Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 18

Chương 18.

Duncan không thể tin anh lại quên hỏi tên cô gái lần nữa, thậm chí không cần chờ đến lúc Neville hỏi, anh mới nhận ra. Tại thời điểm đó anh cảm thấy rất bối rối. Anh đã tìm kiếm Neville lần thứ ba, tin tưởng một cuộc tranh cãi sẽ xảy ra khi nói với ông rằng anh đã mời một người không thuộc tầng lớp quý tộc tới Summers Glade. Tuy nhiên đó chỉ là kết luận của bản thân anh vì cô gái đã từng ám chỉ tại sao Neville không đưa cô vào danh sách khách mời, rằng cô và các dì đang sống trong một ngôi nhà đơn sơ. Địa vị xã hội của cô chẳng tạo ra điều gì khác biệt với anh. Anh vẫn thích cô, đặc biệt là sở trường nói những điều vô lý của cô, mà dễ dàng xóa tan bất kỳ cơn giận nào của anh. Và cũng không phải anh muốn cưới cô, thực sự Neville sẽ phản đối sao? Nhưng anh chỉ đang tự lừa dối bản thân. Anh biết rõ khách mời của Neville thuộc tầng lớp nào, toàn là quý ông và quý cô, có thể họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm bởi một người không cùng giai cấp tham dự bữa tiệc với họ không phải để phục vụ mà là với tư cách khách mời. Đồng thời anh cũng biết Neville sẽ phản đối, và đó là lý do tại sao anh tin là sẽ có cuộc tranh cãi.

Nhưng anh không phải đối mặt với nó vì thậm chí anh còn không thể cho Neville biết tên cô gái đó. Anh cho rằng mình có thể nói cô ấy không thuộc tầng lớp quý tộc, nhưng rồi quyết định chờ đợi và để Neville tự khám phá ra. Tóm lại, đó sẽ là cơ hội tuyệt vời để xem ông già người Anh sẽ phản ứng thế nào trong tình huống này. Duncan sẽ biết ông thuộc tầng lớp quý tộc cũ vốn luôn tỏ ra trịch thượng một cách lố bịch, không thể tin được, hay thuộc lớp người sáng suốt hơn và nhận ra rằng tước hiệu không làm nên giá trị của một con người. Nhưng có lẽ anh nên lựa chọn tranh cãi hơn với hy vọng nó sẽ giúp giải tỏa tâm trạng căng thẳng của mình. Sự căng thẳng càng trở nên tồi tệ hơn khi anh trên đường tới quán rượu ở Oxbow. Anh đang bị phân tâm khi cố gắng tìm ra “căn nhà đơn sơ bên lề đường” nào là nơi cô gái đó sống, bởi lẽ anh không tìm thấy bất kỳ căn nhà nhỏ nào ngoài một dinh thự lớn và vài trang trại trên đường đi. Có lẽ ý cô ấy là trên đường tới Oxbow nhưng từ hướng khác, hoặc ở ngay bên rìa thị trấn nhỏ - nơi có những dãy nhà tồi tàn dọc theo các ngõ nhỏ rẽ vào phố chính. Nhưng sự phân tâm đó không kéo dài vì anh đã vào thị trấn rất nhanh.

Anh vẫn không thể tin được mình lại đồng ý gặp Ophelia Reid khi mà anh hy vọng sẽ không bao giờ phải trông thấy cô ta nữa. Nhằm mục đích gì, hay là chỉ để giảm bớt sự cắn rứt lương tâm của cô ta? Bất kỳ lời xin lỗi nào của cô ta cũng không có ý nghĩa với anh. Cô ta đã cho thấy bản chất của mình. Cô ta có nói bất kỳ điều gì cũng không thể bào chữa cho sự xúc phạm với anh. Và giờ anh có thể biết, nếu anh tin anh chàng Rafe, rằng cô ta chính là kẻ đã tung tin đồn lố bịch “anh là kẻ man rợ”. Cô ta vẫn chưa tới. Anh đã đến sớm năm phút, nhưng với một người nóng lòng muốn sửa chữa lỗi lầm, thì anh trông đợi cô ta có mặt sớm hơn, để chắc chắn cô ta không quên anh. Giờ thì anh phải đợi, và trong mắt anh, thậm chí năm phút cũng là quá lãng phí cho cô ta. Anh xua tay bảo chủ quán đi ra và đứng chờ cạnh lò sưởi lớn trong phòng giải trí. Anh thích một ly whisky, nhưng muốn bản thân hoàn toàn tỉnh táo khi gặp gỡ cô nàng đỏng đảnh này.

Cô ta bước ra từ phía sau. Vậy là cô ta đã đến sớm, và không có mặt lúc anh đến chỉ vì muốn “chỉnh trang” sao? Quả thực là một vẻ ngoài ấn tượng. Đội chiếc mũ lông trắng trên mái tóc vàng, bộ váy bằng vải nhung màu xanh lơ với phần thân trên là chiếc áo choàng viền lông trắng cùng loại với chiếc mũ, cô ta xuất hiện với “dáng vẻ rực rỡ”, gần như chói mắt lúc nhận ra anh và tặng anh một nụ cười trước khi tiến về phía anh. Cô ta đi thật chậm rãi, cho anh cơ hội bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của mình. Mũ lông trắng kết hợp với ánh sáng giúp cô ta tươi tắn với vẻ đẹp thanh tao. Anh không phải là người duy nhất không thể rời mắt khỏi cô ta. Vài khách hàng quen đang há hốc miệng nhìn chằm chằm vào Ophelia. Duncan không quá sững sờ, dù thực sự đã có giây phút khó khăn để duy trì sự tỉnh táo bởi sắc đẹp của cô ta, cô nàng này có tính nết xấu xa. Nhìn cô ta, bạn khó có thể thốt lên lời, nhưng một khi cô ta đã mở miệng thì bạn không bao giờ quên được. Cô ta vẫn giữ nguyên nụ cười lúc đến gần anh. Tuy nhiên, có một khoảnh khắc cực kỳ ngắn ngủi, nụ cười có chút thay đổi và cứng lại khi để ý tới chiếc váy của anh. Anh đã cố ý mặc nó. Nếu cô ta có chút nhạy cảm thì sẽ nhận ra chiếc váy là thông điệp không lời anh muốn nhắn với cô ta rằng, buổi gặp mặt này là vô nghĩa.

“Tôi thấy là anh đã nhận được lời nhắn của tôi”, cô ta lên tiếng. “Phải, và tại sao người nhắn tin lại là cô gái đó?”, anh đáp lại. Anh không định hỏi cô ta chuyện này vì sẽ làm sáng tỏ nó với cô gái có đôi mắt màu tím, vì thế thực tình anh cảm thấy nhẹ nhõm nếu không nhận được câu trả lời. Không làm cô ta phân tâm. Để mặc cô ta nói chuyện cần nói và anh có thể ra về sớm hơn. Anh cần ghi nhớ điều này.

Cô ta nhún vai. “Tại sao không chứ? Hầu hết ai cũng cảm thấy vinh dự vì được giúp đỡ tôi.” Anh không nói gì, nhưng quả thật rất khó trả lời trong khi anh còn đang cố nín cười. Chỉ một tuyên bố này thôi đã nói lên nhiều điều về cô ta, trớ trêu là cô ta thậm chí còn không nhận ra nữa. Còn hơn cả hợm hĩnh, tự kiêu và vượt quá xa so với rỗng tuếch, Duncan không thể nghĩ ra tính từ gì để miêu ta cô ta nếu từ đó có tồn tại. Song, sự im lặng của anh đã làm cô ta lúng túng và quên mất phải nói gì. Anh tự hỏi liệu cô ta có điều gì đặc biệt muốn nói với anh không. Một lời xin lỗi được cho là mục đích của cuộc gặp mặt này, nhưng người như Ophelia Reid liệu có biết phải xin lỗi thế nào không? Nó không phải là khái niệm được chấp nhận bởi một người tự cho là mình chẳng làm gì sai trái cả.

Khi cô ta chẳng nói gì, ít nhất là không đủ nhanh với anh, anh nhún vai rồi bước ra xa khỏi cô ta. Dù sao anh cũng không coi đó là bất lịch sự, nhất là với Ophelia. Sự xúc phạm của cô ta đã liệt cô ta vào danh sách “không đáng chú ý” của anh, và như thế là tốt lắm rồi. Nếu là đàn ông, cô ta chắc chắn đã bị coi là kẻ thù của anh. Nhưng hành động của anh đã khiến cô ta lập tức thốt lên. “Chờ đã! Anh định đi đâu?” Cô ta thực sự có vẻ bối rối. Anh chỉ dừng lại đủ lâu để nói, “Tôi không tới đây để đứng như phỗng và trố mắt trước sắc đẹp của cô như bất cứ ai trong căn phòng này, thưa quý cô. Nếu cô có gì cần nói với tôi thì nói ngay đi”.

Ngay cả khi đỏ mặt cô ta cũng rất xinh đẹp. “Tôi muốn giải thích tại sao tôi lại không thân thiện trong buổi gặp mặt đầu tiên của chúng ta.” “Vậy ra đó là cách người Anh gọi thế sao? Không thân thiện à? Tôi sẽ ghi nhớ nó để dùng khi cố ý xúc phạm nguời khác.” “Không phải cố ý”, cô ta phân bua với anh. “Lúc đó tôi đang bị sốc.”

“Giờ cũng thế hả?”, anh đốp lại, sự hoài nghi của anh quá rõ ràng đến nỗi ngay cả một đứa trẻ cũng nhận ra. “Về cái gì? Rằng tôi nói năng như một người Scotland? Hay tôi ăn mặc giống họ? Tôi đoán là cô không trông đợi như vậy hả?” Cô ta thở dài. “Tôi mong là anh có thể hiểu cho tôi. Tôi đã tin chắc là tôi và anh không hợp nhau.” “Và rằng tôi là một kẻ man rợ hả?”

“Phải, tôi đã lo sợ như thế. Nhưng hiện giờ tôi thật sự nhận ra mình đã ngu ngốc làm sao. Anh hoàn toàn không man rợ chút nào.” “Tôi sẽ không chắc chắn thế đâu, tiểu thư”, anh đáp lại bằng chất giọng Scotland đặc sệt nhằm thách thức cô ta. “Vấn đề là, tôi đã đưa ra các giả định sai lầm.”

Duncan cảm giác đây gần như là lời xin lỗi của cô ta. Khái niệm này quả thực quá lạ lẫm với một người luôn tin rằng mình chẳng làm gì sai trái đến mức phải đề cập đến từ “xin lỗi” như Ophelia. “Tốt, vậy là cô đã hiểu nhầm hả. Còn chuyện gì nữa không?” Anh bộc lộ vẻ nôn nóng muốn rời đi rất rõ ràng, nhưng không hiểu vì sao cô ta lại không nhận ra.

“À, thực ra tôi nghĩ chúng ta có thể bắt đầu lại”, cô ta trả lời. “Anh biết đấy, chỉ đơn giản là quên đi lần gặp đầu tiên, coi như nó chưa từng xảy ra thôi.” “Và coi như chúng ta vẫn đang đính hôn sao?” Cô ta vụt trở nên tươi tắn, nở nụ cười rạng rỡ nhất. “Đúng thế. Đó chẳng phải là ý kiến tuyệt vời sao?”

Anh chỉ đùa cợt thôi mà cô ta lại tưởng thật. Lúc này anh đang rất hoài nghi. Cô ta thực sự cho rằng anh có thể quên được sự nhục mạ của cô ta ư? Điều mà cô ta nói ngày hôm ấy không chỉ nhằm xúc phạm anh mà còn làm trò cười cho căn phòng chật kín người đó. Nếu một gã đàn ông mà nói thế Duncan sẽ sẵn sàng cho gã đo ván và lập tức cảm thấy hài lòng. Nhưng vì cô ta là phụ nữ nên anh chỉ có thể cúp đuôi và đó là chuyện anh không bao giờ quên được. Nó cũng chẳng phải là lý do duy nhất anh không muốn cưới cô ta, và anh cho cô ta biết nguyên nhân khác, “Tôi không muốn phải cạnh tranh với tính tự yêu bản thân của vợ mình”. “Sao cơ?”

Anh chẳng hề ngạc nhiên bởi sự mơ hồ của cô ta. Những người tự coi mình là trung tâm thường là người cuối cùng thừa nhận mình đang đề cao chính mình, nhưng những kẻ mắc chứng tự yêu bản thân, mà Ophelia là một ví dụ, chắn là những kẻ thất bại. Anh đã để cô ta nói hết những điều cần nói. Nhưng cô ta thậm chí còn không đưa ra một lời xin lỗi chính thức. Theo quan điểm của mình, anh cho rằng anh đã cho cô ta đủ thời gian cô ta xứng đáng có được. “Tạm biệt.”

Ophelia choáng váng nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh. Đàn ông thường không bỏ đi trước mặt cô ta như vậy, trừ phi cô ta yêu cầu. Và lẽ ra anh phải quỳ sụp xuống chân cô ta để tỏ lòng biết ơn vì cô ta đã thay đổi quan điểm về mình chứ? Cuộc gặp mặt đã diễn ra không như mong đợi. Cô ta đã cho anh cơ hội thứ hai được kết hôn với cô ta, nhưng tại sao họ vẫn không làm thế chứ? Cô ta bắt đầu hoài nghi anh thực sự là một kẻ man rợ. Liệu còn lý do nào biện hộ cho sự kém thông minh để nhận ra thứ cô ta đã mang lại cho anh qua buổi gặp mặt này chứ?

.