Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 12

Chương 12.

Các vị khách của Neville - và con số đã tăng lên đáng kể khi ngày hôm đó trôi qua - không hề biết lý do duy nhất họ không bị đuổi về ngay lập tức là do Neville thực sự cảm thấy bớt căng thẳng khi không phải một mình đối phó với người cháu ngoại, sau cuộc gặp mặt đầu tiên thất bại. Ông hy vọng một ngôi nhà đầy nam thanh nữ tú - và ông được biết hầu hết những người mới tới đều trạc tuổi Duncan - sẽ khiến anh thấy thoải mái hơn khi ở đây. Rõ ràng ông không lường đến tình huống Duncan phẫn nộ vì chuyến đi tới nước Anh này. Thật kỳ lạ, ông chưa từng nghĩ người thừa kế của mình lại không muốn thừa kế. Ông không biết nên giải quyết thế nào, hay khiến cháu mình tự nguyện hơn trong việc thực hiện các trách nhiệm đi kèm tước hiệu được thừa kế. Duncan phải học hỏi rất nhiều, nhưng có lẽ không nên bắt đầu ngay lập tức. Khởi đầu bằng cuộc hôn nhân có lẽ tốt hơn vì dường như Duncan chấp nhận thực hiện nó - vì lợi ích của Archie.

Neville vẫn buồn bực vì chuyện này bởi cháu ông sẵn sàng làm hài lòng người ông Scotland, mà không quan tâm tới người ông nước Anh. Thằng bé cư xử như vậy là bình thường, ông thầm nhủ, nhưng vẫn rất không hài lòng. Tuy nhiên, ông cực kỳ biết ơn vì Archibald đã khiến Duncan đồng ý kết hôn. Ông sẽ không thể ăn ngon ngủ yên đến khi cuộc hôn nhân thực sự diễn ra và một đứa trẻ ra đời, vì ông vẫn lo sợ nếu lão già Scotland không có người thừa kế mới là con trai đầu lòng của Duncan, thì ngay khi Neville vừa qua đời, ông ta sẽ cố dỗ dành anh quay về cao nguyên Scotland. Không phải ông sợ hãi vô căn cứ. Những cuộc trao đổi giữa ông với Archibald MacTavish đã cho thấy dấu hiệu rõ ràng. Lão già đó cực kỳ chiếm hữu với những gì là của mình, vô cùng cố chấp và cứng nhắc với đòi hỏi của ông ta. Neville rất không thích phải phân chia người thừa kế như lão già Scotland đề xuất. Duncan là người thừa kế duy nhất của ông, cho dù có lời hứa của Elizabeth hay không, thì anh vẫn phải đến nước Anh để nhận và quản lý tài sản thừa kế của mình. Neville cũng không cảm thấy có vấn đề gì với chuyện anh là người thừa kế duy nhất của Archibald. Họ có thể thuê người quản lý trông nom hai điền trang rộng lớn mỗi khi Duncan phải ở đây hoặc ở đó. Tài sản của Neville không quá phức tạp đến nỗi cần giám sát liên tục. Sẽ rất tốt nếu Duncan có thể dành toàn thời gian ở một nước, nhưng từ lâu người Anh đã quen với việc có tài sản ở những vùng xa xôi.

Tuy nhiên, còn một vấn đề gây tranh cãi nữa. Rõ ràng lão già Scotland đó cảm thấy mình mất Duncan là vì lời hứa của Elizabeth, nên càng khăng khăng phải cho ông ta người thừa kế mới thuộc thế hệ tiếp theo. Chí ít Neville cũng đồng ý với quan điểm này. Có người nào lại không muốn chắc chắn dòng dõi của mình vẫn sẽ tiếp tục và không chết yểu trước chính bản thân ông ta chứ? Và Duncan sẽ sinh rất nhiều con để đảm bảo cho cả hai bên, nhưng nó chỉ thành hiện thực khi anh sớm bắt tay vào việc lấy vợ và sinh con. Neville rất hài lòng về cô dâu mà ông lựa chọn cho anh. Đáng lẽ ông đã cố gắng gặp cô ta trước khi đề nghị đính hôn, nhưng lúc đó ông đang rất tức giận vì Archibald kiên quyết rằng cô gái phải là người xinh đẹp nhất, như thể đó là tiêu chí quan trọng nhất để lựa chọn cháu dâu. Vì vậy lúc người đại diện cam kết cô gái chính là người phù hợp, ông đã tức tốc liên hệ với bố mẹ cô ta. Nhưng buổi chiều hôm đó, lúc gặp mặt cô ta lần đầu tiên, Neville đã không phải thất vọng. Ophelia Reid chắc chắn là người xinh đẹp nhất, đúng như các báo cáo gửi về cho ông. Cô ta có chút thiếu thân thiện và hơi kiêu ngạo, song có thể dễ dàng thông cảm vì có thể do cô quá lo lắng với cuộc gặp mặt chồng chưa cưới.

Hơn nữa, trong suy nghĩ của ông thì kiêu ngạo không phải là tính xấu. Neville đã học được cách cư xử tùy từng trường hợp, tỏ ra trịch thượng đúng lúc đúng chỗ cũng rất hữu ích. Nhưng hiện tại ông tự tin rằng ngay khi gặp cô ta, Duncan sẽ lập tức xiêu lòng. Chuyện thực sự quan trọng chính là anh hài lòng với cô dâu của mình. Có lẽ Sabrina đã tiên đoán đúng rằng Ophelia sẽ thay đổi quan niệm về Duncan MacTavish khi gặp anh. Chắc hẳn cô ta sẽ làm thế nếu họ gặp riêng nhau và trong hoàn cảnh khác. Nhưng có lẽ định mệnh đã an bài, đúng lúc Ophelia đang được vây quanh bởi nhóm bạn và người hâm mộ thì Duncan bước vào phòng khách nơi mọi người có mặt đông đủ. Do vừa trở về sau chuyến cưỡi ngựa nên anh vẫn mặc trang phục chọc tức Neville, và cô ta coi đó là tín hiệu xác nhận các tin đồn vô căn cứ mà mình đã tung ra về anh. Thật không may, bạn bè cô ta cũng đồng quan điểm.

“Chúa ơi, anh ta mặc váy kìa”, một tiếng thì thầm ngay bên cạnh Ophelia. “Đó là trang phục rất bình thường ở Scotland”, ai đó đang bênh vực. “Nó được gọi là…” “Một chiếc váy đỏ như máu. Tôi từng nghĩ cháu trai của huân tước không thể man rợ như đồn đại, nhưng rõ ràng tôi đã nhầm.”

Ophelia cảm thấy xấu hổ - tình huống mà cô ta ghê tởm. Cô ta hy vọng nhạo báng Duncan MacTavish theo cách khác, cuối cùng lại giống hệt những tin đồn đã tung ra về anh. Chính vì thế, cô ta không nhìn anh kỹ hơn. Ngoài chiếc váy, mái tóc đỏ nâu bị gió thổi tung bù xù, hoang dã, cô ta không thấy gì khác, trớ trêu thay, cô ta đã đúng. Một mặt, Ophelia cảm thấy nhẹ nhõm. Bố mẹ cô ta hẳn đã thấy gã cao nguyên Scotland này, một kẻ man rợ, không thể thích hợp với cô ta. Chắc chắn họ đã nghe về các đồn thổi. Cô ta dám khẳng định. Nhưng họ lại chế giễu rằng đó không phải sự thật. Giờ xem họ có cười nhạo được nữa không. Mặt khác, cần kiểm soát được tin đồn và làm nó có lợi cho mình, nếu không sẽ bị vạch mặt bởi sự thật về nó - và cảm thấy xấu hổ. Mà Ophelia rất ghét điều này. Đơn giản là đỏ mặt không phù hợp với vẻ thanh cao của cô ta.

Do đó cô ta cực kỳ khó chịu lúc Duncan tự giới thiệu bản thân sau khoảnh khắc quan sát căn phòng từ ngưỡng cửa, vung tay cúi chào cô ta - một cử chỉ mà cô ta cho là cường điệu quá mức - rồi nói, “Vì ở quanh đây không có tiểu thư nào xinh đẹp hơn cô, nên chắc hẳn cô là tiểu thư Ophelia”. Cô ta thừa hiểu ý anh, nhưng vẫn nói, “Khi nào anh có thể xoay xở để khen ngợi bằng tiếng Anh thì có lẽ tôi sẽ chú ý. Anh cũng nên cố gắng ăn vận phù hợp, hay người Scotland các anh thích trông giống phụ nữ hơn?”. Bất cứ ngụ ý nào dù xa xôi nhất rằng chiếc váy Scotland giống trang phục phụ nữ đều là sự xúc phạm nặng nề, khó có thể hình dung được. Duncan có thể cho rằng đó là sự ngu dốt của người Anh và tha thứ cho cô ta nếu cô ta không cố ý. Anh không bỏ sót bất kỳ phản ứng nào, từ tiếng cười khúc khích âm thầm và công khai từ đám thính giả cùng cái nhìn tự mãn của cô ta khi nghe được chúng.

Sự lúng túng của anh là không thể nhầm lẫn và hiển nhiên đó chính là điều cô ta mong muốn. Tại sao, anh không hiểu nhưng cũng chẳng quan trọng nữa. Tuy nhiên, cảm giác lúc đầu của anh - hồi hộp, ngạc nhiên, thậm chí là biết ơn và thừa nhận rằng anh phải cảm ơn ông ngoại vì đã tìm cho anh một cô dâu lộng lẫy - đã biến thành cú đấm hết sức tồi tệ. Có lẽ anh thực sự kinh ngạc lúc mới nhìn thấy và hoàn toàn choáng ngợp bởi vẻ đẹp của cô ta - một bức tranh vô cùng diễm lệ và đáng chiêm ngưỡng. Nhưng chính tại thời điểm đó, cô ta lại trở nên không thể xấu xí hơn trong mắt anh. Anh không nói thêm bất kỳ lời nào mà quay gót rời khỏi phòng để đi tìm Neville, và lập tức thấy ông đang từ cầu thang đi xuống để tiếp đón khách.

Duncan không buồn dừng bước, chỉ lên tiếng khi đi ngang qua ông, “Cô ta không xứng”. Neville, thoạt tiên choáng váng bởi giọng nói dứt khoát của anh, đã định đuổi theo Duncan để hỏi rõ. Nhưng xem xét đến mối quan hệ thiếu-thân-thiện của họ từ trước đến nay, ông quyết định tìm hiểu bằng cách khác. Vốn rất hài lòng về Ophelia Reid, ông cực kỳ khó chịu và nhanh chóng muốn biết chuyện gì xảy ra đã hủy hoại hơn một năm nỗ lực tìm kiếm cô dâu hoàn hảo của ông. Ông ra hiệu cho viên quản gia, người vẫn đứng làm nhiệm vụ trong hội trường phía dưới và chưa từng bỏ sót bất cứ chuyện gì. Và lần này cũng vậy, ông ta lặp lại nguyên văn cuộc hội thoại trong phòng khách.

Con bé ngu ngốc, không biết gì ngoài việc bô bô sự thiếu hiểu biết của mình. Xinh đẹp là điều kiện cần thiết, nhưng không phải đi kèm với sự ngu dốt như vậy. Duncan hoàn toàn đúng, cô ta không xứng đáng chút nào..