Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 17

.

NGHỈ NGƠI Hai người khách được đưa vào hai căn phòng nhỏ sáng sủa, gần như trống trơn, có hai ô cửa hẹp nhìn ra công viên.

Tường phòng ăn và các phòng ngủ được căng chiếu trắng.

Góc nhà đặt những chậu hoa.

Guxev rất ưng ở đây.

Anh chàng to béo mặc áo sọc, quản lý ngôi nhà, cứ chạy lăng xăng, bận rộn như quả bóng lăn từ cửa nọ đến cửa kia, lấy chiếc khăn màu nâu lau đầu rồi thỉnh thoảng lại đờ ra, giương cặp mắt chuồn chuồn nhìn hai người khách.

Anh ta luôn miệng lẩm bẩm gì đó, có lẽ là những câu thần chú.



Anh ta xả nước vào bể tắm rồi đưa Los và Guxev, mỗi người vào một bể,

- từ đáy bể bốc lên những luồng hơi sùng sục.

Được ngâm tấm thân vô cùng mệt mỏi vào thứ nước nóng, sủi bọt, nhẹ nhõm, thú vị đến nỗi Los suýt ngủ thiếp đi trong bể tắm.

Anh quản lý phải nắm tay Los kéo lên.

Phải vất vả lắm, Los mới lê được chân tới phòng ăn, nơi trên bàn bày biện rất nhiều đĩa rau, patê, trứng, hoa quả.

Những viên bánh mì to bằng quả hồ đào, giòn tan cứ như tan đi trong miệng.

Không có dao, nĩa gì hết.

Mỗi đĩa thức ăn chỉ cắm một cái xẻng nhỏ.

Anh quản lý ngây người ra nhìn hai vị khách từ Trái Đất ngốn ngấu các đĩa thức ăn.

Guxev ăn rất ngon miệng.

Anh ta đặc biệt thú cái món rượu vang có mùi hơi ẩm của các loài hoa.

Nó như bốc hơi trong miệng và làm cho từng đường gân, thớ thịt nóng lên sảng khoái.

Dẫn khách vào phòng ngủ, anh quản lý còn loanh quanh ở đó một lúc lâu, nào sửa chăn, nào sửa gối.

Nhưng hai người khổng lồ da trắng đã lập tức ngủ say.

Họ thở và ngáy to đến nỗi cửa kính rung lên, cây cối ở góc nhà lay động và hai chiếc giường cứ cọt kẹt dưới thân thể to lớn của họ, to hơn hẳn những người Sao Hỏa.

Los mở mắt ra.

Ánh sáng nhân tạo xanh nhạt tỏa từ một cái ống ở trên trần.

Anh nằm rất ấm áp và dễ chịu.

“Có chuyện gì xảy ra ấy nhỉ? Mình nằm ở đâu thế này?” Nhưng rốt cuộc chẳng hiểu được gì, anh lại thích thú nhắm mắt lại.



Có những vệt sáng gì đó lướt qua, giống như nước lấp lánh qua vòm lá xanh.

Linh cảm một niềm vui kì diệu, tâm trạng ngong ngóng chờ đợi một cái gì đó từ những vệt sáng kia sắp bước vào giấc mơ của anh khiến lòng anh bồi hồi thú vị.

Vừa thiu thiu ngủ, anh vừa mỉm cười cau mày,

- anh như muốn cố chọc thủng cái màn mỏng những vệt sáng đang lướt đi kia.

Nhưng một giấc ngủ say hơn đã trùm lên anh như một đám mây.

.

.

Los ngồi dậy.

Anh cứ ngồi như thế một lúc, đầu cúi xuống.

Rồi anh đứng lên, kéo rèm sang bên.

Bên ngoài ô cửa sổ hẹp có những ngôi sao to lớn tỏa ra thứ ánh sáng lạnh giá, trông thật kì dị và hoang dã.





- Ừ, phải rồi

- Los nói,

- mình không ở trên Trái Đất.

Hoang mạc giá lạnh, khoảng không gian vô tận.

Mình đang ở một thế giới mới.

Phải rồi: mình đã chết rồi cơ mà.

Cuộc sống ở lại đằng kia cơ mà.

.

.

Anh ấn ngón tay vào ngực, nơi có trái tim.





- Đây không phải là sự sống, không phải là cái chết.

Bộ não còn sống, thân thể còn sống.

Nhưng cuộc sống thì ở lại đằng kia.

Chính anh cũng không thể hiểu nổi tại sao đêm thứ hai này anh lại bồn chồn nhớ nhung Trái Đất đến thế, lại nhớ nhung bản thân anh, một kẻ đã sống ở đằng kia, đằng sau các ngôi sao đến thế.

Dường như sợi chỉ cuộc sống đã đứt phựt và tâm hồn anh đang ngột ngạt trong khoảng không giá lạnh đen ngòm.

Anh lại nằm vật xuống gối.



- Ai ở đây thế?

Los bật dậy.

Một tia sáng buổi sớm chiếu thẳng vào cửa sổ.

Căn phòng nhỏ căng chiếu sạch sẽ đến chói mắt.

Bên ngoài có tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót véo von.

Los dụi mắt rồi buông một tiếng thở dài.

Ngoài cửa lại có tiếng gõ nhẹ.

Los mở cửa ra thì nhìn thấy anh chàng to béo mặc áo kẻ sọc đang ôm một bó hoa màu thiên thanh lấm tấm những giọt sương.



- Aiu utara Aêlita,

- anh ta thì thầm và đưa bó hoa cho Los.



.