Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thứ ba - Chương 2

Chương 2.

Có cơ hội sao? Có cơ hội được quen biết nam sinh Chu Tiểu Bân sao? Chắc có, tôi hay nói với mình như vậy.

Cổng trường học dạo này thường xuất hiện một sự việc nhỏ: có người cầm đầu chặn học sinh lại để đòi tiền, dùng thủ đoạn đe dọa để ép buộc. Thật xui xẻo, tôi lại bị chặn, người cầm đầu là một cô gái xấu xa, làm việc này nhiều lần, nhưng lại chưa bị bắt, vẫn còn có thể đến trường, mọi người nói cô có người đứng sau, tôi cũng nghĩ thế. Lý Tư Di chính là nữ sinh cầm đầu, tóc nhuộm đủ màu sắc, khuôn mặt vốn xinh xắn cũng mất giá đi rất nhiều. Cô ta từng dẫn người đến chặn tôi ba lần, đều là đòi tiền, mà tôi thì chỉ biết đem hết tiền trên người đưa cho cô ta. Đến lần thứ ba, tôi gặp được Chu Tiểu Bân.

Anh nhíu mày lại, lạ lùng quan sát tôi một lúc, sau đó mới lập tức tiến tới đánh người của Lý Tư Di dẫn đến, rồi anh nói với Lý Tư Di rằng —- Cút đi, tôi không đánh phụ nữ. Phụ nữ? Nghe được từ này tôi rất muốn cười, ở độ tuổi này, sao có thể được gọi là phụ nữ. Nhưng tôi không cười, vì Chu Tiểu Bân lại nhíu mày nhìn tôi, “Sao em lại để mặc cho người ta bắt nạt mình vậy chứ? Tôi nhìn anh, không nói gì cả. Tôi không thể nói cho anh biết, thật ra tôi thông cảm cho Lý Tư Di, cha mẹ Lý Tư Di ly hôn, chỉ có thể làm cái trò đùa trẻ con này để gây sự chú ý đến cha mẹ, nhưng cha mẹ lại một lần nữa thất vọng hơn, mà cô ấy vẫn tiếp tục làm chuyện này để khiến cho giáo viên phải gọi về gia đình, cứ lòng vòng như vậy.

Hơn nữa tôi còn biết, Lý Tư Di cô ta rất mạnh, nếu cô không làm được, cô sẽ liên tục chăm chú vào người đó, hay tìm đến người đó. Mà tôi rõ ràng không phải người nhiều chuyện, đưa tiền cho cô ta, có thể đổi lấy bình yên cho bản thân, tôi thấy mình được lời hơn. Nhưng người bị bắt nạt mà còn ôm lấy kiểu suy nghĩ lạc quan như vậy, tôi cũng có chút hoài nghi, tôi thật sự rất hèn nhát? Tôi ngơ ngác nhìn Chu Tiểu Bân, dường như anh không muốn nói gì với tôi, “Lần sau đừng để mặc cho người khác bắt nạt em như vậy.” Tôi không biết mình có chỗ nào khiến cho anh nghĩ rằng là tôi để mặc cho người khác bắt nạt.

Có lẽ trông tôi khá yếu đuối? Sự thật đúng là vậy, cũng đều tại trời sinh, so với người ta, cha mẹ cũng cảm thấy tôi dễ bị người ta bắt nạt hơn, đó cũng đâu phải ý của tôi. Anh vuốt lại tóc của mình, dường như lo tóc sẽ bị rối. Nam sinh của trường chúng tôi, đều có một câu nói nổi tiếng: đầu có thể mất, máu có thể chảy, nhưng tóc không thể rối.

Anh đi rồi, nhưng đây lại là lần đầu tiên tôi được ở gần anh nhất, dáng anh thật đẹp mắt, trên mặt không hề có mụn hay vết bớt, mặt láng mịn, chẳng qua tuổi còn nhỏ, vẫn có cảm giác thấy trẻ con. Tôi không nên bình luận về anh như vậy, vì trong mắt anh, tôi cũng chỉ là một cô gái ngây thơ. Nhưng anh không biết đâu, nếu như có thể gặp được anh như thế này, tôi tình nguyện mỗi ngày đều bị Lý Tư Di bắt nạt.

Mà anh, sẽ mãi mãi không biết được..