Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 24

Chương 24.

Sáng hôm sau, Duncan tìm cách tránh phải xuống dưới nhà sau quyết định của anh tối qua. Anh đã băn khoăn, hay chính xác hơn là trằn trọc hồi lâu trước khi đưa ra thông báo thứ hai cho người đánh xe, là huỷ thông báo đầu tiên và đón bất kỳ vị khách nào của nhà Lambert. Rồi anh lập tức đi ngủ. Nhưng sáng nay, quyết định đó làm anh đứng ngồi không yên và khiến tâm trạng anh trở nên cáu kỉnh. Cho phép Ophelia Reid trở lại ngôi nhà này là sai lầm to lớn, dù là vì bất cứ lý do nào. Có thể cô ta sẽ hiểu nó là thông điệp “tha thứ” không lời của anh. Anh có thể tìm cách thăm viếng Sabrina hằng ngày hoặc sau tuần tổ chức tiệc mà không quá nhớ nhung cô, còn nếu anh thấy nhớ cô, chà, vậy thì quá tệ. Chẳng ai bảo anh phải có mặt tại Summers Glade hai tư tiếng mỗi ngày. Vậy tại sao anh không chọn cách đó?

Nhưng anh biết rất rõ lý do là gì. Mời Sabrina tới dự tiệc nghĩa là cô sẽ ở đây mười sáu giờ mỗi ngày, sẽ sẵn sàng nếu anh muốn nói chuyện, sẽ thuận tiện nếu anh cần xoa dịu, có thể cho anh lời khuyên đối với quyết định sẽ tác động đến cả cuộc đời anh mà anh cần phải đưa ra trong hai tuần tới, và chỉ cần Sabrina với sự điềm tĩnh của cô ở đó. Anh sẵn sàng trả giá cho điều đó bằng bất kỳ nhận thức sai lầm nào của Ophelia, bởi anh có thể dễ dàng sửa chữa. Nhưng anh đã bỏ qua suy nghĩ của người khác khi thấy Ophelia lại xuất hiện ở đây, sau khi anh đã huỷ bỏ hôn ước của bọn họ. Anh lập tức hiểu ra lúc Archie kéo anh xuống phòng ông và hỏi xem có phải anh đã thay đổi suy nghĩ về Ophelia. Câu hỏi thật dễ trả lời, nhưng rồi ông lại muốn biết có phải anh đã chuyển hướng chú ý sang Sabrina, và câu hỏi này thì phức tạp hơn nhiều. Anh cũng chẳng có ý định gì, chỉ là mối quan hệ giữa anh và cô là điều Archie không thể tin và sẽ không tin. “Một người bạn?”, Archie khịt mũi. “Đàn ông làm bạn với đàn ông, họ không kết bạn với các quý cô.”

“Tại sao?” “Bởi vì sẽ phát sinh dục vọng trong đó. Nếu cháu nói rằng chưa từng nghĩ tới chuyện đó với cô gái nhỏ ấy thì ta cho là cháu đang nói dối.” Duncan không phản đối, thay vào đó anh lại thấy buồn cười. “Vậy thì cháu chính là một kẻ nói dối. Thực tế, mỗi khi ở cạnh cô ấy, cháu bận cười đùa đến nỗi không thể nghĩ ra chuyện gì khác.”

Dĩ nhiên, Archie lại khịt mũi. Nhưng Duncan biết ông không hiểu. Một khái niệm đơn giản, nhưng Archie không thể hiểu thấu “tiến trình tự nhiên” giữa đàn ông và đàn bà. Anh vẫn cố giải thích, “Hãy xem xét việc này nhé, nếu ông muốn. Ông có một người bạn rất tốt sống bên cạnh, thậm chí có thể là bạn thân nhất. Rồi ông có một bữa tiệc. Ông muốn người bạn đó tới đây để chia sẻ khoảng thời gian hứa hẹn là tuyệt vời với ông, được chứ?”. Archie xen vào giả thuyết, “Nhưng nếu bạn ta có chút vướng bận”.

“À, nếu đó là sự vướng bận nho nhỏ thì có thể giải quyết bằng cách đưa thẳng tới bữa tiệc. Và ông biết rõ ràng là mình muốn thu xếp theo cách ấy.” “Không, nếu vướng bận đó là một cô nàng miệng lưỡi rắn độc có khả năng làm hỏng bữa tiệc này và ta biết chắc sẽ như thế.” Duncan thở dài. Đến lúc này anh không có cách nào phản bác được vì khả năng chuyện đó xảy ra là rất cao. Nhưng rồi anh lại bật cười. Ít nhất Archie đã hiểu chuyện.

“Đừng lo lắng về Ophelia đến khi cô ta trở thành chuyện cần lo lắng. Và cũng đừng lo lắng cháu sẽ quan tâm đến Sabrina vượt quá tình bạn. Ông hãy nói chuyện với cô ấy và sẽ hiểu được tại sao ở cùng cô ấy lại dễ chịu như thế. Cô ấy luôn có cách khiến ông quên đi mọi rắc rối.” Archie cau mày cho thấy ông cũng không hoàn toàn bị thuyết phục. “Chỉ cần cháu không quên mục đích của bữa tiệc này.” “Cháu đã nói rõ là cháu không phản đối việc cưới vợ. Nếu có bất kỳ cưỡng ép nào mà cháu không thích, cháu sẽ cho ông biết, nếu không thể chọn được ai trước khi bữa tiệc kết thúc, cháu không muốn nghe bất kỳ phàn nàn nào về chuyện này nữa. Cháu không muốn chọn bừa một cô gái để cưới làm vợ.”

“Chúng ta cũng không hy vọng cháu sẽ lập tức yêu người đó, chàng trai”, Archie gầm gừ đáp lại. “Tình yêu sẽ từ từ xuất hiện.” “Cháu không nói về tình yêu, cháu đang nói về chuyện có cảm tình. Ít nhất, cháu cũng phải thích cô gái mà cháu gắn bó cả đời. Archie, ít ra giữa hai người cũng cần có gì khác ngoài sự dửng dưng chứ.” “Tất nhiên, nhưng cháu không thể tìm thấy nó nếu dành toàn bộ thời gian cho bạn bè. Và các cô gái khác sẽ nghĩ thế nào nếu thấy cháu như vậy, họ không biết cô ấy chỉ là một người bạn của cháu? Họ sẽ cho là cháu đã có lựa chọn, vì vậy họ không cần thu hút sự chú ý của cháu nữa. Thậm chí một số còn thu dọn đồ đạc và bỏ về nữa.”

Duncan nhăn nhó. Rõ ràng Archie đã nói rõ quan điểm của ông, và anh không thể phản bác được. “Vậy thì coi như cháu đã dùng một đêm để vui chơi và thư giãn, mà không phải bận tâm về chuyện tìm vợ”, Duncan nói. “Chẳng lẽ ông cũng bực bội về chuyện đó sao?” “Không, miễn là chỉ một đêm duy nhất. Có điều bữa tiệc không kéo dài mãi mãi, chàng trai. Và cháu sẽ không có cơ hội nào tốt hơn để tìm kiếm một cô vợ đâu. Ta chưa từng chứng kiến cảnh nhiều tiểu thư cao quý, xinh đẹp tụ họp ở một chỗ thế này. Lão già Neville đã lựa chọn khách mời rất kỹ càng, như thế cháu sẽ dễ dàng hơn nhiều. Điều ta muốn nói là hãy sử dụng thời gian của cháu thật khôn ngoan.”

Duncan cũng cho là anh nên làm thế, tuy nhiên lúc xuống dưới nhà hơi muộn một chút, anh lại vô thức tìm kiếm bóng dáng Sabrina từ phòng này sang phòng khác. Thật không may, anh đụng phải Ophelia, hay chính xác hơn là cô ta đi tìm anh, chắn ngang đường khiến anh buộc phải dừng lại hoặc thô lỗ phớt lờ cô ta. Anh sẽ không do dự mà làm theo cách thứ hai, bởi những gì cần nói anh đã nói hết với cô ta hôm qua. Nếu cô ta không hiểu thì cũng chẳng phải lỗi của anh. Song Ophelia không đi một mình mà đi cùng hai cô gái nữa, và lời khiển trách của Archie vẫn còn vang vọng trong đầu anh. Anh đã gặp hai người bạn của cô ta, nhưng đều lướt qua nên không thể nhớ tên họ, bởi anh được giới thiệu với cả hơn trăm người trong vòng hai ngày. Một người có vẻ xinh xắn, xứng đáng được tìm hiểu kỹ hơn một chút, anh thầm nghĩ và vì vậy không nên tỏ ra bất lịch sự lúc này. Nhưng anh lập tức thay đổi quyết định ngay khi Ophelia vừa mở miệng.

“Tôi tin là anh đã gặp hai người bạn rất thân của tôi, Edith và Jane.” Bất kỳ ai được cho là bạn thân của cô ta, anh đều không muốn thân thiết. Sabrina là ngoại lệ, nhưng cô cũng chưa bao giờ nhận mình là bạn của Ophelia, mà chỉ coi cô ta là nghĩa vụ. “Đúng vậy”, anh đáp, không thèm liếc nhìn Ophelia. Ngược lại, anh nhìn hai cô gái kia, nói tiếp trước khi vòng qua bọn họ, “Rất hân hạnh, các quý cô, nhưng xin thứ lỗi tôi chưa ăn sáng”.

“Anh ta hết sức…”, Jane dừng lại tìm từ thích hợp hơn ‘thô lỗ’ để miêu tả thái độ của Duncan. Cô ta nói nốt, “… vội vã nhỉ?”, lúc bọn họ nhìn anh rời khỏi phòng. “Mình cho đó là đặc điểm của người Scotland”, Ophelia buồn bực. Thực sự cô ta lấy làm hài lòng vì anh không ở lại. Mọi người đã nhìn thấy cô ta nói chuyện với anh. Đó là điều cô ta quan tâm lúc này.

“Cậu sẽ đồng ý nếu anh ta cầu hôn cậu lần nữa chứ - tức là anh ta không hỏi ý kiến của cha cậu?”, Edith hỏi. Ophelia giả bộ nghĩ ngợi. “Mình vẫn chưa quyết định. Dù sao cũng còn ngài Locke để xem xét nữa.” “Dĩ nhiên”, Jane đồng tình. “Anh ấy vẫn chưa gặp cậu, nhưng có thể sửa chữa ngay bây giờ. Sabrina sẽ giới thiệu cậu nếu cô ta vẫn đang ở cùng anh ấy.”

Dáng vẻ buồn bực của Ophelia biến mất nhanh một cách đáng kinh ngạc. “Mình không cần giới thiệu”, cô ta đáp cộc lốc. “Và chắc chắn không phải nhờ Sabrina. Mình sẽ gặp Raphael Locke khi nào sẵn sàng - có lẽ là tối nay. Các cậu đã nói đêm nay sẽ có khiêu vũ phải không?” “Phải, bọn mình nghe nói thế.” “Tuyệt vời. Mình đã chuẩn bị một bộ váy dạ hội cho tình huống này.”

“A, Ophelia thân mến, mình không nghĩ buổi khiêu vũ tối nay sẽ được tổ chức như một buổi dạ hội cổ điển”, Jane cảnh báo. “Mọi thứ ở vùng nông thôn có vẻ thiếu trang trọng.” “Không sao, khiêu vũ là khiêu vũ, cho dù được tổ chức ở đâu. Và mình muốn bản thân xinh đẹp nhất khi gặp anh ấy lần đầu tiên. Một bộ váy dạ hội lộng lẫy sẽ đảm bảo điều đó.” Jane định phản đối tiếp, nhưng ánh mắt Edith đã ngăn cản cô ta. Ophelia vẫn là bạn của bọn họ, họ vẫn còn muốn đắm mình trong ánh hào quang của cô ta, dù cả hai đều không thích cách cô ta phản bội Mavis, người vốn từng là bạn của họ. Và cảnh báo của Mavis đã tác động mạnh lên cả hai vì họ đều nhận thấy chuyện đó xảy ra dễ dàng ra sao.

Vậy nên nếu Ophelia muốn ăn mặc lộng lẫy thế nào cho buổi tối thì đó là chuyện của cô ta. Nếu vì thế mà cô ta phải xấu hổ thì cũng là chuyện của cô ta. Cô ta đã được cảnh báo, nhưng như vốn dĩ, cô ta chẳng thèm để ý đến quan điểm của bất kỳ ai..