huy có lời muốn nói với mình bèn vui vẻ nhận lời.

Tại khu VIP, Hướng Huy chọn phòng riêng, hai người không bị bất kỳ ai quấy rầy, yên tĩnh mà rèn giũa kĩ năng đánh bi a. Giữa gian phòng nhỏ, chỉ nghe thấy tiếng bi a va chạm qua lại. Kết thúc ván đầu, Hướng Huy dẫn xa Bùi Tử Mặc về điểm số. Hướng Huy ngồi xuống uống trà, nhìn Bùi Tử Mặc tâm hồn treo ngược cành cây, hỏi: “Hôm nay tâm trạng của cậu không tốt à, sao lại phạm một lỗi hai lần liên tiếp?”.

Bùi Tử Mặc vứt chiếc khăn ướt trong tay, nhìn anh: “Có gì muốn nói cứ nói thẳng ra, đừng vòng vo nữa!”. Hướng Huy mỉm cười, uống một ngụm nước: “Lẽ ra những lời này mình không nên hỏi nhưng bà xã mình thực sự rất tò mò, mình bất đắc dĩ chẳng còn cách nào khác, hôm nay đành hẹn cậu ra để hỏi. Cậu và Vu Tranh có quan hệ gì? Cô ta vì sao đến nhà cậu ăn Tết?”. “Thần Thần và Diệp Tử nói à?” Bùi Tử Mặc cười gượng gạo, ra sức đánh quả cầu trắng lăn đi, anh cất tiếng: “Quan hệ của bọn mình, chẳng phải các cậu đã đoán ra rồi đó sao, cô ấy là bạn gái trước đây của mình!”.

“Nếu như mình nhớ không lầm thì Vu Tranh vừa từ nước ngoài trở về.” Hướng Huy bước sang, một gậy đánh quả cầu đó lọt vào trong lỗ. “Chúng mình chính vì chuyện cô ấy đi nước ngoài mà chia tay!” Bùi Tử Mặc đặt chiếc gậy xuống, nhìn Hướng Huy một mình phát huy năng lực, hôm nay dù sao anh cũng không có tâm trạng, chi bằng không đánh thì hơn. Hướng Huy chơi bi a nhanh nhẹn dứt khoát, không quên ngoái đầu chế giễu Bùi Tử Mặc: “Chuyện xảy ra bao lâu rồi?”.

Bùi Tử Mặc ngẫm nghĩ một lúc: “Khoảng năm năm về trước, khi mình và cô ấy quen nhau được hai năm, cô ấy đột nhiên muốn ra nước ngoài, bất luận mình phản đối thế nào cũng không có tác dụng. Đến phút cuối cùng cô ấy vẫn bỏ đi Canada, ba năm sau thì bặt vô âm tín. Vài ngày trước cô ấy gọi điện thoại cho mình nói rằng chuẩn bị về nước, mãi đến hôm trước, lần gặp mặt tại buổi tiệc tất niên chính là lần gặp gỡ đầu tiên của bọn mình sau ba năm chia tay. Bố mẹ mình quen cô ấy là vì trước kia bọn mình đã tính đến chuyện cưới xin, còn mua cả nhẫn cưới rồi”. Muôn lời muốn nói hóa thành tiếng thở dài, Hướng Huy có phần thất thần, chẳng phải ai cũng may mắn như anh, người đã bỏ đi bao năm như vậy mà vẫn có thể tìm thấy tình yêu đã đánh mất: “Cậu chưa từng nghĩ tới chuyện bỏ đi cùng cô ta sao?”. Bùi Tử Mặc nhoài người đến bên chiếc bàn, nhìn chiếc gậy dưới sự điều khiển thuần thục của Hướng Huy dẫn bóng vào lỗ, anh nói: “Bố mình khi đó sức khỏe không tốt, đang nhập viện, mình không thể rời bỏ ông ấy. Huống hồ, cô ấy không hề rủ mình cùng đi, thậm chí không hề hỏi ý kiến của mình!”.

“Con trai có hiếu!” Hướng Huy đánh một gậy dứt khoát, đường bóng này của anh không cần phải ngắm và chỉnh nhiều. Bùi Tử Mặc thoáng chốc cười khổ sở: “Thật ra vì mình ngốc, rất lâu sau mình mới biết rằng, cô ta đã có người khác, chính là gã đàn ông dẫn cô ta đi!”. Hướng Huy im lặng một hồi lâu, chuyển đề tài: “Cùng đi ăn nhé!”.

Bùi Tử Mặc nhìn đồng hồ: “Thôi, Thần Thần đang ở nhà chờ mình, bọn mình đã hẹn ngày mai sang nhà bố mẹ cô ấy, quà cáp vẫn còn chưa mua”. “Đinh Thần vẫn còn giận cậu ư?” Hướng Huy thu dọn gậy đánh, vẫy gọi nhân viên phục vụ tới thanh toán: “Cậu vội thì về trước đi, bữa khác mình gọi bọn cậu đi ăn”. Trận chiến tranh lạnh giữa Đinh Thần và Bùi Tử Mặc kéo dài liên tiếp mãi đến mùng ba Tết vẫn chưa có dấu hiệu chuyển biến. Hôm đó, bố mẹ cô đi du lịch về, cả hai đã hẹn sẽ về nhà bố mẹ ăn cơm tối.

Đinh Thần dậy rất sớm, cô đứng bên cửa sổ, đưa mắt nhìn bông tuyết bay lả tả bên ngoài, trận tuyết này rơi suốt cả đêm không biết bao giờ mới ngừng. Bùi Tử Mặc cũng nhìn màn tuyết trắng xóa bên cửa sổ, anh nói: “Bên ngoài nhất định rất lạnh, một lát em mặc thêm áo rồi hãy ra ngoài!”. Đinh Thần lạnh nhạt đảo mắt nhìn anh, chẳng buồn đáp lại.

Bùi Tử Mặc buồn bực khó chịu: “Em định chiến tranh lạnh với anh đến bao giờ?”. Thần sắc Đinh Thần vẫn thản nhiên: “Em không hề chiến tranh lạnh với anh”. “Vậy sao anh nói chuyện em không thèm để mắt đến anh?” Bùi Tử Mặc bắt đầu nổi đóa, anh kéo Đinh Thần ngồi xuống sofa: “Em nói rõ ràng xem, rốt cuộc em muốn anh như thế nào?”.

Đinh Thần không nói gì, cô ngây người đặt bàn tay trên chiếc bàn pha lê. “Lẽ nào Diệp Tử không nói với em về chuyện giữa anh và Vu Tranh hay sao?”. Đinh Thần che miệng ngáp: “Tại sao cô ấy phải nói với em? Cô ấy phải nói với em sao? Cô ấy có nghĩa vụ nói với em sao?”.

Bùi Tử Mặc bỗng chốc chán nản, anh muốn thông qua Diệp Tử để nói rõ với Đinh Thần rằng chuyện giữa anh và Vu Tranh đã là chuyện quá khứ, cuộc sống trước mắt mới thuộc về anh và Đinh Thần. “Anh còn chuyện gì nữa không, không còn chuyện gì thì em đi rửa mặt, còn phải chuẩn bị quà để đi ngay đấy!” Đinh Thần lạnh lùng nói. Bùi Tử Mặc tiến đến trước kéo Đinh Thần vào lòng, ôm chặt cô, hôn cô mãnh liệt. Đinh Thần ra sức giãy giụa vùng vẫy, đôi tay cô cố sức đánh vào vai anh, chẳng còn cách nào khác, Bùi Tử Mặc đành giữ chặt lấy cô, không để cô cử động, mãi một lúc sau, cô mới dần mềm nhũn người ra.

Bùi Tử Mặc cảm thấy sự thay đổi của Đinh Thần, anh buông cô ra, nhưng khi anh trông thấy đôi mắt đẫm lệ của cô, con tim anh như bị kim đâm thật mạnh. “Xin lỗi em!” Bùi Tử Mặc dịu dàng ôm lấy cô, vỗ vào lưng cô: “Là do anh không tốt!”. Đinh Thần không nói lời nào, cô tựa vào anh, khóc nức nở.

“Là anh không thẳng thắn với em, khiến em lo lắng, anh từng nói sẽ cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ thì nhất định anh sẽ không làm em thất vọng, em hãy tin anh!”. Đinh Thần quệt hàng nước mũi trên áo ngủ của anh, nói giọng vô tội: “Em làm áo anh bẩn mất rồi!”. Bùi Tử Mặc lớn tiếng cười vang, anh xoa xoa sống mũi cô: “Không sao, có máy giặt mà!”.

“Không còn sớm nữa, chắc bố mẹ đang đợi chúng ta.” Đinh Thần nói với chất giọng mũi khản đặc. Bùi Tử Mặc vỗ vào trán Đinh Thần: “Không giận anh nữa chứ? Không chiến tranh lạnh với anh nữa nhé!”. “Hứ!” Đinh Thần trừng mắt nhìn anh, xoay người bỏ đi.

Bùi Tử Mặc vui vẻ huýt sáo đi vào phòng tắm..