Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 17

Chương 17.

“Ồ, tiểu thư Sabrina!”, Richard Jacobs ngạc nhiên kêu lên. “Cô chưa từng đi dạo xa thế này. Có chuyện gì không ổn à?” Sabrina mỉm cười xoa dịu viên quản gia của ngài Neville. Cô biết rõ gia đình ông ta. Thật ra cô quen biết hầu hết cư dân trong vùng Yorkshire nhỏ bé này, bao gồm cả người làm của họ và ai cũng biết cô. Những chuyến đi dạo đưa cô đi khắp nơi và vốn là người thân thiện, cô thường bắt chuyện với bất kỳ ai gặp gỡ trên đường. Cô cũng lớn lên ở đây, thật khó để không quen biết mọi người trong cộng đồng nhỏ này - ngoại trừ bản thân Neville. Tuy nhiên, cô bắt đầu cảm thấy lúng túng vì có lẽ Jacobs biết cô đến đây không phải vì được mời tới dự tiệc. Ông ta lấy làm tự hào vì nắm rõ tất tần tật mọi thứ cần biết khi làm việc cho ngài Neville, và với cương vị là người đón tiếp khách khứa hẳn ông ta sẽ biết người nào được mời.

Để làm mình thoải mái hơn, cô không đi thẳng vào mục đích mà lại hỏi, “Dạo này bà vợ đáng yêu của ông khỏe hơn rồi chứ? Tôi hy vọng là đã tốt hơn”. “Ồ, bà ấy khỏe lắm, thưa tiểu thư. Và vui lòng chuyển lời cảm ơn tới dì Alice của cô về công thức pha trà nhé. Chính nhờ nó mà bà ấy khỏi ho đấy.” Sabrina có thể tiếp tục trò chuyện, nhưng cảm giác hai má cô đang nóng dần, và trước khi chúng chuyển thành màu đỏ bừng, cô lấy hết dũng khí. “Chắc chắn tôi sẽ nói với dì ấy. Và không, chẳng có gì không ổn cả. Chỉ là hôm nay tôi được yêu cầu chuyển một lời nhắn riêng tư cho ngài Duncan trong lúc ra ngoài đi dạo thôi.”

Cô không hiểu tại sao ông ta lại trợn tròn mắt lên, đến khi viên quản gia trả lời, “Tôi cũng được giao nhiệm vụ như thế, lặp đi lặp lại từ tối qua đến giờ. Cậu chủ đang khá bực bội với tôi và tôi không thể đổ lỗi cho cậu ấy”. Rồi ông ta nghiêng người về trước thì thầm, “Là do ông của cậu ấy, cả hai người luôn. Có vẻ như họ đang không ngừng kéo cậu ấy theo hai hướng khác nhau”. “Người ông gốc Scotland của anh ấy cũng đang ở đây à?” “Ôi Chúa tôi, vâng, và cũng là một quý ông rất… ồn ào. Nhưng khi họ ở chung một chỗ, ngài Neville và ngài Archibald ấy, chà, họ thực sự không ưa gì nhau, nếu cô hiểu ý tôi.”

Thật đáng buồn. Mọi người sẽ cho rằng cả hai người ông sẽ hòa thuận với nhau vì họ đều mong muốn lợi ích tốt nhất cho cháu mình. Tuy gật đầu với Jacobs, nhưng cô vẫn muốn trở lại mục đích chuyến đi của mình. “Nếu Duncan bận thì không cần làm phiền anh ấy. Tôi có thể quay lại vào lúc khác vì chuyện này cũng không cần gấp gáp. Nhưng nếu anh ấy có chút thời gian rảnh rỗi, và chắc chắn sẽ không mất nhiều thời gian đâu, tôi muốn hoàn thành xong nhiệm vụ này.” “Chắc chắn rồi, tiểu thư Sabrina. Tôi sẽ đi tìm ngài ấy ngay bây giờ. Và xin mời vào…”

“Không!” Cô ho nhẹ để che giấu vẻ hoảng hốt trong giọng nói của mình. “Ý tôi là, tôi biết anh ấy có một nhà đầy khách khứa, và, ừm, thời tiết hôm nay rất đẹp, tôi thích đợi ở đây hơn.” Thời tiết chả có gì gọi là đẹp cả, trời đầy mây và có vẻ như sắp mưa, nhưng bất cứ ai quen Sabrina đều biết cô thích ở ngoài trời hơn và chưa từng bỏ lỡ một buổi đi dạo nào, bất kể thời tiết ra sao. Mưa, tuyết, hay những ngày thời tiết tồi tệ nhất mùa hè, cô đều ở bên ngoài, vì vậy có thể với ông ta đó là một ngày lạnh giá và u ám thì cô vẫn thấy dễ chịu, thậm chí còn đẹp nữa. Ông ta gật đầu và để tránh bị coi là thô lỗ, ông ta vẫn để ngỏ cửa lúc biến mất vào bên trong ngôi nhà. Cô vừa hy vọng Duncan đang bận nhưng cũng mong thoát khỏi nhiệm vụ này. Cảm xúc mâu thuẫn khiến dạ dày cô nhộn nhạo và nó phản ứng mãnh liệt nhất bằng cơn buồn nôn dai dẳng.

Năm phút trôi qua, rồi lại năm phút nữa. Cô tin rằng bản thân sẽ nôn ngay vào bụi cây nếu phải chịu đựng nỗi xấu hổ này thêm một phút nữa và quyết định để tốt cho dạ dày của mình thì cô nên ra về. Rồi đột nhiên cô nghe tiếng bước chân vang lên phía sau. Cô quay ngoắt lại đúng lúc Duncan lên tiếng, “Quản gia nói rằng cô…” Anh dừng lại, khuôn mặt sáng bừng lên vẻ ngạc nhiên khi nhận ra cô và nói tiếp, “Là cô! Vậy là cô thực sự sống ở vùng này hả?”. “À, vâng, căn nhà đơn sơ của chúng tôi ở ngay bên lề con đường tới Oxbow, cách đây khoảng hai mươi phút đi bộ thôi.”

“Của chúng tôi? Cô vẫn chưa kết hôn chứ?” Cô chớp mắt rồi bật cười. “Tôi nói rồi chứ nhỉ. Tôi sống cùng hai người dì chưa chồng mà.” Anh nhíu mày. “Cô mới chuyển đến sống ở đây à, vì ông tôi không biết cô để mời cô dự tiệc.”

Chủ đề này được coi là khó chịu và cô không muốn đi sâu vào lý do tại sao Huân tước Neville lại không mời cô, Duncan cho thấy anh đang quá hiếu kỳ - về bản thân cô - trong khi anh nên hỏi về lời nhắn cô mang tới. Vì vậy cô chỉ nói, “Tôi chưa từng gặp ngài Neville, vì thế ông ấy không biết tôi”. “Vậy thì”, anh mỉm cười với cô. “Vì tôi quen biết cô nên cho phép tôi gửi lời mời muộn màng…”

Cô giơ tay lên ngăn anh lại. Có thật cô cho rằng mình có thể lảng tránh chủ đề này? “Tôi e là tôi đã khiến anh hiểu nhầm. Ông ngoại anh chưa từng gặp tôi nhưng không có nghĩa là ông ấy không biết tôi, và tôi tin chắc ông ấy không coi tôi là khách mời phù hợp với mục đích của bữa tiệc.” Lúc nói xong hai má cô đỏ bừng. Nhưng anh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, rồi lại khiến cô ngạc nhiên khi nói, “Vậy dù sao cô sẽ đến dự theo lời mời của tôi, và mặc kệ ông già đó nói gì chứ.”

“Không, tôi thực sự không thể. Còn bây giờ anh nên để tôi truyền đạt thông điệp và hoàn thành chuyến đi của mình.” Anh hơi mím môi như thể muốn tranh luận tiếp, nhưng rồi thở dài. “Cũng được, lời nhắn gì thế?” Đã đến lúc cô phải thực hiện nghĩa vụ nhưng lời nói không thể thoát ra được. Hai má cô vì không có cơ hội để dịu đi nên chắc giờ này đã đỏ như ớt. Cô liếc ra xa, cảm thấy tuyệt vọng, biết rõ anh đang chờ đợi…

Chăm chú vào chuồng ngựa bên cạnh tòa nhà, cô chậm rãi lên tiếng, “Thật kỳ lạ khi nhìn thấy xe ngựa lang thang trong sân chuồng thay vì lũ ngựa, nhưng vẫn chưa đáng kinh ngạc bằng việc chứng kiến số lượng xe chật kín thế này. Vậy là một số bị dắt ra ngoài bãi cỏ hả?”. “Dắt ra…”, anh trả lời, nhưng bởi cách diễn đạt của cô khiến anh liên tưởng đến cảnh hơn năm mươi xe ngựa đang gặm cỏ ngoài bãi và anh cười vang. Sabrina không thấy buồn cười chút nào về điều cô vừa nói và lợi dụng lúc anh đang phân tâm, cô nói nhanh, “Tiểu thư Ophelia mong muốn có cơ hội nói chuyện riêng với anh. Cô ấy đề nghị gặp mặt ở phòng giải trí của quán rượu tại Oxbow để nói lời xin lỗi anh”.

Cô đã xoay xở chớp lấy khoảnh khắc anh không chú ý. Thực tế, lúc này anh đang nhìn cô như thể cô bị ngớ ngẩn vậy. Nhưng rất nhanh chóng, anh cau có và gằn giọng, “Để lại xúc phạm tôi lần nữa hả?”. “Không đâu, thật đấy, cô ấy khẳng định là mình rất hối hận về những gì đã nói với anh. Anh sẽ gặp cô ấy chứ?” “Không.”

Thật kỳ lạ, Sabrina lại cảm thấy cơn bối rối của cô vơi bớt đi khi nghe câu trả lời dứt khoát đó. Nhưng một cách thành thực, cô sẽ có cảm giác không hoàn thành nhiệm vụ nếu không thay mặt Ophelia cố thử thêm một hoặc hai lần nữa. Vì vậy cô nói, “Liệu ý anh có phải là, ‘Tôi sẽ suy nghĩ thêm’ hay ‘Tôi cần thêm sự thuyết phục’ không?”. “Là sự từ chối thẳng thừng, không cần phải xem xét.”

“Ôi, Chúa ơi, tôi cho là kiểu suy nghĩ đó lỗi thời rồi.” “Kiểu suy nghĩ nào?”, anh cao giọng, có vẻ như đã bắt đầu bực bội. “Cô đang nói linh tinh gì thế?” “Kiểu ‘không bao giờ cần xem xét’ của anh đó. Tôi nghĩ ngày nay ai cũng chừa lại cho mình một đường lui phòng khi họ thay đổi suy nghĩ. Anh biết đấy nhằm giảm bớt sự lúng túng, thay vì anh cố tình lảng tránh - biết đâu sau này anh thực sự muốn thay đổi suy nghĩ.”

“À, nhưng sẽ tiết kiệm thời gian hơn nếu cô biết rõ suy nghĩ của mình và tuyên bố như vậy.” Cô chịu thua bởi lời phản biện đó, nên đành hỏi, “Thực sự anh cảm thấy khó khăn khi nói chuyện với cô ấy à?”. “Khó khăn à, không. Lãng phí thời gian của tôi thì đúng hơn.”

Má cô lại đỏ bừng, nóng rực, vì nhận ra cô cũng đang phí phạm thời gian của anh. “Tôi xin lỗi. Tôi nên biết lúc này anh cần phải có mặt ở nhà và không nên làm phiền anh. Tôi sẽ đi ngay. Chúc một ngày vui vẻ, Duncan MacTavish. Tôi rất vui được gặp lại anh.” “Chờ đã.” Cô đã thoăn thoắt đi được vài mét, cố gắng rũ bỏ vẻ lúng túng của bản thân, khiến cô gần như vượt ra khỏi tầm nghe thấy. Cô quay lại, thậm chí còn thầm cho rằng có lẽ cô đã tưởng tượng ra anh đang gọi cô. Nhưng quả thực anh đang tiến về phía cô, và lúc đến gần, trông anh giống như người vừa ăn phải nho chua vậy.

“Tôi sẽ gặp cô ta với một điều kiện”, anh nói. Cô quá bất ngờ nên thốt ra, “Tất nhiên. Điều kiện gì?”. “Là cô sẽ thu dọn hành lý và trở lại đây trước giờ ăn tối.”

Cô mở to mắt “Anh đang mời tôi ăn tối hả?” “Tôi mời cô tới dự bữa tiệc chết tiệt này, sẽ kéo dài đấy.” Cô bật cười. Cô không thể cưỡng lại, anh tỏ ra phiền muộn vì phải thỏa hiệp để đạt được điều mình muốn.

“Tôi, ừm, không cần đóng gói hành lý gì. Tôi sống ở ngay phía cuối con đường này.” “Vậy cô sẽ tới chứ?” “Các dì tôi có lẽ sẽ đi cùng đấy. Tôi không thể tới một bữa tiệc kiểu như vậy mà không có họ đi kèm.”

“Mang theo bất kỳ ai cô muốn - ngoại trừ cô ta.” Cô gật đầu. “Nhưng anh sẽ gặp cô ấy chứ?” Lúc anh gật đầu cộc lốc, cô hỏi tiếp, “Khi nào?”. “Một tiếng nữa. Nhưng nếu cô ta không có mặt đúng giờ, tôi sẽ không chờ đâu. Và sau này, cô sẽ nói cho tôi biết tại sao cô lại làm theo yêu cầu của cô ta.”

Anh quay ngoắt đi và bước về phía ngôi nhà. Sabrina vẫn đang kinh ngạc về kết quả chuyến đi của cô khi vội vã chạy về nhà báo tin cho Ophelia. Món nợ của cô đã trả xong. Cô cảm thấy nhẹ nhõm vì nó đã trôi qua, rằng cô sẽ không bao giờ phải ép buộc làm chuyện gì mà bản thân cảm thấy ghê tởm nữa. Cô đi được một nửa quả đồi nơi lần đầu tiên gặp Duncan thì nghe thấy tiếng viên quản gia của ngài Neville gọi với theo, ông ta đang chạy phía sau cô. Lúc tới gần, ông ta thở dốc, vừa hổn hển vừa nói “Xe ngựa của ngài Neville sẽ đón cô tối nay”.

“Không cần đâu”, cô nói. “Ông biết chúng tôi có xe riêng mà.” “Vâng thưa tiểu thư, nhưng tôi đoán cậu chủ muốn chắc chắn là cô sẽ tới.” Cô đỏ mặt. Chắc chắn đó chỉ là suy đoán của Jacobs, nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui khi nghe thấy thế.

.