Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 1

.

BẢN THÔNG BÁO KÌ LẠ Ở phố Bình Minh Đỏ, xuất hiện một bản thông báo kì lạ: đó là một tờ giấy nhỏ, màu xám, đóng vào bức tường nhiều chỗ đã long hết lớp vữa của một ngôi nhà hoang vắng.

Khi đi qua, phóng viên một tờ báo Mỹ là Arsiban Xcail trông thấy một phụ nữ trẻ tuổi, chân đi giầy không bít tất, mặc chiếc áo liền váy bằng vải hoa sạch sẽ đang đứng trước tờ thông báo.

Chị mấp máy môi đọc.

Gương mặt mệt mỏi và xinh xắn của chị không lộ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt lãnh đạm.

Chị vuốt mái tóc quăn ra sau tai, nhấc làn rau dưới đất lên rồi sang bên kia đường.

Bản thông báo đáng được chú ý nhiều hơn thế.

Xcail tò mò đọc một lần, rồi tiến lại gần thêm, đưa một tay lên dụi mắt, đọc lần nữa:

Twenty three;

- Cuối cùng ông ta nói.

Như vậy có nghĩa là: “Quỷ tha ma bắt mình với tuốt tuột mọi thứ của mình đi”.

Bản thông báo viết: Kĩ sư M.

X.

Los mời những người muốn bay lên Sao Hỏa cùng với ông vào ngày 18 tháng tám đến gặp ông để bàn bạc riêng từ 6 giờ đến 8 giờ tối.

Đường bờ sông Jdanovxcaia, nhà số 11, ở ngoài sân.



Bản thông báo được viết một cách bình thường và đơn giản, bằng bút chì graphít.

Bất giác Xcail đưa tay lên tự bắt mạch mình: mạch ông bình thường.

Ông nhìn đồng hồ: lúc ấy là bốn giờ mười phút, ngày 17 tháng 8 năm 192.

.

.

Với một lòng dũng cảm, bình tĩnh, Xcail đón chờ mọi thứ chuyện xảy ra trong cái thành phố điên rồ này.

Nhưng bản thông báo đóng trên bức tường vữa tác động đến ông ta cực kì mạnh mẽ.



Gió thổi hun hút trên đường phố Bình Minh Đỏ vắng vẻ.

Cửa sổ các ngôi nhà nhiều tầng, ô thì bị vỡ kính, ô thì bị bịt kín, bằng những tấm gỗ, trông như bên trong không có người ở

- không thấy một cái đầu nào thò ra phố.

Người phụ nữ trẻ tuổi đặt làn xuống vỉa hè, đứng bên kia đường nhìn Xcail.

Gương mặt xinh xắn của chị trông bình thản và mệt mỏi.

Hai gò má Xcail hơi động đậy.

Ông ta lấy chiếc phong bì cũ, ghi lại địa chỉ của Los: vừa lúc đó có một người cao lớn, vai rộng dừng lại trước bản thông báo.

Người này không đội mũ, căn cứ vào quần áo mà xét, thì đây là một anh lính, anh ta mặc áo nỉ không có đai lưng, chân quấn xà cạp.

Hai tay anh ta chẳng biết làm gì nên đút vào hai túi.

Cái cổ chắc nịch căng ra khi anh ta bắt đầu đọc bản thông báo.



- Gớm nhỉ, bay lên tận Sao Hỏa cơ à!

- Anh ta nói với vẻ thích thú, rồi ngoảnh gương mặt vô tư rám nắng về phía Xcail.

Thái dương anh ta có một vết sẹo trăng trắng chạy chéo xuống.

Mắt anh ta màu nâu và cũng như ở phía người phụ nữ kia, có một ánh tinh nghịch.

(Từ lâu, Xcail đã nhận thấy nét đó trong đôi mắt người Nga, thậm chí ông ta còn nhắc tới nét ấy trong một bài báo: “.

.

.

Mắt họ không biểu lộ một điều gì rõ ràng, khi thì giỡn cợt, khi thì kiên quyết đến táo bạo, và cuối cùng, có khi lại biểu lộ một vẻ bề trên khó hiểu

- những cái đó tác động cực mạnh đến người châu u”.





- Kể bay một chuyến với ông ta cũng đơn giản thôi nhỉ,

- người lính lại nói, anh ta mỉm cười hồn nhiên đồng thời nhìn Xcail từ đầu đến chân.

Bỗng anh ta nheo mắt, nụ cười tắt hẳn trên môi.

Anh ta chăm chú nhìn người phụ nữ bên kia đường vẫn đang đứng không nhúc nhích bên cạnh làn rau.

Anh ta hất cằm bảo:



- Masa, sao em đứng đó hả? (Chị chớp mắt nhanh một cái).

Thôi về nhà đi chứ.

(Chị có vẻ bồn chồn, hai bàn chân bé nhỏ đầy bụi bặm đứng không yên, chị thở dài và cúi đầu xuống).

Em về đi, về đi, anh sẽ về ngay thôi.

Người phụ nữ xách làn lên rồi cất bước.

Anh lính nói:

- Tôi về lực lượng dự bị là do bị thương.

Buồn quá nên đi lang thang đến đây, lại đọc thấy bản thông báo này.





- Anh định đến đường bờ sông ghi trong tờ thông báo này đấy à?

- Xcail hỏi.



- Nhất định tôi sẽ đến đó.



- Nhưng bay năm mười triệu kilômet trong khoảng không gian không có không khí thế nào được.

Đó là một chuyện nhảm nhí.





- Tất nhiên là xa lắm rồi.



- Đó là một chuyện bịp bợm hoặc một chuyện mê sảng.



- Thì chuyện gì chả có thể xảy ra!

Xcail, bấy giờ cũng nheo nheo mắt nhìn anh lính từ đầu đến chân.

Anh lính đang nhìn ông ta, đúng như thế: giễu cợt, với một vẻ bề trên khó hiểu.

Xcail tức giận đi về phía sông Neva.

Ông bước những bước dài, vững vàng.

Đến một vườn hoa, ông ngồi xuống chiếc ghế đá, thọc tay vào túi.

Như tất cả những tay nghiện thuốc và bận nhiều công việc, ông để thuốc ngay trong túi.

Chỉ bằng một động tác của ngón tay cái, ông đã nhồi được thuốc vào tẩu, châm lửa, rồi duỗi thẳng chân ra.

Những cây bồ đề già trong vườn xào xạc.

Không khí ẩm ướt và ấm áp.

Trên đống cát có một cậu bé mặc chiếc áo bẩn thỉu, may bằng vải chấm hạt đỏ, không mặc quần.

Có lẽ trong cả vườn hoa này chỉ có một mình cậu, và cậu ngồi đây chắc đã lâu.

Thỉnh thoảng, một làn gió lại thổi tung mái tóc mềm mại màu sáng của cậu lên.

Tay cậu cầm một đầu sợi dây, đầu dây kia buộc vào chân một con quạ già bù xù.

Con quạ có vẻ bất bình và tức giận, nó cũng giương mắt nhìn Xcail như cậu bé.

Bỗng nhiên

- chỉ trong một khoảnh khắc thôi

- dường như có một đám mây mù lướt qua ý thức Xcail, ông cảm thấy chóng mặt: hay ông trông thấy tất cả những thứ vừa rồi chỉ là trong một giấc mơ?.

.

.

Cậu bé, con quạ, những ngôi nhà bỏ không, những đường phố hoang vắng, ánh mắt kì lạ của những người qua đường và tờ thông báo đóng bằng đinh lên tường mời mọi người bay vào khoảng không gian bao la.

.

.



Xcail rít mạnh một hơi thuốc.

Ông ta mở tấm bản đồ Pet rograd ra, lấy đầu chiếc tẩu dò dẫm tìm đường bờ sông Jdanovxcaia.

.