Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 1

Chương 1.

Họ nhìn chằm chằm vào khu vườn ảm đạm trong không khí mùa đông lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ, nơi cô gái đang dạo bước. Khu vườn khá nhỏ bé so với diện tích rộng lớn của ngôi nhà, bởi đơn giản là trong khu thượng lưu của London thì người ta không sẵn lòng dành đất đai cho một không gian mang tính thôn dã như thế này. Phu nhân Mary Reid, chủ nhân ngôi nhà đã cải thiện mảnh vườn rất tốt trong khi hầu hết láng giềng xung quanh bỏ mặc cho cỏ dại mọc. Và chắc chắn cô cháu gái Sabrina của họ - người luôn yêu thích được ở ngoài trời bất kể mùa nào trong năm, đã tìm thấy chút hơi hướng quen thuộc. Hai người phụ nữ tiếp tục trầm tư, quan sát Sabrina. Alice Lambert cau mày. Chị gái bà, Hilary, lớn hơn bà một tuổi, tỏ ra chán nản.

“Hilary, em chưa từng nghĩ mình sẽ phải lo lắng thế này”, Alice thì thầm với chị gái. “Chị cũng thế, nếu em muốn biết”, Hilary thở dài. Nếu xét về ngoại hình thì thật khó tưởng tượng họ là hai chị em ruột. Hilary trông giống hệt bố, cao, mảnh khảnh với mái tóc nâu xỉn và cặp mắt xanh dương lấp lánh. Còn Alice lại là bản sao của người mẹ, thấp lùn, đầy đặn, mái tóc đen bóng ánh nâu và cặp mắt xanh sẫm đôi khi lại lấp lánh sắc tím.

Tuy là chị em gái nhưng họ không hòa thuận lắm. Cãi nhau là chuyện thường tình. Nhưng điều cả hai đều quan tâm là cô cháu gái mà họ gần như một tay nuôi nấng sẽ có buổi ra mắt xã hội thượng lưu London tối nay và đang rất lo lắng. Đáng buồn là họ có lý do để phiền lòng. Nguyên nhân không phải vì Sabrina không nổi bật hay khó gây ấn tượng. Tuy cô không xinh đẹp mỹ miều như Ophelia, con gái của Mary vốn cũng sẽ ra mắt Mùa vũ hội này, nhưng Sabrina thực sự có nhiều lợi thế. Song chúng cũng mang đến nhiều hệ lụy. Ông nội Sabrina là một bá tước, cụ nội là công tước. Tước hiệu của bản thân cô chỉ đơn thuần là Honorable(*), nhưng họ không hy vọng tóm được một anh chàng có tước hiệu cao quý hay cực kỳ giàu có cho cô. Bất kỳ người nào có địa vị tốt đều không nằm trong tầm ngắm của chị em nhà Lambert. (*)Là tước hiệu dành cho con của Tử tước, Nam tước và con thứ của Bá tước, những người không được thừa kế tước hiệu trong bảng tước hiệu của Anh.

Không, mối lo lắng khi một cô tiểu thư vùng nông thôn bị trói buộc vào cuộc hôn nhân với tầng lớp thượng lưu thành phố hoàn toàn không thể coi là nỗi lo lắng thông thường. Nó còn vượt qua tính cá nhân rất, rất nhiều và lý giải tại sao cả hai chị em lại quyết định không lấy chồng. Họ sợ vụ bê bối đã ám ảnh gia đình mình suốt ba thế hệ sẽ xuất hiện trở lại sau chừng đó năm im hơi lặng tiếng. Nhưng chẳng ai trong số hai người phụ nữ dám đề cập đến lo ngại thực sự của mình. Họ đã thống nhất sẽ không bao giờ nhắc lại bi kịch xa xưa. “Chị nghĩ cái áo khoác len đó đủ ấm cho con bé không?”, Alice hỏi, vẫn đang cau mày.

“Em cho là nó để ý à?” “Nhưng hai má đã bắt đầu nứt nẻ rồi kìa, con bé sẽ trông thế nào trong buổi vũ hội đầu tiên của nó chứ?” Trong lúc hai người vẫn đang dõi theo cô cháu gái, một xác lá rụng lén qua mắt người làm vườn của Phu nhân Mary, liệng về phía Sabrina và nơi sát chân cô. Cô gái đã chú ý chiếc lá từ trước, mang tư thế của một kiếm thủ và như thể trong tay cô là một thanh kiếm thực thụ mà không phải tưởng tượng, đâm thẳng vào chiếc lá. Rồi cô bật cười, hất chiếc lá lên, ném vào cơn gió mùa đông vừa lướt tới, cuốn nó đi.

“Con bé không nghiêm túc về chuyện hôn nhân”, Hilary nhận xét. Đáng lý Sabrina nên tỏ ra lo lắng như các dì của cô, có thể là vì nguyên nhân khác, nhưng thay vào đó, cô lại cư xử giống như thế giới này chả có chuyện gì đáng lo ngại. “Làm sao nó có thể nghiêm túc được khi biết rõ chúng ta không kết hôn mà vẫn sống rất vui vẻ chứ?”

“Chị e là chúng ta đã gây ra cho con bé những ấn tượng sai lầm. Không phải bởi chúng ta không muốn hay không hy vọng kết hôn lúc ở độ tuổi của nó, mà là bây giờ chúng ta tỏ ra khá vui mừng vì đã làm thế.” Chẳng có gì đáng tự hào. Song cả hai đều không hối hận vì đã ở vậy. Điều họ lấy làm tiếc là không có đứa con nào của riêng mình, nhưng việc Sabrina đến với họ lúc cô chỉ mới lên ba, đã giúp bản năng làm mẹ của họ hoàn toàn được thỏa mãn. Có lẽ rất nhiều người sẽ gọi họ là các bà cô già và đổ lỗi cho tính chua ngoa, hay cãi vã của họ bắt nguồn từ chuyện này, nhưng khó có thể coi đó là nguyên nhân chính. Hai chị em họ luôn cãi lộn với nhau từ khi còn nhỏ. Nó đã ăn sâu vào máu họ. Dường như Hilary chợt nhận ra mình đang chấp nhận một thỏa thuận đình chiến ngầm, bà đột ngột nói lớn, “Gọi con bé vào đi. Đến lúc phải sửa soạn cho nó rồi”.

“Sớm thế này à?”. Alice phản đối. “Chúng ta còn khối thời gian.” “Sẽ cần cả đống thời gian để con bé được trau chuốt kỹ lưỡng”, Hilary ngắt lời. “Ồ, đao to búa lớn quá, có thể chị sẽ mất hàng giờ liền, nhưng…”

“Em thì biết gì khi mà em chưa từng có buổi ra mắt nào chứ?”, Hilary lại cắt ngang. “Chị thì có à?”, Alice phản pháo. “Không quan trọng. Mary từng kể rất nhiều lần trong thư là bà ấy đã chuẩn bị ngay khi vừa mới rời giường vào buổi sáng.”

“Bà ấy sẽ phải mất cả ngày chỉ để chui lọt áo nịt ngực.” Hilary tức đỏ cả mặt, không thể phủ nhận lời cáo buộc về người bạn thời thơ ấu, vốn đã rất tốt bụng đề nghị họ tới ở lâu đài của mình trong suốt Mùa vũ hội vì họ không có nhà riêng ở London. Qua nhiều năm, Mary đã trở nên quá đẫy đà đến nỗi Hilary gần như không nhận ra người bạn cũ lúc vừa đặt chân đến London hôm qua. Thay vào đó bà đáp trả, “Con gái bà ấy cũng bắt đầu sửa soạn từ trưa”.

“Chẳng lạ gì, Ophelia chỉ thích nhìn chằm chằm vào mình trong gương”, Alice khịt mũi. “Chị nói cho em biết…” Tiếng nói nhỏ dần lúc hai chị em rời khỏi phòng. Trận đấu khẩu này được coi là hết sức bình thường. Ngay cả người nghe được cuộc trò chuyện, thì với sự thỏa thuận ngầm trong những tình huống như này của họ, cũng khó có thể tin là họ đang cãi nhau, chắc chắn ngay cả cô cháu gái mà hai người đang tranh cãi cũng thế.

.