Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Đẹp Sao Hỏa - Chương 7

.

TRONG BẦU TRỜI TỐI ĐEN Sau khi vặn vít cửa nắp, Los ngồi đối diện Guxev và nhìn vào mắt người bạn đồng hành,

- vào chỗ có hai điểm đồng tử nhớn nhác như mắt con chim bị bắt.



- Chúng ta bay chứ, ông Los?



- Bắt đầu nào! Los nắm lấy cần máy biến trở và xoay nhẹ.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên,

- đó chính là tiếng đầu tiên khiến cho đám đông hàng nghìn người ở bên ngoài giật mình.

Anh xoay máy biến trở thứ hai.

Tiếng trầm đục vang lên ngay ở dưới chân, và con tàu rung chuyển mạnh đến nỗi Guxev phải túm lấy chỗ ngồi, mắt mở to ra.

Tiếng động giảm dần.

Tàu cũng bớt rung.

Los hét to:

- Chúng ta cất cánh rồi!

Guxev lau mồ hôi trên mặt.

Nóng đến khó tả.

Đồng hồ đo tốc độ chỉ năm mươi mét/giây.

Chiếc kim nhỏ tiếp tục dịch chuyển lên nữa.

Con tàu lao theo đường tiếp tuyến, ngược với chiều quay của Trái Đất.

Lực li tâm đẩy nó về phía Đông.

Theo tính toán thì đến độ cao một trăm kilômét nó phải bay theo một đường chéo thẳng góc với bề mặt Trái Đất.

Động cơ hoạt động tốt.

Los và Guxev cởi khuy áo bông, hất mũ ra sau gáy.

Điện được tắt đi.

Một ánh sáng nhợt nhạt lọt qua lớp kính các lỗ quan sát.



Cố vượt qua cảm giác yếu mệt và tình trạng chóng mặt, Los quỳ xuống nhìn vào lỗ quan sát về phía Trái Đất đã xa dần.

Trái Đất giống như một cái bát to tướng, vô cùng vô tận, màu xanh nhạt.

Đây đó có những đám mây chẳng khác gì những hòn đảo.

Cái bát ấy dần dần thu hẹp lại và lui xuống dưới.

Mép bên phải của nó bắt đầu lấp lánh như bạc.

Mép trái tối đen.

Và kia, cái bát đã hệt như một quả cầu đang bay tới nơi sâu thẳm.

Guxev dán mắt vào một lỗ quan sát khác, nói:

- Tạm biệt Đất Mẹ, nơi ta đã sống bao năm, nơi ta đã từng đổ máu.



Anh đứng dậy, nhưng bỗng lảo đảo ngã vật xuống gối.

Anh giằng xé cổ áo.



- Tôi chết mất, ông Los ơi.

Tôi không thể nào chịu được nữa! Los cảm thấy tim mình đập mỗi lúc một nhanh, giờ đây nó đã không đập nữa,

- nó giãy giụa đau khổ.

Máu dồn lên hai thái dương.



Trong con tàu tối dần.

Anh bò tới đồng hồ đo tốc độ.

Chiếc kim lệch hẳn đi, chỉ một tốc độ nhanh không tưởng tượng nổi.

Lớp khí quyển đã hết.

Sức hút của Trái Đất giảm đi.

La bàn chỉ hướng Trái Đất là hướng thẳng góc xuống phía dưới.

Con tàu bay với tốc độ ngày càng nhanh, lao vào khoảng không gian vũ trụ giá lạnh.

Phải vất vả lắm, gẫy cả móng tay, Los mới cởi được khuy cổ chiếc áo lông.

Tim anh ngừng đập.



Đoán trước tốc độ con tàu khi đạt tới một mức nào đó thì sẽ có sự thay đổi rõ rệt.

Tốc độ đập của trái tim, quá trình chuyển hóa máu và các chất dịch, toàn bộ nhịp độ sống của cơ thể,

- đoán trước được như vậy nên Los đã dùng dây điện nối đồng hồ đo tốc độ với van các thùng chứa để đúng lúc cần thiết, những thùng này xả ra một lượng lớn ôxi và muối amôni.

Los tỉnh dậy trước.

.

.

Anh bị tức ngực, chóng mặt.

Tim anh nhảy loạn lên như con sói.

Các ý nghĩ bất chợt đến trong đầu rồi lại chợt biến mất

- đó là những ý nghĩ khác thường, mau lẹ và rõ ràng.

Các động tác của anh nhẹ nhàng và chính xác.

Los khóa các van thừa ở các thùng lại, rồi nhìn đồng hồ đo.

Con tàu đang bay gần năm trăm vecxtơ(1) một giây.

Trong tàu sáng sủa.



Một tia nắng mặt trời chói chang chiếu thẳng qua một lỗ quan sát.

Đúng chỗ tia nắng ấy chiếu vào, Guxev đang nằm ngửa,

- răng nhe ra, mắt lờ đờ như trồi ra ngoài hốc mắt.

Los đưa chất muối có kiềm tính lại gần mũi Guxev.

Guxev thở một hơi thật dài, hai mí mắt động đậy.

Los định xốc Guxev dậy, nhưng thân thể Guxev cứ lơ lửng như một quả bóng.

Anh buông tay ra,

- Guxev từ từ hạ xuống, duỗi chân ra rồi chống khuỷu tay dậy.



Anh ngồi chơi vơi như ngồi trong nước, mắt nhìn quanh.



- Ông Los, tôi say rượu hay sao ấy nhỉ? Los ra lệnh cho anh quan sát ở các lỗ phía trên.

Guxev đứng dậy, lảo đảo bò theo thành tàu thẳng đứng như một con ruồi, tay bám vào những đường chỉ ở lớp vỏ da.

Anh áp mặt vào lỗ cửa.





- Tối như mực ấy ông ạ, chẳng thấy gì cả.

Los lắp mảnh kính màu khói vào chỗ thị kính hướng về phía mặt trời.

Mặt trời lơ lửng giữa khoảng tối đen như một khối tròn to tướng, rõ nét, bờm xờm.

Ở hai bên sườn có hai đám sáng như hai cái cánh.

Từ hạt nhân dày đặc của mặt trời tách ra một cái vòi và cái vòi ấy tỏa rộng ra như cây nấm, đó là thời kì có những vết lớn trên mặt trời.

Ở xa hạt nhân còn có những cái cánh sáng nữa, nhưng không sáng bằng hai cánh kia, và những biển lửa bật khỏi mặt trời và quay xung quanh nó.



Phải khó nhọc lắm, Los mới rứt được ra khỏi cảnh tượng đó

- cảnh tượng những khối lửa rừng rực sức sống của vũ trụ.

Anh đậy nắp thị kính lại.

Trong tàu tối om.

Anh nhích lại gần lỗ quan sát ở phía kia.

Ở đây tối mịt mùng.

Anh quay lại thị kính và đập vào mắt anh là tia sáng xanh lá cây nhạt của một ngôi sao.

Nhưng rồi lọt vào lỗ quan sát là một tia mạnh, sáng, màu xanh da trời, đó là sao Thiên Lang, một viên kim cương thiên thể, ngôi sao đầu tiên của bầu trời phương Bắc.

Los bò lại gần lỗ quan sát thứ ba.

Anh quay thị kính, đưa mắt nhìn, lấy khăn tay lau kĩ mặt kính.

Anh chăm chú nhìn.

Tim anh thắt lại.

Tóc anh chực dựng ngược trên đầu.

Không xa con tàu, trong bóng tối, có những vật lờ mờ bay ngay sát bên cạnh.

Guxev lo lắng nói:



- Có một vật gì đó bay ở bên cạnh chúng ta.

Các vật lờ mờ chầm chậm trôi xuống dưới, trở nên sáng hơn, rõ hơn.

Có những đường ánh bạc như những sợi chỉ bạc gãy khúc lằng nhằng ở ngoài.

Rồi hiện ra đường viền lởm chởm của ngọn núi đá.

Có lẽ con tàu tiến gần tới một thiên thể nào đó, lọt vào sức hút của nó và bắt đầu bay xung quanh nó như một vệ tinh.

Bằng bàn tay run run, Los lần ra cần máy biến trở và xoay hết cỡ, đặt con tàu trước nguy cơ bị nổ tung.

Bên trong tàu, ở dưới chân, mọi thứ đều gào rú, rung chuyển.

Các vết mờ và đường viền lởm chởm mau chóng lùi ngay xuống dưới.

Một bề mặt được chiếu sáng cứ to dần, gần dần.

Bây giờ đã có thể trông thấy rõ bóng trải dài của các tảng đá,

- chúng giăng hàng qua một bình nguyên trơ trụi, vắng lặng.



Con tàu bay về phía các tảng đá,

- chúng đã ở rất gần, một phía chan hòa ánh nắng.

Với ý thức bình thản và sáng rõ, Los nghĩ rằng chỉ một giây nữa thôi, con tàu không kịp quay phần ống về phía hành tinh đang hút nó, một giây nữa thôi, sẽ là cái chết.

Trong khoảnh khắc ấy, trên bình nguyên chết chóc giữa các tảng đá, Los trông thấy đống hoang tàn của những ngọn tháp có nhiều bậc.

.

.

Sau đó, con tàu trượt phía trên những ngọn núi trần trụi.

.

.

Nhưng bên kia các ngọn núi là vực thẳm, là đêm tối.

Có những ánh kim loại lóe lên ở dưới đó.

Thế là mảnh của một hành tinh bị vỡ mà anh chưa hề biết tới đã ở lại tít xa đằng sau, tiếp tục con đường chết của mình vào chốn vĩnh hằng.

Con tàu lại lao giữa bầu trời tối đen bao la.



Bỗng Guxev kêu lên:

- Hình như Mặt Trăng ở trước chúng ta! Anh quay người, rời thành tàu và lơ lửng, quều quào như con nhái, vừa thì thầm chửi rủa vừa cố bơi về sát thành tàu.

Los rời sàn tàu và cũng huýt gió một tiếng, cầm cái ống thông ra lỗ quan sát, nhìn cái đĩa bạc chói chang.

Đó là Sao Hỏa.



.