Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 12

.

LOS NHÌN VỀ TRÁI ĐẤT Bóng con tàu vũ trụ đã biến mất.

Los châm thuốc hút và ngắm nhìn các ngôi sao.

Người anh cảm thấy hơi ớn lạnh.

Bên trong con tàu, Guxev đang rà rẫm, lẩm bẩm, xem xét gì đó, cất những thứ đã tìm được.

Sau đó, anh thò đầu ra.



- Ông Los ạ, nói gì thì nói, chứ đây là vàng cả, còn những viên đá này thì vô giá.

Cô Masa nhà tôi thích lắm đây.



Một lát sau, anh ta ngủ thiếp đi.

Guxev thật là một người hạnh phúc.

Nhưng Los không sao chợp mắt được.

Anh cứ ngồi nhìn sao, hút thuốc.

Thế là thế nào nhỉ? Làm thế nào mà những chiếc mặt nạ vàng có con mắt chuồn chuồn rất đặc sắc kia lại có thể có ở Sao Hỏa được nhỉ? Còn bức tranh ghép? Còn dấu parabôn, quả cầu hồng ngọc là Trái Đất, còn quả cầu màu gạch là Sao Hỏa chăng? Không hiểu nổi.

Còn quyển sách biết hát? Còn cái thành phố kì lạ xuất hiện trong tấm gương mờ? Và tại sao, tại sao cả vùng này lại bị bỏ hoang?

Los gõ tẩu vào đế giày.

Mong sao sáng mau mau lên.

Chắc chắn người Sao Hỏa ban nãy sẽ báo về trung tâm dân cư của bọn họ.

Có lẽ bây giờ họ đã đi tìm Los và Guxev, và con tàu bay giữa các ngôi sao vừa rồi chính là con tàu được cử đi tìm hai người khách từ hành tinh khác tới.

Los nhìn lên bầu trời.

Ánh sáng ngôi sao đỏ

- Trái Đất

- nhạt dần.

Nó dịch chuyển gần đến đỉnh đầu.

Tia sáng của nó chiếu vào tận trái tim anh.



Đêm không ngủ hôm nọ, đứng ở cửa nhà kho, Los nhìn lên Sao Hỏa đang mọc cũng với một nỗi buồn lạnh giá như thế này đây.

Đó là đêm hôm kia.

Anh mới chỉ cách lúc ấy, mới chỉ cách xa Trái Đất có một ngày một đêm.

Trái Đất, Trái Đất xanh tươi, khi thì đầy mây phủ, khi thì được chiếu sáng từng chỗ, tráng lệ, nhiều nước, khắc nghiệt biết bao với những đứa con của mình, nhưng dù sao vẫn là một hành tinh đáng yêu, là quê hương anh.

.

.

Óc anh như nhức nhối, băng giá.

Trái Đất, cái quả cầu đo đỏ kia, chẳng khác gì trái tim nóng bỏng.

.

.

Con người được cuộc sống trong một khoảng khắc là anh đây, Los, lại rồ dại, một mình tách khỏi quê hương để ngồi cô đơn, buồn bã ở chốn hoang vu này.

Cô đơn, cô đơn là thế này đây.

Mi muốn như thế ư? Mi muốn trốn khỏi chính bản thân mi ư?.

.

.



Los so vai vì lạnh.

Anh đút tẩu vào túi.

Anh leo vào con tàu và nằm xuống bên cạnh Guxev lúc bấy giờ đang ngáy.

Con người đơn giản này không phản bội quê hương.

Anh ta bay tới nơi xa lạ tít mù tắp này và ở đây, cũng như ở Trái Đất, anh ta coi là nhà cả.

.

.

Anh ta ngủ ngon lành.

Lương tâm anh ta trong sạch.

Vì ấm áp và mệt mỏi, Los thiu thiu ngủ.

Trong giấc ngủ, anh được hưởng một niềm an ủi.

Anh trông thấy bờ con sông ở Trái Đất, rừng cây bạch dương rì rào trong gió, những đám mây, những tia nắng lấp lánh trên mặt nước, và ở mé bên kia, có ai đó mặc quần áo màu sáng rực rỡ vẫy anh, gọi anh, như rủ anh sang.

Los và Guxev thức giấc bởi tiếng cánh quạt quay ầm ầm.

.