Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 11

.

HOÀNG HÔN Dang rộng đôi cánh sương mù hẹp, vầng mặt trời rực lửa đã hạ thấp xuống nhiều.

Los và Guxev vội vã đi trên bình nguyên mờ dần, bây giờ lại càng vắng vẻ và hoang dã hơn, để ra bờ kênh.

Mặt trời lặn nhanh sau rìa cánh đồng và chẳng mấy chốc đã khuất hẳn.

Ánh đỏ tỏa sáng chói ở chỗ mặt trời lặn.

Những tia gay gắt của nó rọi chiếu nửa bầu trời, mau chóng chuyển sang màu tro, rồi tắt hẳn.

Bầu trời tối đen như mực, Trong ánh hoàng hôn màu tro, một ngôi sao đỏ mọc thấp, rất to, mé trên Sao Hỏa.

Nó mọc lên như một con mắt giận dữ.

Trong giây lát, bóng tối chỉ ngập tràn những tia sáng ảm đạm của nó.



Nhưng rồi khắp vòm trời cao lồng lộng bắt đầu lấm tấm những ngôi sao, những chòm sao xanh lấp lánh,

- tia sáng lạnh băng của chúng như chọc vào mắt người ta.

Ngôi sao ảm đạm càng mọc cao càng sáng dần.

Ra đến bờ kênh, Los dừng lại, chỉ tay lên ngôi sao và bảo: “Trái Đất đấy!” Guxev bỏ mũ ra lau mồ hôi trên trán.

Ngửa đầu ra, anh ta nhìn lên quê hương xa xôi đang trôi giữa các chòm sao.

Gương mặt anh ta có vẻ hốc hác, buồn rầu.



- Trái Đất,

- anh ta nhắc lại.



Họ đứng hồi lâu như thế trên bờ dòng kênh cổ xưa, trên bình nguyên có bóng lờ mờ của các đám xương rồng trong ánh sáng các ngôi sao.

Nhưng rồi, từ sau đường chân trời, xuất hiện một lưỡi liềm sáng, nhỏ hơn Mặt Trăng, và bắt đầu nhô cao dần bên trên bãi xương rồng.

Từ các cây xương rồng trải ra những bóng dài.

Guxev đưa khuỷu tay hích Los.



- Ông nhìn đằng sau chúng ta kìa.



Đằng sau họ, phía trên bình nguyên nhấp nhô, trên những cánh rừng và những đống hoang tàn, đang rực rỡ vệ tinh thứ hai của Sao Hỏa.

Cái đĩa tròn vàng vàng ấy, cũng bé hơn Mặt Trăng, cũng ngả về dãy núi hình răng cưa.

Trên gò đồi, những cái đĩa kim loại nhấp nhánh.



- Đêm ở đây kì lạ thật,

- Guxev thì thầm,

- cứ như trong mơ ấy.

Họ thận trọng rời bờ kênh xuống các đám xương rồng.

Từ dưới chân họ, có bóng một con gì đó vụt qua.

Những khối xù lông chạy trong ánh sáng của hai mặt trăng.

Có tiếng rít ken két.

Rồi có tiếng chít chít chói tai không chịu nổi.

Những cái lá xương rồng bóng loáng lay động.

Một mạng nhện bùng nhùng như cái lưới dính vào mặt hai người.



Bỗng có một tiếng gào rú não lòng vang lên rồi tắt lịm ngay.

Tất cả lặng xuống.

Rùng mình ghê gớm và khiếp sợ, Guxev và Los chạy những bước dài trên cánh đồng, nhảy bật qua những bụi cây như vừa sống dậy.

Cuối cùng, trong ánh sáng của mảnh lưỡi liềm đang mọc lên đã lấp lánh ánh thép của con tàu.

Họ chạy tới đó và ngồi xuống thở hổn hển.



- Thôi, lần sau tôi chả đi vào chỗ lũ nhện này ban đêm nữa đâu,

- Guxev nói.

Anh mở cửa nắp rồi chui vào trong con tàu.



Los chưa vào vội.

Anh còn lắng tai nghe và quan sát xung quanh.

Và kìa, anh trông thấy giữa các ngôi sao, cái bóng có cánh của một con tàu đang bay thật là kì ảo.

.