Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc - Chương 169

169



“Hoan Nhan, bạn đúng là không biết suy nghĩ, trai đẹp như vậy không giới thiệu sớm cho mình biết, nếu gặp cậu ta trước, mình con lâu mới thích Kì Chấn, xú nam nhân.

Vẻ mặt Văn Tĩnh giống như là si mê, đi quanh Quý Duy An hai vòng, ánh mắt mê đắm ồn ào: “Này, cậu là em trai Hoan Nhan nhà chị, cũng như là em trai chị thôi, đến, để chị ôm một cái!”

Quý Duy An há hốc miệng, nhìn thấy ma trảo của Văn Tĩnh đang đưa tới, hoang mang sợ hãi nhìn Hoan Nhan kêu lớn: “Chị, cứu mạng a…..”

“Này, bị chị xâm phạm là đáng giá, cậu kêu cứu mạng cái gì!” Văn Tĩnh miễn cưỡng mở miệng, cực kì miễn cưỡng thu hồi hai tay lại.

Hoan Nhan và Ka Ka đã sớm cười đến nghiêng ngả, không thấy cách đó không xa có một bóng dáng đang lặng lẽ nhìn bọn họ.

“Chị, không phải nói vật họp theo loài sao?” Quý Duy An bám lấy cánh tay Hoan Nhan, chỉ vào Văn Tĩnh nhỏ giọng hỏi.

“Em đừng nghe Văn Tĩnh giỡn, cô ấy có bạn trai rồi.” Hoan Nhan cười an ủi.

“A, vậy thì tốt, làm em sợ muốn chết!” Quý Duy An liên tục vỗ ngực, khoa trương thở dài, khiến Văn Tĩnh tức khí thở hổn hển.

“Ah, Duy An, Nhiễm Nhiễm không đến sao?” Hoan Nhan đi vào phòng, sau khi chào hỏi lại không nhìn thấy Nhiễm An An.

“Cô ấy đi rửa tay, chắc sắp quay lại.” Quý Duy An vừa nói vừa kéo tay Hoan Nhan ngồi xuống ghê sofa, “Chị, chị Văn Tĩnh, chị Ka Ka, lát Nhiễm Nhiễm tới đây ngồi với mọi người, mấy người đàn ông tụi em qua bên kia uống rượu.”

“Được, yên tâm đi, chị sẽ chăm sóc cô bé.” Hoan Nhan sờ sờ tóc của cậu mở miệng.

Văn Tĩnh mở chai rượu để Hoan Nhan và Ka Ka rót còn mình bọ chạy tới chọn bài hát, “Nhan, Ka Ka, hai bạn hát bài gì, mình chọn!”

Ka Ka nghe thế vui vẻ bảo: “Mình hát đủ rồi, Tĩnh, sở trường của bạn là gì, đường núi quanh co? Giọng hát hét gào?”

“Bạn mơ đi, mình sở trường nhất chính là giọng cao!” Văn Tĩnh không thèm quay đầu cố ý khàn giọng nói, làm hại Hoan Nhan không nhịn được mỉm cười.

“Chị, chị Tĩnh, Chị Ka Ka, đay là Nhiễm Nhiễm, mọi người đừng để cô ấy uống rượu, cũng không được cho cô ấy hút thuốc, Nhiễm Nhiễm nhà em cái gì cũng không biết đấy!” Quý Duy An dẫn Nhiễm An An đi tới, nói vài câu, rồi vội đi chơi bài.

Nhiễm An An lễ phép cười một tiếng, ngồi trên ghế salon.

“Không hút thuốc không uống rượu chạy tới quan bar làm gì?” Văn Tĩnh chạy về, nhìn về phía Nhiễm An An nói.

Nhiễm An An chỉ căng thẳng cười một tiếng, nhìn sang thấy Văn Tĩnh ngồi vắt chéo chân, có chút cao ngạo nói: “Mẹ em nói rồi, con gái phải tự học yêu bản thân mình, hút thuốc lá uống rượu không tốt đối với da, cho nên nhà em từ trước đến nay không cho phép.”

Tay rót rượu của Ka Ka hơi khựng lại, không kìm được cười lạnh hai tiếng, dáng vẻ lưu manh quay sang nhìn: “Chúng tôi chắc không có mẹ, không phải mẹ sinh, cho nên chúng tôi mới tự giày vò chính mình?”

“Em cũng không nói chị không có mẹ, không nói chị không có mẹ sinh.” Nhiễm An An mím môi cười, không nhanh không chậm đáp lại.

Ka Ka cứng người, tức giận trào lên, Hoan Nhan lập tức tiến đến hòa giải ngồi bên cạnh An Nhiễm Nhiễm, nhìn Ka Ka nói: “Được rồi Ka Ka, Nhiễm Nhiễm còn nhỏ không hiểu chuyện, bạn đừng để bụng…”

“Chị, em khi nào tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện? Chẳng lẽ cha mẹ em đã mất thì em là một cô nhi không có giáo dục sao?” Nhiễm An An lạnh lùng mở miệng.

“Nếu tuổi không nhỏ đã hiểu chuyện rồi thì đi ra ngoài lăn lộn, đừng giống như một đứa bé chưa dứt sữa mang mẹ tới dọa chúng tôi, chị đây không muốn bị đẩy đi vòng vòng.” Văn Tĩnh lạnh lùng mở miệng, cầm ly rượu, không nhanh không chậm uống cạn… Nhiễm An An không chút tức giận mỉm cười nhìn Văn Tĩnh: “Dì này, rượu cùng nên uống ít một chút, nhìn xem da mặt dì cũng xệ ra, cổ cũng có nếp nhăn, ngực tuy rất lớn nhưng lại bị xệ xuống, cần phải bảo dưỡng cho tốt à!”

“Cô gọi ai là dì?” Văn Tĩnh trước giờ vốn nóng nảy, hơn nữa cũng khá kiêu ngạo, dáng dấp cô vốn đẹp, muốn dáng có dáng, muốn vóc người có vóc người, còn chưa từng nghe người nào dám khiêu khích như vậy!

“Tôi nghĩ cô là bạn gái của em trai Hoan Nhan nên nể mặt, thế mà cô lại còn không biết điều! Xệ xuống thì sao? Còn hơn so với người muốn ngực cũng không có, cô cần chú ý một chút, đàn ông à, không thích bánh bao nhỏ, cô gọi tôi một tiếng dì, tôi cũng nên cần dạy dỗ vãn bối một chút!”

Văn Tĩnh đứng gần, cười quyến rũ cúi người, có thể nhìn rõ bầu ngực, cô cố ý tiếp cân, dù là An Nhiễm Nhiễm có trấn tĩnh cũng không khỏi ngửa người ra sau tránh…. “Cô có sao?” Văn Tĩnh chê cười đưa ta nâng cằm Nhiễm An An ép cô nhìn thẳng vào ngực mình, khẽ bĩu môi một cái, cười mê hoặc: “Lolita, nhỏ tuổi không biết chuyện, chị đây không chấp nhặt, may mắn lần này gặp chị, lần sau gặp phải người không hiền lành, em nhớ cẩn thận cái mạng nhỏ…. Quản tốt cái miệng của em, hiểu chưa?”

Văn Tĩnh giữ chặt môi An Nhiễm Nhiễm sau đó mới đẩy ra, kiêu ngạo quay người, tất nhiên âm thanh cãi vã của bọn họ rất nhanh chìm trong tiếng nhạc…. Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, Hoan Nhan vẫn còn giật mình chưa kịp phản ứng, Nhiễm An An đỏ bừng mặt, cắn môi dưới dùng sức run run…. “Nhiễm Nhiễm, em không sao chứ?” Hoan Nhan theo bản năng muốn đưa tay kéo cô, Nhiễm An An laapjt ức đẩy tay cô ra, khóc lớn chạy ra ngoài…. “Chà, không nhìn ra chỉ là giả bộ làm thỏ trắng!” Văn Tĩnh rít một hơi nhả khói, khinh thường nhếch môi: “Nhan à, ánh mắt em trai bạn thật kém.”

Lời còn chưa dứt, Quý Duy An đang đánh bài bên kia cũng chạy tới nắm chặt tay Nhiễm An An, anh nóng nảy ôm chặt cô, cúi người đau lòng nhìn cô đang khóc không ngừng: “Nhiễm Nhiễm, sao lại khóc?”

.