Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 13

.

NHỮNG NGƯỜI SAO HỎA Những dải mây hồng sáng chói phủ trên bầu trời ban mai, khi thì xuất hiện trong các khoảng sáng xanh thẫm, khi thì biến mất sau các dải mây mầu hồng.

Con tàu chan hòa ánh nắng hạ thấp dần xuống.

Đường nét bộ khung ba cột của con tàu giống như một con bọ dừa khổng lồ.

Ba cặp cánh nhọn dang ra từ cạnh sườn.



Con tàu xuyên qua các đám mây rồi lơ lửng trên bãi xương rồng, trông ẩm ướt, lấp lánh, rực rỡ.

Ở những cột ngắn ngoài rìa có mấy cánh quạt thẳng đứng quay vù vù, không để con tàu hạ xuống hẳn.

Từ thành tàu ngả ra vài cái thang, rồi con tàu đỗ trên đó.

Các cánh quạt dừng lại.

Leo xuống thang là những người Sao Hỏa gầy gò.

Họ đều đội mũ hình quả trứng, mặc áo rộng ánh bạc có cổ rất dày che kín cả cổ người và phần dưới mặt.

Tay mỗi người đều cầm vũ khí giống như loại súng tự động ngắn có cái đĩa ở giữa.



Guxev cau mày đứng bên con tàu của mình, cầm trong tay khẩu môde.

Anh nhìn tốp người Sao Hỏa xếp thành hai hàng.

Nòng súng của họ nằm dọc theo cánh tay co lại.



- Cầm súng quái gì mà cứ như đàn bà ấy,

- anh cằn nhằn.

Los đứng yên, khoanh hai tay trên ngực và mỉm cười.

Người Sao Hỏa sau cùng xuống thang là người mặc áo đen có nhiều nếp buông thõng.

Cái đầu để trần của người đó hói trụi, có nhiều bướu, gương mặt hẹp, nhẵn nhụi màu xanh da trời.



Chân bước thụt trong đất xốp, người đó đi qua trước hai hàng lính.

Cặp mắt sáng, lồi, lạnh như băng của người đó dừng lại ở Guxev.

Sau đó ông ta chỉ nhìn Los.

Ông ta lại gần hai người, giơ bàn tay nhỏ nhắn trong ống tay áo rộng lên rồi nói bằng một giọng trong trẻo, thong thả:

- Talxetl.



Mắt ông ta mở rộng thêm, lóe sáng lạnh lùng.

Ông ta nhắc lại tiếng đó và oai vệ chỉ lên trời.

Los nói:

- Trái Đất.



- Trái Đất!

- Người Sao Hỏa nhắc lại một cách vất vả, nhíu mày.



Những cái bướu của ông ta sẫm lại.

Guxev bước một chân lên, hắng giọng rồi nói giận dữ:

- Từ nước Nga Xô Viết, chúng tôi là người Nga.

Chúng tôi đã đến chỗ các ông đây, xin chào các ông,

- anh đưa tay lên vành mũ,

- chúng tôi không làm các ông bực mình, các ông cũng đừng làm chúng tôi bực mình.

.

.

Gương mặt thông minh màu xanh da trời của người Sao Hỏa bất động, chỉ riêng trên vầng trán vuốt ra đằng sau của ông ta, ở quãng giữa hai lông mày là có một vết đỏ phồng lên vì căng thẳng.

Ông ta giơ tay nhẹ nhàng chỉ lên mặt trời rồi nói, âm thanh quen thuộc nhưng nghe rất kì lạ:



- X o a x ơ r ơ .

Ông ta chỉ xuống đất, dang hai tay ra như muốn ôm lấy cả khối hình cầu:

- Tuma.



Chỉ vào một trong số những người lính đứng thành hình bán nguyệt ở đằng sau, rồi chỉ Guxev, chỉ vào bản thân mình, chỉ Los, ông ta nói:

- Sokho.

Cứ thế, ông ta nói tên vài thứ và nghe những từ tương đương của Trái Đất.

Ông ta lại gần Los, trịnh trọng chạm ngón tay đeo nhẫn vào trán anh, vào khoảng hõm giữa hai lông mày.

Los cúi đầu, ra ý chào.



Sau khi ông kia chạm ngón tay vào Guxev, anh kéo sụp mũ xuống:

- Cứ như đối xử với những kẻ man rợ ấy.

Người Sao Hỏa lại gần con tàu của Los, xem xét kĩ hồi lâu, với một nỗi ngạc nhiên cố ghìm giữ lại, rồi có lẽ đã hiểu nguyên tắc chế tạo cái quả trứng bằng thép to lớn này, ông ta tỏ vẻ thán phục.

Bỗng ông ta chắp hai tay vào nhau, quay về tốp lính và nói rất nhanh gì đó với họ.





- Aiu,

- tốp lính đồng thanh đáp lại như reo.

Còn ông ta thì đặt tay lên trán, buông một tiếng thở dài, nén nỗi xúc động lại, rồi quay về phía Los vẻ mặt không còn lạnh lùng nữa, ông ta đưa cặp mắt tối sẫm ươn ướt nhìn vào mắt anh.



- Aiu,

- ông ta nói,

- aiu utara sokho, đaxia Tuma ra gheo Talxetl.



Tiếp đó, ông ta giơ tay lên, bịt mắt và cúi người thật thấp.

Lúc thẳng người lên, ông ta gọi một anh lính, cầm lấy con dao trong tay anh ta và vạch vạch trên vỏ con tàu: ông ta vẽ hình quả trứng, phía trên có cái mái, bên cạnh là hình một người lính.

Guxev nhìn qua vai ông ta, nói:

- Ông ta đề nghị dựng lều xung quanh đây và cử lính bảo vệ, nhưng ông Los ạ, tôi chỉ sợ mất các thứ trong tàu thôi, vì cửa nắp không có khóa.



- Đừng có nghĩ vớ vẩn thế, anh Guxev.





- Trong tàu có dụng cụ, quần áo.

.

.

Mà tôi nhìn cái gã lính kia thì thấy mặt mũi gã chẳng đáng tin cậy chút nào.

Người Sao Hỏa nghe câu chuyện ấy chăm chú và kính cẩn.

Los ra hiệu cho ông ta là đồng ý để con tàu lại cho lính bảo vệ.

Người Sao Hỏa đưa chiếc còi lên cặp môi mỏng của cái miệng to.

Từ con tàu của ông ta cũng có một tiếng còi đáp lại.

Thế là người Sao Hỏa bèn thổi còi thành những tín hiệu gì đấy.

Trên đỉnh cái cột ở giữa con tàu của ông ta, cái cột cao nhất, có những đoạn sợi mảnh dựng lên như mớ tóc, và có tiếng nổ lánh tách.

Người Sao Hỏa chỉ cho Los và Guxev trông thấy con tàu.

Tốp lính đứng thành vòng tròn.

Guxev nhìn họ khắp lượt, nhếch mép cười, đi về con tàu của mình lấy ra hai túi quần áo và các đồ vặt vãnh, đóng chặt cửa nắp lại rồi chỉ vào cửa nắp cho tốp lính nhìn rõ, vỗ bộp một cái vào khẩu môde, giơ ngón tay lên dọa họ.

Đám người Sao Hỏa kinh ngạc nhìn theo những cử chỉ ấy của Guxev.





- Anh Guxev, chúng ta là tù hay là khách thì nào có sao,

- Los nói rồi cười, anh hất chiếc túi lên vai rồi họ cùng cất bước tới con tàu của người Sao Hỏa.

Trên đỉnh các cột, những cánh quạt thẳng đứng quay vù vù.

Mấy cái cánh hạ xuống.

Cánh quạt rú lên.

Hai người khách, mà cũng có thể là hai người tù, theo những bậc thang mảnh leo lên tàu.

.