Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nếu em là truyền thuyết của anh - Chương 8

Chương 8.

Dũng cảm theo đuổi hạnh phúc của mình chính là ngôn ngữ của loài hoa hướng dương. *** Diệp Tử đang vật lộn đầu tắt mặt tối thì cô nghe thấy giọng Bùi Tử Mặc vang lên. Cô mở hé cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, tựa người bên cánh cửa nghe thử xem Bùi Tử Mặc nói gì.

“Hôm nay là sinh nhật tôi, tôi mời mọi người đi dùng bữa tối.” Nụ cười thấp thoáng trên gương mặt Bùi Tử Mặc, anh ôn tồn lên tiếng. Diệp Tử khịt mũi cất tiếng cười giễu. Những người khác phòng thị trường nhảy nhót reo hò, Thẩm Hạo huých Bùi Tử Mặc: “Phóng khoáng thế?”.

Bùi Tử Mặc mỉm cười, nói bằng chất giọng đủ cho hai người nghe: “Vu Tranh nói muốn tổ chức sinh nhật riêng cho mình, nhưng mình…”. Thẩm Hạo liền hiểu ra ngay vấn đề. Bùi Tử Mặc lôi bọn họ ra làm tấm bia đỡ. Cậu lặng lẽ thở dài, nếu như đã yêu Đinh Thần thì cớ sao lúc ly hôn Bùi Tử Mặc còn ra vẻ kiên quyết như thế chứ. Nếu như đã chẳng có tình cảm với Vu Tranh, cớ sao phải dây dưa không chịu dứt khoát, hại người hại mình chứ. Thẩm Hạo không hề hay biết chuyện Vu Tranh có thai và Bùi Tử Mặc thật sự chẳng còn cách nào khác. Cậu vỗ vai Bùi Tử Mặc tỏ vẻ thấu hiểu. Những người còn lại đương nhiên càng không biết chuyện của Bùi Tử Mặc, ai nấy vui mừng hớn hở vây quanh bàn bạc nghĩ cách làm thế nào chơi khăm Bùi Tử Mặc.

Bùi Tử Mặc nhìn sang Diệp Tử, anh mỉm cười cất bước tiến lại gần, vẻ mặt điềm nhiên bình thản, anh nói: “Gọi cả Hướng Huy đến luôn nhé?”. Diệp Tử cười khẩy: “Không hứng thú!”. Bùi Tử Mặc bẽ mặt, vẻ mặt ngượng ngập, anh nói: “Diệp Tử, cô nhất định phải làm khó dễ tôi hoài sao?”.

Diệp Tử tiếp tục cười khẩy, cô cắn răng nhịn không nói với Bùi Tử Mặc về tình trạng của Đinh Thần hiện tại. Nụ cười Bùi Tử Mặc chuyển sang gượng gạo: “Cô cảm thấy tôi chướng tai gai mắt cũng chẳng sao, có điều Vu Tranh dù gì cũng là trợ thủ đắc lực của Hướng Huy, cô đừng chuyện dù cũng nhằm vào cô ấy như vậy!”. Mỗi lần gặp Vu Tranh, Diệp Tử đều chẳng nể mặt cô ta, còn lạnh lùng châm chọc khiêu khích khiến Vu Tranh ủ rũ phiền muộn. Anh không nhắc đến Vu Tranh thì thôi, vừa nhắc đến tên cô ta thì cơn giận giữ của Diệp Tử bốc tận tam trượng. Diệp Tử gắng sức đè nén cảm xúc của mình, chẳng qua cũng vì nể mặt Đinh Thần mà thôi.

Bùi Tử Mặc không sao hiểu nổi, anh nói: “Cô ấy đang có thai, không thể nổi nóng, cô có thể rộng lòng tha thứ cho cô ấy một chút được không?”. Anh còn ngỡ cả hai đều là phụ nữ, Diệp Tử nhất định sẽ thông cảm, ai ngờ câu nói này của anh càng khiến Diệp Tử thêm phẫn nộ. Diệp Tử tức giận không sao kể xiết, cô mở cửa, quát: “Ra ngoài!”. “Cái gì?” Bùi Tử Mặc nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu. “Tôi bảo anh ra ngoài, chỗ này không hoan nghênh anh”. Diệp Tử không muốn nói chuyện với Bùi Tử Mặc nữa, tiếp tục nói với anh, cô sẽ không nhịn được mà cất tiếng chửi.

“Diệp Tử!” Bùi Tử Mặc chẳng thể hiểu nổi vì sao cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy, cứ cho là vì bênh vực cho Đinh Thần đi chăng nữa thì việc ly hôn chính là do Đinh Thần đề nghị. Diệp Tử cắn chặt môi: “Tôi thực sự không nghĩ ra vì sao Đinh Thần yêu hạng người như anh”. Bùi Tử Mặc biến sắc: “Suy cho cùng tôi đắc tội với cô ở điểm nào?”.

“Anh không hề đắc tội với tôi!” Diệp Tử né tránh ánh nhìn của Bùi Tử Mặc, cô đưa tay chỉ về cánh cửa phòng: “Không tiễn”. Bùi Tử Mặc vốn khôg phải là loại người hay so đo tính toán với phụ nữ, thêm vào đó anh và Hướng Huy là bạn bè thân thiết, anh càng không thể để tâm đến chuyện nhỏ nhặt này nhưng dáng vẻ chế giễu coi thường của Diệp Tử khiến Bùi Tử Mặc vô cùng nổi giận, anh không suy nghĩ liền chống tay cánh cửa: “Hôm nay, cô không nói rõ ràng thì tôi sẽ không đi!”. “A, Bùi công tử cũng học đòi thói vô lại rồi!” Diệp Tử mím môi, nheo mắt nhìn anh.

Bùi Tử Mặc chợt mỉm cười: “Diệp Tử, tôi biết cô quan tâm đến Đinh Thần, tôi cũng rất nhớ cô ấy!”. Diệp Tử hít một hơi thật sâu, giữ nguyên nụ cười xã giao đúng mực trên môi: “Vậy à?”. “Dạo này cô ấy ra sao rồi?” Bùi Tử Mặc nhìn Diệp Tử từ tốn hỏi.

Diệp Tử cất giọng mỉa mai: “Mấy hôm trước chẳng phải anh gặp cô ấy rồi sao?”. Ý Diệp Tử muốn nói chính là lần Bùi Tử Mặc tình cờ gặp Đinh Thần trong bệnh viện, cũng chính là lần Đinh Thần không may bị sảy thai. Nụ cười thấp thoáng trong ánh mắt Bùi Tử Mặc, dường như anh đang hồi tưởng điều gì đó. Diệp Tử lắc đầu, nhìn bộ dạng của anh ta không phải hoàn toàn là kẻ vô tình vô nghĩa, vậy thì anh ta và Đinh Thần làm sao ra nông nỗi này.

Bùi Tử Mặc lắc đầu lặng lẽ thở dài: “Cảm ơn cô đã thay tôi chăm sóc Đinh Thần!”. Diệp Tử cười ngặt nghẽo: “Giờ anh không có tư cách để nói câu đó nữa rồi, tôi là bạn của cô ấy, còn anh giờ chẳng là gì cả”. Toàn thân Bùi Tử Mặc cứng đờ, bị Diệp Tử chặn họng, anh nói không nên lời.

Diệp Tử quay trở lại chỗ ngồi của mình, chống cằm cười khẩy, nói: “Bùi công tử, chúc anh và đứa con của Vu Tranh bình an khỏe mạnh!”. Câu nói nghe chừng rất bình thường nhưng xét cho cùng vẫn có điều gì đó bất ổn. Điều đầu tiên Bùi Tử Mặc trở về văn phòng làm chính là gọi điện thoại cho Hướng Huy. Hướng Huy ngập ngừng trong giây lát, trả lời qua loa: “Sức khỏe Đinh Thần không tốt lắm!”.

Bùi Tử Mặc bỗng chốc lòng nóng như lửa đốt: “Rốt cuộc cô ấy làm sao, vì sao cậu và Diệp Tử ấp a ấp úng, hai người có chuyện gì giấu mình?”. “Nghĩ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian thì sẽ không sao cả!” Nếu Đinh Thần và Diệp Tử không muốn cho Bùi Tử Mặc biết chuyện này thì Hướng Huy cũng chẳng tiện tiết lộ. Bùi Tử Mặc im lặng, mỉm cười: “Vẫn chưa chúc mừng cậu nữa”.

“Chúc mừng mình?” Hướng Huy sửng sốt. “Ừm, lần trước mình gặp Diệp Tử tại khoa sản ở bệnh viện!” “Ờ, ờ!” Hướng Huy bất chợt bừng tỉnh, anh vội vàng lấp liếm.

Bùi Tử Mặc đang nhớ đến Đinh Thần, tâm hồn treo ngược cành cây trò chuyện đôi câu với Hướng Huy rồi liền gác máy. Anh suy nghĩ một lúc, bèn gọi điện thoại đến văn phòng Đinh Thần. Nhận điện thoại chính là Đinh Tiểu Á, Bùi Tử Mặc không dám nói lời nào, dập máy rồi anh lập tức gọi lại vào tổng đài công ty. Lễ tân là một cô gái rất lễ phép, cô nói: “Giám đốc Đinh xin nghỉ phép dưỡng bệnh”.

Bùi Tử Mặc hoảng hốt, một lúc lâu, anh lật tới lật lui số điện thoại Đinh Thần trong danh bạ điện thoại, suy ngẫm hồi lâu, anh gửi tin nhắn cho cô. “Tít tít!” Âm báo tin nhắn vang lên, Đinh Thần chẳng màng để tâm đến. Nếu là chuyện gấp thì đối phương nhất định sẽ gọi điện thoại lại chứ chẳng cần lựa chọn cách thức nhắn tin. Cô mới xuất viện, vốn dĩ bố mẹ muốn đón cô về nhà ở cho tiện chăm sóc nhưng Đinh Thần viện cớ vì muốn đi làm gần nhà nên cô vẫn dọn về ở tại khu căn hộ trước kia mình thuê.

Trước đó, Diệp Tử đã quét dọn, gian phòng chẳng nhuốm chút bụi trần duy chỉ thiếu hơi người. Đinh Thần ăn qua loa vài cọng mỳ giải quyết xong bữa tối rồi nhoài người trên bàn mở chiếc máy notebook kiểm tra hộp thư điện tử, cô đã nghỉ dài ngày, cần phải gắng sức làm việc gấp đôi mới được. Đinh Thần vừa ngồi nửa tiếng đồng hồ bên chiếc máy tính thì đôi mắt đã cay cay khó chịu. Cô dụi mắt, bước đến bên ban công dõi mắt nhìn về phía phương trời xa xăm.

Đúng lúc này chuông cửa vang lên. Đinh Thần lấy làm kinh ngạc, trước đó cô đã dặn Diệp Tử không cần mang bữa đêm đến cho cô, ngẫm cho cùng thì không thể nào là Diệp Tử được. Qua mắt mèo tại cánh cửa, bóng dáng dỏng cao của Thẩm Dịch Trần dường như được kéo dài ra, anh kéo chiếc cà vạt lộ vẻ mất tự nhiên.

Đinh Thần do dự mở cửa. “Mạo muội đến thăm, mong rằng không làm phiền cô”. Tia sáng rạng rỡ chợt lóe lên trong đôi mắt thon dài sâu thẳm của Thẩm Dịch Trần. Đinh Thần nhường lối cho anh tiến vào cửa, mỉm cười, cô nói: “Không sao!”.

Thẩm Dịch Trần đặt giở hoa quả xuống, đưa bó hoa tươi cho Đinh Thần: “Tặng cô!”. “Lại làm anh tốn tiền rồi!” Đinh Thần tủm tỉm cười. “Làm gì có, thực ra vì tôi nhớ đến món trà ngon ở nhà cô”. Thẩm Dịch Trần nhướng môi, nụ cười ngự trị trên môi anh.

Đinh Thần mím cười: “Anh ngồi đi, để tôi pha trà”. Thẩm Dịch Trần cầm tờ tạp chí đặt trên bàn lên. Chẳng mấy chốc, Đinh Thần bưng ra một cốc trà nóng đưa cho anh.

Thẩm Dịch Trần vội vàng đón lấy: “Cảm ơn!”. Dáng vẻ quân tử khiêm nhường, phong độ nhanh nhẹn. “Anh thật là khách sáo quá!” Đinh Thần dịu giọng nói. Thẩm Dịch Trần thường ngày là người trầm lặng ít nói, anh vốn không phải là người giỏi lân la bắt chuyện, thoáng chốc anh đã chẳng biết nên nói gì nữa.

Đinh Thần vốn nhạy cảm tinh tế, ai cũng nhận ra tình ý của Thẩm Dịch Trần dành cho cô, bản thân cô cũng tự khắc hiểu điều đó. Nếu anh không thổ lộ thì Đinh Thần vẫn có thể vui vẻ vờ như mình là kẻ khờ khạo. Cô quay sang nhìn Thẩm Dịch Trần: “Tôi đi lấy hoa quả”. Cô bưng những quả táo đã được rửa sạch ra, ủ rũ cầm lấy con dao gọt trái cây. Trước kia vì lười thêm vào đó là không biết gọt hoa quả nên ăn táo cô không bao giờ gọt vỏ, nhưng Thẩm Dịch Trần dù sao cũng là khách, cô không thể để anh tự mình làm những việc này. Đúng lúc Đinh Thần cảm thấy khó xử thì Thẩm Dịch Trần chủ động đề nghị: “Để tôi làm cho!”.

Đinh Thần tỏ vẻ cảm động trước sự thông cảm thấu hiểu của anh. Tay nghề gọt táo của Thẩm Dịch Trần không mấy thuần thục, động tác chậm rãi, rời rạc, không lưu loát liền mạch như tay nghề của Diệp Tử. Đinh Thần nói bông đùa: “Bàn tay anh quen cầm dao phẫu thuật giờ cầm sang dao gọt trái cây, cảm giác quả nhiên hoàn toàn khác”. “Quá trình không quan trọng”. Thẩm Dịch Trần mấp máy môi, cao siêu thâm thúy kết luận: “Thứ quan trọng chính là kết quả!” Anh đặt quả táo đã gọt xong nhưng vẫn giữ nguyên vỏ táo lên chiếc đĩa, nhoẻn cười.

Ánh mắt Đinh Thần hấp háy, điều gì đó lướt nhẹ trong trái tim cô. Đinh Thần che giấu mớ cảm xúc của mình bằng nụ cười trừ. Thẩm Dịch Trần nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, anh vui mừng: “Hôm đó lời cô nói với Diệp Tử tôi đều nghe thấy cả rồi”. Bầu không khí lắng đọng, nụ cười trên môi Đinh Thần dần vụt tắt. Cô cúi đầu chẳng nói chẳng rằng. Thẩm Dịch Trần quan sát tỉ mỉ thần sắc của cô.

Đinh Thần chợt mỉm cười rồi nói: “Nước nguội rồi, để tôi đổi cốc khác cho anh!”. Dứt lời, cô lỉnh thật nhanh vào bếp, hít một hơi thật sâu mãi lúc sau cô mới bưng cốc trà trở ra. Thẩm Dịch Trần hiểu rằng lúc này không phải là thời cơ tốt nhất để bày tỏ tình cảm. Anh cũng không muốn bức ép Đinh Thần đưa ra quyết định, anh chỉ muốn để Đinh Thần hiểu tâm tình của mình, để cô hiểu rằng trên thế gian này ngoài Bùi Tử Mặc ra vẫn còn có Thẩm Dịch Trần yêu mến cô chân thành: “Đinh Thần, tôi có vài câu tận đáy lòng muốn nói với cô”. Đinh Thần chau mày: “Có những chuyện không nói ra sẽ tốt hơn”.

Sắc mặt Thẩm Dịch Trần đượm buồn lộ vẻ tiu nghỉu, lặng im hồi lâu, anh gật đầu: “Được, tôi không nói”. Đinh Thần thở hắt ra, cô nói: “Không còn sớm nữa”. Thẩm Dịch Trần nhanh nhảu: “Tôi cũng phải về rồi”.

“Tôi tiễn anh”. Ánh mắt Thẩm Dịch Trần lững lờ giữa không trung, nụ cười anh dịu dàng, trong trẻo. Bùi Tử Mặc tốn bao công sức mới có thể tìm ra được chỗ ở hiện tại của Đinh Thần, vừa cho xe vào bãi đỗ, anh đã trông thấy Thẩm Dịch Trần bước ra từ lối hành lang, gương mặt trầm lặng như nước.

Anh ngồi trong xe đợi Thẩm Dịch Trần lái xe rời đi mới tắt máy xuống xe. Gương mặt Bùi Tử Mặc ủ rũ chán chường, tâm trạng ngổn ngang phức tạp khó nói nên lời. Bùi Tử Mặc phân vân mười mấy phút mới nhấn chuông cửa. Đinh Thần mở cửa: “Quên đồ ư?”. Cô chưng hửng: “Sao lại là anh?”. Bùi Tử Mặc trề môi: “Không thể là anh sao?” Anh vờ như không trông thấy sắc mặt kinh ngạc của Đinh Thần, nghênh ngang bước vào phòng, đặt chiếc giỏ hoa quả thật to ngay góc nhà, Bùi Tử Mặc chẳng chút kinh ngạc khi nhìn thấy lẵng hoa quả khác ngay cạnh, anh gượng cười.

Đinh Thần vẫn đang đắm mình trong sự kinh ngạc, nhất thời cô chưa kịp phản ứng lại. Bùi Tử Mặc nghênh ngang ngồi xuống: “Đây là cách em tiếp đãi khách hay sao?” Đinh Thần lập tức phản bác: “Em không mời anh đến làm khách”.

“Anh còn ngỡ chí ít chúng ta vẫn còn có thể là bạn bè”. Ánh mắt Bùi Tử Mặc bình thản lướt nhìn trên khuôn mặt của Đinh Thần. Giọng Đinh Thần không hề run rẩy: “Sao anh lại ở đây?” Vì sao Bùi Tử Mặc đến đây, phải bắt đầu từ câu chuyện xảy ra vào chiều nay.

Đinh Thần không hồi âm tin nhắn, Bùi Tử Mặc chờ đợi trong tâm trạng vô cùng sốt ruột. Anh lo Đinh Thần phớt lờ mình lại lo lắng cho sức khỏe của cô, tâm trạng anh thấp thỏm bất an đến cả việc trả lời thư điện tử của sếp mà cũng để xảy ra sai sót. Buổi tối Vu Tranh cùng vài người đồng nghiệp tổ chức sinh nhật cho anh nhưng tâm hồn anh treo ngược trên cành cây. Anh viện cớ đau đầu, xin phép ra về, đưa Vu Tranh về nhà trước anh mới có thời gian rảnh gọi điện cho Đinh Tiểu Á. Khó tránh khỏi bị Đinh Tiểu Á chửi rủa một trận nhưng dù sao anh cũng có thể biết rõ chuyện mà anh muốn biết. Nỗi sợ hãi qua đi, chỉ còn sót lại nỗi đau đớn trong con tim cùng sự áy náy hổ thẹn của anh dành cho Đinh Thần.

Anh vội vã lái xe đến đây, chẳng ngờ rằng Thẩm Dịch Trần đến trước anh một bước, ngẫm đi ngẫm lại hóa ra chỉ có anh là kẻ ngây ngô không biết gì. Lòng tự trọng của anh bị tổn thương nghiêm trọng vì vậy mà lời lẽ thốt ra khó tránh khỏi vẻ giễu cợt. Bùi Tử Mặc nhanh chóng đổi sang giọng bình tĩnh điềm đạm: “Anh đến thăm em”. “Là… Diệp Tử nói với anh à?” Đinh Thần hỏi dò, cô muốn biết rốt cuộc anh đã biết bao nhiêu chuyện của cô. Giọng Bùi Tử Mặc bình thản đến mức chẳng thể nhận ra bất cứ cảm xúc nào: “Diệp Tử quả là cô bạn thân chí cốt của em, cô ấy giấu kín mọi chuyện như bưng chẳng lộ ra dù chỉ là giọt nước”.

Đinh Thần thầm thở phào nhẹ nhõm. “Vì sao không nói với anh?” Bùi Tử Mặc giữ rịt lấy vai cô, giọng anh dịu dàng điềm đạm. Đinh Thần giãy giụa: “Em không hiểu ý của anh!”. Trống ngực cô đập dữ dội, hàng chân mày chau lại.

Bùi Tử Mặc chẳng suy nghĩ ôm ngay cô vào lòng: “Thần Thần, em nên nói sớm với anh, không chừng anh sẽ, không chừng anh sẽ…” Cổ họng nghẹn ngào anh chẳng thể nào nói nên lời. Không chừng anh sẽ không nối lại tình xưa với Vu Tranh ư? Không chừng anh sẽ không làm chuyện có lỗi với cô ư? Hay là không chừng anh sẽ không ly hôn? Đinh Thần không ngừng tự chất vấn. Cô đẩy Bùi Tử Mặc ra: “Anh buông tôi ra”. Nhưng rồi cô càng bị anh ghì chặt hơn đến mức khiến cô gần như không thể thở được.

Bùi Tử Mặc gục đầu trên vai cô, hạ giọng nói: “Thần Thần, là anh có lỗi với em!”. “Bây giờ nói những lời này chẳng còn nghĩa lý gì nữa!” Đinh Thần lạnh lùng, ai đúng ai sai đều đã không còn quan trọng nữa, hai năm hôn nhân khiến cô học được hai chữ buông tay. Cô tin rằng thời gian sẽ dần lắng chìm tất cả, hình bóng Bùi Tử Mặc sẽ dần lu mờ trong tâm trí cô. “Thần Thần, em chịu biết bao khổ sở, anh lại không biết làm thế nào để bù đắp cho em!” Gương mặt Bùi Tử Mặc trắng bệch, anh cảm thấy đau lòng cho chính những gì mình gây ra, cũng như ăn năn hối hận trước chuyện phụ lòng người phụ nữ tuyệt vời như Đinh Thần.

Giọng Đinh Thần lạnh lùng nghiêm nghị: “Anh đưa hết tiền gửi ngân hàng cho tôi thì đã coi như là bù đắp rồi”. Bùi Tử Mặc không thể nhẫn nhịn trước chuyện cô nói chuyện cùng anh bằng thái độ cự tuyệt, anh không tài nào chấp nhận nổi việc Đinh Thần giữ khoảng cách với anh, người phụ nữ đã từng rất đỗi gần gũi với anh, vậy mà giờ đây lại trở nên xa cách thế này. “Thần Thần.” Anh gấp gáp sục tìm làn môi Đinh Thần, hôn cô mãnh liệt.

Đinh Thần né phải né trái nhưng vẫn bị Bùi Tử Mặc đặt nụ hôn chuẩn xác. Làn môi mát lạnh của anh dán trên môi cô, nụ hôn ngoan cố gượng ép hòa quyện cùng sự ngọt ngào và vẻ quyến rũ. Cô bất giác hồi tưởng đến cảnh tượng lần đầu tiên gặp mặt Bùi Tử Mặc cũng những tủn mủn vụn vặt sau khi kết hôn, chỉ tiếc rằng những ký ức về sự ngọt ngào hạnh phúc thực sự quá đỗi ít ỏi. Cô quay lại nhìn anh, hung hăng ra sức cắn anh, rồi dùng gan bàn tay lau thật mạnh đôi môi. Bùi Tử Mặc che miệng lấy làm khó tin: “Em cắn anh?” “Anh mà còn làm càn nữa, thì không chỉ đơn thuần là cắn đâu!” Đinh Thần thản nhiên.

“Xin lỗi, là anh sai!” Chẳng rõ mất bao lâu Bùi Tử Mặc mới cất tiếng, vẻ mặt chết lặng, giọng điệu cô đơn. Bất luận lời xin lỗi của anh về ngày hôm nay hay trước kia thì Đinh Thần sẽ không xao lòng, không mềm lòng nữa. Con người ai cũng phải trả giá cho những sai trái của mình, không phải anh cứ nói câu xin lỗi thì em phải trả lời là không sao đâu. “Người, anh cũng đã thăm xong rồi, em rất khỏe, anh có thể về rồi”. Cô thốt lên từng lời lẽ lạnh lùng như băng, nhìn sang bộ dạng ủ rũ chán chường của Bùi Tử Mặc, lòng cô thấp thoáng đượm chút niềm vui sướng nhưng phần nhiều là nỗi phiền muộn chán nản đến khó hiểu.

Bùi Tử Mặc rầu rĩ nói: “Vậy anh về đây!”. “Không tiễn”. Đinh Thần thầm dõi mắt chăm chú nhìn theo bóng dáng lặng lẽ của anh, trên thế gian có biết bao nhiêu thứ có thể xoay chuyển bù đắp, chẳng hạn như thể trọng của con người, lương tri con người hay thành tích sau sự nỗ lực cố gắng, nhưng cũng có biết bao nhiêu thứ không thể cứu vãn được như tình cảm, thời gian đã qua, những giọt nước mắt đã rơi, mối tình trước kia nồng thắm đậm sâu.

Những chuyện gương vỡ lại lành xét cho cùng chỉ có trong truyền thuyết mà thôi. Đinh Thần và Thẩm Dịch Trần có cơ hội tiếp xúc nữa chính vì một việc bất ngờ. Nguyên nhân chính là khi Đinh Thần vừa được sinh ra thì bà Đinh đã tắt sữa, Đinh Thần uống sữa bột lại bị dị ứng, vì vậy mà mẹ cô nhờ người tìm giúp cho bà một phụ nữ thôn quê, người phụ nữ sinh hạ đứa con trai không lâu, khỏe mạnh, sữa mẹ dùng để nuôi hai đứa trẻ vẫn còn dư dả, được sự giới thiệu người quen, bà ta liền trở thành vú nuôi của Đinh Thần, xem như kiếm thêm chút tiền trợ cấp cho sinh hoạt thường ngày.

Đinh Thần sau khi lớn lên vẫn luôn giữ mối quan hệ thân thiết với cả nhà vú nuôi, ba năm trước, gia đình họ gặp chuyện bất trắc, cả nhà gặp phải tai nạn nghiêm trọng ngay trong chuyến du lịch, duy chỉ còn người mẹ già cao tuổi sức yếu của vú nuôi Đinh Thần may mắn sống sót, người đầu bạc khóc kẻ đầu xanh, nỗi đau đớn xé lòng đến chết. Đinh Thần đối đãi với bà như ruột rà thân thích của mình, chẳng những gánh vác mọi sinh hoạt của bà mà thường ngày dù công việc bận rộn nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian đến thăm bà. Cuối tuần, khi Đinh Thần đến thăm bà Tô thì cô gặp ngay Thẩm Dịch Trần tại nhà bà. Cô hỏi giọng hoài nghi: “Sao anh lại ở đây?” Lẽ nào vì chuyện theo đuổi cô hao tâm tổn trí đến mức anh thực sự trở thành kẻ thần thông quảng đại rồi hay sao?

Thẩm Dịch Trần cười nghiêng ngả: “Sao tôi lại không thể ở đây chứ?”. Qua sự giải thích rõ ràng của anh, Đinh Thần biết được rằng bà Tô là bệnh nhân của Thẩm Dịch Trần, anh biết bà lão sống cô độc một mình liền lên lịch định kỳ đến thăm kiểm tra sức khỏe cho bà đồng thời không quên mang chút vật dụng hàng ngày biếu bà. Đinh Thần không khỏi xấu hổ thẹn thùng vì suy nghĩ vừa rồi của mình.

Bà Tô tò mò nhìn hai người, nụ cười của bà đầy sự ẩn ý sâu xa. Sau này, Đinh Thần và Thẩm Dịch Trần đi cùng nhau đến thăm bà vài lần, mang lại cho bà không ít câu chuyện lẫn những tràng cười vui vẻ. Hôm đó, hai người hẹn cùng nhau đi thăm bà.

Thẩm Dịch Trần đặt món đồ trong tay xuống, dõi mắt nhìn sang bà Tô: “Hình như trông bà gầy hơn lần trước rất nhiều”. Bà Tô vẻ mặt tự đắc: “Hai đứa đưa cho ta thiệp cưới sao? Được, được lắm, ta nhất định đến sớm!”. Thẩm Dịch Trần sửng sốt, gương mặt khôi ngô ửng đỏ.

Đinh Thần vội vàng giải thích: “Bà à, bà nghe nhầm rồi, anh ấy nói bà gầy rộc đi!”. Bà Tô phẩy tay: “Biết rồi, thiệp cưới của con và cậu ta, bà lão như ta không đến mức là kẻ hồ đồ”. Đinh Thần bị mắc nghẹn vì chính nước bọt của mình, cô vội chuyển đề tài: “Để con bỏ trứng gà vào tủ lạnh”.

“Bánh trứng hỉ? Nhanh vậy à?” Bà Tô cười tủm tỉm. “Có điều, hiện giờ lưu hành trào lưu có con trước rồi mới kết hôn, bà cũng là người theo kịp thời đại, sẽ không cảm thấy giật mình kinh ngạc đâu”. Chuyện này là thế nào chứ? Khuôn mặt Thẩm Dịch Trần nóng ra hơn cả tôm bị luộc chín, Đinh Thần ngượng ngập quay mặt nhìn chỗ khác.

“Thần Thần nhà chúng ta không giỏi làm việc nhà, tiểu Thẩm sau này cháu phải gánh vác nhiều hơn chút đấy!” Bà Tô phớt lờ vẻ mặt khó chịu của hai người, bà cảm thấy bác sĩ Thẩm thực tâm tốt bụng, tướng mạo của anh và Đinh Thần hết sức xứng đôi, lẽ dĩ nhiên bà phải ra sức tác hợp cho cả hai. Vẻ mặt Thẩm Dịch Trần khó chịu mất tự nhiên, đồng ý không được, không đồng ý cũng chẳng xong. Bà Tô tỏ vẻ không hài lòng: “Sao thế? Trước mặt ta mà cháu tỏ vẻ miễn cưỡng không cam tâm tình nguyện ư? Thần Thần, không cưới nữa!”.

Đinh Thần không nhịn được phì cười, Thẩm Dịch Trần đành nói: “Phải phải, bà Tô nói sao thì là vậy”. Bà Tô vui vẻ: “Cháu phải gọi ta là bà như Thần Thần mới phải”.

Thẩm Dịch Trần gật đầu như bổ củi: “Phải, phải, bà nói phải ạ”. Bà Tô hài lòng cười nói: “Thế là được rồi!”. Bà quay đầu nói với Đinh Thần: “Tiểu Thẩm tính tình dễ chịu, cháu chớ bắt nạt cậu ấy”. Đinh Thần há hốc miệng, cô cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi.

Bà Tô kéo Đinh Thần lại gần, ân cần chỉ bảo khiến cô dở khóc dở cười. Ra khỏi nhà bà Tô, Thẩm Dịch Trần nói: “Trước đây tôi không hề nghe nói đến chuyện bà Tô mắc bệnh lãng tai”. Dụng ý của bà hết sức rõ ràng, Đinh Thần hiểu rõ mười mươi, còn Thẩm Dịch Trần xem chừng là kẻ ngây ngô chậm hiểu, điều này có thể thấy anh là người thật thà biết bao. Đinh Thần mỉm cười, thời này mẫu đang ông như anh chẳng còn sót lại bao nhiêu người nữa.

“Vừa rồi…” Thẩm Dịch Trần ngần ngừ trong giây lát, “Bà Tô nói riêng với cô gì vậy?”. Đinh Thần mỉm cười, vừa rồi bà Tô trịnh trọng nói với cô rằng Thẩm Dịch Trần là người đàn ông hết sức ưu tú, bỏ lỡ anh sẽ là tổn thất của cô. Những lời lẽ này làm sao cất lời nói với Thẩm Dịch Trần, cô tùy tiện tìm một lý do nói cho qua chuyện. Lơ đãng nhìn ánh mắt chăm chú của Thẩm Dịch Trần nồng nhiệt sôi nổi khiến cô không dám đón nhận. Con tim Đinh Thần hốt hoảng, ánh nhìn thiêu đốt nóng bỏng này cô từng trông thấy trong đôi mắt của Bùi Tử Mặc.

Chỉ tiếc rằng… Cô cất tiếng thở dài thườn thượt. Thứ gọi là đào hoa, một khi chúng toan đến thì hết đợt sóng này lại nối tiếp đợt sóng khác tiếp tục ập đến.

Đinh Thần chẳng ngờ rằng sau khi ly hôn thì cô bỗng chốc trở thành miếng bánh tươi ngon lành. Trước tiên là Thẩm Dịch Trần tiến hành theo đuổi cô dữ dội, hôm nay cô lại nhận được điện thoại của Đồng Hoa. Nếu như anh ta kông xuất hiện lần nữa thì Đinh Thần gần như quên mất sự tồn tại của người này. Anh ta gọi cho Đinh Thần, sau đó lặng im một lúc, rồi mới nói giọng đứt quãng: “Đinh… Đinh Thần!”.

Đinh Thần cười híp mắt: “Sao cậu bỗng dưng nói lắp?” Cô vừa nói xong, Đồng Hoa càng nói lắp: “Mình… mình…”. “Có chuyện gì cậu cứ nói thẳng ra đi!” Đinh Thần vừa trả lời tin nhắn vừa nhấc điện thoại gọi cho khách hàng.

“Đinh Thần, tối nay cậu có rảnh không? Mình muốn mời cậu ăn tối và đi xem phim”. Đồng Hoa nói một lèo, căng thẳng chờ đợi câu trả lời của Đinh Thần, hệt như đang đợi tòa phán quyết, tay và chân anh đều run bần bật. Chuyện Đinh Thần ly hôn, cô từng kể qua loa với Lý Lợi sau đó mọi chuyện truyền đến tai Đồng Hoa. Ngay từ đầu, anh muốn bênh vực cho Đinh Thần, sau này bình tĩnh trở lại thì anh cảm thấy mừng thầm. Con tim anh nhộn nhịp rộn ràng, nếu như không tranh thủ nhân cơ hội này hành động thì sau này hối hận không kịp nữa. Anh đã bỏ lỡ một lần, anh không muốn mình bỏ lỡ thêm lần nữa. Đinh Thần nhìn thấy câu nói này trên màn hình chat, bàn tay cầm ống nghe, cô ngẩn người tức khắc. Hồi lâu sau, cô mới phản ứng trở lại. Cô ngần ngừ đánh hàng chữ rồi xóa đi, lại đánh tiếp hàng chữ khác rồi lại xóa đi. Đồng Hoa ngồi bên máy tính nhìn Đinh Thần nhập chữ nhưng trước sau vẫn chẳng thấy chữ nào hiển thị, anh nóng lòng đến nỗi đầu nhễ nhại mổ hôi, đúng là cô đang dằn vặt anh.

Đinh Thần cũng lâm vào thế khó xử, cô vừa không muốn Đồng Hoa rơi vào cảm giác ảo tưởng hão huyền vừa không muốn làm tổn thương đến anh. Cô cắn chặt môi: “Tối nay mình có việc rồi”. “Việc gì?” Đồng Hoa khăng khăng không chịu buông tha. “Tăng ca”. Đinh Thần thuận miệng nói.

“Vậy hẹn cậu lần sau”. Đồng Hoa làm ra vẻ từ bỏ nhưng thực tâm đã có quyết định. Đinh Thần bỗng chốc không hiểu tâm tư của anh, cô thở phào nhẹ nhõm. Tăng ca chỉ là cái cớ nhưng kết quả do công việc nhiều quá mà Đinh Thần bận rộn cả buổi chiều đến thời gian uống nước cũng không có.

Cô vốn có hẹn dùng bữa tối cùng Thẩm Dịch Trần, đến phút cuối cùng cô đành đột xuất hủy bỏ. Cô đón nhận Thẩm Dịch Trần mà cự tuyệt Đồng Hoa hoàn toàn không phải có cái nhìn khác đi với Thẩm Dịch Trần mà vì mỗi lần hẹn cô, anh đều đưa ra những lý do khiến cô không thể nào cự tuyệt được. Lý do thường là Đinh Thần vẫn còn nợ anh bữa cơm hay là hôm nay là ngày lành, lần trước thì là sinh nhật của Thẩm Dịch Trần, lần này vì chúc mừng con mèo nhà bà Tô đã hạ sinh bốn con mèo con.

Đinh Thần chết lặng đồng thời còn dần dà cảm nhận được chút niềm vui khi được người khác coi trọng. Thẩm Dịch Trần dừng xe, lúc tiến vào thang máy từ tầng hầm thì một chàng trai trẻ tuổi chạy tới. Thẩm Dịch Trần liền nhanh tay lẹ mắt ấn vào nút mở cửa thang máy, chàng trai trẻ tuổi thở hổn hển cất lời cảm ơn. Thẩm Dịch Trần mỉm cười chú ý đến hộp quà trong tay anh ta chẳng khác gì của mình. Người kia quay sang nhìn anh, ngầm hiểu ra vấn đề.

Cả hai đều dừng tại tầng sáu, hai người nhìn nhau. Cả hai cùng lúc rẽ phải đi về phía cuối hành lang. Thẩm Dịch Trần thầm nghĩ: Chẳng lẽ trùng hợp đến thế?

Mãi đến khi chàng trai trẻ tuổi đưa tay đẩy cánh cửa thì Thẩm Dịch Trần hoàn toàn nhận ra mục tiêu của hai người giống nhau. Đinh Thần xoa nhẹ huyệt thái dương bằng đầu ngón tay phải, cô đi đến phòng trà pha cà phê. Vừa bước ra khỏi phòng, cô chạm mặt hai người.

Đồng Hoa giành nói: “Đinh Thần, cậu còn chưa ăn bữa tối, phần thức ăn này dành cho cậu”. Anh ân cần vồn vã đưa chiếc túi giấy trong tay mình. Đinh Thần ngạc nhiên nói: “Sao cậu không gọi điện báo trước?”. “Mình muốn giành cho cậu một sự bất ngờ”. Đồng Hoa hào hứng.

“Mình…” Đồng Hoa dường như đối đầu với Thẩm Dịch Trần, khóe mắt anh nhìn sang, anh nói với giọng run lẩy bẩy: “Anh ta không về mình cũng không về!”. Thẩm Dịch Trần mỉm cười: “Đinh Thần, vậy thì tôi về trước nhé, tối tôi sẽ gọi điện thoại cho cô”. Đinh Thần chỉ mong có thể nhanh chóng xua đuổi hai chàng trai này rời đi, nào đâu còn tâm trí lưu tâm đến lời nói của Thẩm Dịch Trần nữa, cô chỉ ậm ừ.

Nhưng những lời lẽ này vọng bên tai Đồng Hoa lại biến thành cảnh tượng khác. Đinh Thần và Thẩm Dịch Trần tiến triển nhanh chòng còn anh chỉ là kẻ thừa thãi, anh lặng lẽ thở dài. Đinh Thần ngẩn ngơ dán mắt vào màn hình vi tính, hiệu quả công việc cực kỳ sa sút. Cô quả thực không còn tinh thần tiếp tục làm việc nữa, đành thu dọn đồ đạc, khóa cửa đeo ba lô ra về. Đinh Thần bước đến bãi đỗ xe thì tiếng còi xe vang lên ngay cạnh, cô không để tâm đến, khi nghe thấy giọng nói quen thuộc thì mới quay đầu lại.

“Đinh Thần!” Thẩm Dịch Trần mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô. Đinh Thần kinh ngạc: “Sao anh còn ở đây?”. Thẩm Dịch Trần vui mừng mỉm cười: “Con người của tôi chẳng hề có ưu điểm gì nhưng tôi là người nhẫn nại”.

Quả là lời lẽ đó, Đinh Thần không khỏi mỉm cười. “Tôi đưa cô về”. Đinh Thần lắc đầu: “Xe của tôi phải đưa về nhà, ngày mai không phải đi làm”.

“Mai là cuối tuần”. Thẩm Dịch Trần nở nụ cười. “Chúng ta có thể ghé thăm bà Tô rồi tôi đưa cô về lấy xe”. Đinh Thần ngần ngừ trong giây lát. “Dĩ nhiên là nếu cô đồng ý hằng ngày để tôi đưa đón cô đi làm thì tôi đúng là cầu được ước thấy”.

Gương mặt Đinh Thần nhăn nhó. Thẩm Dịch Trần nhận ra vẻ khó xử của cô, trầm lặng trong giây lát: “Chỉ là câu nói đùa, cô đừng để tâm!”. Đinh Thần xao lòng, Thẩm Dịch Trần luôn là người hiểu chuyện, anh luôn nghĩ đến cảm nhận của cô, nụ cười và cử chỉ của anh luôn xuất hiện kịp lúc, khiến ai nấy vui vẻ như cơn gió mùa xuân. Ở bên anh, phải chăng là sự lựa chọn tuyệt vời? Lần đầu tiên Đinh Thần vì anh mà lòng dấy lên cơn sóng gợn lăn tăn.

Thường nghe những vị khách không mời là những vị khách hay đến tìm. Vậy mà hôm nay vị khách đó là người Đinh Thần không thể không tiếp. Bà Bùi quan sát gian phòng vô cùng ngăn nắp không rộng lớn nhưng cũng chẳng chật hẹp, ôn tồn cất giọng nói: “Cũng khá lắm!”. Tiếng gọi “mẹ” chực thoát khỏi đầu môi nhưng nghẹn trong cổ họng Đinh Thần chẳng thốt nên lời: “Mời ngồi, con đi rót trà”.

“Thần Thần!” Bà Bùi giữ rịt lấy cô. “Khỏi đi con, hai mẹ con mình trò chuyện vài câu đi”. Đinh Thần ngồi cạnh bà, cô cắn môi có phần bối rối và lúng túng. “Thần Thần, chuyện của con và Tử Mặc, mẹ đã biết cả rồi, là nó có lỗi với con, bố đã bị nó làm cho tức đến tăng huyết áp nữa rồi!”.

“Bố, bố… không sao chứ ạ?” “Bố không sao!” Bà Bùi ngừng lại: “Ta vào thẳng vấn đề nhé, Thần Thần, ta và bố con đều mong rằng con và Bùi Tử Mặc quay về bên nhau”. Sắc mặc Đinh Thần kìm nén.

“Tử Mặc nó vẫn rất quan tâm đến con, con cho nó một cơ hội đi!” Bà Bùi ngẩng đầu nhìn cô, thở dài. Đinh Thần hít một hơi thật sâu, cô thẳng thắn nói ra sự thật: “Vu Tranh đã có con với Bùi Tử Mặc rồi!”. Bà Bùi há hốc miệng, vẻ mặt lấy làm khó tin.

Đinh Thần cười tự giễu: “Vì vậy, đây hoàn toàn không phải là chuyện con có cho anh ấy cơ hội hay không”. Vẻ mặt bà Bùi từ kinh hoàng chuyển sang ngỡ ngàng rồi trở nên bình tĩnh trở lại. Bà siết chặt lấy tay Đinh Thần: “Thần Thần, con yên tâm, ta thà không có con trai cũng phải giành công bằng cho con. Dù ta không có cháu, ta cũng mãi mãi thừa nhận con là con dâu duy nhất của ta”. Dứt lời, bà cáo từ ra về. Đinh Thần chưng hửng, đáy mắt dấy lên làn nước nóng, dù rằng chuyện giữa cô và Bùi Tử Mặc là chuyện đã xảy ra thì cô vẫn khó tránh khỏi sự xúc động.

Sau giờ tan làm, Thẩm Hạo hẹn Bùi Tử Mặc ra ngoài uống rượu, lần này đến lượt anh tâm sự trừng trừng muốn tìm người để giãi bày. Bùi Tử Mặc liếc anh: “Cậu sao thế? Nhìn cậu buồn bã ỉu xìu thế kia?”. Thẩm Hạo chẳng nói lời nào, anh rót một ly rượu.

“Không nói thì mình về vậy”. Bùi Tử Mặc cười nhạt, anh hiếm khi được thấy bộ dạng hoang mang của Thẩm Hạo. “Hình như mình đang đắm chìm trong sự sai lầm, chẳng biêt làm sao thoát ra được”. Thẩm Hạo nói. Bùi Tử Mặc chau mày: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”.

Thẩm Hạo giải thích một hồi Bùi Tử Mặc mới hiểu rõ sự tình. Công ty tuyển dụng cho cậu một người trợ lý mới, trùng hợp là cô ấy chính là người đã từng đắc tội với anh trước đây không lâu. Về lý mà nói, Thẩm Hạo không phải là loại người nhỏ mọn nhưng cứ mỗi lần đối mặt với cô ấy thì cậu chẳng thể nào kiểm soát được việc chòng ghẹo chế giễu cô ấy, càng gay go hơn nữa là, chẳng rõ tự bao giờ, cậu phát hiện ra bản thân mình nảy sinh tình cảm với cô ấy, lại chẳng biết nên làm thế nào để thay đổi ấn tượng không tốt của mình trong lòng cô ấy. Chưa nghe cậu kể xong thì Bùi Tử Mặc không nhịn được bật cười.

Thẩm Hạo ngượng ngùng nói: “Cười gì?”. “Thấy cậu lâm vào cảnh khốn đốn, tự dưng tâm trạng mình khá lên nhiều!” Vẻ mặt u ám buồn bã trước đó của Bùi Tử Mặc đã mất tăm. Bạn bè cái nỗi gì, có niềm tâm sự cần giãi bày liền chuyển thành chuyện vui của người khác. Thẩm Hạo phớt lờ Bùi Tử Mặc, một mình ngồi uống rượu.

Bùi Tử Mặc cùng cậu uống cạn ly, nheo mắt nói: “Gặp phải vấn đề nan giải, cậu đến hỏi kẻ chuyên gia tình yêu là tôi chính là tìm đúng đối tượng rồi!”. Thẩm Hạo bỗng chốc lấy lại tinh thần, giục giã nói: “Mau nói, mau nói đi!”. “Theo mình thấy, cậu phải giữ miệng mình cho tốt. Bất kể cô gái nào cũng không muốn bị người yêu nắm thóp, ai mà muốn bị nhạo báng chế giễu đâu?” Bùi Tử Mặc cười. “Cậu nói xem?”

“Cậu nói đúng”. Khuôn mặt Thẩm Hạo ủ rũ. “Có đôi lúc mình không kiềm chế được bản thân”. “Có cần người anh em này chỉ cậu vài chiêu tán gái không?” Bùi Tử Mặc xoa tay xắn áo, nóng lòng muốn thử sức. “Thôi đi, cậu chỉ được bản lĩnh nói suông, cậu lo cho mình trước đi”. Thẩm Hạo bĩu môi. “Cậu và Đinh Thần thực sự không thể cứu vãn được nữa ư?”

Bùi Tử Mặc bất giác ngán ngẩm, anh nói người ta phải thế này phải thế kia, đến lượt bản thân mình thì rối như tơ vò. “Vậy còn cậu và Vu Tranh, cứ kéo dài mãi thế này sao?” Thẩm Hạo gặng hỏi. Bùi Tử Mặc á khẩu, Vu Tranh mấy lần thúc giục anh về chuyện đám cưới còn anh cứ quanh co không trả lời thẳng thắn. Bùi Tử Mặc biết rõ mình và Đinh Thần không thể nào ở bên nhau nữa nhưng anh vẫn không cam lòng. Trước kia anh bắt cá hai tay là không đúng nhưng giờ thì từ chối thoái thác cũng là lỗi của anh, có đôi lúc anh rất coi thường bản thân mình, anh quả thực là kẻ chẳng ra làm sao.

“Không phải là mình trách cậu!” Thẩm Hạo ngưng trong giây lát. “Bùi Tử Mặc, cậu đã có lỗi với Đinh Thần thì không thể phụ lòng Vu Tranh. Cậu phải nghĩ đến Vu Tranh và đứa con trong bụng cô ta!” “Mình hiểu, mình hiểu hết!” Bùi Tử Mặc nhất thời cảm nhận được nỗi bi thương vô cùng tận trong lòng mình. “Nhưng mà Thẩm Hạo, cậu biết không, nếu như mình bằng lòng đám cưới với Vu Tranh thì mình và Đinh Thần cả đời này thực sự chấm hết.” “Vậy thì phải trách ai?” Thẩm Hạo hỏi đúng trọng tâm.

“Trách mình.” Không hề trông thấy vẻ sáng sủa trong veo trong đôi mắt Bùi Tử Mặc mà nơi đó chỉ còn sót lại nỗi đau đớn khổ sở. “Nếu đã làm sai, chỉ còn cách ra sức bồi đắp.” Đôi mắt Thẩm Hạo bình thản. “Cậu chỉ còn cách hết lòng hết dạ đối đãi với người phụ nữ đó. Giờ cậu và Đinh Thần đã chẳng còn can hệ gì, cậu phải chăm sóc tốt cho Vu Tranh.” Bùi Tử Mặc than vắn thở dài, bàn tay nắm chặt ly rượu run bần bật. Mãi lúc sau, anh mỉm cười trong sự sầu thảm thê lương: “Chẳng phải nói hóa giải khúc mắc cho cậu đó sao, sao lại chuyển mọi chuyện lên đầu mình rồi”.

“Chuyện của mình là chuyện nhỏ, mình chắc chắn mình sẽ giải quyết ổn.” Thẩm Hạo trả lời sâu xa thâm thúy. “Trái lại chuyện của cậu, hết sức hóc búa nan giải!” Mấy ngày nay, hình bóng Đinh Thần xuất hiện bao lần trong tâm trí Bùi Tử Mặc, có lúc là dáng vẻ xinh xắn ưu tú, khi là dáng vẻ chuyên tâm làm việc, đôi lúc lại là dáng vẻ xinh xắn giận dữ nhưng chẳng có cảnh tượng nào hai người ở bên nhau. Khoảng thời gian hai năm hôn nhân, những ký ức còn sót lại vô cùng ít ỏi. Đã bao lần anh tự hỏi chính mình, tình yêu là gì? Phải chăng chính là sự khắc cốt ghi tâm mãnh liệt sục sôi của mối tình trước kia? Hay tình yêu chính là cơm áo gạo tiền quá đỗi tầm thường? Giữa nhận thức thay đổi vô tri vô giác, anh cảm nhận nỗi nhớ nhung của mình giành cho Đinh Thần ngày một nhiều hơn. Những thứ tình yêu trăng hoa trước kia của anh đều dần dần bị lãng quên mà thay vào đó là cuộc sống bình dị hằng ngày, sáng đi làm rồi về nhà ăn cơm do chính tay Đinh Thần nấu, lật từng trang tiểu thuyết do chính tay cô viết, cùng cô xem bộ phim truyền hình mà cô yêu thích hay thi thoảng cùng nhau bàn luận về bữa ăn ngày mai và việc chuẩn bị quà cáp mang sang nhà bố mẹ anh.

Trước kia anh không biết mình đã quen với cuộc sống như vậy không muốn bị ai phá vỡ. Anh chần chừ lần lữa không đưa ra quyết định cũng chính vì tình cảm sâu đậm Đinh Thần giành cho anh. Thế nhưng, chính tay anh đã chôn vùi mối tình này, thế giới của anh cũng vì thế mà tan nát sụp đổ. Đem lòng yêu môt người phụ nữ tuyệt vời như Đinh Thần vốn là chuyện rất đỗi dễ dàng vậy mà anh u mê không tỉnh ngộ, đến khi hối hận chẳng kịp nữa. Thẩm Hạo vỗ vai anh: “Đừng phạm hết sai lầm này đến sai lầm khác!”. Bùi Tử Mặc gật đầu, anh chỉ đành bùi ngùi ngậm đắng nuốt cay. Tiếng chuông điện thoại ngân vang chẳng hề đúng lúc, anh bực dọc: “A lô!”.

“Tử Mặc, anh đang ở đâu vậy?” Là giọng nói thánh thót của Vu Tranh. Bùi Tử Mặc phiền não trả lời: “Anh đang uống rượu cùng Thẩm Hạo”. “Ở quán bar nào, em cũng muốn đi”. Vu Tranh nũng nịu.

“Em đến làm gì, ngoan ngoãn ở nhà đợi anh”. Vu Tranh càn quấy nói: “Em mặc kệ, em phải đi”. “Em đừng làm càn!” Giọng Bùi Tử Mặc bức bối.

Thẩm Hạo ngồi cạnh khuyên nhủ: “Cậu nhường nhịn cô ta một chút đi, nghe nói phụ nữ mang thai không thể tức giận đâu!” Bùi Tử Mặc im lặng trong giây lát, nói với Vu Tranh địa chỉ: “Đi đường cẩn thận!”. Vu Tranh đắc ý ngắt điện thoại.

Cô sửa soạn trang điểm qua loa, vì mang thai mà cô không thể dùng mỹ phẩm, lúc nào cô cũng cảm thấy sắc mặt mình không được tốt đã vậy khuôn mặt như nổi ban loang lổ. Lúc này, cô đã mang thai được năm tháng, thay vài bộ y phục nhưng chẳng thể nào che được chiếc bụng lùm lùm của mình. Nếu như không phải vì việc dựa vào đứa bé này để trói buộc con tim Bùi Tử Mặc thì với một người bảo vệ nhan sắc hơn bất kỳ mọi thứ như cô đã phẫu thuật bỏ đứa bé từ lâu. Cô đón taxi, nửa giờ sau đã đến quán bar.

Thoáng nhìn cô đã trông thấy Tử Mặc và Thẩm Hạo ngồi nơi góc tường, Vu Tranh vốn tính phóng khoáng, thích tận hưởng cảm giác trăng sao vây quanh, có điều với vóc dáng hiện tại của cô, chẳng đủ để cô lẳng lơ trêu hoa ghẹo nguyệt đành lẳng lặng hành sự. Cô cười duyên nói: “Tử Mặc”. Bùi Tử Mặc gật đầu: “Em không được uống rượu!”.

Vu Tranh bĩu môi, không cam lòng nói: “Vâng”. “Không phải bác sĩ nói em phải nằm trên giường nghỉ ngơi hay sao, em chạy đến đây làm gì?” Bùi Tử Mặc hỏi với giọng hết sức bình tĩnh hòa nhã. Gương mặt Vu Tranh ửng đỏ, mỉm cười thẹn thùng: “Chỉ cần anh chịu ở bên em, em sẽ không đi đâu cả”.

Bùi Tử Mặc ngại ngùng quay mặt đi. Thẩm Hạo thờ ơ đưa mắt quan sát Vu Tranh, quả nhiên cô không khác gì sự tưởng tượng của cậu. Dáng vẻ xinh xắn, kiều diễm, cử chỉ vồn vã phong lưu, cả người ngập tràn sức sống, mẫu người khác hoàn toàn so với Đinh Thần. Vu Tranh gọi cốc nước hoa quả nhâm nhi, ánh mắt dò xét di chuyển qua lại giữa Thẩm Hạo và Bùi Tử Mặc.

Một người tay cầm ly rượu đi từ xa đến, nheo mắt chào hỏi Thẩm Hạo: “Hi, lâu rồi không gặp”. Thẩm Hạo uể oải: “Phải”. Vu Tranh nghe giọng nói này, ngẩng đầu nhìn rồi nhanh chóng cúi gằm, khuôn mặt bỗng chốc trắng bệch.

Người đàn ông đó cảm thấy mình không được hoan nghênh lắm, hắn tùy tiện trò chuyện đôi ba câu bèn xin phép ra về. Trước khi đi, khóe mắt hắn ta dừng trước Vu Tranh, để lộ nụ cười sâu xa thâm thúy. Bùi Tử Mặc thuận miệng hỏi: “Anh ta là ai vậy?” “Một người bà con phương xa”. Thẩm Hạo chẳng mấy hào hứng, người anh họ đối nhân xử thế chẳng hề nghiêm túc đứng đắn, hắn ta thường xuyên làm ra những chuyện nhăng nhít mèo mả gà đồng khiến người khác phải coi thường. Khoảng thời gian trước kia, anh nghe nói hắn ta là trai bao dựa hơi một quý bà giàu có, giữa anh và hắn xưa nay chưa bao giờ có chung tiếng nói.

Vu Tranh nghe xong sắc mặt trông càng khó coi. Cô kéo vạt áo Bùi Tử Mặc: “Tử Mặc, em cảm thấy không khỏe, anh đưa em về nhà nhé!”. Bùi Tử Mặc tuy không muốn nhưng không còn cách nào khác. Sau khi hai người ra về người anh họ của Thẩm Hạo lại mò đến bên anh, vờ như vô tình thăm dò nghe ngóng một số việc.

Vu Tranh ngồi vào ghế phụ, có phần cảm thấy bất an. Bùi Tử Mặc mấy lần hỏi cô cảm thấy khó chịu thế nào, có cần phải đi bệnh viện nhưng cô lãng đãng không tập trung. Đây cũng là lần đầu tiên Bùi Tử Mặc đưa về nhà nhưng cô không ra sức giữ anh lại. Cô đặt người xuống sofa mềm mại, đắm mình trong mớ hồi ức hỗn loạn.

Năm tháng trước, tâm trạng cô không vui vì ý đồ dẫn dụ Bùi Tử Mặc không thành, một mình cô chạy ra ngoài uống rượu giải sầu. Một cô gái đơn độc xuất hiện ngay tại quán bar chắc chắn sẽ thu hút không ít gã tán tỉnh mời cô uống rượu. Cô chẳng khước từ bất kỳ ai, sau một hồi uống ngà ngà say, cô bị một người dẫn vào nhà nghỉ. Ngay lúc đó, cô vẫn còn đôi chút lý trí tỉnh táo nhưng vì báo thù Bùi Tử Mặc không đáp lại tình cảm của mình, cô chẳng hề kháng cự. Buổi sáng hôm sau tỉnh lại, người đàn ông nằm ngay cạnh cô chính là gã bà con phương xa của Thẩm Hạo. Cô nhân lúc gã đàn ông đó còn ngủ say để lại mấy trăm rồi vội vã bỏ đi. Nhưng chẳng lâu sau Vu Tranh phát hiện mình có thai.

Cô không xác định được gã đàn ông đó có nhận ra cô hay không, bất luận thế nào chuyện này cũng hết sức nguy hiểm. Nếu như chỉ là một đêm vui chơi qua đường thì sao cũng được, nhưng hiện tại cô đang có ý đồ dùng đứa con trói buộc Bùi Tử Mặc, nếu sự việc bị bại lộ, Bùi Tử Mặc tuyệt đối sẽ không tha thứ cho cô. Cô bực dọc gãi đầu gãi tai, vô vàn ý niệm chợt lóe lên trong đầu nhưng tiếc rằng không có ý nghĩ nào đủ khả năng giải đáp việc cấp bách trước mắt của cô.

Chính lúc Vu Tranh lâm vào cảnh vò đầu bứt tai thì Thẩm Hạo bắt đầu sinh nghi từ những lời lẽ kỳ quái của người anh họ tên Chu Bảng. Khi anh dò hỏi kỹ càng thì Chu Bảng lại nói quanh co sang chuyện khác. Thẩm Hạo không phải là kẻ ngốc, chỉ chút dấu vết cũng đủ để anh đoán ra mối quan hệ giữa Vu Tranh và Chu Bảng là một bí mật không thể để người ngoài biết. Nhưng chưa nắm được bằng chứng đích thực trong tay, anh tạm thời không thể nói chuyện này cho Bùi Tử Mặc biết..