fa-bars

Người thừa kế - Chương 13

Chương 13.

Duncan cưỡi ngựa rời đi, bỏ lại một mình Sabrina trên đỉnh đồi, nhưng anh không biết cô cũng sẽ đi cùng hướng với mình. Ngược lại, cô không vội vàng đuổi theo, mà ngồi lại và quên bẵng thời gian trong lúc suy nghĩ lại từng lời anh nói, lưu giữ nó trong trí nhớ. Quả là một buổi chiều thú vị và khó tin với cô, có lẽ là thú vị nhất mà cô từng nhớ được, vì trước đây cô chưa từng dành thời gian trò chuyện với một người đẹp trai như thế. Phức tạp nữa chứ. Anh không muốn cười với cô. Cô đã phải mất nhiều công sức hơn để làm anh cười. Và cô tự hỏi, sau khi anh rời đi, rằng chuyện gì khiến anh rơi vào tâm trạng buồn bực đó. Nhưng anh đã mỉm cười lúc tạm biệt cô, và điều khiến Sabrina hài lòng hơn cô có thể thừa nhận là cô đã xoa dịu tâm trạng của anh, bởi vì cô thích anh. Cô không thường kết luận nhanh chóng như vậy, nhưng thật khó ghét bỏ anh, giọng nói, nụ cười, sự hài hước khi anh thả lỏng, và dĩ nhiên, cả ánh mắt của anh nữa. Anh đã xáo trộn cảm giác của cô bằng vô số cách, nhưng cô vẫn thích thú từng giây phút ở cạnh anh.

Song cô không ảo tưởng. Người như anh không phải dành cho cô, chỉ Ophelia mới xứng với anh. Hổ thẹn, một sự hổ thẹn đáng thương, nhưng rõ ràng là có. Xinh đẹp phải xứng với xinh đẹp, và với vẻ đẹp của cô thì một ngưòi đàn ông đẹp trai, tốt bụng, thông minh, tháo vát, người sẵn lòng đi dạo với cô, cười vui vẻ và cùng ngồi trên đồi ngắm hoàng hôn … Ôi Chúa ơi, mặt trời thực sự sắp lặn rồi. Mấy giờ rồi nhỉ? Sabrina bật dậy và gần như chạy suốt quãng đường về Summers Glade. Cô vào nhà bằng cửa sau để tránh tối đa bị bắt gặp với mái tóc bù xù và nhờ những người giúp việc có nhiệm vụ đứng ở cầu thang chỉ đường phòng mình. Tuy nhiên, dì Alice đang ở đó nên cô không thoát được mà phải giải thích cụ thể. Nhưng dì Alice không kiên nhẫn nghe cô kể lể - và đang bận đóng gói đồ đạc - vì thế bà thực sự chỉ liếc nhanh qua trước khi ấn chiếc váy khác vào trong va li đang mở trên giường.

Bà dành chút thời gian chất vấn, “Cháu đã ở đâu? Đáng lẽ chúng ta nên rời khỏi đây từ vài giờ trước cùng tất cả mọi người”. “Tất cả mọi người? Vậy là ngài Neville không thích những người London tới thăm ông ấy ạ?” Alice trả lời, “Dù có thích hay không, ông ta đã định tổ chức một bữa tiệc, rồi đột nhiên lại không muốn nữa, nhưng có thể mong đợi gì hơn từ lão tu sĩ già nua đó chứ. Và chúng ta mới vừa chuẩn bị xuống dự tiệc thì quản gia của ông ta lại lên thông báo chúng ta phải rời đi. Đám phụ nữ tội nghiệp vô cùng bối rối.”

Sabrina đi tới giúp dì cô hoàn tất việc đóng gói. “Dì không thể đổ lỗi cho ngài Neville, vì ông ấy không có ý định tổ chức một buổi vũ hội. Chắc hẳn ông ấy nghĩ Ophelia và chồng chưa cưới nên có chút thời gian ở riêng với nhau để tìm hiểu…” “Không thể nào, vì gia đình Reid cũng đã quay về London rồi.” “Đi rồi ạ?” Sabrina cau mày. “Chỉ vì ngài huân tước từ chối tổ chức bữa tiệc hoành tráng à? Ophelia thực sự không nên giận dữ về chuyện đó chứ?”

“Dì không biết. Dì không gặp lúc họ rời đi. Có lẽ Hilary biết đấy, cháu hỏi dì ấy xem.” Sabrina liền hỏi dì Hilary trong lúc họ đứng đợi ở lối ra cùng hành lý. Quản gia đã yêu cầu một chiếc xe của ngài Neville đưa họ về do họ không có phương tiện, vì tới cùng gia đình Reid. “Mary nói bà ấy sẽ viết thư cho dì”, Hilary trả lời Sabrina. “Bà ấy đang quá phiền muộn nên không muốn nói ngay lúc đó, tội nghiệp, trông bà ấy rất buồn bực.”

“Còn Ophelia? Dì có gặp cô ấy không?” “Có”, Hilary trả lời, rồi đột nhiên thì thầm, “Hẳn là cuối cùng con bé cũng bị cha nó trừng phạt, vì quá tự phụ. Một bên má nó đỏ bừng. Dì không tán thành chuyện trừng phạt bằng cách đánh đập, nhưng con gái Mary được nuông chiều đến mức hợm hĩnh mà đáng lẽ nên sửa đổi từ lâu mới phải.” Sabrina rất ngạc nhiên. “Cô ấy thực sự bị cha đánh à?”

Hilary gật đầu. “Trên má còn nguyên dấu tay.” “Nhưng họ cũng không phản đối lúc cô ấy mời chúng ta đến đây”, Sabrina thắc mắc. “Chuyện không có gì đáng nói nếu chỉ có chúng ta, nhưng năm mươi sáu người đã có mặt hôm nay, tất cả đều là khách mời của Ophelia, như thể con bé đã thực sự trở thành huân tước phu nhân và có quyền mời bất kỳ người nào nó muốn. Chả trách Neville lại cương quyết như vậy sau khi thấy một phòng đầy người. Dì không ngại thừa nhận mình cũng sẽ cảm thấy thế, nếu khách mời của dì lại bất thình lình kéo theo năm mươi sáu người khác. Cháu yêu, đó không phải cách cư xử thích hợp.”

Tất nhiên là không, và chắc chắn Ophelia cũng biết thế. Nhưng Sabrina không hề hé răng nửa lời về chuyện Ophelia nỗ lực phá hoại đính ước này để thoát khỏi người chồng chưa cưới không mong muốn. Cô chỉ cảm thấy không thoải mái nói về nó, nhất là khi cô không tán thành cách làm đó và mẹ của Ophelia lại là bạn thân của dì Hilary. Nhiều khả năng kế hoạch đưa cả nửa giới thượng lưu về Summers Glade của Ophelia chỉ nhằm chọc giận ngài huân tước. Nhưng nó chỉ xảy ra trước khi cô ta thực sự gặp hôn phu, và nếu đã gặp anh rồi, chắc chắn cô ta sẽ cực kỳ hối hận về hành động của mình. Những kế hoạch và cách thực hiện của Ophelia quả thật rất phức tạp. Sabrina lấy làm vui mừng vì cô không mắc phải tính cách ấy. Cô được nuôi lớn một cách đơn giản. Đặt ra một kế hoạch rắc rối với hy vọng nó sẽ mang lại hiệu quả như mong muốn không phải là sở trường của cô. Ở cạnh Ophelia không hẳn là vô ích, nhưng Sabrina thực sự mong muốn trở lại ngốc nghếch như trước.

Tuy nhiên, cô hy vọng được gặp Duncan MacTavish lần nữa trước khi rời khỏi Summers Glade bởi cô nghĩ sẽ không có cơ hội gặp lại anh sau ngày hôm nay, ít nhất là đến khi đám cưới diễn ra vì chắc chắn họ sẽ nằm trong danh sách khách mời. Ophelia trở về London thì có lẽ anh cũng sẽ tới đó. Song dù hiện tại anh đang ở đâu trong ngôi nhà rộng lớn này thì cũng sẽ không ở gần lối ra vào và họ sẽ sớm lên đường trở về nhà..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000