Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nếu em là truyền thuyết của anh - Chương 7

Chương 7.

Con người đều trả giá cho những sai trái của mình, không phải anh cứ nói câu xin lỗi thì em phải trả lời là không sao đâu. *** Kết hôn ngày nay chỉ cần tốn năm đồng, phí ly hôn phải mất đến chín đồng.

Bốn đồng dôi ra kia nói lên điều gì? Người đã hạ quyết tâm muốn chia tay thì dù có phải tốn bốn trăm hay bốn nghìn cũng chẳng màng để tâm. Tại cục dân chính khu Lô Loan, hai năm trước Đinh Thần và Bùi Tử Mặc lĩnh giấy đăng ký kết hôn, giờ đây hai người lại có mặt tại nơi này để chia tay trong hòa bình. Tài sản phân chia rất đơn giản, căn nhà Đinh Thần không lấy, toàn bộ những ký ức vui buồn giữa cô và Bùi Tử Mặc đều diễn ra ở đó. Cô chẳng có cách nào ở lại đây dù chỉ một ngày. Bùi Tử Mặc để lại tất cả tiền tiết kiệm trong ngân hàng cho Đinh Thần với mong muốn có thể bù đắp cho cô phần nào.

Từ cục dân chính bước ra, Bùi Tử Mặc hỏi: “Đi đâu, anh tiễn em!”. Đinh Thần lắc đầu quầy quậy: “Không phiền anh nữa!”. Cả hai từng là đôi vợ chồng gắn bó khăng khít, vậy mà giờ đây trở nên xa lạ khách sáo, há chẳng phải là chuyện đáng đau buồn đó sao.

Diệp Tử ấn còi sau lưng hai người: “Đinh Thần, lên xe thôi!”. Diệp Tử dồn toàn bộ tình cảm của mình vào nụ cười: “Vậy thôi, tạm biệt!”. Đôi mắt sâu thẳm dịu dàng của Bùi Tử Mặc chuyển động, đáng tiếc Đinh Thần xoay người bỏ đi mà không trông thấy.

Diệp Tử chẳng hề vui vẻ khi phải chào hỏi Bùi Tử Mặc, cô khịt mũi ra vẻ khinh khỉnh rồi nguýt dài. “Hướng Huy đâu?” Đinh Thần hỏi. “Anh ấy không rảnh, mình đến đón cậu cũng thế cả thôi!” Diệp Tử thi bằng lái cách đây không lâu, vẫn chưa mua xe nên đành lái xe của Hướng Huy.

“Tính mạng của mình được bảo đảm chứ?” Đinh Thần nói nửa thật nửa đùa. “Cậu yên tâm đi, mình lái xe rất vững!” Diệp Tử trấn an Đinh Thần. Đinh Thần chẳng qua nói đùa mà thôi, Diệp Tử lái xe không chút sai sót, thậm chí còn lái vững tay hơn người đã có bằng lái lâu năm như cô.

Khi Đinh Thần nói ra những lời này với Diệp Tử thì cô nàng kiêu căng tự cao tự đại, dõng dạc nói khoác chẳng biết ngượng: “Trò đua xe này cũng cần phải có thiên phú”. Diệp Tử không hiểu lý do vì sao Đinh Thần khăng khăng đòi ly hôn, mỗi lần cô hỏi, Đinh Thần đều bình thản trả lời: “Anh ấy không yêu mình”. Không yêu, hai từ nghiêm trọng biết bao.

Diệp Tử không dám hỏi tiếp nữa. Đinh Thần không nói chuyện ly hôn với người nhà, cô thuê một căn hộ chung cư gần nhà Diệp Tử, việc này khiến Diệp Tử không sao hiểu nổi. Đinh Thần trả lời bâng quơ: “Không muốn để mọi người lo lắng cho mình!”. “Cậu sinh con cũng không muốn để bố mẹ biết sao?” Diệp Tử giận dỗi nói.

Đinh Thần chặn họng cô bằng một câu: “Cậu định trốn tránh nhiệm vụ chăm sóc mình à?”. Diệp Tử trố mắt nói: “Sợ cậu luôn rồi!”. Đinh Thần tủm tỉm cười trừ cho qua chuyện.

Đinh Thần lo lắng đứng ngồi không yên tại hàng ghế dài trong đại sảnh bệnh viện. Cô vừa hoàn tất thủ tục siêu âm, bác sĩ nghiêm túc căn dặn cô, thai nhi không ổn định, vẫn chưa qua thời gian nguy hiểm ba tháng đầu. Tinh thần lo lắng trong khoảng thời gian quá dài không tốt cho thai nhi, bác sĩ mong cô điều chỉnh tâm trạng cho tốt đồng thời nhất định phải chú ý cẩn thận trong sinh hoạt hàng ngày. Đinh Thần đặt tay lên bụng xoa nhẹ. Trước kia, cô suy nghĩ quá nhiều, một thời gian dài không ngủ ngon giấc nhưng hiện giờ cô và Bùi Tử Mặc đã chia tay, mọi chuyện quá khứ hãy để nó trôi qua. Cô sẽ nhanh chóng chăm sóc bồi bổ sức khỏe để sinh đứa bé khỏe mạnh bụ bẫm.

Cô trông thấy bóng dáng quen thuộc đang từ từ bước đến gần, cô liền cúi gằm. Đôi giày da đen tuyền xuất hiện ngay trước tầm nhìn hẹp của cô: “Sao em lại ở đây?”. Đinh Thần ngẩng đầu nhìn, vờ tỏ vẻ không có chuyện gì: “Không có gì, đến thăm một người bạn”.

Bùi Tử Mặc hoài nghi quan sát cô từ trên xuống dưới. Đinh Thần vờ tỏ vẻ thoải mái hỏi: “Còn anh, anh đến bệnh viện làm gì?” Bùi Tử Mặc kéo cà vạt: “Vu Tranh vẫn chưa xuất viện, anh đến lấy thuốc giúp cô ấy”.

Đinh Thần gật đầu: “Anh đi lấy đi!”. Nói rồi cô không nói thêm lời nào nữa. Sắc mặc Bùi Tử Mặc khó tránh khỏi lộ vẻ buồn bã, sau đó anh nhếch miệng cười, tự giễu cợt bản thân. Mãi đến khi bóng dáng anh hoàn toàn biến mất ngay góc rẽ thì Đinh Thần mới thở dài thườn thượt. Khuôn mặt cô ngần ngừ do dự, xét cho cùng cô vẫn chẳng cách nào làm ngơ trước anh, nhất là khi biết anh đến đây để phục vụ một người phụ nữ khác.

Cô ngồi nghỉ thêm một lát mới đứng dậy ra về, nhưng vừa ra đến cửa, Đinh Thần đã thở dốc, cô liền đứng khựng tựa người vào tường, bất giác thầm than thở, giờ đây cô bỗng dưng thành kẻ vô dụng, người rất hay mệt mỏi. Đinh Thần sinh long hoạt hổ của trước đây đâu mất rồi? Hai cô y tá chừng đôi mươi đang trò chuyện tán gẫu, thập thò lén lút đưa chuyện về nam bác sĩ anh tú khôi ngô. Một người nói: “Bác sĩ Thi khoa nội của chúng ta là chàng trai đẹp nhất tại bệnh viện HS này, hệt như bước ra từ trong tranh vẽ!”.

Người kia nói: “Xí, bác sĩ Thi yếu đuối nhu nhược, mình chẳng thích. Mình khá hợp nhãn với mẫu người như bác sĩ Chư, gương mặt sáng sủa khôi ngô sâu sắc như pho tượng điêu khắc”. Cả hai bàn luận một thôi một hồi, cuối cùng rút ra nhận định: “Luận về diện mạo chẳng ai có thể sánh bằng bác sĩ Thẩm ngoại khoa thần kinh, chỉ tiếc là anh ấy tính khí lạnh lùng lập dị khiến người khác không dám tiếp cận!”. Bác sĩ Thẩm ngoại khoa thần kinh, chẳng phải là Thẩm Dịch Trần đó sao, lời mô tả bàn luận khá xác đáng. Đinh Thần cười phối hợp, cô bảo đảm mình không muốn nghe lén, nhưng vị trí cô đang đứng quá gần không nghe không được.

“Suỵt, bác sĩ Thẩm đến kìa!” Hai cô y tá vội vàng đứng nghiêm chỉnh, một người chỉnh trang đầu tóc, người kia rút chiếc gương ra săm soi dung nhan tiếp đó cố cười tươi rạng rỡ: “Chào bác sĩ Thẩm!” “Ừ!” Thẩm Dịch Trần chỉ gật đầu chẳng nói thêm lời nào.

Đinh Thần mỉm cười ngây ngô, quả nhiên anh ta và Bùi Tử Mặc đích thực là hai mẫu người khác nhau rõ rệt. Nếu là Bùi Tử Mặc, anh chắc hẳn sẽ tươi cười rạng rỡ đưa tình với cả hai người. Thẩm Dịch Trần trái ngược hoàn toàn, phong cách lạnh lùng của anh khiến người khác chỉ muốn tháo chạy.

Đinh Thần bất giác buồn bã, cớ sao cô lại nghĩ đến Bùi Tử Mặc? Giọng nói của cô y tá cắt ngang dòng suy tư của Đinh Thần: “Giá mà anh ấy cười với mình thì tốt biết bao!”. Người kia ngập tràn tuổi xuân phơi phới: “Phải giảm tuổi thọ mười năm của tôi cũng cam lòng”.

Đinh Thần bỗng chốc thấu hiểu suy nghĩ của Thẩm Dịch Trần, gương mặt lạnh lùng của anh có thể làm đảo lộn cả mặt hồ tĩnh lặng mùa xuân, huống hồ nụ cười dịu dàng hiền hòa của anh sẽ đẩy đưa suy nghĩ của người khác đi xa hơn nữa. “Hử, sao anh ta lại quay lại?” “Lẽ nào là vì chúng ta?”

Đinh Thần giật mình, ngẩng đầu lên cô chợt bắt gặp ánh mắt trầm lặng như nước của Thẩm Dịch Trần. “Sao cô lại ở bệnh viện nữa rồi?” Anh chau mày. Dù chau mày nhưng gương mặt anh trông vẫn rất rạng ngời. Đinh Thần thầm nghĩ, nụ cười trên môi cô đến rất kịp lúc: “Ha ha, phải chịu thôi, con người ăn ngũ cốc tạp lương rồi cũng có ngày lăn ra ốm”.

“Cô không khỏe chỗ nào?” Đinh Thần chỉ còn biết cười gượng gạo. Cô y tá đứng ngay cạnh Đinh Thần chắc là buồn bã đến chết mất, lần đầu tiên cô ta trông thấy bác sĩ Thẩm bắt chuyện với người khác.

Thẩm Dịch Trần không muốn làm trò cười cho kẻ khác: “Giờ cô về chưa? Đúng lúc tôi tan ca, tôi tiễn cô một đoạn”. Đinh Thần không muốn làm phiền người khác: “Không cần đâu, tôi bắt xe rất tiện”. “Giờ cao điểm tan tầm cô làm sao đón được xe chứ?” Thẩm Dịch Trần chậm rãi từ tốn nói sự thật.

Đinh Thần nhất thời bối rối chẳng biết phải làm sao, từ sau khi biết mình có thai cô không tự lái xe nữa, nhưng lúc này mà chen chúc xe buýt lại là việc làm không thực tế, ngẫm nghĩ một lúc cô nói: “Cảm ơn anh!”. Họ rời đi trong đôi mắt ngạc nhiên của hai nữ y tá, tình cờ ngoảnh đầu lại Đinh Thần thấy cả hai đang chỉ trỏ, thì thầm to nhỏ. Đinh Thần thản nhiên mỉm cười, ngồi vào xe cô lân la tìm đề tài bắt chuyện: “Ở bệnh viện anh rất được mọi người để ý!”.

“Vậy thì sao?” Thẩm Dịch Trần nhìn cô chăm chú. Đinh Thần á khẩu, đúng vậy, chuyện này chẳng can hệ gì đến cô cả. Thẩm Dịch Trần bình thản, hỏi: “Nếu cô không vội về nhà,” anh chợt ngừng lại, “thì để tôi trả nợ cô bằng bữa cơm, bằng không trong lòng tôi cảm thấy áy náy không yên”.

“Trả nợ gì?” Đinh Thần sửng sốt hỏi. Thẩm Dịch Trần bất đắc dĩ nói: “Chuyện tôi làm bẩn chiếc áo của cô”. “Ồ, ồ!” Đinh Thần mỉm cười, cô vẫn thường nghe người ta nói sinh một đứa con đần đến ba năm, cô vẫn chưa sinh nhưng đã chậm tiêu đến mức này, “Được thôi, đúng lúc tối nay chưa biết ăn cơm ở đâu!”

Thẩm Dịch Trần mừng rỡ như trút được gánh nặng, hẹn hò Đinh Thần quả thực là không phải chuyện dễ dàng. “Cô thích ăn gì?” Thẩm Dịch Trần không giỏi nắm bắt tâm tư của nữ giới, anh vốn định tự mình quyết định nhưng lại cảm thấy làm như vậy quá thất lễ, thế nên mới hỏi ý cô. Thực ra anh không hiểu phụ nữ đa phần là người không đưa ra chủ kiến của riêng mình. Quả đúng như vậy, Đinh Thần chậm rãi thốt lên: “Tùy thôi!”.

Thẩm Dịch Trần ngần ngừ: “Món Tứ Xuyên nhé?” Đinh Thần xưa nay không quen ăn cay nhưng từ sau khi có thai không hiểu vì sao khẩu vị cô thay đổi hoàn toàn. Vừa nghe nhắc đến món cay thì đôi mắt cô phát sáng, nhưng nghĩ đến lời dặn của bác sĩ, Đinh Thần nhăn nhó mặt mày nói: “Hay là đổi sang món nào thanh đạm chút đi!” “Vậy thì các món ăn bản địa Thượng Hải nhé?”

“Ngọt quá!” Đinh Thần trả lời ngay chẳng cần suy nghĩ. Thẩm Dịch Trần lại tiếp tục đưa ra vào đề nghị nhưng đều bị Đinh Thần từ chối nhưng anh không hề nóng vội, chậm rãi từ tốn hỏi cô: “Cô suy nghĩ kỹ xem, muốn ăn món nào đặc biệt, đi xa một chút cũng không sao!”. Nếu đổi lại là Bùi Tử Mặc, ắt hẳn anh đã cảm thấy phiền chết rồi. Đinh Thần cụp mắt, nhếch môi, vô tình cô lại lôi Bùi Tử Mặc ra để so sánh. Cô nói: “Hay là ăn cháo đi!”. Cô sực nhớ đến tối nào Diệp Tử cũng mang thức ăn khuya cho cô, tài nghệ bếp núc của cô ấy không giỏi giang nên chỉ biết nấy cháo rồi đổi tới đổi lui hương vị cho cô mà thôi.

“Rẽ phải là đến quán cháo niêu Triều Sơn, mùi vị khá ngon!” Thẩm Dịch Trần ung dung nói: “Cô đâu cần phải tiết kiệm cho tôi”. Đinh Thần cười không nói, cô không hề có ý tiết kiệm chỉ là muốn đối đãi với bản thân mình tốt một chút.

Một bát cháo sườn nóng nghi ngút được bưng lên, ăn kèm với món cải muối ngon miệng, Đinh Thần ăn với vẻ thích thú phấn khởi. Thẩm Dịch Trần cười vẻ bí hiểm: “Không ngờ tướng mạo cô nhỏ nhắn mà sức ăn khỏe đến vậy!”. Gương mặt tươi cười của anh ấm áp như làn gió mùa xuân. Ai bảo anh không hay cười, chí ít mỗi lần Đinh Thần gặp anh, cô đều bắt gặp nụ cười nhàn nhã thư thái của anh, Đinh Thần mỉm cười: “Răng khỏe, khẩu vị ngon miệng!”. Cô không lo cho bản thân cũng phải nghĩ cho thai nhi trong bụng, đứa nhỏ này hết sức hiểu chuyện, xưa nay chưa từng dằn vặt, giày vò cô.

Thẩm Dịch Trần tâm trạng vui vẻ, vì nụ cười ấm áp của cô anh có thể tiêu diệt sạch sẽ mấy bát cháo to. Chia nhau xong bát cháo cuối cùng, cả hai đều tấm tắc xuýt xoa trong sự mãn nguyện. “Trước giờ tôi chưa bao giờ ăn no căng thế này!” Đôi mắt đen láy của Thẩm Dịch Trần ánh lên nụ cười.

Đinh Thần gật gù thấu hiểu: “Làm bác sĩ phải chú trọng trong việc giữ gìn sức khỏe, chỉ được phép ăn no lưng lửng bảy phần thôi”. “Không hẳn là thế”. Thẩm Dịch Trần thản nhiên, còn một câu anh không nói, đó chính là: Còn phải xem ăn cùng người nào nữa. Đinh Thần vừa định cất lời thì điện thoại cô đổ chuông, thấy dãy số điện thoại của mẹ, cô liền cong môi theo phản xạ: “Mẹ, có chuyện gì không ạ?”

“Thần Thần, con đang ở đâu?” “Con đang ăn cơm ở ngoài ạ!” “Ăn cơm ở đâu?”

Đinh Thần sửng sốt, mẹ cô rất ít khi hỏi cô tường tận, ngập ngừng trong giây lát rồi cô nói với mẹ địa chỉ. “À, chỗ đó mẹ biết, con đừng đi đâu cả, mẹ và bố lập tức đến ngay!” Đinh Thần chẳng kịp can ngăn thì mẹ đã ngắt điện thoại. Cô chợt có linh cẩm xấu, lòng chùng xuống.

“Sao thế?” Thẩm Dịch Trần chăm chú quan sát thần sắc của cô. Đinh Thần bối rối: “Bố mẹ tôi sắp đến, tôi thấy…” Lời lẽ xua đuổi người khác lúc này, cô chẳng thể nói nên lời. Thẩm Dịch Trần tự cảm thấy mình quang minh lỗi lạc không hề nghĩ theo hướng khác.

Lúc này cách tốt nhất chính là bỏ của chạy lấy người nhưng để người nhà bị leo cây, Đinh Thần không dám to gan đến vậy. Ngập ngừng trì hoãn hồi lâu thì bố mẹ Đinh Thần cùng cả Đinh Tiếu Á đã xuất hiện ngay cửa quán. “Chị đang ở đây.” Đinh Tiểu Á đã nhìn thấy Đinh Thần.

Đinh Thần đành vẫy tay, giấy chẳng thể gói được lửa, chuyện ly hôn giữa cô và Bùi Tử Mặc chẳng thể nào giấu được nữa. Sắc mặc bố mẹ Đinh Thần không được vui nhất là khi nhìn thấy Thẩm Dịch Trần. Ánh mắt ông Đinh sáng quắc như bó đuốc, hòa cùng vẻ lạnh lùng, ông hậm hực.

“Đây là Thẩm Dịch Trần công tác tại bệnh viện HS.” Đinh Thần giới thiệu bố mẹ mình với anh: “Đây là bố mẹ và em họ của tôi”. Thẩm Dịch Trần lịch thiệp chào hỏi: “Chào bác trai, bác gái!”. Ông Đinh không màng đến sự có mặt của Thẩm Dịch Trần, bà Đinh xem như nể tình gật đầu chào anh.

Đinh Tiểu Á trợn tròn mắt, cô nhìn Thẩm Dịch Trần chăm chú, anh rể Bùi Tử Mặc khôi ngô tuấn tú, Hướng Huy chững chạc, Thẩm Hạo đẹp trai nhưng vẫn chẳng có ai bì được với người đàn ông ngay trước mắt cô. Thẩm Dịch Trần ngượng ngập, anh quả thực không hiểu lần đầu tiên gặp mặt anh đã làm gì đắc tội với bố mẹ Đinh Thần. Bầu không khí bỗng chốc lắng đọng, Đinh Thần ho vài tiếng.

Ông Đình chẳng thể nín nhịn thêm, ông khinh khỉnh cất tiếng hỏi: “Anh Thẩm tướng mạo thư sinh nho nhã, chắc cũng là người có học thức cao, không cảm thấy hành vi của mình có gì đó không thỏa đáng hay sao?” Thẩm Dịch Trần chẳng rõ đầu đuôi tai nheo, anh hỏi: “Chẳng hay ý bác trai muốn nói là gì?” Ông Đinh trả lời không chút khách sáo: “Chen chân vào gia đình người ta”.

Khuôn mặt Đinh Thần biến sắc: “Anh về trước đi, để tôi giải thích”. Thẩm Dịch Trần khựng người, ánh mắt anh trân trân nhìn Đinh Thần. Đinh Thần van nài: “Đi đi mà!”. Lúc này càng nói càng thêm sai huống hồ Đinh Thần không muốn anh biết quá nhiều chuyện nhà mình.

Giọng Thẩm Dịch Trần bình thản chẳng chút gợn sóng: “Bác trai, bác gái, cháu xin phép về trước”. Ông Đinh vốn là người ăn ngay nói thẳng, Thẩm Dịch Trần còn chưa đi xa, ông liền lạng lùng nói: “Chẳng chút khí chất đàn ông, chẳng biết con chấm hắn ta ở điểm nào?” Đinh Thần quả thực dở khóc dở cười: “Bố đang nói gì vậy?”

Bà Đinh kéo lấy vạt áo cô: “Con và Tử Mặc ly hôn là vì người đàn ông này sao?” Mọi người đều mang bản tính hiếu kỳ nhiều chuyện, lỗ tai những người ngồi quanh bàn đều lập tức dựng lên. Con tim Đinh Thần nhen nhóm ngọn lửa, cô kiểm soát giọng mình khá tốt: “Chúng ta ra ngoài rồi nói!” Cô cất bước rời khỏi quán cháo, bố cô chẳng phân rõ trắng đen vơ đũa cả nắm định đoạt tội lỗi của cô, việc này bất kỳ ai đều cảm thấy không thoải mái.

Bốn người đứng ngay trên con đường rợp bóng râm, bóng hàng cây hắt trên mặt đất. “Còn chưa chịu nói nữa sao?” Ông Đinh không nén nổi cơn tức giận. Vẻ mặt sợ hãi của Đinh Tiểu Á, mọi việc là do cô mà ra cả, cô chỉ còn cách đứng ra hòa giải: “Bác trai, chúng ta về nhà trước rồi chị sẽ nói sau ạ!”

Đinh Thần lườm cô: “Bố, mẹ, về nhà trước đã rồi con sẽ kể hết với mọi người”. Ông Đinh đành gật đầu. Bốn người vừa kịp bắt một chiếc taxi, ngồi trong xe Đinh Thần chẳng hó hé lời nào, vân vê chiếc điện thoại.

Bước vào cửa, cởi giày, Đinh Thần âm thầm túm lấy áo Đinh Tiểu Á: “Có phải em nhiều chuyện không?”. Đinh Tiểu Á gật đầu, đôi mắt lóe lên thần sắc dè dặt cẩn trọng. Kỳ thật chuyện Tiểu Á biết không nhiều, chỉ là cô lần ra manh mối từ những cử chỉ của Đinh Thần, lần đầu tiên cô cảm thấy có chuyện bất ổn xảy ra liền nói với ông bà Đinh rồi cả hai gọi điện cho Bùi Tử Mặc mới hiểu ra sự thật Tử Mặc và Đinh Thần đã ly hôn. Đinh Thần chẳng thể nào trách cứ Tiểu Á, dù sao Tiểu Á làm vậy chính vì xuất phát từ sự quan tâm đến cô.

“Bố mẹ, nếu bố mẹ đã biết chuyện con không muốn giấu nữa, con và Tử Mặc đã làm xong mọi thủ tục ly hôn, hiện giờ chúng con không còn là vợ chồng luật pháp công nhận nữa.” Đinh Thần vẻ mặt bình thản, cô ngước mắt nhìn mọi người như thể cô đang nói đến chuyện không liên can đến mình. “Chuyện lớn như vậy sao không bàn bạc với gia đình một tiếng hả con?” Bà Đinh đau lòng nói. Đinh Thần lặng im trong giây lát, rồi nói: “Bàn bạc cũng vậy mà không bàn bạc cũng vậy mà thôi, kết quả đều như nhau mẹ à”. Chuyện tình cảm giữa hai người đến phút cuối cùng Đinh Thần đã thông suốt, không yêu là không yêu, chẳng thể vì chuyện không ly hôn mà Bùi Tử Mặc đột nhiên đem lòng yêu cô.

“Thần Thần, sao con lại trở nên thế này?” “Con bé này!” Ông Đinh và bà Đinh đều nhất loạt lên tiếng.

Đinh Thần mím chặt môi, cô ngẩng đầu: “Con nhất thiết phải giải thích rõ ràng chuyện con và Bùi Tử Mặc ly hôn không can hệ gì đến Thẩm Dịch Trần. Con chẳng gặp anh ta được mấy lần, anh ta chỉ qua là bác sĩ theo dõi bệnh tình của bố chồng con mà thôi!”. Bà Đinh gặng hỏi: “Vậy thì tại sao hai đứa con lại muốn ly hôn? Vì tình cảm hai đứa sứt mẻ? Nó có người đàn bà khác ư?”. Đinh Thần cười đau xót, nói đến Bùi Tử Mặc, thực ra cô mới chính là kẻ thứ ba chen vào thế giới tình cảm của anh và Vu Tranh, cô hệt như kẻ trộm đánh cắp suốt khoảng thời gian hai năm trời giờ thì lại hoảng hốt bỏ chạy: “Mẹ đừng hỏi con nữa, đây là chuyện giữa con và nah ấy, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì chia tay, chẳng có gì to tát cả”. Cô không muốn nói xấu sau lưng Bùi Tử Mặc, dù anh đã gây nên tổn thương nghiêm trọng cho cô.

Bà Đinh lắc đầu thở dài. Ông Đinh dần dần bình tâm trở lại, ông hiểu con gái mình, Đinh Thần vốn tuyệt nhiên không phải người xem tình cảm là trò đùa. Xưa nay Đinh Thần coi trong gia đình, xem trọng sự nghiệp, thường ngày chịu chút thiệt thòi Đinh Thần cũng không để ý. Nếu như không phải Bùi Tử Mặc khiến con gái ông hoàn toàn thất vọng thì tuyệt đối sẽ không thể nào thành ra thế này, nhưng cô đã không muốn kể nguyên do thì cả hai người cũng chẳng tiện gặng hỏi. Ông nói: “Là bố trách lầm con rồi!”. Con tim Đinh Thần chợt rung động, người thân trước sau vẫn là cảng tránh gió của cô. Dù cô đã là người trưởng thành thì trong mắt bố mẹ, cô vẫn là đứa trẻ khóc đòi kẹo. Cô cụp mắt, nói: “Bố mẹ, con xin lỗi, con chỉ không muốn bố mẹ lo lắng!”.

“Con gái ngốc!” Hai hàng nước mắt vòng quanh ánh lên trong mắt bà Đinh. Ông Đinh vỗ vai cô khích lệ. Đinh Thần cúi đầu, chuyện cô có thai tạm thời khoan tiết lộ với bố mẹ, bằng không với tính cách của bố mẹ cô e rằng sẽ tìm Bùi Tử Mặc tính sổ.

“Tối nay con ngủ lại nhà đi!” Bà Đinh dịu dàng nói. “Vâng.” Đinh Thần cũng không muốn chạy đi chạy lại, bác sĩ đặc biệt căn dặn, cơ thể quá mệt mỏi sẽ không tốt cho đứa bé. Cô chợt nhớ ra không về nhà phải báo với Diệp Tử bằng không cô ấy nhất định sẽ rất lo lắng. Cô vừa nhấc chiếc điện thoại lên thì Diệp Tử gọi đến. “Đinh Thần, trễ vậy sao cậu còn chưa về nhà?” Diệp Tử sốt ruột hỏi.

Giọng Đinh Thần lanh lảnh: “Xin lỗi Diệp Tử, mình ở lại nhà bố mẹ, quên mất không nói với cậu!”. Diệp Tử hỏi không chút che giấu: “Vậy bố mẹ cậu biết mọi chuyện cả rồi à?” Đinh Thần trốn ngay vào nhà tắm, nói: “Ngoài chuyện có thai ra thì mình đều thật thà khai báo cả rồi”.

Bạn bè thân bao năm, tâm tình Đinh Thần ra sao Diệp Tử còn không hiểu hay sao. Cô bị Đinh Thần làm cho uất đến chẳng biết nói gì. Mãi một lúc sau, Diệp Tử mới hỏi: “Cậu còn định giấu bố mẹ đến lúc nào?”. Đinh Thần nhàn tản trả lời: “Giấu được ngày nào hay ngày đó”. Diệp Tử thấu hiểu sâu sắc cảm giác bất lực của Đinh Thần: “Cậu chỉ biết nghĩ cho Bùi Tử Mặc, rồi sau này chỉ làm khổ mình mà thôi!”.

Đinh Thần lúng búng nói: “Đâu mà!”. “Rồi sẽ có ngày mình bị cậu làm cho suy sụp”. Diệp Tử hung hăng. Hôm sau, Đinh Thần chật vật tìm trong tập hồ sơ đặt trong ngăn kéo của phòng làm việc mới thấy tấm danh thiếp Thẩm Dịch Trần. Cô liên lạc với Thẩm Dịch Trần theo số điện thoại ghi trên đó.

Điện thoại tự động chuyển vào hộp thư thoại, Đinh Thần ngẫm nghĩ trong giây lát, chẳng nói chẳng rằng ngắt ngay điện thoại. Thẩm Dịch Trần ra khỏi phòng phẫu thuật nhìn thấy cuộc gọi nhỡ, cười thầm định gọi lại thì có khách. Đinh Tiểu Á thò đầu dáo dác ngay trước cửa, vừa trông thấy Thẩm Dịch Trần, Tiểu Á liền vung vẩy túi xách lăng xăng tiến vào: “Hây, soái ca!”.

Thẩm Dịch Trần cười: “Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải?” Đinh Tiểu Á buồn bã: “Em chẳng để lại chút ấn tượng về sự tồn tại sao? Gợi ý cho anh nhé!” Ngừng trong giây lát, cô nói: “Tối qua”. Thẩm Dịch Trần chợt tỉnh ngộ: “Em là em họ của Đinh Thần”.

“Trả lời đúng rồi!” Đinh Tiểu Á tự nhiên dịch chiếc ghế ngồi sang phía đối diện Thẩm Dịch Trần, trông bộ dạng của cô dường như đang toan tính điều gì đó. “Vậy em tìm anh, có chuyện gì không?” Thẩm Dịch Trần bình thản hỏi. Đinh Tiểu Á vào thẳng vấn đề: “Anh thích chị họ em đúng không?”.

Thẩm Dịch Trần không ngờ rằng Tiểu Á thẳng thừng đến vậy, gương mặt tuấn tú khôi ngô của anh ửng đỏ, Thẩm Dịch Trần cụp mắt: “Em nói bậy gì thế?”. “Anh đừng căng thẳng như thế!” Đinh Tiểu Á nhướng hàng chân mày: “Chị họ em ly hôn rồi, giờ thì chị ấy là người độc thân”. Thẩm Dịch Trần kinh ngạc, anh nhất thời sửng sốt.

Đinh Tiểu Á nhìn anh, mỉm cười rồi nói: “Anh quả là người thật thà!”. “Điều em nói là thật hay giả?” “Lừa anh chẳng có ích lợi gì cho em cả”.

Biết rõ bản thân không nên có suy nghĩ này nhưng Thẩm Dịch Trần lại cảm thấy phấn khởi vui mừng đến khó hiểu. Đinh Tiểu Á nhìn anh, mỉm cười. Đôi mắt sáng trong, vẻ rắn rỏi kiên nghị lộ trên gương mặt của Thẩm Dịch Trần: “Anh thật sự thích cô ấy!”.

Đinh Tiểu Á búng ngón tay: “Anh thừa nhận sớm có phải là ổn rồi không!”. “Nếu như cô ấy vẫn còn thân phận đã kết hôn thì anh sẽ chẳng bao giờ làm cô ấy phải phiền muộn.” Thẩm Dịch Trần sầm mặt, giọng đều đều. “Rất có phong độ!” Đinh Tiểu Á giơ ngón tay cái lên tán thưởng. “So với anh rể, không, phải nói là so với anh rể trước đây của em thì phẩm chất anh cao quý hơn nhiều!” Trước kia Tiểu Á có ấn tượng khá tốt với Bùi Tử Mặc nhưng khi cô hiểu rõ tình cảm của chị họ mình dành cho anh rể và lần này, anh rể đã thực sự làm tổn thương con tim chị cô, Đinh Tiểu Á thật lòng hi vọng Thẩm Dịch Trần có thể đem lại hạnh phúc cho chị, giúp chị nhanh chóng bước ra khỏi bóng tối ám ảnh.

Thẩm Dịch Trần im lặng, về vấn đề này, anh gần như không có chỗ đứng để bàn luận bất cứ điều gì. Đinh Tiểu Á mường tượng đến bộ dạng Bùi Tử Mặc thất thểu, chán nản khi biết Đinh Thần có một đối tượng theo đuổi tốt hơn anh, nghĩ đến đây cô suýt phá lên cười. “Mục đích đến đây của em chính là muốn nói với anh chuyện này sao?” Cô gái này dường như có phần hơi điên rồ, Thẩm Dịch Trần thầm nghĩ.

Đinh Tiểu Á cười phá lên: “Em đến đây là để xác định xem có phải anh có ý với chị họ em không?”. “Vậy thì giờ em biết rồi đó!”. Thẩm Dịch Trần dở khóc dở cười. “Ờ!” Đinh Tiểu Á cây ngay không sợ chết đứng. “Vì vậy mà bây giờ em có thể giúp anh vạch kế hoạch theo đuổi chị ấy.”

“Sao em lại muốn giúp anh?” Thẩm Dịch Trần có phần hoài nghi. “Không phải em giúp anh, em chỉ mong chị họ em hạnh phúc”. Ánh mắt đen láy của Đinh Tiểu Á hấp háy liên tục. “Vậy em định giúp anh thế nào?” Thẩm Dịch Trần cười hỏi.

Thực ra Đinh Tiểu Á hoàn toàn không ôm chút hy vọng nào, bởi lẽ chị họ cô là người cố chấp. Thẩm Dịch Trần nếu muốn thay thế vị trí của Bùi Tử Mặc thì phải chịu khó mưa dầm thấm lâu. Sắc mặt Đinh Tiểu Á trịnh trọng, cô nói: “Chị họ em không dễ dàng gì đón nhận anh đâu, vì thế anh phải tiến hành mọi chuyện theo trình tự”. Giọng Thẩm Dịch Trần từ tốn: “Ờ, còn gì nữa!” Đinh Tiểu Á rút tờ giấy trong túi xách ra, vui mừng khấp khởi nói: “Anh xem, em đã chuẩn bị tất cả ở đây”. Cô vỗ vỗ lên mặt bàn: “Đây đều là những món chị họ em thích, anh phải nhớ nằm lòng đấy!”.

Thẩm Dịch Trần nhìn, anh đánh mất khả năng ngôn ngữ ngay lập tức. Trên tờ giấy viết đầy những món ăn mà Đinh Thần yêu thích, những bộ phim và sách mà cô thích xem, không chỉ có thế, cuối cùng còn viết rõ kỳ nguyệt san của Đinh Thần. Gương mặt Thẩm Dịch Trần chuyển sang ửng đỏ. Đinh Tiểu Á lắc đầu, cái anh chàng này ngây thơ quá đỗi nhưng mà đẹp đôi với chị cô: “Em còn phải đi làm, bà sếp cấp trên của em chính là con cọp cái, không có tính người”. Tiểu Á tinh nghịch lè lưỡi. Thẩm Dịch Trần cong môi, tính khí hai chị em nhà này chẳng ai giống ai.

Buổi chiều Đinh Thần gọi lại cho Thẩm Dịch Trần, anh nói: “Buổi sáng tôi có cuộc phẫu thuật”. Kỳ thật anh không cần giải thích với cô, Đinh Thần thầm nghĩ. Khẽ đằng hắng lấy lại giọng, cô cất tiếng: “Chuyện hôm qua, thật là ngại quá!”. Giọng Thẩm Dịch Trần bình thản: “Không cần nói xin lỗi, tôi không để tâm đâu”.

“Suy cho cùng thì tại tôi báo hại anh bị ăn mắng, tôi cảm thấy mình có lỗi với anh!” Đinh Thần nói giọng khẽ khàng. Thẩm Dịch Trần cười, vui vẻ trêu chọc: “Vậy thì, cô định bồi thường tôi thế nào đây?”. Đinh Thần cũng cười: “Anh muốn tôi bồi thường thế nào?”

“Mời tôi ăn cơm!” Thẩm Dịch Trần nói dứt khoát, gãy gọn. Đinh Thần cười, nheo đôi mắt xinh đẹp: “Không thành vấn đề!”. “Chọn ngày chi bằng thuận theo tự nhiên, hôm nay nhé?” Thẩm Dịch Trần hỏi dò.

“Hôm nay, e là không được rồi, tối nay tôi còn chưa biết sẽ bận việc đến mấy giờ mới xong”. Đinh Thần chẳng đặng đừng nói, công ty việc chất cao như núi, xem ra cô phải yêu cầu Tổng giám đốc tuyển thêm vài người vào làm giúp cô mới được. “Được rồi, cô làm việc đi!”. Thẩm Dịch Trần nói lời chào tạm biệt. Anhcó rất nhiều ưu điểm, một trong những ưu điểm đó chính là hết sức nhẫn nại. Đinh Tiểu Á thập thò lấp ló đi qua đi lại trước cửa phòng, Đinh Thần buồn cười cất lời: “Vào đi!”.

“Kha kha, tối nay chị có hẹn ư?” “Làm gì có thời gian rãnh rỗi thế chứ, còn việc làm chưa xong đây!” Đinh Thần đưa tay sửa sang mái tóc ngắn chỉnh tề, từ sau khi biết mình có thai cô đã cắt tóc ngắn cho thoải mái. Đinh Tiểu Á vỗ ngực: “Có em đây, chị có thể hoàn toàn yên tâm!”.

Đinh Thần bật cười: “Em á?”. “Chị coi thường em ư?” Đinh Tiểu Á trừng mắt nhìn cô. “Chẳng biết ai tối qua đánh sai bản báo giá, báo hại tôi phải thu dọn bãi chiến trường đây này”. Đinh Thần mím môi, cô nàng em họ trợ lý này của cô, năng lực không tồi duy chỉ điểm yếu bản tính cẩu thả. Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ nổi giận mà phê bình, nhưng hiện giờ, cô đã có em bé, tính tình chẳng những trở nên dịu dàng mà trái lại còn dung túng cho thuộc hạ của mình.

Đinh Tiểu Á ngại ngùng lè lưỡi, cúi đầu. “Sau này cẩn thận chút là được!” Trái lại Đinh Thần còn an ủi cô. “Nghe nói trước kia chị chẳng khác gì Diệt Tuyệt Sư Thái hai năm trời thay đổi mười mấy cô trợ lý đến giờ thì chẳng còn ma lực như trước kia nữa rồi!” Đinh Tiểu Á cười khúc khích.

Đinh Thần nghiến răng: “Xem ra chị dễ dãi với em quá rồi, được lắm, em đợi đấy!”. Sắc mặt Đinh Tiểu Á trắng bệch: “Chị à, em biết sai là được chứ gì!” “Muộn rồi!” Đinh Thần nghiêm mặt, trong bụng cười thầm.

Đinh Tiểu Á sầu não vô cùng, nói nặng nói nhẹ chọc giận ai không chọc chọn ngay bà chị họ của mình. Tiểu Á ngước đầu nhìn liền phát hiện Đinh Thần không nhịn được đang cười, cô biết ngay mình bị chị mình chơi xỏ. Tiểu Á ra sức làm mặt hề với Đinh Thần rồi vội vàng lỉnh mất. Đinh Thần bận công việc mãi tận tối quên cả ăn cơm, khó khăn lắm mới xử lý xong toàn bộ chuyện vụn vặt, nhìn đồng hồ đã tám giờ tối, lúc này, cô mới cảm nhận dạ dày có phần khó chịu. Nếu như là trước kia, cô gắng gượng chút rồi cũng xong nhưng giờ thì không được, cô không ăn cũng chẳng sao nhưng không thể để đứa trẻ trong bụng mình bị đói.

Đinh Tiểu Á đã chẳng còn ở chỗ ngồi nữa, Đinh Thần mìm cười lắc đầu, con nhỏ này nói là sẽ giúp cô, kết quả là chuồn mất tiêu. Cô vừa nhấn nút thang máy thì chuông điện thoại vang lên, số điện thoại hiển thị là Thẩm Dịch Trần. Cô lấy làm kinh ngạc nhận điện, nói: “A lô!”. “Đinh Thần, cô đang ở công ty ư?”.

“Vâng.” “Cô đã ăn tối chưa?” “Vẫn chưa.”

“Vậy thì thật đúng lúc!” Thẩm Dịch Trần nhanh nhảu: “Cô đợi tôi, tôi sẽ đến ngay!”. Đinh Thần chưa kịp phản ứng thì anh đã gác máy. Cô nhún vai, mở cửa quay lại chỗ ngồi vào phòng làm việc. Thẩm Dịch Trần đến rất nhanh, tay xách chiếc hộp: “Cháo, cô ăn đi cho nóng!”.

Là cháo Triều Sơn, Đinh Thần mỉm cười: “Cảm ơn!”. Anh cười: “Làm thay ca một người đồng nghiệp, nên khá cập rập, cô dùng tạm nhé!”. “Sao lại nói là dùng tạm, cháo là món ngon mà!”. Đinh Thần vội vàng mở hộp ra, mùi hương lập tức bay nghi ngút, cô hớt lấy muỗng cháo cho ngay vào miệng, tấm tắc xuýt xoa hết sức mãn nguyện.

Thẩm Dịch Trần thấy Đinh Thần ăn ngon miệng, lòng không khỏi dấy lên cảm giác hài lòng. “Sao anh không ăn?” Đinh Thần đánh chén gần hết một nửa mới sực nhớ ra hỏi Thẩm Dịch Trần. “Tôi… đã ăn tại bệnh viện rồi!” Thật ra, Thẩm Dịch Trần đi làm về liền mua cháo rồi chạy thẳng đến đây, làm gì có thời gian ăn nhưng anh không muốn phá hỏng bầu không khí ấm cúng này, lúc này được trông thấy Đinh Thần ăn còn thích thú hơn cả bản thân mình đưa thức ăn vào miệng.

Đinh Thần chẳng buồn suy nghĩ nhiều, cô tiếp tục ăn ngấu nghiến. Nụ cười Thẩm Dịch Trần lan rộng tận khóe mắt, tâm trạng anh lúc này vui vẻ vô cùng. Đinh Thần ngẩng đầu vừa kịp lúc bắt gặp đôi mắt cười của Thẩm Dịch Trần, cô nhướng mày: “Có phải chưa từng thấy phụ nữ ăn uống thế này không?”.

Thẩm Dịch Trần cúi đầu: “Không thể so sánh, tôi hiếm khi ăn cơm cùng nữ giới!”. “Vậy bạn gái anh đâu?” Đinh Thần buột miệng hỏi thì hối hận, chuyện này can hệ gì đến cô chứ, sao cô phải nhiều lời. Thẩm Dịch Trần nhìn vào mắt cô: “Tôi chưa có bạn gái”.

Đinh Thần nuốt miếng cháo cuối cùng, mãn nguyện cười híp mắt: “Tôi có thể giới thiệu Tiểu Á cho anh làm quen”. Cô tự cho rằng đây là lời giải thích: “Cô em họ của tôi, tối qua anh gặp rồi đấy”. “Tôi không hợp với cô ấy!” Trong phút chốc nhất thời Thẩm Dịch Trần không nghĩ ra được lý nào khác để từ chối. Đinh Thần cúi đầu mỉm cười: “Chưa làm quen anh đã biết là không hợp rồi”.

“Bởi vì…” Thẩm Dịch Trần nhìn Đinh Thần chăm chú, đôi mắt đen láy sâu thẳm: “Tôi đã có người yêu rồi”. Đinh Thần bối rối trước vẻ nghiêm túc của anh: “Tôi chỉ nói đùa thôi, anh đừng để tâm!”. “Tôi không nói đùa!” Ánh mắt Thẩm Dịch Trần rực sáng, miệng nở nụ cười.

Đinh Thần cũng cười, cô vội chuyển đề tài: “Tôi phải về nhà rồi”. “Tôi đưa cô về”. Giọng Thẩm Dịch Trần dịu dàng nhưng thái độ anh cương quyết, chẳng chút do dự. Đinh Thần đành thuận theo ý anh.

Chiếc xe tiến vào khu dân cư, Thẩm Dịch Trần cẩn thận chu đáo mở cửa xe giúp cô: “Tôi không tiễn cô lên, vào đến nhà an toàn thì gọi điện thoại cho tôi nhé!”. Đinh Thần cười mỉm: “Chỉ vài bước chân, sao có thể có nguy hiểm gì được”. Thẩm Dịch Trần khăng khăng: “Tôi đợi điện thoại của cô!”

Đinh Thần biết không thể lay chuyển được anh, bèn đồng ý: “Vâng”. Thẩm Dịch Trần khẽ cười. Tiếng bước chân vọng lại từ phía hành lang, là Diệp Tử tay xách theo chiếc ấm giữ nhiệt đang chau mày bước đến gần, trông thấy Đinh Thần, hàng chân mày nhíu chặt của Diệp Tử giãn ra: “Giờ này cậu mới về! Gọi điện thoại cho cậu thì khóa máy, đến nhà thì chẳng có ai, cậu làm mình lo đến chết”.

“Mình tăng ca, điện thoại chắc là hết pin”. Đinh Thần mỉm cười, lòng không khỏi cảm động, hôn nhân của cô tan vỡ may mà quan hệ bạn bè không đến nỗi thất bại, bên cô vẫn còn có người bạnthân là Diệp Tử, đời này như thế đã quá đủ rồi. Diệp Tử huýt sáo, lúc này cô mới kịp quan sát Thẩm Dịch Trần: “Người này là?”. Đinh Thần giới thiệu sơ qua để hai người làm quen.

Diệp Tử nhìn chằm chằm Thẩm Dịch Trần và Đinh Thần cười mà như không, kẻ ngoài cuộc sáng suốt người trong cuộc u mê, thông minh cỡ Diệp Tử nhận ra ngay mối quan hệ bất bình thường giữa hai người. Cô ra sức đẩy Đinh Thần: “Sao cậu không mời anh Thẩm lên nhà uống tách trà?” Đinh Thần há hốc miệng, nghẹn ngào hồi lâu rồi nói: “Anh ấy còn có việc mà!”. Diệp Tử chậm rãi: “Nếu anh có việc gấp thì bọn tôi không giữ anh, anh Thẩm à!”.

Thẩm Dịch Trần cúi mặt mỉm cười, tiếp lời: “Tôi cũng chẳng có gì quan trọng cả”. Diệp Tử cười vô cùng đắc ý: “Vậy thì mời anh lên nhà ngồi một lát!”. “Cũng được”. Thẩm Dịch Trần gật gù đồng ý. Anh là người thấm nhuần tư tưởng truyền thống, vừa rồi anh không tiễn Đinh Thần lên nhà chính là vì sợ lời đàm tiếu về cô nam quả nữ ở bên nhau, giờ thì có Diệp Tử ở cạnh vậy thì chẳng sao cả.

Đinh Thần nhân lúc anh ta không để ý liền giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Tử. Diệp Tử chớp mắt trong vô tội, phát âm theo khẩu hình: “Mình là vì muốn tốt cho cậu!”. Đinh Thần cũng lặng lẽ nói: “Cảm ơn, quả thực chẳng biết nên lấy gì đền đáp!”.

Thẩm Dịch Trần thấy Đinh Thần và Diệp Tử dáng vẻ dữ tợn lườm nhau, anh vừa thấy thú vị vừa hiếu kỳ. Đinh Thần mở cửa, giọng gượng ép: “Anh ngồi đi, để tôi rót nước cho anh!”. Diệp Tử ấn cô ngồi ngay xuống sofa: “Để mình làm cho!”. Diệp Tử đương nhiên là muốn tạo cơ hội cho hai người tiếp xúc riêng với nhau, cô và Đinh Tiểu Á đều có chung suy nghĩ, mong muốn Đinh Thần nhanh chóng thoát khỏi bóng đen ám ảnh kia. Giờ đây sự xuất hiện của Thẩm Dịch Trần có thể nói là đúng lúc. Luận về tướng mạo, Thẩm Dịch Trần nho nhã phong độ hơn Bùi Tử Mặc chút đỉnh. Bàn về công việc, Thẩm Dịch Trần là vị bác sĩ chuyên khoa tại bệnh viện HS, tương lai sáng lạn. Trước kia, Diệp Tử không mấy thiện cảm với Bùi Tử Mặc, từ sau khi Đinh Thần và anh ta ly hôn, cô càng không nể mặt anh ta. Diệp Tử mong chờ đến ngày Bùi Tử Mặc quỳ xuống trước mặt Đinh Thần mà van xin, đến lúc đó Đinh Thần có thể cho anh ta hai bạt tai dứt khoát nói với anh ta rằng giờ cô đã có sự lựa chọn khác tốt hơn anh ta.

Thẩm Dịch Trần để lộ nụ cười: “Bạn của cô rất dễ thương!”. “Anh nói thế cô ấy nghe lại càng đắc ý đấy!” Đinh Thần cười nói. Thẩm Dịch Trần mấp máy, lời vừa chực đầu môi thì đã nuốt ngược trở lại.

“Anh định nói gì?” Trái ngược với vẻ mất tự nhiên của anh, Đinh Thần thản nhiên vô cùng. “Căn phòng này xem ra thoải mái thật!” Thẩm Dịch Trần trầm tư trong giây lát, anh không đề cập đến chuyện ly hôn của Đinh Thần, thứ nhất là vì không muốn gợi lại sự đau thương của cô, hai là sợ sự gián điệp của Đinh Tiểu Á sẽ bị bại lộ. “Cũng tạm!” Đinh Thần đáp gọn lỏn. Thẩm Dịch Trần lẽ dĩ nhiên sẽ lấy làm lạ khi thấy cô sống một mình nhưng nếu Thẩm Dịch Trần đã không hỏi thì cô sẽ không đề cập đến.

Bầu không khí lắng đọng. Thẩm Dịch Trần và Đinh Thần đều thuộc mẫu người không giỏi giang trong việc hòa giải bầu không khí nặng nề. Lặng im trong giây lát, Đinh Thần ho đánh tiếng: “Diệp Tử, cậu đi đun nước sôi, đun đến Tây Ban Nha chưa vậy?”.

Giọng Diệp Tử vọng lại từ nhà bếp: “Có ngay đây!”. Ánh mắt Thẩm Dịch Trần dịu dàng, nụ cười nhẹ như làn gió mùa xuân. Đinh Thần cụp mắt, mím môi.

Diệp Tử bưng hai cốc trà bước ra, Đinh Thần nãy giờ miệng lưỡi khô rát, cô nhấc chén trà lên toan uống liền bị Diệp Tử giằng lại: “Không phải cho cậu”. Nói rồi Diệp Tử nhanh chóng bưng ly sữa chạy đến: “Cậu phải uống thứ này!”. Sóng mắt Đinh Thần di chuyển: “Giờ cậu còn rườm rà hơn cả mẹ mình nữa!”. Diệp Tử hậm hực: “Mình nằm trong cái thế leo lên lưng hổ khó xuống, sớm biết cậu là kẻ phiền nhiễu thế này, mình xem như không quen biết cậu”.

Đinh Thần gầm gừ: “Bây giờ hối hận cũng chẳng kịp nữa đâu”. Cả hai tiếp tục bới lông tìm vết đối phương. Thẩm Dịch Trần chăm chú quan sát, thi thoảng anh thầm mỉm cười. Đôi co mãi một hồi lâu Diệp Tử mới cảm thấy cả hai dường như đang bỏ rơi vị khách, gương mặt cô lộ vẻ áy náy, cô nói: “Xin lỗi anh Thẩm, không làm anh giật mình chứ!”.

Đinh Thần cũng lên tiếng: “Chúng tôi là như vậy đấy!”. “Đây là cách chúng tôi biểu đạt tình cảm bạn thân với nhau, phải không Đinh Thần?” Diệp Tử nheo mắt. “Ai là bạn thân với cậu?” Đinh Thần phản bác.

Cả hai tiếp tục bước vào vòng đấu võ mồm mới. Nụ cười nở trên môi Thẩm Dịch Trần, may nhờ có cô bạn thân Diệp Tử ngày ngày ở bên Đinh Thần mới có thể giảm bớt những đau đớn do hôn nhân tan vỡ mang lại. Thẩm Dịch Trần ra về, Diệp Tử đưa tay chỉ vào ấm giữ nhiệt: “Cậu có ăn khuya không?”.

Đinh Thần hoảng sợ nói: “Nếu không phải là cháo thì mình ăn!”. Diệp Tử hai tay chống nạnh: “Muốn chết phải không?” “Ai dà, cậu chớ có hiểu lầm, hai ngày nay mình toàn ăn cháo, quả thực cảm thấy hơi ngấy rồi, cậu phải hiểu cho sản phụ chứ!” Đinh Thần mỉm cười, lộ vẻ áy náy.

Diệp Tử chăm chú nhìn cô, nụ cười thấp thoáng trên môi: “Ăn cùng Thẩm Dịch Trần à?” Đinh Thần không chút giấu giếm, gật gù. Diệp Tử huých cô: “Thẩm đại soái ca có phải đang theo đuổi cậu không?”

“Cậu nghĩ đi đâu vậy?” “Điều này rất bình thường, cậu độc thân, anh ta chưa vợ!” Diệp Tử cười, nói. “Mọi chuyện hoàn toàn không như cậu nghĩ đâu”. Đinh Thần lườm Diệp Tử. “Cho dù giả thiết của cậu là đúng đi chăng nữa thì mình cũng chẳng có tình ý gì với anh ta. Mình chỉ muốn sinh đứa bé ra và chăm sóc cho nó!”

“Thẩm soái ca người ta không nghĩ như thế đâu!”. Môi Diệp Tử cong lên, gật gù đắc ý: “Ánh mắt anh ta nhìn cậu đầy vẻ sâu sắc nồng nàn, cùng cả sự say đắm cuồng nhiệt”. Đinh Thần chẳng chút khách sáo gõ lên đầu Diệp Tử: “Gần đây cậu lại đọc tiểu thuyết ngôn tình hả, mình thấy cậu trúng độc rất nặng rồi đấy”. Diệp Tử uất ức xoa đầu: “Ngần này tuổi đầu còn không muốn nghe người ta nói thật”.

Đinh Thần trầm ngâm trong giây lát, rồi nói: “Nếu như anh ta có ý định đó thì mình e rằng phải khiến anh ta thất vọng thôi”. Diệp Tử vội chất vấn: “Giờ cậu không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương, chẳng lẽ muốn sống cô đơn cả đời sao?” “Sống một mình cũng tốt mà.” Đinh Thần thấp giọng trả lời.

Diệp Tử chẳng biết phải nói gì, cô thực sự không hiểu Bùi Tử Mặc tốt đẹp ở chỗ nào mà có thể khiến Đinh Thần canh cánh trong lòng, mãi chẳng thể quên. Có điều chữ tình xưa nay vốn rất kỳ diệu, về chuyện này chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ nhất mọi chuyện. Cô đành khuyên: “Bác sĩ Thẩm là người rất tốt, đáng để cậu suy nghĩ đó!”. Ánh mắt Đinh Thần chuyển động: “Mình sắp làm mẹ, điều kiện của anh ta có tốt thế nào thì mình sao có thể giao con mình cho người khác nuôi chứ!”. Diệp Tử chân thành nhận xét: “Mình cảm thấy anh ta không phải là hạng người lòng dạ hẹp hòi”.

Đinh Thần cụp mắt: “Bọn mình có thể đừng nói đến chuyện này bây giờ được không?”. “Được”. Diệp Tử liền im bặt, sản phụ là trên hết, cô hết sức tôn trọng nguyên tắc này. Vài ngày sau, Diệp Tử dẫn Đinh Thần đi bệnh viện kiểm tra. Hiện giờ Diệp Tử thành tài xế riêng của Đinh Thần, cô chẳng những phụ trách việc đưa Đinh Thần đi làm mà thi thoảng còn tháp tùng Đinh Thần đi siêu thị mua sắm, săn sóc cho Đinh Thần tỉ mỉ, chu đáo từng li từng tí.

Đinh Thần nói bông đùa rằng mình có được một giúp việc miễn phí, Diệp Tử để mặc cô chế nhạo mà tuyệt nhiên chẳng chút tức giận. Trước cửa khoa sản bệnh viện, người qua kẻ lại, Diệp Tử dìu Đinh Thần ngồi xuống ghế, Diệp Tử còn làm bộ dạng nghiêm nghị để bảo vệ cho Đinh Thần, cô e sợ có người bắt gặp Đinh Thần. Đinh Thần cười tươi đến nỗi mặt mày nhăn nhó: “Cậu đừng có mà nóng lòng như vậy được không?”

Diệp Tử xoa mũi, xấu hổ mỉm cười. Hai người chuyện trò một lúc thì đến lượt Đinh Thần vào kiểm tra. Diệp Tử ben đi loanh quanh ngắm nghía, tấm áp phích quảng cáo trên tường thu hút sự chú ý của Diệp Tử, phóng tầm mắt nhìn đứa trẻ đáng yêu trong sáng như thiên thần, cô bất giác cong môi cười. “Em đi bộ chậm thôi, ở đây cầu thang hẹp, mặt sàn lại trơn!”

“Biết rồi, biết rồi!” Giọng điệu vô cùng quen thuộc vang lên, Diệp Tử quay lại nhìn theo phản xạ. Bùi Tử Mặc đang dìu Vu Tranh tiến vào trong. Diệp Tử kinh ngạc sau đó lập tức phản ứng lại, cô quay người, bước đến trước mặt Đinh Thần vừa hoàn tất thủ tục kiểm tra, Diệp Tử vội nói: “Bùi Tử Mặc đang ở ngoài”. Vừa nghe thấy cái tên này, sống lưng Đinh Thần cứng đờ, cô gượng cười: “Sợ gì anh ta!”.

“Đây là khoa sản bệnh viện, anh ta nhất định sẽ đoán ngay ra cậu đang có thai”. Diệp Tử nói khẽ. Đinh Thần chau mày nhăn nhó, vẫn chưa kịp mở miệng thì Bùi Tử Mặc và Vu Tranh đã xuất hiện trước cửa. Sắc mặt Bùi Tử Mặc đờ đẫn, anh há hốc mồm chẳng thể nào thốt nên lời.

Vu Tranh mỉm cười chẳng chút ngần ngại: “Lâu rồi không gặp!”. Đinh Thần thản nhiên gật đầu. Ánh mắt Diệp Tử trước sau không thèm để ý đến bọn họ.

Đến phút cuối cùng thì Bùi Tử Mặc mới lấy lại tinh thần, anh hỏi: “Sao em lại ở đây?” “Em dẫn Diệp Tử đến kiểm tra.” Đinh Thần nhanh trí. “Cô ấy khá hời hợt vô tâm, em không yên tâm!” Diệp Tử á khẩu, dám lôi cô ra làm tấm bia, có điều lúc này Diệp Tử chẳng thể nào nghĩ ra cách tốt hơn. Gương mặt Diệp Tử không hề biến đổi, mỉm cười tỏ ý thừa nhận.

Bùi Tử Mặc chẳng phải là kẻ đần, anh hỏi: “Tối qua chơi tennis cùng Hướng Huy, không hề nghe cậu ta nhắc đến chuyện này”. Diệp Tử không hề tức tối mà trái lại còn cảm thấy buồn cười: “Đâu cần thiết chuyện gì cũng phải báo cáo với anh.” Bùi Tử Mặc á khẩu chẳng nói được lời nào nữa, nhìn sang Đinh Thần, anh thấy cô né tránh ánh mắt của anh.

“Tử Mặc, chúng ta vào thôi!” Vu Tranh kéo vạt áo Bùi Tử Mặc, nói: “Đã đến giờ hẹn với bác sĩ Trần, đừng để muộn.” “Tạm biệt!” Đinh Thần lôi Diệp Tử đi, không thèm ngoài đầu lại nhìn. Diệp Tử xuýt xoa: “Nguy thật, suýt chút nữa thì bị anh ta phát hiện”.

Đinh Thần tâm trí lơ đãng, gương mặt không chút cảm xúc. Diệp Tử đẩy Đinh Thần: “Giờ cậu còn có thể giấu anh ta nhưng vài tháng nữa thì bộ dạng mình vẫn vậy, anh ta chắc chắn sẽ nghi ngờ”. Đinh Thần cười gian xảo: “Vậy thì từ giờ trở đi, cậu ráng cố gắng mau chóng có thai vậy thì vạn sự đại cát rồi!”.

Diệp Tử cắn môi, toan phản bác Đinh Thần nhưng niệm tình cô là sản phụ nên Diệp Tử ra sức nhẫn nhịn. Đinh Thần cười vang: “Xem ra có thai cũng là một lợi thế, mình có thể bắt nạt cậu bất cứ lúc nào”. Diệp Tử lườm Đinh Thần: “Bản cô nương đại nhân độ lượng, không chấp nhặt với cậu làm gì!”.

“Cậu thực sự vẫn còn là cô nương sao? Thật sao?” Đinh Thần lộ vẻ thích thú. “Cậu!” Diệp Tử uất đến chết, ấn Đinh Thần ngồi ngay xuống ghế, nói: “Miệng của cậu quả là ngày càng tồi tệ, đưa thẻ bảo hiểm y tế cho mình, mình đi lấy thuốc, cậu ngồi yên đây cho mình, không được phép đi đâu hết”. “Tuân lệnh!” Đinh Thần cười cười.

Cô vốn có gương mặt tươi tắn tinh nghịch, những lúc gặp Bùi Tử Mặc thì nụ cười vui vẻ xuất phát từ tận đáy lòng cô ngày một ít đi. Đinh Thần cảm thấy vô vị nhàm chán, cô lướt mạng xem báo điện tử trên điện thoại, có người khẽ khàng ngồi xuống bên cạnh cô, cất giọng lạnh lùng nói: “Là cô có thai chứ không phải Diệp Tử, không biết tôi đoán có đúng không?”. Đinh Thần không ngẩng đầu lên nhìn: “Cô đoán được thì sao nào? Cô sẽ không nói với Bùi Tử Mặc chứ?”. Vu Tranh xót xa nói: “Tôi sẽ không nói, tôi không phải kẻ ngốc”.

Đinh Thần mỉm cười, chẳng nói thêm lời nào. Lặng im hồi lâu, Vu Tranh cười hả hê: “Tôi và Bùi Tử Mặc sắp kết hôn, cô không chúc mừng bọn tôi hay sao?”. Cả người Đinh Thần căng cứng, cô cắn chặt môi nói: “Chúc mừng cô cuối cùng cũng đã được như sở nguyện!”.

Vu Tranh nhìn Đinh Thần, nở nụ cười gian xảo: “Chúng tôi đều là mối tình đầu, tuy rằng cả hai đều bước qua ngã rẽ nhưng số phận đẩy đưa chúng tô đi lòng vòng rồi vẫn ở bên nhau”. “Sao cô không viết tiểu thuyết ấy!” Đinh Thần mỉa mai. Vu Tranh chẳng màng đến sự châm biếm trong câu nói của Đinh Thần, cô ta thản nhiên nói: “Tử Mặc đối xử rất tốt với tôi, sợ tôi xảy ra sơ suất, mỗi lần đến đợt khám thai định kỳ anh ấy đều đi cùng với tôi. Cô chẳng thể nào mường tượng được bộ dạng lắm điều của anh ấy ra sao đâu!”. Vu Tranh nheo mắt, đắm mình trong dòng suy tư tuyệt mỹ. “Anh ấy nóng lòng với đứa trẻ, càng nóng lòng chăm sóc tôi, hiện giờ anh ấy hận một nỗi không thể ngày nào cũng được ở bên tôi để bù đắp cho khoảng thời gian năm năm mất mát trước đây.”

Đinh Thần nắm chặt nắm đấm tay, môi bị cắn chặt đến trắng bệch. Cô không thể nào không thừa nhận rằng Bùi Tử Mặc xưa nay chưa bao giờ yêu cô. Những cử chỉ dịu dàng cùng sự chăm sóc chu đáo anh chỉ dành cho người anh yêu mà thôi chứ không phải dành cho cô. Cô cụp mắt, hai người đến nước ly hôn thì đã là kết cục chẳng thể nào có thể cứu vãn được nữa. Vu Tranh nhìn đồng hồ, nụ cười càng thêm tươi rói: “Tử Mặc đi lấy xe rồi, chắc cũng vừa kịp lúc, tôi phải đi rồi!”. Vu Tranh bỏ đi, Đinh Thần như trút được gánh nặng, nhưng cảm xúc của bản thân cô chẳng thể nào che giấu được. Đinh Thần cười trong khổ sở, khóe mắt đượm chút sương khói ẩm ướt.

Diệp Tử lấy thuốc xong quay trở lại, cô nhạy bén phát giác tâm tư Đinh Thần diễn ra sự biến đổi hết sức to lớn: “Sao thế?” Diệp Tử hỏi. “Không có gì!” Đinh Thần nói, cô hít một hơi thật sâu, nói: “Cậu mau đi lấy xe đi, mình đứng ở cửa chờ cậu!”. “Mình dìu cậu xuống lầu trước, nhân viên tạp vụ vừa đẩy cây lau nhà, sàn nhà hơi trơn đó!”.

Đinh Thần gắng cười: “Mình lớn ngần này tuổi rồi chẳng lẽ không tự đi được hay sao, được rồi, cậu lấy xe đi!”. Diệp Tử nhìn cô chăm chú, cô luôn cảm thấy Đinh Thần có vẻ kỳ lạ, ngẫm nghĩ một hồi, Diệp Tử nói: “Vậy, cậu đi chậm thôi nhé!”. Đinh Thần gật đầu.

Cô chậm rãi đứng dậy, bước chân có phần liêu xiêu, tình cờ được người phụ nữ trẻ dìu cô đứng dậy, người phụ nữ đó dịu dàng mỉm cười với Đinh Thần. “Cảm ơn!” Đinh Thần cảm kích. Biết bao cặp đôi đến đây khám thai ai nấy đều muốn nhanh chóng biết tình hình đứa con của mình lại thêm vào đó có bố mẹ nào mà không yêu thương con cái của mình. Nụ cười tươi tắn trên gương mặt ngập tràn niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ càng tôn thêm sự lẻ loi và bất lực của Đinh Thần.

Đinh Thần bước xuống cầu thang với tâm tư rối bời, cô nhìn thấy Bùi Tử Mặc vồn vã đón Vu Tranh lên xe, hai người tựa sát vào nhau, thì thầm to nhỏ bên tai nhau, bỗng chốc cả hai cùng bật cười. Cả nhà ba người họ, ngọt ngào hạnh phúc, vậy còn cô thì sao? Hai năm là vợ chồng, thứ cô đánh đổi được chính là con tim tan nát, xứng đáng lắm sao. Nhưng vì sao cô chẳng hề mảy may đem lòng oán hận Bùi Tử Mặc. Đầu ngón tay cô siết chặt đâm thẳng vào lòng ban tay, nỗi đau đớn xót xa mạnh mẽ thấu cả con tim cô.

Có người chạy thật nhanh lên tầng, cô nhường lỗi, nào ngờ bàn chân lọt giữa khoảng không, Đinh Thần thuận thế ngã lăn xuống bậc thang. Tiếng kêu la thất thanh liên tục vang lên khắp nơi, mọi người đưa tay chỉ trỏ nhưng không một ai tiến lên phía trước. Đinh Thần gắng gượng toan đứng dậy, một cảm giác đau đớn mãnh liệt bao trùm khắp bụng cô. Cô cắn răng chịu đựng, nhíu chặt hàng chân mày, lấy tay giữ chặt bụng, thanh âm ong ong vọng lại bên tai, cô chỉ kịp trông thấy càng lúc càng nhiều máu đỏ tươi tuôn chảy rồi cô đánh mất cả tri giác.

Diệp Tử đợi ngoài cổng rất lâu vẫn không thấy bóng dáng Đinh Thần đâu, không yên lòng, cô dừng xe đi vào trong bệnh viện tìm Đinh Thần. Đám đông vây quanh trước cầu thang xem cảnh náo nhiệt. “Chuyện gì vậy!”

“Chảy nhiều máu như vậy, đứa bé chắc chắn không thể giữ được rồi!” Mọi người chỉ đứng quanh mà nhìn, không ai ra tay giúp đỡ. Diệp Tử nhìn, sắc mặt liền trắng bệch. Cô ra sức đẩy đám đông ra, ôm lấy Đinh Thần, thét một tiếng thật to: “Mau gọi bác sĩ giúp tôi!”.

Nhân viên y tế biết tin vội vàng chạy lại đặt Đinh Thần lên băng ca, chuyển cô vào phòng phẫu thuật với tốc độ nhanh nhất. Hướng Huy và Đinh Tiểu Á gần như chạy đến kịp thời, sắc mặt Diệp Tử trắng bệch như tờ giấy, không ngừng nói: “Đều tại em, nếu như em khăng khăng ở bên cô ấy thì không việc gì rồi, đều tại em cả!”. “Đừng lo lắng!” Hướng Huy xoa đầu an ủi cô, “Giờ tình hình thế nào rồi?”

“Đang phẫu thuật cấp cứu, Hướng Huy em rất sợ!” Diệp Tử chụp lấy áo anh không buông, tựa kẻ chết đuối túm được ngọn cỏ cứu mạng. “Sẽ không sao đâu!” Hướng Huy hết lần này đến lần khác cũng chỉ biết nói mỗi câu này, gương mặt anh đã trở nên bất động. Đinh Tiểu Á lê bước đi qua đi lại: “Chị Diệp Tử, em phải chăng nên thông báo với bác trai và bác gái?”.

Diệp Tử hoàn toàn không đưa ra quyết định, cô đưa mắt nhìn sang Hướng Huy. Hướng Huy thoáng ngần ngừ: “Ờ, em bảo hai bác mau đến đây!”. Đinh Tiểu Á nấp vào một góc gọi điện thoại thì cánh cửa phòng phẫu thuật mở ra.

Diệp Tử và Hướng Huy vội chạy đến, Đinh Tiểu Á căn dặn qua loa vài câu rồi gác máy. “Ai là người nhà của bệnh nhân?” Bác sĩ hỏi. “Tôi là em họ cô ấy!”

“Chúng tôi là bạn của cô ấy!” Vị bác sĩ chau mày: “Bệnh nhân đã qua cơn nguy hiểm nhưng đứa trẻ thì không thể giữ được!”. Chân Diệp Tử mềm nhũn ra, Hướng Huy dang tay ôm lấy cô.

“Cô ấy mất máu quá nhiều, cần phải tĩnh dưỡng, mọi người hoàn tất thủ tục để nhập viện”. Diệp Tử thấp giọng: “Đinh Thần mà tỉnh lại chắc sẽ rất đau lòng”. Đinh Tiểu Á nói: “Chị họ em có thai vì sao không nói với mọi người?”.

“Giờ tranh cãi truy cứu chuyện này cũng chẳng có nghĩa lý gì”. Hướng Huy nói. “Tôi đi lấy thuốc, hai người ở đây đợi bác trai và bác gái nhé!”. Ông bà Đinh nổi cáu trước chuyện Đinh Thần hoàn toàn giấu nhẹm chuyện mình có thai, nhưng sự đã rồi, lúc này cơ thể Đinh Thần yếu ớt, dù hai người có tức giận thế nào cũng phải kìm nén. Đinh Thần nước mắt giàn giụa, hoảng sợ cất tiếng gọi: “Bố, mẹ!”.

Ông Đinh chẳng mấy chốc trở nên mềm lòng. Bà Đinh xoa tay con gái: “Không được khóc, con khờ quá, khóc sẽ không tốt cho mắt đâu!”. “Bố, mẹ, con xin lỗi!” Đinh Thần rầu rĩ.

Ông Đinh than vắn thở dài, bà Đinh lắc đầu quầy quậy. Diệp Tử chẳng khác gì là kẻ phạm tội nghiêm trọng, cô cúi gằm, nói: “Đinh Thần, là tại mình, mình không nên để cậu xuống cầu thang một mình!”. “Chuyện này sao có thể trách cậu được, là tại mình ỷ vào sức khỏe của mình”. Giọng Đinh Thần run rẩy, xảy ra sự cố này, cô có hối hận cũng chẳng kịp.

Đôi mắt Diệp Tử ngập tràn nước mắt, Đinh Thần an ủi vỗ về cô: “Đừng suy nghĩ nhiều quá, mọi chuyện đều đã qua rồi!” Mọi chuyện đã được an bài, đứa trẻ không còn nữa, sợi dây giữa cô và Bùi Tử Mặc không còn nữa. Tình cảm giữa hai người hệt như chiếc áo len, khi mới bắt đầu phải móc từng mũi từng đường len, cẩn thận tỉ mỉ, vất vả gian nan, nhưng đến lúc muốn tháo gỡ chỉ cầnmột động tác kéo nhẹ, thương tâm đau xót xiết bao nhưng chẳng còn cách nào khác. Đôi mắt Đinh Thần buồn bã, cô vỗ vai Diệp Tử: “Hôm nay cậu phải hoảng sợ thất kinh rồi, mau về sớm nghỉ ngơi đi!”.

“Mình muốn ở lại bên cậu”. Diệp Tử nói giọng đầy đáng thương. Đinh Thần cố làm ra vẻ thoải mái nhẹ nhõm: “Bố mẹ mình và em mình đều ở đây cả, làm gì có phần cậu chứ”. “Vậy mai mình đến thăm cậu”.

Đinh Thần cười bình thản gật đầu. Diệp Tử đứng trước công bệnh viện đợi Hướng Huy trong đôi mắt long lanh đẫm lệ. Cô vừa suy nghĩ mông lung vừa lau hàng nước mắt. Tuy Đinh Thần không trách cứ cô nhưng lòng cô vẫn cảm thấy hết sức bất an. Thẩm Dịch Trần vừa bước ra khỏi cửa khu vực khám ngoại trú thì trông thấy Diệp Tử đang khóc lóc hết sức thương tâm, lòng anh chợt chùng xuống : “Diệp Tử?”

“Là anh à, bác sĩ Thẩm!” Diệp Tử nhanh chóng quệt nước mắt. Thẩm Dịch Trần nhếch môi nhưng anh không cười mà hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Có cần tôi giúp đỡ gì không?” “Tôi không sao nhưng Đinh Thần nhập viện rồi!” Diệp Tử suy nghĩ giây lát liền báo tin Đinh Thần nhập viện cho anh nghe.

Con tim Thẩm Dịch Trần như bị cánh tay ai đó véo thật mạnh, anh vội vã nói: “Bệnh gì? Nghiêm trọng không?” “Cũng chẳng phải là nghiêm trọng quá”. Diệp Tử ngừng giây lát, sự việc này quả là không tiện nói ra chút nào. Thẩm Dịch Trần nhận ra vẻ khó xử của Diệp Tử, anh hỏi: “Đinh Thần nằm ở phòng bệnh nào?”

Diệp Tử trả lời anh. Vừa đúng lúc Hướng Huy nhấn còi gọi Diệp Tử, cô vẫy tay chào anh rồi vội vã ra về. Lúc Thẩm Dịch Trần bước vào phòng bệnh, chỉ còn một mình Đinh Thần trong phòng.

Cô nằm nghiêng người, máu tóc dài rối xõa trên gối, sắc mặt cô trắng bệch, lộ rõ vẻ tiều tụy. “Đinh Thần!” Giọng Thẩm Dịch Trần trầm lắng. Đinh Thần từ từ mở mắt, gượng nhoẻn cười: “Lại để anh trông thấy bộ dạng bi thảm nhất của tôi nữa rồi!”.

Thẩm Dịch Trần giúp cô kéo cao chăn: “Coi chừng cảm lạnh!”. Vừa rồi anh đã xem qua bệnh án của cô ở chỗ hộ lý, tâm trạng anh rối bời ngổn ngang. Đinh Thần chống hai tay toan ngồi dậy, Thẩm Dịch Trần vội ngăn lại: “Cô nằm yên đừng cử động, tôi còn có việc, tôi đến thăm cô rồi đi ngay”. “Cảm ơn anh đã đến thăm tôi!”

“Không cần cảm ơn, tôi chẳng mang gì đến cho cô cả”. Thẩm Dịch Trần cười rạng rỡ. Đinh Thần bất giác mỉm cười. Thẩm Dịch Trần đảo mắt nhìn quanh gian phòng: “Không ai ở lại chăm sóc cô sao?”

“Bố mẹ tôi, còn cả em họ tôi nữa, mọi người đều ra ngoài đi ăn cả rồi.” Thẩm Dịch Trần gật đầu nói: “Vậy tôi không làm phiền cô nữa, cô ráng giữ gìn sức khỏe!”. “Tôi không tiễn anh”. Đinh Thần bình thản cười.

Thẩm Dịch Trần mở cửa, mỉm cười ngoảnh đầu lại, trong đôi mắt đen láy lấp lánh của anh như đang được bao trùm bởi làn khói mỏng manh nhàn nhạt, anh có lời muốn nói với cô nhưng rồi lại thôi. Liên tiếp mấy ngày liền, Thẩm Dịch Trần ngày nào cũng đến thăm Đinh Thần, cử chỉ ân cần vồn vã này của anh đến cả bố mẹ Đinh Thần cũng nhận ra. Đinh Tiểu Á thì càng khỏi phải nói, thi thoảng ca tụng tâng bốc vài câu về Thẩm Dịch Trần bên tai Đinh Thần, có lần Tiểu Á còn nói Thẩm Dịch Trần là mẫu người có một không hai trên cõi đời này.

Đinh Thần cười xòa, Thẩm Dịch Trần tốt đẹp đến thế nào thì có làm sao. Trải qua cuộc hôn nhân thất bại, trong khoảng thời gian ngắn, Đinh Thần vẫn chưa thể nào thoát khỏi bóng đen đó. Con người Thẩm Dịch Trần mặt mũi sáng sủa, công việc thuận lợi, người đàn ông ưu tú thế này, cớ sao cô phải khiến anh trở nên lỡ dở. Tình yêu chính là thứ làm tổn thương con người, né tránh được thì cô phải né tránh. Đinh Thần cười nhạo: “Tiểu Á, em ca ngợi anh Thẩm Dịch Trần không hết lời, phải chăng là…?” Cô cố tình nói lấp lửng, mỉm cười nhìn gương mặt dần ửng đỏ của Đinh Tiểu Á. “Chị này!” Đinh Tiểu Á giậm chân: “Em chỉ vì muốn tốt cho chị, chị còn ghẹo em, không thèm nói với chị nữa!” Dứt lời Tiểu Á quay người bỏ đi.

Diệp Tử đưa quả táo vừa cắt xong cho Đinh Thần: “Mình thấy Đinh Tiểu Á nói quả không sai, Thẩm Dịch Trần và cậu rất xứng đôi”. Đinh Thần cắn một miếng táo to: “Vừa giòn vừa ngọt, cậu gọt trái cây quả là tài!”. Diệp Tử tức tối: “Cậu đừng có mà đánh trống lảng!”

Đinh Thần cụp mắt rồi lại ngẩng đầu nhìn Diệp Tử mỉm cười nói: “Chỉ cần anh ta cũng có khả năng gọt táo không đứt vỏ như cậu thì mình sẽ xem xét đến chuyện cưới anh ta”. Diệp Tử có một kỹ năng, đó chính là có thể gọt vỏ táo hoàn chỉnh không đứt đoạn. Nghe nói, từ nhỏ nhiệm vụ gọt táo mời khách đến nhà chơi đều giao cho Diệp Tử. Đó chính là lý do Diệp Tử luôn khoe khoang về kỹ xảo được rèn giũa trong suốt mấy năm qua. Cô đưa mắt nhìn sang Đinh Thần, khóe mắt nhếch lên cao, Diệp Tử nhìn Đinh Thần chăm chú. Đinh Thần chẳng chút khách sáo trừng mắt nhìn Diệp Tử, khóe mắt cô dừng ngay ở bóng người trầm ngâm suy tư đứng ngoài cánh cửa.

Cô không biết Thẩm Dịch Trần đứng đó từ lúc nào, cô cũng không biết anh nghe được đến đâu. Gương mặt anh thoáng chốc đỏ ửng. Cô vỗn dĩ chỉ nói đùa, mong anh không để tâm đến lời cô vừa nói. Cô húng hắng ho hòng che đậy vẻ ngại ngùng của mình: “Bác sĩ Thẩm!”. Diệp Tử kinh ngạc quay lại, cô gật đầu thay lời chào hỏi Thẩm Dịch Trần. Diệp Tử vốn là kẻ hiểu chuyện, mỉm cười, chụp ngay lấy câu nói: “Hai người trò chuyện đi, tôi còn vội đi gặp khách hàng”. Diệp Tử không chừa cho Đinh Thần cơ hội ngăn cản, chuồn nhanh. Đinh Thần sao lại không hiểu tâm tình Diệp Tử, cô cười ngượng ngùng, đưa tay chỉ vào chiếc ghế Diệp Tử vừa ngồi, nói: “Anh ngồi đi!”.

Thẩm Dịch Trần đặt bó hoa tươi xuống: “Hôm nay, cô thấy thế nào rồi?” Đây là câu nói cửa miệng mỗi ngày của anh, hoa tulip hồng nhạt cũng là món quà không thể thiếu. Việc này là nhờ vào bản báo cáo tường tận chi tiết của Đinh Tiểu Á. “Mấy ngày nay tinh thần tôi khá lên rất nhiều rồi, nếu tiếp tục lưu lại nơi đây chắc chắn tôi sẽ mốc meo, rỉ sét mất thôi.” Đáy mắt Đinh Thần ánh lên nét cười. Thẩm Dịch Trần hiểu rõ mười mươi bệnh trạng của Đinh Thần nhưng không nói gì, nụ cười vẫn ngự trên đôi môi anh: “Ráng gượng thêm hai ngày nữa là có thể xuất viện rồi, đến lúc đó tôi đón cô!”.

“Không cần đâu!” Đinh Thần vội đáp, cô chạm ngay vẻ buồn bã, chán nản lóe lên trong đôi mắt anh, cô vội sửa lại lời mình: “Ý của tôi là, không cần làm phiền đến anh, Diệp Tử sẽ đến đón tôi”. Thẩm Dịch Trần mím môi, nụ cười trên khóe miệng vẫn còn: “Vậy thì tôi là người thay thế bổ khuyết vậy, nếu như Diệp Tử không rảnh”. Đinh Thần hé môi nhưng không biết mình nên trả lời anh thế nào.

“Quyết định vậy đi, tôi sẵn sàng làm tài xế thay thế!” Ánh mắt Thẩm Dịch Trần dừng lại trên người cô. Đinh Thần trừ việc gật đầu im lặng ra còn có thể nói gì được nữa..