fa-bars

Người thừa kế - Chương 10

Chương 10.

Trong lúc đó, không mảy may biết về các vị khách London vừa tới, Duncan và ông ngoại anh đang có buổi gặp mặt đầu tiên trên gác. Duncan kiên quyết muốn gặp Neville tại phòng khách riêng của ông, trong khi người hầu cận của Neville không chịu đánh thức ông dậy sớm hơn bình thường. Vì thế Duncan đành phải chờ, gần hai tiếng đồng hồ, đến khi ông tỉnh giấc và sửa soạn trang phục. Cuối cùng ông cũng xong xuôi và người hầu cận đi ra với khuôn mặt đỏ bừng, hiển nhiên đã bị khiển trách nặng nề vì không đánh thức Neville sớm hơn. Duncan cũng không ngại phải chờ đợi, anh có thời gian đánh giá những đồ đạc được cho là quan trọng với Neville bởi ông đã đặt chúng trong phòng khách riêng của mình. Các mẫu vật châu Phi kỳ lạ treo riêng ở một bức tường cho thấy Neville hẳn đã tới lục địa này hoặc mơ ước được tới đó. Một góc khác bày đầy sản phẩm nghệ thuật của Trung Quốc; đặt quanh lò sưởi là đồ vật của Ai Cập. Hoặc Neville là người thích đi du lịch, hoặc thích sưu tầm những tạo vật nghệ thuật lạ lùng.

Tuy nhiên, đồ nội thất lại cùng kiểu dáng và phong cách Pháp giống đồ dùng phổ biến trong nhà. Chiếc bàn làm việc cực kỳ thanh nhã, có lẽ Duncan sẽ không dám sử dụng, anh e rằng chỉ cần ấn nhẹ khuỷu tay sẽ khiến nó đổ sập xuống sàn. Trên bàn đặt hai bức chân dung thu nhỏ, anh nhận ra một trong đó là của mẹ anh hồi bà còn thiếu nữ, chắc chắn được vẽ trước khi bà kết hôn với Donald. Bức kia là hình một đứa trẻ với mái tóc màu đỏ sáng. Bức chân dung thứ hai khiến Duncan sững sờ và nhìn chăm chú. Có lẽ chính là anh, anh thầm đoán dù không nhớ rõ trong những người gần gũi mình, ai có thể vẽ nó. Đó không phải bức chân dung được vẽ lúc tạo dáng, mà là một bé trai đang chơi đùa bên ngoài, bất kỳ ai đã từng quan sát anh cũng có thể nhận ra. Và hồi còn nhỏ tóc Duncan có màu đỏ tươi, dù bây giờ không còn dấu vết gì nữa, tóc anh đã sẫm đi đáng kể khi anh lớn dần. Song, thực sự bức ảnh chẳng có nét tương đồng nào với anh ngoài mái tóc, có lẽ đó là do lỗi của người vẽ - và anh viện hết các lý do để phủ định đó không phải anh, trong khi sâu thẳm bên trong anh biết rõ chính là mình. Anh chỉ không hiểu làm thế nào Neville lại có nó hay tại sao lại muốn có, khi mà ông ta chưa bao giờ, chưa một lần nào trong suốt cuộc đời Duncan, cố gắng tới thăm hay thậm chí là liên lạc với anh. Ông đã viết thư cho Archie, nhưng chưa từng gửi lá thư nào cho cháu trai duy nhất của mình, để nói mình cảm thấy thế nào về anh, như Duncan từng băn khoăn. Anh là một tài sản được hứa hẹn, và có lẽ Neville coi anh không khác gì những đồ vật nghệ thuật của ông, để chiêm ngưỡng và đánh giá, nhưng không có chút tình cảm nào.

Giờ đây, lần đầu tiên gặp mặt nhau - Neville dừng lại ngay ngưỡng cửa nối liền với phòng ngủ của ông và bất động - họ chỉ đơn giản nhìn nhau chăm chú, cả hai đều bất ngờ vì người kia không giống như trong tưởng tượng của mình. Neville không hói chút nào dù tóc ông bạc trắng và được cắt ngắn trên tai theo mốt hiện hành. Ông rất già và lịch thiệp. Chắc hẳn những năm gần đây ông đã già đi nhanh chóng, song khuôn mặt ông rất ít nếp nhăn, còn cặp mắt vẫn sắc bén. Với chòm râu bạc, trông ông khác biệt rất nhiều so với người trong lục địa, vóc người thon gầy mà trong trường hợp của ông có thể coi là yếu ớt, và hơi thấp. Tuy nhiên dáng đứng của ông lại thẳng tắp, không mảy may giống một người đang cận kề cái chết như Henry ám chỉ. Neville hoàn toàn khỏe mạnh. “Cháu cao lớn… hơn ta tưởng”, là câu nói đầu tiên của Neville.

Cùng giọng điệu đó, Duncan trả lời, “Ông cũng không già - hay ốm yếu như cháu nghĩ”. Câu nói đó đã phá vỡ sự im lặng kinh ngạc. Neville tiến vào phòng, bưóc chân nhanh nhẹn dù phải thở dốc lúc ngồi xuống ghế phía sau chiếc bàn nhỏ. Duncan chẳng tìm thấy chiếc ghế nào trong phòng mà trông có vẻ sẽ không vỡ vụn dù anh chỉ liếc nhìn nó, dứt khoát bước tới đứng trước lò sưởi. Lựa chọn tồi tệ, anh nhanh chóng nhận ra, vì lò sưởi đã cháy rừng rực trước khi anh đến và bây giờ vẫn thế khiến căn phòng trở nên ấm áp một cách khó chịu, và đứng cạnh nó thì nóng không thể chịu được.

Thay vào đó, anh bước tới và định mở một trong ba cửa sổ ra - tất cả đều đang đóng chặt. “Làm ơn, đừng”, Neville ngăn lại, và nhận được ánh mắt thắc mắc của Duncan, ông nói thêm, giọng có chút xấu hổ, “Ta được cảnh báo không được hít phải khí lạnh. Dường như bác sĩ cho rằng phổi của ta không thể chịu được một lần nghẽn nữa. Thật không may, thế nghĩa là ta sẽ phải thường xuyên giữ căn phòng này ấm áp quá mức.” “Vậy ông bị ốm à?”

“Ta đã trải qua cả mùa đông vừa rồi trên giường. Năm nay ta cảm thấy khá hơn rồi.” Duncan gật đầu. Neville không hề than thở, chỉ đề cập đến nó một cách thản nhiên. Duncan đứng cạnh cửa sổ, chỗ này có vẻ đỡ nóng hơn đôi chút, có điều vẫn chưa đủ mát mẻ sau khi ở gần lò sưởi. Bắt đầu toát mồ hôi, anh liền cởi áo khoác. “Ta đoán cháu thừa hưởng chiều cao từ bố - và cả mái tóc nữa”, Neville nhận xét trong lúc quan sát anh.

“Mọi người nói cháu có đôi mắt của ông.” “Cháu có phiền không, nếu đến gần hơn để ta có thể nhìn chúng?” Câu hỏi đưa ra dưới hình thức một thỉnh cầu làm Duncan cảm thấy bối rối. “Mắt của ông không nhìn rõ à?”

“Ta có kính”, Neville cáu kỉnh, “nhưng lại không nhớ để ở đâu”. Giọng điệu này của Neville khiến Duncan liên tưởng tới Archie và thoải mái hơn. Anh phải thầm nhắc nhở bản thân rằng ông già này không phải người đã nuôi lớn và giành được lòng kính yêu của anh. Ông ấy chưa bao giờ là một phần trong đời anh và chẳng có ý nghĩa gì với anh cả. Nhưng anh vẫn tiến về phía trước, đứng đối diện với Neville qua chiếc bàn. Và sự khó chịu tăng dần dưới sự săm soi của ông ở khoảng cách gần. Trong đầu anh nảy ra hai từ lúng túng, và cũng chính là tình cảnh của anh lúc này, dù anh vẫn cố kiềm chế đứng yên.

“Elizabeth hẳn sẽ rất tự hào về cháu, nếu con bé có thể thấy cháu lúc này.” Đó là một kiểu khen ngợi, từ Neville, không phải từ mẹ anh. Nó khiến Duncan cảm thấy khó chịu hơn là vui sướng. “Làm sao ông biết mẹ cháu sẽ cảm thấy thế nào khi ông chưa từng gặp lại bà ấy kể từ khi bà ấy kết hôn?”

Vẻ cay đắng hiện ra quá rõ ràng trong giọng anh. Neville có thể giả vờ điếc không nghe thấy, một số giác quan của ông đã bị suy giảm theo tuổi tác, nhưng thính giác thì vẫn tốt. Ông cứng người. Nếu mở lòng nói về quá khứ, có lẽ sẽ khiến ông thay đổi ý định mất. Đột ngột ông nói, “Hôm nay, tiểu thư Ophelia và bố mẹ cô ấy sẽ tới đây. Sẽ tốt nhất nếu cháu cố gây ấn tượng với con bé. Mặc dù con bé sẽ hưởng nhiều lợi ích từ cuộc hôn nhân này hơn, nhưng ta có thông tin là con bé cực kỳ nổi tiếng ở London, và nhận được vô số lời cầu hôn, vì thế đến khi đám cưới diễn ra, chúng ta cần phải làm con bé hài lòng. Đám trẻ thời nay”, ông nói thêm với vẻ chán ghét, “chả nghĩ được gì ngoài chuyện phá vỡ cam kết chỉ vì ý thích bất chợt”. Duncan băn khoăn liệu cuối cùng có phải là vì lợi ích của ông không. Có lẽ họ có quan hệ máu mủ, nhưng Neville chưa từng cố gắng liên lạc với anh, dù bằng thư từ, cho tới khi đến thời điểm phải thực hiện lời hứa, và ngay cả lúc đó, ông cũng chỉ thông báo cho Archie mà không phải Duncan. Neville không thể biết Duncan đã trưởng thành như thế nào - trừ khi Archie nói cho ông. Anh cau mày, tự hỏi Archiebad đã nói gì với Neville về anh qua những lá thư trao đổi giữa hai người.

“Cháu sẽ không phá vỡ… một khi đã cam kết, nhưng cháu chưa từng hứa hẹn với ai.” Ánh mắt kinh ngạc. “Henry chưa nói với cháu về cuộc đính hôn giữa cháu…” “Anh ta cho cháu biết về cuộc hôn nhân mà ông đã lựa chọn, không phải cháu. Ông không biết sao, thưa ngài Neville, rằng kẻ đang đứng trước mặt ông là một ngưòi đàn ông trưởng thành, không phải một thằng nhóc cần có người quyết định thay nó? Cháu ở đây là vì mong muốn của mẹ cháu. Cháu sẽ kết hôn vì lợi ích của Archie, ông ấy muốn chuyện này mau chóng xảy ra. Nhưng cháu sẽ tự lựa chọn cô dâu của mình. Nếu tiểu thư Ophelia, mà ông lựa chọn, phù hợp thì cháu sẽ cưới cô ta, nhưng không có nghĩa là cháu cam kết làm thế cho đến khi tự nguyện.”

“Ta hiểu”, Neville chậm rãi, cứng rắn đáp lại. “Cháu đến đây với tâm trạng bực bội…” “Ông nghĩ thế à? Bản thân cháu thì tin rằng phải ở đây là chuyện vô cùng chán ghét. Lẽ ra ai đó - ông, Archie hay mẹ cháu - nên nói rõ với cháu về cam kết này trước Henry mới phải.” Duncan bỏ đi trước khi sẽ nói gì đó khiến sau này phải hối hận. Anh không nên đê lộ cảm xúc thật của mình. Anh không định che giấu, nhưng không phải bộc lộ quá sớm thế này.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000