Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ngày Hội Quả Bí - Chương 15

.

Hai cặp mắt trừng trừng nhìn Poirot.



- Không biết chúng tôi có giúp được gì ông – Chúng tôi đã khai hết với Cảnh sát.

Poirot đăm chiêu quan sát hai thanh niên ngồi trước mặt .

Bộ điệu của họ rõ là tỏ mình hơn người, không còn trẻ con nữa.

Nicholas mười tám tuổi.

Desmond mười sáu.





- Tôi được một người bạn giới thiệu đến đây để thu thập thêm một vài tin tức bổ sung, không phải về diễn biến tối liên hoan ở nhà bà Drake, mà là về công việc chuẩn bị từ chiều.

Hai anh đều có mặt?

- Phải.



- Tôi đã hỏi các bà phục vụ và lại có ưu tiên được dự các cuộc họp bàn của Cảnh sát trong quá trình điều tra, đã nghe báo cáo của thầy thuốc pháp y, đã gặp một cô giáo, một hiệu trưởng và mẹ của nạn nhân; tôi cũng nghe vài lời bàn tán trong làng… à mà, ở địa phương ta có một bà phù thuỷ?

Hai chàng trai phá lên cười:

- Ông định nói bà Goodbodỷ Có, bà ấy có đến dự, đóng vai phù thủy.

Poirot nói tiếp:



- Giờ tôi muốn nghe lớp trẻ, vốn có mắt tinh, tai thính.

Tôi rất muốn biết các cậu nghĩ gì về thảm kịch này.

Hai cậu con trai đã bắc thang, treo các quả bí, mắc bóng điện chạy suốt tường nhà, một cậu thì hí hoáy in các tấm ảnh có ấn tượng cho các cô gái đang mơ đến chàng hoàng tử đẹp trai.

Họ cũng là hai kẻ tình nghi mà thanh tra Raglan luôn để mắt.

Poirot chú ý quan sát vẻ ngoài của hai cậu.

Nicholas đẹp trai, để râu lún phún, tóc dài chờm xuống cổ.

Cái cách cậu ta mặc bộ đồ màu sẫm, trông buồn tẻ, làm ta hiểu đó là cách ăn mặc thường lệ, không phải nhằm chia buồn với gia đình Reynolds.

Cậu bạn thì mặc bộ đồ tươi hơn, vet

-tông nhung hồng, quần màu hoa cà.

Cả hai hẳn phải tốn tiền mới mua được những quần áo ấy, cửa hàng trong làng làm gì có bán.





- Hai cậu cho tôi biết hôm ấy các cậu làm những việc gì?

- Chủ yếu lo ánh sáng, treo các quả bí.



- Được biết các cậu còn tạo được nhiều ảnh đẹp, được các cô gái rất thích.



Desmond lục túi lấy ra mấy tấm ảnh chân dung đưa cho Poirot:

- Đây là những mẫu ảnh thể hiện các ông chồng tương lai của họ.

Poirot chú ý xem các bức ảnh đã cố tình sửa chữa, tô lại thành những bộ mặt râu ria, tóc dày, trông lạ lẫm hoặc ngộ nghĩnh.





- Bà Drake cho là ảnh rất hợp.

Chúng tôi chiếu ánh sánh để làm cho bọn con gái thấy những chân dung ấy phản ánh vào mặt gương họ cầm.



- Các cậu có nhớ những ai cũng đến chuẩn bị, trang trí?

- Xem nào, ngoài bà Drake, có bà Butler, một cô giáo, rồi cô Whittaker, em gái hay vợ của ông chơi đàn ống, cô phụ tá của bác sĩ Ferguson, cô Lee và bọn con gái.





- Hãy nói về bọn con gái.



- Trước hết, có hai chị em Reynolds, tức là Joyce và cô chị là Ann, một đứa khụng khịnh luôn tự phụ là sẽ đỗ nhất lớp.

Còn thằng út Léopold, chuyên gnhe trộm và hớt lẻo.

Rồi… Béatrice Ardley và Cathie Grant, con bé ngu như lừ.

Cuối cùng, có hai bà phục vụ, và bà văn sĩ đã mời ông đến đây.



- Không có người đàn ông nào?



- Ông phó giám mục có ở đó một lát.

Có lẽ tất cả có vậy.



- Nghe nói các cậu có nghe thấy Joyce nói về một vụ án mạng mà em chứng kiến?

- Tôi không thấy.

Nó nói thế thật ư?

Cậu kia nói xen vào:

- Nghe người ta kể thôi.

Riêng tôi, chắc không có mặt lúc con bé nói.

Nó nói ở đâu?

- Trong phòng khách.





- Phần lớn thời gian, chúng tôi nghiên cứu hiệu quả ánh sáng trong phòng sẽ chơi trò gương thần.

Rất ít ở ngoài phòng khách.

Nick, cậu có ở đấy lúc con bé Joyce nói không?

- Tiếc là không.

Nghe có vẻ ly kỳ đấy!

- Tại sao? – Desmond hỏi.





- Chứ gì, như vậy chứng tỏ nó có tai tiên trị Nói án mạng và vài giờ sau, chính mình bị giết.

Như thế không ly kỳ à? Hercule Poirot hỏi tiếp:

- Suốt buổi tối, các cậu không có cảm giác về chuyện gì bất thường?



- Không.



- Cậu có ý kiến riêng nào không? Câu hỏi dành cho Nicholas, cậu này hỏi lại:



- Về lai lịch kẻ nào đã thủ tiêu Joyce?

- Hờ… phải.

Desmond cướp lời:



- Tôi, thì tôi nhằm vào Whittaker.



- Cô giáo toán?

- Một bà gái già, đúng nghĩa.

Đích thị là một kẻ bị tình dục ám ảnh.

Mà phải nói luôn: nhà trường toàn do phụ nữ dạy là không tốt.

Nick, cậu có nhớ cái cô giáo bị bóp cổ chết cách đây một hai năm? Hình như cô này cũng phóng túng lắm.





- Không có gì lạ.

Cô ta sống chung một căn hộ với Nora Amlrose, cô này có bạn trai, thế là hai người mâu thuẫn kịch liệt.

Người ta còn đồn là cô ta có con, vì cô ta biến đi đâu hai kỳ tam cá nguyệt.

Có điều là ở xứ này cũng hay có chuyện đồn thổi lung tung.



- Nói lại về Whittaker, cô ấy ở trong phòng khách suốt.

Nghe Joyce nói, cô ấy có thể nảy ra ý đồ gì chăng? Cả hai quay về phía Poirot, mắt sáng lên như hai con chó đã ngoạm được con chim bị bắn hạ về cho chủ.





- Nếu như vậy – Desmond đế thêm – Cô Emlyn phải biết.

Chuyện gì trong trường, cô ấy chả biết.

Trừ khi cô ấy thấy phải bảo vệ cấp trên của mình.



- Nếu cô ấy ngờ ngợ là Whittaker nổi cơn điên như thế, nhất định cô phải bảo học trò tránh xạ Cậu nghĩ sao? Hai cậu con trai hể hả nhìn Poirot.





- Quả thật – nhà thám tử thú nhận – ý kiến của các cậu phải làm tôi suy nghĩ.

.