Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 11

Chương 11.

Việc Sabrina lập tức lẻn ra ngoài đi bộ ngay khi có cơ hội là hết sức bình thường. Cô yêu cả bốn mùa của năm, và ngay cả trong thời tiết lạnh giá nhất, cô vẫn thích thú với một chuyến đi bộ ngắn. Thiên nhiên, dù khắc nghiệt hay tươi đẹp nhất, luôn là điều kỳ diệu với cô. Cô sung sướng ngửa mặt đón từng hạt mưa hơn là chạy đi tránh, cảm nhận làn gió ve vuốt mái tóc, hay ánh mặt trời ấm áp trên má. Các dì cô luôn trêu chọc cô là đứa trẻ có dòng máu thần tiên và đã bỏ quên đôi cánh ở đâu đó. Cô leo lên ngọn đồi mà thi thoảng cô đã dừng lại khi leo lên từ hướng khác trong các chuyến đi bộ. Ngọn đồi là nơi gần nhất tại Summers Glade cô từng đến, nhưng nó là nơi lý tưởng để chiêm ngưỡng trang viên rộng lớn của ngài Neville. Cô đã ngắm nghía nó trong từng mùa, và biết rằng bề ngoài ảm đạm của nó lúc này sẽ thay đổi khi mùa xuân đến, lúc hàng cây già nua oai vệ lại khoác lên mình bộ cánh màu xanh lần nữa. Đó thực sự là ngôi nhà cổ kính đáng yêu, và khi vào bên trong, cô hết sức ấn tượng. Đáng tiếc ngài Neville không thường xuyên tiếp khách, để khoe khoang nó với hàng xóm của mình, chẳng hạn như nhà Lambert, những người thường xuyên tò mò về bản thân và ngôi nhà của ông.

Tất nhiên, bây giờ ông cũng không thực sự hài lòng vì có những vị khách không mong đợi. Và ông có chào mừng họ hay không thì đó vẫn là điều mọi người đang suy đoán. Thực tế, Sabrina có thể trở về tìm các dì cô để đóng gói lại đồ đạc. Chuyện đó cũng không khiến cô bận tâm lắm, song cô vẫn mong đợi được gặp gỡ ngài Neville đáng kính sau ngần đó năm sống bên cạnh mà chưa bao giờ được nhìn thấy ông, ngay cả đứng từ xa. Nhưng Sabrina không vội vàng quay lại, thay vào đó cô tiếp tục đi lên đỉnh đồi, ngồi xuống mà không bận tâm váy áo có bị dính cây cỏ hay lấm bẩn không, chỉ đơn giản ngắm nghía cảnh vật. Các dì cô hay phàn nàn với bạn bè rằng Sabrina không bao giờ phải mặc váy áo chật vì cô luôn phải bỏ chúng đi do bị gai mâm xôi xé rách hay nhựa cây làm ố bẩn. Cô luôn bất cẩn trong chuyện này và giờ vẫn thế, nhưng chuyện người khác nhận xét thế nào về vẻ ngoài của mình chưa bao giờ nằm trong danh sách quan tâm của cô. Khi đã không thể làm gì để thay đổi hay cải thiện nó, vậy thì cần gì phải phí thời gian cố gắng chứ?

Cô cởi mũ và đặt xuống mặt đất, bên cạnh cô. Có lẽ nó đã bay mất nếu cô không giữ dây buộc, nhưng nó lăn đi lăn lại trên đất và gần như sắp hỏng mà cô không hay biết. Cô nhắm mắt lại để cảm nhận rõ hơn làn gió lướt qua mái tóc, thổi tung nó theo mọi hướng. Cô bật cười khúc khích lúc một lọn tóc lướt qua mũi làm cô thấy buồn buồn. Nhưng vì mắt vẫn nhắm chặt và gió thổi ù ù bên tai nên cô không nhìn hay nghe tiếng ngựa phi tới và gần như lao qua người cô. Duncan phi ngựa quá nhanh lên quả đồi từ phía sau lưng cô, nên đã chạy thẳng tới chỗ cô trước khi cả hai kịp nhận ra. Anh lao tới quá gần, đến nỗi khi con ngựa dựng thẳng vó trước và giật sang bên để tránh, thì móng guốc của nó đạp ngay xuống cái mũ của cô. Song cô cũng không kịp nhận thấy như thế. Vì còn đang mải lăn nhanh ra xa, sẽ hiệu quả hơn là cố đứng dậy và chạy thoát trong bộ váy áo nặng nề.

Nhưng cô không phải là người duy nhất lăn tròn trên đất. Người cưỡi ngựa cũng bị hất văng ra lúc con ngựa ghìm cương đứng thẳng, và rơi xuống đúng chỗ ngọn đồi bắt đầu trở nên dốc nhất, anh không tìm được chỗ nào bằng phẳng nên bị lăn một đoạn trước khi dừng lại được. Sabrina là người hoàn hồn và đứng lên trước. Chàng thanh niên đó đang ngồi với đôi chân xoạc rộng, nhìn có vẻ hơi choáng váng, hay chí ít có lẽ đang tự hỏi chuyện gì vừa xảy ra. Con ngựa thơ thẩn gần đó, thở phì phì, nhưng không đi xa. Nó đang cố ăn bông hoa lụa trên chiếc mũ của Sabrina vẫn đang dính ở chân nó. Đó là một anh chàng cao to. Cô nảy ra ý nghĩ đó đầu tiên, không thể không chú ý tới chiếc áo khoác mùa đông ngắn, dày uỵch làm nổi bật bờ vai lực lưỡng. Nhưng cô đang nhìn chằm chằm vào cặp chân anh. Cô không thể cưỡng lại được, nó gần như để trần, ít nhất là phần đầu gối, đoạn giữa chiếc váy và đôi giày cao cổ.

Mặc váy trong mùa đông - thật bất thường. Cô đã nhìn thấy nhiều người đàn ông Scotland mặc váy khi họ đi ngang qua Oxbow trên đường về phía nam hay quay lại phía bắc, nhưng chỉ trong mùa hè. Hầu hết bọn họ đều thích mặc ấm áp khi thời tiết trở nên lạnh giá. Anh ta không thấy lạnh sao? Cô đoán có lẽ đây là chồng chưa cưới của Ophelia. Chiếc váy cùng mái tóc đỏ sẫm cho thấy ít ra anh ta là người Scotland, và Summers Glade - hướng anh ta vừa phóng tới, đang chờ đợi một người Scotland. Và ôi, lạy Chúa, có lẽ Ophelia sẽ rất bất ngờ và nhanh chóng thay đổi ý định rũ bỏ anh ta. Sao lại không chứ, anh ta quá đẹp trai, đến nỗi khiến Sabrina nín thở? Anh đứng lên và lại khiến cô ngạc nhiên vì không quá to lớn, nhưng rất cao. Và anh phủi bụi khỏi chiếc váy làm cặp đùi lộ rõ hơn khiến Sabrina đỏ mặt. Tuy nhiên, anh vẫn chưa để ý đến cô, và cho dù anh có để ý thì hai má cô vốn đã đỏ bừng do gió, nên giờ có đỏ thêm chút cũng không có gì khác biệt.

“Anh ổn chứ?” Anh ngẩng lên đối diện với cô. “Ồ, hóa ra cô ở đó. Đáng lẽ tôi nên hỏi cô mới phải. Tôi không thấy cô đang ngồi đến khi gần như quá muộn.” Cô mỉm cười với anh. Chất giọng Scotland của anh thật nhẹ nhàng, dễ chịu dù hơi trầm. Có điều cô thích giọng nói đó, hơi lạ tai nhưng du dương. Và đôi mắt, xanh sẫm, hơi bối rối đang nhìn thẳng vào cô.

“Tôi hiểu rồi.” “Tôi rất xin lỗi. Con vật nhỏ này và tôi không hợp nhau lắm”, anh nói, ném cho con ngựa cái trừng mắt bất mãn. “Nhưng tôi cũng không phải một kỵ sĩ giỏi, tôi thích đi bộ hơn nếu quãng đường không quá xa.” Trùng hợp làm sao. Đó chính là sở thích của cô. Cô có thể cưỡi ngựa và còn rất giỏi. Cô được nuôi dạy như một đứa trẻ bình thường với đầy đủ các khóa học. Cô chỉ cảm thấy ngồi một phía của yên ngựa thật khó chịu, và bên cạnh đó, cô có đôi chân khỏe mạnh mà Chúa muốn cô sử dụng chúng.

Nghe anh nói đến khoảng cách, cô liền hỏi, “Anh đang trên đường tới Summers Glade à?”. Anh liếc xuống đồi, về phía ngôi nhà với cái trừng mắt nữa trước khi trả lời, “Không, chỉ là tôi cần phải làm gì đó để giải tỏa và nghĩ rằng con ngựa này có thể giúp. Ý nghĩ ngu ngốc. Tôi nên biết cưỡi ngựa sẽ làm tôi bực mình hơn là bớt căng thẳng”. Cô bật cười khúc khích khiến Duncan phải nhìn cô lần nữa, chăm chú hơn lúc đầu.

Cô hơi lôi thôi với mái tóc dài màu nâu bù xù, nhưng anh thấy cô chỉ hơi thiếu chỉn chu chứ không xấu xí. Cô khá nhỏ nhắn, nhưng dù chiếc áo khoác dài che kín thân hình từ cổ đến gót chân cũng không giấu được bộ ngực đầy đặn. Anh nhận thấy hai nút áo đã bị bật ra. Anh còn chú ý tới cặp mắt màu tử đinh hương xinh đẹp nhất mà anh từng thấy. Một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu và anh lập tức bật ra, “Liệu có tình cờ cô chính là tiểu thư Ophelia không?”. “Ôi lạy Chúa, không, nhưng chắc hẳn anh là anh chàng Cao nguyên man rợ mà tôi đã nghe kể rất nhiều.”

Chẳng hiểu vì sao anh lại không lao vào tấn công cô. Có lẽ bởi ánh lấp lánh trong đôi mắt đáng yêu lúc cô nói thế. Rõ ràng cô lấy làm thú vị với cụm từ ‘man rợ’ trong trường hợp của anh, còn anh lại thích thú bởi sự thú vị của cô. Và anh còn đang mặc váy - trang phục anh không thường mặc vào mùa đông, anh làm vậy chỉ nhằm tuyên bố với Neville rằng anh ưa thích đồ vật của Scotland hơn là của nước Anh. Song nó có thể bị coi là một tuyên bố man rợ nếu xem xét đến thời điểm này trong năm, chứ không phải anh phiền muộn bởi cái lạnh tầm thường của nước Anh. Nhưng hiện giờ, khi có thời gian suy nghĩ, anh thừa nhận ăn vận như vậy thật lố bịch. Vì thế anh nói với chút hài hước, “Phải, có lẽ chính là tôi”.

“Anh không già như tôi nghĩ”, cô tiếp tục. Anh nhướng một bên lông mây rậm màu nâu lên, hỏi cô, “Già như thế nào?”. “Ít nhất là bốn mươi.”

“Bốn mươi”, anh hét lên. Tiếng cười ngân vang của cô thật dễ lây nhiễm. Duncan phải cố kiềm chế để không bật cười và nhìn cô với ánh mắt anh hy vọng được coi là nghiêm khắc. “Cô đang đùa tôi hả?”, anh hỏi.

“Rõ ràng thế cơ à?” “Không nhiều người tôi biết lại dũng cảm thế đâu.” Cô mỉm cười. “Tôi cực kỳ nghi ngờ anh là người man rợ như mọi người đồn thổi, nhưng tôi cũng không phải bóng ma lang thang như họ thường nói. Đó là điều lạ lùng về những tin đồn và chuyện ngồi lê đôi mách. Chúng hiếm khi đúng sự thật nhưng lại thường xuyên được mọi người tin tưởng.”

“Vậy Neville đang mong đợi một kẻ man rợ à?”, Duncan hỏi. Cô chớp mắt nhìn anh, rồi lại bật cười. “Ôi lạy Chúa, tôi rất nghi ngờ chuyện đó. Hẳn là ông ấy phải biết rõ anh chứ, ông ấy là ông ngoại anh mà. Không, không, là những người chưa từng gặp anh và biết tin anh đang tới đây, có khả năng họ thắc mắc về một anh chàng cao nguyên Scotland, vì quá ít người vùng đó tới nước Anh để chứng minh cao nguyên Scotland hiện nay đã trở nên văn minh, lạy Chúa, có vẻ rất khó khăn nhỉ?” Duncan gần như gầm gừ đáp lại. Giả thiết ông ngoại anh hiểu rõ anh thực sự khiến anh đau lòng. Nhưng anh rất thích thú phần còn lại trong những lời cô nói, thực tế nó giúp anh khuây khỏa, đến nỗi anh thấy muốn trêu chọc lại cô hơn là nghiêm túc đính chính lại hiểu lầm về người cao nguyên.

“Nó khó thế à?”, anh hỏi. “Sao?” “Văn minh ấy.”

Cô tỏ ra suy nghĩ cẩn thận một chút, rồi trả lời rất logic, “À, có lẽ nó không được văn minh như nước Anh, dĩ nhiên. Nhưng tôi vô cùng hoài nghi ở đó vẫn sản sinh ra những người bị cho là man rợ. Tóm lại, hãy nhìn anh xem. Hay anh đã quên bôi thuốc màu(*) lên mặt?” (*) Là loại thuốc màu chiến binh da đỏ hay bôi lên mặt trước khi đi đánh nhau. Anh cười phá lên. Rồi cười ngặt nghẽo đến nỗi chảy cả nước mắt.

Nhưng vừa bình tĩnh một chút, anh nhận thấy cô đang cau mày nhìn anh, nói rất nghiêm túc, “Anh đã làm thế thật à? Anh thực sự đã quên”. Lần này anh lăn ra đất cười sặc sụa. Và khi cười thỏa thích, anh cảm thấy… gần như bình thường trở lại, nỗi cay đắng vẫn gặm nhấm anh đã biến mất, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Rồi anh thấy nụ cười tinh quái của cô, chứng tỏ cô chỉ đang trêu chọc anh lần nữa. Cô gái này quả là viên ngọc quý, hoàn toàn không giống tưởng tượng của anh về các cô tiểu thư nước Anh. Nếu những người khác cũng giống cô ấy, chà, có lẽ anh sẽ không thấy quá khó chịu nếu phải kết hôn với một trong số đó.

.