Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 15

.

XOAXERA Những đường viền màu xanh da trời của Xoaxera, những tầng bậc mái nhà phẳng, những bức tường có mạng lưới chấn song phủ đầy cây xanh, những mặt ao hình bầu bục phẳng như gương, những ngọn tháp trong suốt ngày càng hiện ra nhiều, chìm sau đường chân trời mờ sương.

Nhiều chấm đen bay trên thành phố về phía con tàu.

Con kênh cạn chạy lên phía Bắc, mé Đông thành phố là một bãi rộng hoang vu, đầy những đống đá dăm.

Ở rìa hoang mạc này, hắt ra một cái bóng dài, đậm nét, là một pho tượng khổng lồ, cao vút, nứt nẻ và phủ kín rêu.



Bức tượng đá khỏa thân đứng thẳng người, hai chân chụm lại, tay áp vào cặp đùi hẹp: chiếc thắt lưng có sọc nổi đỡ lấy bộ ngực nở phồng; chiếc mũ có tai gắn một cái mào nhọn như vây cá mờ mờ ánh lên trong nắng.

Gương mặt có gò má cao, hai mắt nhắm lại, đang mỉm cười bằng cái miệng hình mặt trăng.



- Magaxitl,

- người Sao Hỏa nói và chỉ lên trời.

Xa xa, đằng sau bức tường, hiện lên những đống đổ nát, đường nét của những chiếc cầu cạn bị đổ.

Nhìn kĩ, Los hiểu rằng các đống đá trên bình nguyên là di tích của thành phố cổ xưa.

Thành phố mới, Xoaxera, bắt đầu từ chỗ sau hồ nước lấp lánh, ở phía Tây những đống đổ nát này.



Các chấm đen trên bầu trời xích lại gần, to dần.

Đó là hàng trăm người Sao Hỏa bay tới trên những chiếc thuyền, những chiếc yên có cánh, trên những con chim bằng vải bạt, trong những cái giỏ có dù.

Cái đầu tiên bay tới nơi, rẽ ngoặt rồi lơ lửng mé trên con tàu là một thiết bị hình điếu xì gà hẹp, màu vàng rực rỡ, có bốn cánh như con chuồn chuồn.

Từ trên đó, có những bông hoa, những dải giấy nhiều màu sắc rắc xuống boong tàu, và có những gương mặt hồi hộp thò ra nhìn.

Los đứng dậy, vịn vào sợi dây cáp, bỏ mũ ra,

- gió thổi tung bộ tóc màu sáng của anh.

Guxev từ trong buồng tàu bò ra, đứng bên cạnh.



Hàng ôm hoa từ trên các con thuyền bay tới họ.

Trên những gương mặt xanh nhạt, khi thì ngăm ngăm đen, khi thì màu gạch của những người Sao Hỏa đang bay tới gần, lộ rõ vẻ kích động, khoái trá, khiếp sợ.

Giờ đây ở trên đầu, ở đằng trước, ở hai bên, ở đằng sau con tàu đang trôi thong thả có hàng trăm đội bay.

Một anh to béo, đội mũ kẻ sọc, tay vẫy vẫy, vừa leo từ trên xuống trong cái giỏ treo dưới vòm dù.

Thoáng qua một gương mặt gồ ghề, lắm bướu đang nhìn vào ống dòm.

Kia là một người Sao Hỏa vẻ mặt lo âu, tóc tung bay, mũi khoằm, đang quanh quẩn trước con tàu, trên một cái yên có cánh và đang hướng một chiếc hộp quay tít về phía Los.

Và kia, vừa mới vụt qua một con thuyền đang chất đầy hoa,

- ba gương mặt phụ nữ mắt to, nước da mai mái, những cái mũ màu xanh, những ống tay áo phấp phới màu xanh, những tấm khăn quàng dệt chỉ vàng.

Tiếng cánh quạt vù vù, tiếng gió thổi vi vút trong các cánh, tiếng còi nghe thanh thanh, ánh vàng lấp lánh, quần áo sặc sỡ trong không trung xanh sẫm; ở phía dưới là những vòm lá màu đỏ, khi thì lấp lánh, khi thì rực vàng của các công viên, những ô cửa sổ sáng lóa ánh mặt trời,

- tất cả như trong một giấc mộng.

Guxev nhìn xung quanh, thì thầm nhắc đi nhắc lại:



- Trời ơi, đẹp chưa kìa, đẹp quá đi mất!.

.

.

Con tàu lướt trên những khu vườn treo rồi nhẹ nhàng hạ xuống một bãi rộng hình tròn.

Ngay lập tức hàng trăm thuyền, giỏ, yên có cánh cũng tới tấp hạ xuống những phiến đá màu trắng của quảng trường.

Trên những đường phố tỏa từ quảng trường ra khắp mọi phía như cánh sao, đám đông dân chúng ồn ào chạy đến, họ ném hoa, tung giấy màu vẫy khăn tay.

.

.

Con tàu đổ xuống bên cạnh một tòa nhà u ám xây bằng đá đen và đỏ, trông cao lớn và nặng nề như tòa kim tự tháp.

Trên bậc thang rộng của nó, giữa những cây cột hình vuông, thu hẹp ở trên, chỉ vươn tới một phần ba chiều cao ngôi nhà, có một tốp người Sao Hỏa.

Tất cả bọn họ đều mặc áo choàng đen, đội mũ tròn.

Về sau này, Los mới được biết rằng đó là Hội đồng kĩ sư tối cao

- cơ quan quản lý cao nhất đối với các nước trên Sao Hỏa.



Người Sao Hỏa cùng đi với Los ra hiệu bảo anh đợi.

Tốp lính leo thang xuống quảng trường, đứng quây quanh con tàu để ngăn đám đông chen lấn tới.

Guxev thán phục nhìn quảng trường sặc sỡ màu áo quần đang ồn ào, tấp nập, nhìn nhiều cái cánh đang bay lên mé trên, nhìn các tòa nhà xam xám hoặc màu đen xen lẫn màu đỏ, nhìn những ngọn tháp đằng sau các mái nhà.



- Thành phố tuyệt quá! Thế này mới là thành phố chứ! Anh ta cứ nhắc đi nhắc lại, chân giậm giậm.



Trên bậc thang, những người Sao Hỏa mặc áo choàng đen dãn ra, xuất hiện một người Sao Hỏa cao, hơi gù, cũng mặc đồ đen, có gương mặt dài u sầu, bộ râu đen, dài và hẹp.

Trên chiếc mũ tròn của ông ta có một cái mào vàng giống như vây cá.

Xuống tới giữa bậc thang, tì tay lên gậy, ông ta đưa cặp mắt hõm sâu màu sẫm nhìn lên hồi lâu những người từ Trái Đất tới.

Los cũng nhìn ông ta

- chăm chú, dè chừng.



- Đồ quỷ, cứ nhìn chằm chằm ấy!

- Guxev thì thầm.

Anh ta ngoảnh về phía đám đông và rất vô tư, nói to:

- Xin chào các đồng chí dân chúng Sao Hỏa! Chúng tôi đem tới các đồng chí lời chào của các nước Cộng hòa Xô Viết.

.

.

để xây dựng những mối quan hệ láng giềng thân thiện.

.

.



Đám đông kinh ngạc reo lên, giậm chân ầm ĩ.

Người Sao Hỏa u sầu vuốt râu rồi đưa mắt nhìn về phía đám đông, nhìn cả quảng trưởng bằng một cái nhìn lờ đờ.

Biển người đang sôi động liền dịu xuống.

Ông ta ngoảnh về những người đứng trên bậc thang nói vài lời gì đó, rồi giơ gậy lên chỉ con tàu.

Lập tức, một người Sao Hỏa chạy về phía con tàu, khẽ nói nhanh gì đó với ông đầu hói đang cúi người qua thành tàu để lắng nghe.

Những chiếc còi tín hiệu vang lên.

Hai anh lính chạy lên tàu.

Các cánh quạt gầm rú, rồi con tàu nặng nề rời quảng trường, bay trên thành phố về hướng Bắc.



.