Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ngạo khí hoàng phi - Chương 12

Chương 12.

Vũ Tình nói như thế nào cũng coi như là người từng luyện võ, thiên kim đại tiểu thư tay trói gà không chặt giống như Thành quý nhân không phải đối thủ của nàng. Vũ Tình một bàn tay tóm lấy tay nàng, tay kia thì hướng đến mặt nàng, Thành quý nhân trên mặt lập tức xuất hiện ngũ chỉ sơn (5 ngón tay) rõ ràng, phấn cũng chấn động rớt xuống đất! Nàng Tiêu Vũ Tình không có gì đặc biệt, ưu điểm lớn nhất chính là ân oán rõ ràng. Người khác nếu đối nàng có ân, nàng tất thập phần báo đáp. Nhưng người khác nếu cùng nàng có cừu oán, nàng cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua. “Ngươi cư nhiên dám đánh ta, người tới đem nàng bắt lại!” Thành quý nhân lúc này mới tưởng nàng có vũ khí tối lực, là vì chức vị của nàng lớn hơn so với Tiêu Vũ Tình.

“Mộng phi giá lâm!” Xa xa một nữ tử tuyệt sắc chậm rãi đi tới, trên mặt trang điểm phấn bạc, một thân y phục xanh nhạt, trên đầu cài trâm ngọc bích linh lung. Vị Mộng phi này, Vũ Tình thật ra có nghe nói, nghe nói nàng tài đức nhiều mặt, đối với bọn hạ nhân cũng không nghiêm trị trách phạt, nên được hạ nhân kính yêu, cũng là ái phi sủng ái nhất của đương kim hoàng thượng…… Nghĩ đến đây Vũ Tình trong lòng ê ẩm, cũng không biết là cảm giác gì! (bjn0: haizz, tỷ ăn dấm chua rùi chứ còn gi nữa) “Tham kiến Mộng phi tỷ tỷ!” Thành quý nhân sắc mặt thay đổi, cúi người thỉnh an. “Mọi người đều là người trong nhà, muội muội không cần đa lễ!” Mộng phi nâng nàng dậy, ôn nhu nói.

Vũ Tình chăm chú nhìn nàng, người tốt lắm, cũng rất được. Khó trách hoàng đế sủng ái nàng, nếu ta là nam nhân, ta nghĩ ta cũng rất khó không thích nàng! “Các ngươi vì sao lại gây ồn ào như vậy?” Mộng phi từ xa đã thấy hai người đang giằng co, lôi kéo! “Mộng phi tỷ tỷ, tiện nhân này cư nhiên dám đánh ta!” Thành quý nhân nghiến răng nghiến lợi chỉ vào Vũ Tình, từ nhỏ đến lớn chưa có người nào dám đánh nàng, ngay cả Hoàng Thượng cũng không mắng qua nàng……(Phong Thanh: “Đương nhiên không mắng nàng, hoàng đế bình thường cũng rất hiếm gặp nàng!” Tuỳ Phong cảm thán: “Ở hậu cung nữ nhân chính là rất bi ai!”)

“Tiêu chiêu dung, Thành quý nhân nói là sự thật?” Mộng phi như trước mặt mang nét tươi cười. Chuyện như vậy ở hậu cung cũng không phải là hiếm thấy, nhưng bình thường luôn luôn là lớn đánh nhỏ, lần này như thế nào ngược lại, ngay cả một chiêu dung cũng dám đánh quý nhân! Như thế làm cho nàng có chút giật mình, chỉ là trong trường hợp này, nàng cũng sẽ không dễ dàng đem biểu tình trong lòng nàng biểu hiện ra ngoài . Cho dù giật mình, trên mặt nàng cũng không thể có chút biến hóa, đây kinh nghiệm nàng vào cung nhiều năm tổng kết ra được. Ở trong cung biện pháp tốt nhất cũng hữu dụng nhất chính là bo bo giữ mình! “Vậy thì thế nào? Nhân không đánh ta, ta không đánh nhân. Nhân nếu phạm ta, ta tất phạm nhân!” Uỷ khúc cầu toàn (tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục) bốn chữ này nàng không biết viết như thế nào! “Muội muội, có chuyện gì không thể hảo hảo nói sao? Không nên động thủ như vậy, mọi người đều là tỷ muội!” Mộng phi vẫn rất là hòa khí.

“Ai cùng loại người này hèn mọn là tỷ muội!” Thành quý nhân giọng điệu vô cùng khinh thường! “Ta mới không cần đâu! Giống Thành quý nhân người “Tôn quý” như vậy ta còn không trèo cao được!” Vũ Tình cố ý ở hai chữ “Tôn quý” nhấn mạnh! “Hai người không cần tiếp tục tranh cãi! Không bằng mọi người cùng ngồi xuống hảo hảo nói chuyện!” Mộng phi lại muốn tiếp tục hoà giải! Hoàng Thượng chính vụ bận rộn, sao có thể để việc hậu cung tái phiền đến hắn. Bản cung thân là phi tử của Hoàng Thượng, phải nên vì Hoàng Thượng phân ưu, huống chi Thành quý nhân cùng Tiêu chiêu dung cũng chỉ là tiểu đánh tiểu nháo không cần phải kinh động Hoàng Thượng…… Mộng phi nghĩ vậy…..

“Hoàng Thượng giá lâm!” Hôm nay là cái ngày gì, mọi người sao đều đối với ngự hoa viên cảm thấy hứng thú như vậy? Không chỉ có quý nhân đến, phi tử đến, ngay cả hoàng đế cũng đến đây…… Vũ Tình nhìn Chính Hiên đi tới bất chợt cảm thán. “Hoàng Thượng cát tường!” Mộng phi, Thành quý nhân nửa quỳ thỉnh an! Đương nhiên đại tiểu thư Vũ Tình tâm cao ngất của chúng ta tuyệt đối sẽ không nói chuyện tốt như vậy.

“Bình thân!” Hoàng đế khoát tay áo, thân thủ đi về phía Mộng phi! Quả nhiên là phi tử hắn thương yêu nhất, đãi ngộ cũng không giống nhau…… Mộng phi mỉm cười đứng dậy, Thành quý nhân tự động đứng dậy, trên mặt không có gì bất mãn, xem ra loại sự tình này là diễn ra thường ngày. Hoàng đế đối Mộng phi này cũng quả thật không sai…… Nhưng Vũ Tình trong lòng lại cảm thấy ê ẩm, có chút cảm giác đau đớn! Không biết tại sao, nàng cư nhiên có chút ghen tị …… Khẳng định nghĩ sai rồi, ta sao lại có khả năng ghen tị? Hắn yêu ai, đối ai hảo là chuyện của hắn! Ta quản hắn tam cung lục viện vẫn là thê thiếp thành đàn! Hoàng đế lúc này mới nhìn đến Vũ Tình, cười nói: “Tiêu chiêu dung đã ở nơi này?” “Đúng vậy, ta ở trong này! Ngươi không phải hiện tại mới nhìn đến chứ?” Nàng không thể chịu được hắn đối vói nàng bỏ qua! Vũ Tình nguyên bản tâm tình tốt đều bị những người này phá hủy, nhất là hoàng đế đáng giận này! Tức giận, ngữ khí tự nhiên cũng không tốt.

“Lớn mật, đối Hoàng Thượng còn dám làm càn như vậy! Hoàng Thượng…… Ngươi xem, nàng cư nhiên đánh ta!” Thành quý nhân hờn dỗi nói, thanh âm kia làm cho Vũ Tình nổi cả da gà. Nàng cả người tựa như bạch tuộc cuốn trên người hoàng đế…… “Đau không?” Chính Hiên thân thủ đi sờ khuôn mặt bị đánh của Thành quý nhân. Không biết động tác này Vũ Tình nhìn ra lại chói mắt như vậy…… Có hoàng đế thương tiếc, Thành quý nhân càng làm trầm trọng thêm, hai tay đem ôm lấy hoàng đế, Chính Hiên cũng không phản kháng, ngược lại như là thực hưởng thụ nàng ở trong lòng. (Tuỳ Phong: “Hoàng đế này rốt cuộc đang làm cái gì?” Hoàng đế: ‘Ta là hoàng đế ngươi quản được sao?” Phong Thanh: “Ngươi không phải là cố ý chọc giận Vũ Tình chứ?” Hoàng đế: “Đúng thì sao? Ta là hoàng đế ta lớn nhất!”)

“Đau quá a!” Thành quý nhân càng thêm yếu ớt, nàng cũng không nghĩ tới hoàng đế đau lòng nàng như vậy. Nói không chừng hôm nay sẽ là nàng thị tẩm, bàn tay này thật đáng giá. Vũ Tình nhìn về phía Mộng phi, muốn nhìn một chút vị phi tử hoàng đế sủng ái nhất trong truyền thuyết này sẽ có phản ứng gì, là ghen sao? Nhưng Mộng phi vẫn như trước cười nhẹ nhàng, nhìn không ra nàng có một chút sinh khí nào. Nữ nhân này cũng quá rộng lượng rồi, nếu bạn trai của ta trước mặt ta dám động tay chân, ta sẽ không làm như chưa phát sinh chuyện gì vậy. “Hoàng Thượng……” Vũ Tình vọt tới giữa, tách bọn họ ra, dịu dàng nói. Thanh âm kia chính nàng nghe xong còn cảm thấy buồn nôn, sao nàng lại có thể kêu ra như vậy! Là quyến rũ ư? Ta Tiêu Vũ Tình cũng không phải dễ dàng bị coi thường……

Vũ Tình dựa vào Chính Hiên, cả người như áp chặt vào trên người hắn! Khó được chính nàng yêu thương nhung nhớ, Chính Hiên đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy, gắt gao ôm nàng, như là nếu hắn buông tay, thiên hạ trong lòng sẽ biến mất…… “Hoàng Thượng, người ta cũng không phải cố ý ……” Trời ạ, Vũ Tình trước kia cũng chưa phát hiện mình có thiên phú diễn trò tốt vậy. “Sao lại không cẩn thận như vậy?” Chính Hiên nghe Vũ Tình thanh âm mất hồn kia, chỉ cảm thấy chính mình đã bị bắt giữ! Tiểu nữ nhân này chắc chắn là khắc tinh trời sinh của hắn.

Hắn cố ý vân đạm phong thanh đem hết thảy quy kết vì “Không cẩn thận”. Mọi người ở đây đều nghe ra được hoàng đế cố ý thiên vị cho nàng, chỉ có Thành quý nhân nghe không hiểu. Đi hướng hoàng đế bên kia, cao ngạo nói: “Sao lại có thể là không cẩn thận? Nàng rõ ràng là cố ý .” “Muội muội, nếu Vũ Tình không phải cố ý, ngươi liền tha thứ nàng đi!” Mộng phi được sủng ái cũng không đơn thuần chỉ bởi vì mỹ mạo của nàng, là trọng yếu hơn là nàng hiểu được lời nói vẻ mặt, biết hoàng đế tưởng cái gì, muốn cái gì.

Quả nhiên hoàng đế vừa lòng nhìn nàng. Mà Thành quý nhân một bên chỉ có thể sinh hờn dỗi, không dám tiếp tục phát tác. Mục đích đạt được, Tiêu Vũ Tình đang muốn toàn thân rút lui, nhưng Chính Hiên sao có khả năng cứ như vậy dễ dàng buông tha nàng. Nhận thấy được nàng đang giãy dụa, ngược lại đem nàng ôm chặt hơn nữa.(Phong Thanh: “Vũ Tình a, ngươi thật sự là dẫn sói vào nhà!” Vũ Tình: “Trời ạ, ta hối hận, mau mau cứu ta!” Tuỳ Phong: “Không kịp, ngươi đã trúng phải cạm bẫy rồi, ha ha……”)

“Ngươi muốn làm gì?” “Ngươi nghĩ xem?” “Mau thả ta ra.” Hai người thân thể thật sự gần, cơ hồ là dán chặt cùng nhau .

“Ta vì sao phải thả?” “Có người đang nhìn!” Nhìn Thành quý nhân cùng Mộng phi ánh mắt ái muội, Vũ Tình mặt đỏ không thể đỏ hơn, thật muốn tìm cái lỗ chui xuống. Nhưng nàng càng như vậy, hoàng đế càng cảm thấy vui vẻ, nhất định không buông nàng ra.“Ngươi biết có người nhìn, còn dám đối trẫm vô lễ như vậy.”

“Sắc lang! Ngươi mau thả ta ra, bằng không ta kêu lên đấy.” Vũ Tình uy hiếp nói, chiêu này ở mỗi bộ phim trên TV cơ hồ đều có trình diễn qua, tuy rằng bình thường cũng chưa có tác dụng gì, tiếp theo lời kịch tất nhiên là: “Ngươi kêu a, ngươi kêu phá yết hầu cũng không có người nghe được.” “Kêu a, ta xem ai dám cứu ngươi?” Sửa kịch bản? “Tham kiến Hoàng Thượng!” Cư nhiên thật sự có người dám cứu Tiêu Vũ Tình, Vũ Tình cảm kích nhìn phía người đang tới, còn hoàng đế lại dùng ánh mắt phẫn hận theo dõi hắn.

Lý công công tiếp thu sóng điện chết người của hoàng đế, chỉ thầm oán mình xuất hiện không đúng lúc. “Hoàng Thượng, Cẩn Vương gia cùng các vị đại thần cầu kiến.” “Tam đệ đã trở lại? Tuyên vào!” Chính Hiên buông Vũ Tình ra, muốn xử lý chính sự. Dù sao cơ hội chỉnh nàng về sau còn có nhiều. “Ai, ta cũng muốn xem.” Vũ Tình biết chuyện này là về phụ thân nàng, nàng nhất định đi nhìn xem, bằng không rất không an tâm. Dù sao hắn là thân nhân duy nhất của nàng tại thời không này.

“Không được, nữ nhân hậu cung không thể tham gia vào chính sự.” “Ta không phải muốn làm chính sự, chuyện này nhất định là về cha ta, ta chỉ muốn nghe một chút, sẽ không can thiệp .” Vũ Tình tội nghiệp nhìn chằm chằm hoàng đế. “Hảo. Bất quá ngươi chỉ có thể tránh ở sau bình phong, không chuẩn nói chuyện.” Nàng cái dạng này thật đúng làm cho người ta không nỡ chối từ.

“Được rồi!” Ngạo khí hoàng phi - chương 13 P1

Phía trên đại điện “Cẩn vương, vụ án của Tiêu Tề Uyên tiến triển như thế nào?” Hoàng đế đang ngồi cao cao phía trên long ỷ thượng, uy phong lẫm liệt, lại làm cho người ta một loại cảm giác khó có thể thân cận. “Bẩm Hoàng Thượng, thần đệ đã tìm được nhân vật mấu chốt tận mắt chứng kiến những truyện đã xảy ra.”

“Là người phương nào?” “Quản gia của Trương phủ.” “Người tới, tuyên vào!” Hoàng đế phân phó nói. Lại bị vào Ngụy Trọng Hiền phản đối: “Hoàng Thượng, một gã nông thôn thô tục sao có thể tùy tiện vào cung?”

Chính Hiên bình tĩnh nở một nụ cười: “Chẳng lẽ Thừa tướng không muốn đem chân tướng sự tình tìm hiểu rõ ràng? Hay là muốn cố ý giấu giếm cái gì?” “Thần không dám!” Tiểu hoàng đế thật sự là trưởng thành, Ngụy Trọng Hiền chỉ cảm thấy mình càng ngày càng lực bất tòng tâm, thế lực trong triều tựa hồ càng ngày càng giảm. Điều làm cho hắn e ngại nhất là hoàng đế tản mát ra phong thái vương giả, khí phách như vậy, so với tiên hoàng còn có phần hơn, làm cho hắn hít thở không thông. Khi nói chuyện, Trương quản gia đã bị đưa đến đại điện. Bình thường làm sao gặp qua trường hợp như vậy, tiến vào điện hai chân liền như nhũn ra quỳ xuống, run rẩy nói: “Thảo dân bái kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Đem những gì ngươi biết nói chi tiết, không được có chút giấu diếm!” “Tuân lệnh.” Trương quản gia đem việc Tần Chương gian dâm Trương gia tiểu thư, làm cho tiểu thư nhà hắn thắt cổ, một đêm trong lúc đó diệt mười mấy nhân khẩu Trương gia, Tiêu đại nhân là như thế nào vì chủ tử của hắn sửa lại án xử sai, báo thù rửa hận, nhất nhất đều nói ra. Có thể nói là tri vô bất ngôn, ngôn vô bất tẫn! (biết thì sẽ nói, nói thì sẽ không giấu diếm) “Theo như lời ngươi đều là sự thật?”

“Thảo dân nói đều là thật, không dám lừa gạt Hoàng Thượng!” “Một tiểu dân hèn hạ, sao có thể tin được?” Ngụy Trọng Hiền khinh thường nói.“Hoàng Thượng, người này chỉ sợ là bị người có dã tâm xúi giục nên mới hồ ngôn loạn ngữ.” “Thừa tướng trong miệng “người có dã tâm” không biết là người nào?”

“Chứ không phải là bổn vương sao?” Cẩn vương vừa mở miệng nhiệt độ không khí trong đại điện cực nhanh giảm xuống vài độ. Ngụy Trọng Hiền cũng bị không khí âm lãnh này làm cho rùng mình, không khỏi có chút lạnh run: “Cẩn vương, đừng hiểu lầm. Thần cũng không ý này! Chính là thần cho rằng bằng vào lời nói của một bên, chỉ sợ không đủ thuyết phục thiên hạ?” “Vậy Tần Chương nhận tội là sự thật thì sao?” Cẩn Hiên từ trong lòng lấy ra thư nhận tội lúc trước của Tần Chương, hắn biết Ngụy lão tặc này sẽ không khinh địch như vậy để lại dấu vết, nên đã sớm phái tâm phúc đột nhập phủ Thừa tướng. Ngụy Trọng Hiền sắc mặt giờ đã có chút thay đổi, nay nhân chứng vật chứng rõ ràng, muốn giết chết Tiêu Tề Uyên tựa hồ đã không có khả năng .“Nhưng là…… Hoàng Thượng……”

Ngụy Trọng Hiền còn muốn nói cái gì đó, lại bị hoàng đế nghiêm mặt cắt ngang: “Thừa tướng, chẳng lẽ không cho rằng người như vậy đáng chết sao?” Kỳ thật mệnh lệnh hỗn loạn không tha, nhiệt độ không khí lại càng giảm xuống nhanh hơn…… Hoàng đế theo sau vừa cười cười, vừa hỏi:“Các khanh nghĩ sao?” Quả nhiên là gần vua như gần cọp, khuôn mặt hoàng đế còn theo tháng năm thời tiết mà thay đổi bất thường.“Đáng chết, đáng chết……” Thanh âm liên tiếp như vậy, đương nhiên là có người thật tức giận, có người chính là tình thế bắt buộc. Hoàng đế vừa lòng nhìn đại thần trung thành và tận tâm của hắn, trong lòng vụng trộm cười gian vài tiếng: Lão hồ li giờ trở thành rùa rụt cổ rồi . Mặt ngoài lại nói: “Một khi đã như vậy, Tiêu Tề Uyên vô tội phóng thích! Trẫm nghĩ Thừa tướng đại nhân cũng là bị Tần Chương lừa bịp, đối với việc này chắc là không biết sự tình gì?”

“Vâng, vâng.” Nếu hoàng đế cho hắn một cái bậc thang, hắn cũng theo đó mà đi xuống, bất quá hắn cũng sẽ không như vậy mang ơn. “Tiêu Tề Uyên vì dân trừ hại, ngay thẳng thật thà, thật là công thần yêu nước, nay phong làm Hộ Bộ Thượng thư.” Hoàng đế lời nói xuất ra, chúng triều thần đều bị hù đến sửng sốt, từ tri phủ đến Thượng thư kia là thăng cả ba cấp. Là quan nhị phẩm, chỉ ở dưới Thừa tướng. (bjn0: ca ca nịnh nhạc phụ đây mừ) Tiêu tri phủ này, không, là Tiêu Thượng thư này thật là trong hoạ gặp phúc a.

“Cẩn Hiên!” Vừa bãi triều chợt nghe đã có người gọi hắn. Dám gọi hắn như vậy trừ bỏ Tiêu Vũ tình còn có ai. “Vũ Tình.” Cẩn Hiên ngay cả đầu cũng chưa quay lại, đã nói tói. “Ai, ngươi sao lại biết là ta?”

“Cảm giác.” “Oa, đều nói nữ nhân có giác quan thứ sáu, không nghĩ tới ngươi cũng có. Cám ơn ngươi đã cứu cha ta!” “Ngươi hẳn nên cám ơn Hoàng Thượng. Là hắn đặc xá cha ngươi .”

“Hắn thì làm chuyện gì? Ta thấy ngươi mới là làm hết sức, hắn chẳng qua chỉ khiêu chân bắt chéo mà thôi! Huống chi cha ta căn bản là vô tội, không cần hắn phải đặc xá.” “Vậy ngươi đã trách lầm hắn rồi.” Nếu không phải hoàng đế sớm có dự kiến trước, phái trọng binh bí mật bảo hộ, thì chỉ sợ Tiêu Tề Uyên đã gặp bất trắc, khi đó mặc dù hắn mang về nhân chứng cũng vô dụng. “Nga. Phải không? Quên đi, không để ý tới hắn. Tóm lại vẫn là cám ơn ngươi.” Cái cẩu hoàng đế kia thật sự không đáng để nàng đối hắn cảm kích.

“Bổn vương thật cao hứng.” Cẩn Hiên thâm tình nhìn, trong mắt lộ vẻ nhu tình. “Ha ha, nghe nói ngươi nhiều năm trấn thủ biên cương, võ công hẳn là rất cao cường phải không?” “Có thể.” Kỳ thật võ công của hắn trên đời sao có thể tìm được địch thủ.

“Vậy ngươi có khinh công hay không?” Trên TV, ở cổ đại người người võ công cao cường, bay tới bay lui, thật hâm mộ nha! Ta cũng rất muốn học nha. “Ngươi muốn học?” Cùng người thông minh nói chuyện thật tốt, có thể dễ dàng hiểu nhau. “n.” Gật đầu lia lịa.

“Dồn khí đan điền…...(lời tác giả: ngượng ngùng a, ta thật sự không biết những chiêu thức võ công gì đó, liền rút gọn đi. Mọi người tự mình phát huy năng lực tưởng tượng một chút nha – bjn0: ko chịu đâu, e hông tưởng tượng đc chi hết, bắt đền tg ><) loại sự tình này vẫn là tự thể nghiệm thì tốt hơn.” “Cái gì?” Tiêu Vũ Tình chính ngửi thấy một mùi thơm, Cẩn Hiên đột nhiên thốt ra một câu như vậy, người cũng đã ở trên cây .“Chúng ta như vậy liền bay lên đến đây.” “n!”

P2 “Oa, cảm giác thật thú vị. Đứng ở chỗ này ngay cả xem phong cảnh cũng không giống nhau. Ta rốt cục cảm nhận được cảm giác “Độc thượng cao lâu, vọng tẫn thiên nhai lộ” rồi.” ( nghĩa là: “Một mình ở lầu cao, nhìn xa tận chân trời” nha các nàng >.<) (Tuỳ Phong tò mò nhìn cây: “Nó có giống lầu cao” sao? Phong Thanh cũng đi theo xem xét kĩ càng: “Hình như không có giống.” Tuỳ Phong: “Vũ Tình khả năng mắt có vấn đề, chúng ta có nên mang nàng đến bệnh viện xem hay không?” Phong Thanh: “n, ta cũng cảm thấy như vậy.” Vũ Tình nhảy ra, một quyền đem hai người các nàng đánh ngã.) Vũ Tình hưng phấn đứng lên, chỗ khe hở của cây này vốn không hề lớn, hơn nữa hai người cùng đứng lại càng có vẻ chật chội, người nào đó không biết chừng còn cố tình, dám đứng lên nhìn trái nhìn phải.

Trọng tâm không vững, bèn ngã vào vòm ngực rắn chắc của Cẩn Hiên. Tại sao mỗi lần nhìn thấy hắn đều là ngã sấp xuống, hơn nữa còn ngã trên người hắn. Bất quá, nam nhân trước mắt này thật đúng là không phải đẹp trai bình thường, là đẹp trai rối tinh rối mù, đẹp trai đến không còn thiên lý như vậy, nhất là ánh mắt nàng tựa hồ còn thấy được bóng dáng của Chính Hiên, hai người không hổ là huynh đệ, nhìn kỹ bộ dạng đúng là rất giống nhau. “Thật xin lỗi!” Nói xong liền giãy dụa đứng lên. Giai nhân trong ngực, dù gì hắn cũng là nam nhi oai vệ bảy thước, huống chi kia là nữ tử trong lòng hắn, hắn làm sao có thể không động tâm? Thấy nàng giãy dụa thì không khỏi có chút tức giận, giữ chặt nàng đứng dậy. “Cẩn Hiên, ngươi làm gì?” Khó hiểu, một người lớn như vậy áp trên người, hắn không thấy nặng sao?

“Bổn vương không muốn buông tay.” Cẩn Hiên trong mắt lại xuất hiện nhu tình, lúc này nhìn Vũ Tình thật khẩn thiết. “Có ý tứ gì?” Hẳn là ảo giác rồi? Cẩn Vương gia này nàng sớm nghe nói, lạnh lùng hơn băng, nói cũng không quá nửa lời, hơn nữa không ham nữ sắc, làm sao có khả năng lại thích nàng? “Ngươi thông minh như thế mà không hiểu sao?” Cũng là lúc nên thổ lộ tâm ý rồi.

“Ha ha, ta……” Vũ Tình không biết nên nói cái gì, nàng không phải chưa được tỏ tình qua, từ nhỏ đến lớn, có rất nhiều người theo đuổi nàng. Mỗi một lần nàng đều khẳng khái cự tuyệt, không cho tình cảm. Nhưng trước mắt lại là đại soái ca siêu cấp dễ nhìn, huống chi chính mình tựa hồ có một chút…… một chút động tâm. Hơn nữa tư thế hiện tại, tình cảnh cũng quá ái muội …… “Bổn vương mạc danh kỳ diệu thích ngươi, kìm lòng không đậu yêu thương ngươi, đã không có thuốc chữa rơi vào rồi.” Cẩn Hiên chân thành tha thiết nói, hắn cho tới bây giờ chưa nói qua một câu dài như vậy, hơn nữa là một câu ý tứ như vậy. Đơn giản đây đều là những lời chân thành của hắn, một ít lời nói đã từng bị chôn dấu ở trong lòng. Vũ Tình bị lời nói của hắn làm cho rung động, trong đầu chỉ thấy trống rỗng……

“Ta muốn ngươi làm Cẩn Vương phi của ta? Ngươi có đồng ý không?” Hắn không xưng bổn vương, mà tự xưng ta. Hắn cũng không muốn lấy thân phận Vương gia ép nàng, hắn muốn nàng cam tâm tình nguyện. “A?” Tâm vẫn còn đang ngây ngốc…đang hoảng hốt, Vũ Tình nhìn thấy một con ong mật bay đến bên cạnh Cẩn Hiên. Không phải chứ? Ngay cả ong mật cũng tham luyến sắc đẹp của hắn, nhịn không được muốn chích trên mặt hắn vài cái sao? (đọc đoạn này ta ngã ngửa lun >< VT tỷ trí tưởng tượng quá kinh khủng @.@ ). Người hắn thổ lộ là ta, cũng không phải là ngươi, ngươi quấy rối gì chứ. Cũng không kịp nghĩ nhiều, Vũ Tình thân thủ chặn nó, chính mình lại thuận thế ngã xuống dưới cây, cùng mặt đất chuẩn bị thân mật “ôm”. Nguyên tưởng rằng Cẩn Hiên sẽ đến cứu nàng, lấy thân thủ của hắn cứu nàng tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng nhìn đến vẻ mặt lo lắng của Cẩn Hiên, không có nửa điểm ý tứ định lao xuống. Không có biện pháp, dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình…… Ngay trong thời gian vài giây như vậy, Vũ Tình liều mạng nhớ lại khinh công Cẩn Hiên vừa dạy, mong có thể cứu vãn chút gì. Nàng bất đắc dĩ nhắm mắt lại, tưởng tượng mình bị quăng ngã chổng vó, thanh danh của nàng chỉ như vậy đã bị phá hủy! Âu Dương Cẩn Hiên chết tiệt, cùng với ca ca của hắn thối tha như nhau! Vũ Tình phẫn hận nghĩ, nhưng thân thể ngoài ý muốn không hề truyền đến đau đớn.

Vũ Tình hưng phấn mở to mắt, lại thấy mình đang đứng vững vàng trên mặt đất. Cẩn hiên tiêu sái phi thân xuống dưới, hảo phiêu dật nha….. Ngay cả nàng miễn dịch với nam sinh cũng phải ngây người ra nhìn..