Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Ngày Hội Quả Bí - Chương 24

.

Oliver ngồi vào một bàn ở góc, cạnh cửa sổ quán Black Boy và nhận thấy hầu như trong quán không có khách.

Như vậy càng hay, cô chẳng bận tâm.

Judith Butler chạy đi trang điểm một lát, đã quay vào.

Nhìn thực đơn.

Oliver hỏi:

- Miranda thích ăn gì nhất?



- Gà quay.



- Được.

Còn chị?

- Tôi cũng vậy.



Oliver liền gọi ba suất gà, và khi cô hầu bàn đi khỏi, chăm chú nhìn bà bạn, khiến Judith phải hỏi:

- Sao chị nhìn tôi thế?

- Tôi đang suy nghĩ là, nói cho cùng, tôi chưa biết nhiều về chị.





- Nếu thế thì với ai, cũng có thể nói vậy.



- Vì theo chị, không bao giờ ta biết rõ được một con người?

- Đúng thế không?



- Hẳn là vậy.

Hai người lặng yên, rồi Judith nhận xét:

- Họ bắt chúng mình chờ lâu quá.





- A, cô hầu bàn đến kia rồi.

Quả nhiên ba suất ăn được dọn ra.



- Miranda đi đâu mà lâu thế.





- Nó vừa qua đây thôi.

Judith sốt ruột đứng lên:

- Để tôi đi tìm cháu.





- Hay là đi xe hơi làm cháu mệt?

- Có thể.

Cháu còn nhỏ, chưa quen đi xe.

Để tôi đi xem sao.

Một lát sau, Butler quay trở về một mình.





- Cháu không có trong phòng vệ sinh.

Nhưng tôi thấy có một cửa nách đi ra ngoài.

Hay nó lại đang mải ngắm chim, thú gì đó.

Tính cháu là như thế.



- Hôm nay không phải lúc ngắm chim chóc.

Chúng ta sắp lại lên đường ngaỵ Judith, chị đi gọi cháu đi.

Bà Elspeth McKay dùng phuốc

-sét lấy từng khoanh xúc xích bỏ lên đĩa để xếp vào tủ lạnh.

Bà sắp gọt khoai tây thì tiếng chuông điện thoại reo.





- Bà McKay phải không? Tôi là trung sĩ Goodwin.

Tôi có thể nói chuyện với ông anh bà được không?

- Ông ấy đi London chưa về.



- Tôi biết, tôi đã liên hệ với London, nhưng ông ấy lại đi rồi.

Khi nào ông ấy về, nhờ bà nói lại là chúng tôi đã đạt kết quả tích cực.





- Phải chăng các ông đã tìm thấy xác chết dưới giếng?

- Tin đã lan khắp làng rồi.



- Xác ai vậy? Cô hầu gái phải không?



- Hình như thế!

- Tội nghiệp… Cô ta tự nhảy xuống giếng?

- Không thể thế.

Một con dao còn cắm ngập sau lưng.



Sau khi được mẹ để lại trong phòng vệ sinh, Miranda, cẩn thận nhìn xem còn ai vào nữa không.

Em khẽ mở cửa nách, chạy băng qua vườn tới một ngôi nhà kho cũ nay chuyển thành nơi để xe.

Từ bên trong, em mở chốt nâng vạt cửa nặng, mở ra một lối đi hẹp, nơi đó có một xe ôtô đợi sẵn.

Một người để râu xồm xoàm, lông mày bạc trắng, ngồi sau tay lái, đang đọc báo.

Miranda chạy tới, mở cửa xe, nhảy lên ngồi cạnh người lái, cười to:

- Trông chú sao lạ quá! Xe nổ máy đi theo con đường một lát, rồi rẽ phải, rẽ trái, lại rẽ phải, cuối cùng đi vào một đường nhánh.

Người lái đột nhiên nói:



- Chúng ta đến kịp.

Rồi ta sẽ chỉ cho cháu xem cái rìu hai lưỡi, và Kitterbury Down có phong cảnh tuyệt đẹp.

Một xe đi ngược chiều ầm ầm lao tới, sượt ngang qua họ.

Ông lái vội ngoặt xe để tránh, làm xe chồm linh,n rìa đường.



- Bọn thanh niên khốn khiếp! – Ông ta rủa.



Ông ta kịp nhìn thấy một người trong xe kia có mái tóc dài, đeo kính to màu sẫm; người ngồi cạnh có ria mép đen và rậm, trông như người Tây Ban Nha.

Miranda đột nhiên hỏi:

- Chú có cho là má sẽ lo lắng về cháu lắm không?



- Trước khi má cháu biết, thì chúng ta đã đến nơi rồi.

Ở London, Hercule Poirot nghe giọng nói từ xa của Ariadne Oliver:

- Miranda bị lạc đâu mất rồi.





- Sao lại lạc?

- Chúng tôi ngồi ăn quán Black Boy ở Haversham.

Cháu đi vào vệ sinh rồi không thấy đâu nữa.

Người ta bảo nhìn thấy cháu ra xe với một ông già.

Nhưng chắc là không đúng, vì…

- Có người đã đến bắt cháu đi rồi! Tôi đã bảo cô là nguy hiểm mà.

Bà Butler ra sao?



- Tất nhiên rất lo lắng.

Phải làm gì bây giờ? Bà ấy cuống cuồng, đòi báo Cảnh sát.



- Đó là điều tốt nhất phải làm.

Ở đây tôi sẽ báo.



- Nhưng tại sao Miranda lại gặp nguy hiểm?



- Cô không biết ư? Đã tìm thấy xác!

- Xác nào?

- Xác dưới giếng.



.