fa-bars

Người thừa kế - Chương 28

Chương 28.

Hiện tại, khách mời đã ở Summers Glade vài ngày, và Duncan đã được giới thiệu với tất cả bọn họ, thậm chí một số trường hợp còn giới thiệu vài lần. Họ không còn cảnh giác và coi anh là “người ngoài” nữa. Chỉ đơn giản vài ngày quen biết đã thăng hạng cho anh thành “một người trong số họ”. Chuyện này bắt đầu bằng một hiện tượng mà anh muộn màng khám phá ra vào ngày hôm ấy. Đó là càng ngày anh càng khó khăn hơn khi đi từ phòng này sang phòng khác, thậm chí chỉ cần băng ngang đại sảnh cũng bị vài người chặn lại trò chuyện. Anh nhận ra mình thích cảm giác lúc còn là “người lạ” hơn và hầu hết mọi người đều dè dặt khi tiếp cận anh. Hiện tượng này kéo dài cho đến tối. Anh cố gắng đến phòng khiêu vũ sớm với hy vọng tìm thấy Sabrina và cố sửa chữa sai lầm ngớ ngẩn anh đã gây ra với cô ở sân thượng lúc chiều. Nhưng không phải vị khách nào cũng thích khiêu vũ, dù nó được tổ chức đơn giản, và rất nhiều người còn rải rác ở các phòng khác. Họ chẳng quan tâm anh muốn gì mà một mực kéo anh vào phòng khách để hoà giải một vụ tranh cãi, hay lôi anh vào căn phòng nào đó để tham gia một cuộc thảo luận mà anh không nên bỏ lỡ.

Không muốn cư xử quá thô lỗ là điều anh đang cố làm, vì vậy Duncan bị giữ lại hết lần này đến lần khác, cuối cùng mất vài giờ đồng hồ anh mới thoát được để trốn vào phòng khiêu vũ. Nhưng lại không như anh mong đợi. Ánh mắt anh hướng thẳng tới chỗ Sabrina ở phía xa xa của căn phòng, lướt qua Ophelia mà không biết, dù cô ta nhận ra sự lơ đãng của anh. Nhưng có hàng tá người ngăn cách bọn họ, mà mỗi người đều chặn anh lại để nói gì đó, vì thế anh thực sự khó chịu lúc đến gần Sabrina và chào cô bằng giọng có chút cáu kỉnh. Song vẫn sâu sắc như mọi khi, cô tươi cười nhìn anh và suy đoán, “Anh không quen trở thành người nổi tiếng nhỉ?”.

“Không đâu, tiểu thư. Ở Scotland, chúng tôi không nói chuyện kiểu ‘chỉ cho có’ như người Anh, chúng tôi nói về những mối quan tâm thực sự.” “Tôi hiểu”, cô đáp lại, vẫn cười vui vẻ. “Hẳn là rất khó khăn cho anh, hầu hết các cuộc đàm thoại của tôi và anh đều rất phù phiếm.” Anh đỏ mặt tía tai và vội vàng chữa lại, “Tôi không có ý ám chỉ…”.

“Duncan, thôi nào”, cô nhẹ nhàng khiển trách. “Anh nên biết là tôi chỉ đang đùa thôi mà.” Anh thở dài. Cô nói đúng. Anh nên biết thế mới phải. Nhưng rồi anh mong đợi một thái độ dè dặt hơn của cô sau sự việc xảy ra trên sân thượng, thậm chí là tức giận cũng được. Tuy nhiên, lúc này anh lại nghĩ, gần như không thể hình dung ra cảnh Sabrina giận dữ, thực sự giận dữ, cao giọng, ánh mắt loé sáng - chắc hẳn sẽ là chuyện rất đáng kinh ngạc, đôi mắt tím tràn đầy mê hoặc… Anh tránh nhìn vào cô vì vậy cô không thể biết những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu anh. Thật không may, ánh mắt anh lại chạm vào Ophelia, và anh không bao giờ quên được nụ cười của cô ta lúc bắt đầu đi về phía anh.

Anh lập tức nhớ ra mình đang đứng cùng Sabrina, người vốn quen biết Ophelia, sẽ là cái cớ cho cô gái tóc vàng hoe đó tham gia cùng bọn họ. Do đó anh nhanh chóng rời đi theo hướng khác. “Tôi sẽ quay lại sau, tiểu thư”, anh chỉ kịp nói vậy với Sabrina rồi hối hả chạy đi. Phải mất hơn một tiếng sau anh mới xoay xở quay lại được chỗ Sabrina. Anh nhận ra một điều rằng chạy trốn khỏi Ophelia vì anh không thể chịu đựng được cô ta là điều không tưởng, khi mà hằng ngày cô ta đều có mặt trong ngôi nhà này. Anh sẽ phải nói rõ với cô ta hãy tránh xa anh, bởi cách cố phớt lờ cô ta đã không giúp cô ta hiểu được thông điệp này.

“Có vẻ như tôi nợ cô vài lời xin lỗi”, anh nói với Sabrina lúc gặp cô bên bàn đồ uống. “Chỉ vài lời thôi à?”, cô nhướng một bên mày đáp lại. “Tôi nghĩ ít nhất là bảy đấy.” Cô đưa ra một con số lạ lùng, nhưng vẻ mặt chân thật của cô khiến anh nghĩ lần này cô rất nghiêm túc. “Ồ, tôi lại làm gì sai nữa à?”

“À, một là anh vẫn chưa mời tôi nhảy. Hai, anh nên xin lỗi vì đã nghĩ phải xin lỗi tôi chuyện gì đó không cần thiết. Ba, anh không nên tỏ ra ngạc nhiên như vậy khi có người kéo chân anh lại, bởi vì có lẽ họ cho rằng anh thực sự cần một bài học về nghệ thuật ngớ ngẩn và đánh cắp nó.” “Đánh cắp cái gì?”, anh buồn bực hỏi lại sau khi cố gắng theo sát những suy nghĩ lạ lùng của cô. “Dĩ nhiên là chân của anh.”

Bởi vì cô vẫn đang nhìn anh rất nghiêm túc cho nên tiếng cười của anh, khi vỡ ra, rất vang và đột ngột. Anh cũng chẳng quan tâm nó sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Cô lại giúp anh hoàn toàn nhẹ nhõm, ít nhiều cũng đánh tan cảm giác bực bội trong người anh như thể chúng chưa từng tồn tại. “Ngày nào đó tôi sẽ hỏi cô về bốn điều tôi cần xin lỗi đấy.” “Ồ, được, tôi rất muốn có thêm thời gian để nỗ lực sáng tạo ra chúng. Anh biết đấy, tôi thực sự rất, rất ngu ngốc khi phải cố nghĩ về chúng.”

Anh nhe răng cười với cô, rồi nghiêm túc, “Nhưng tôi vẫn phải xin lỗi vì đã bỏ mặc cô xoay xở chiều nay, đáng ra tôi phải tự mình đưa cô về nhà thay đồ. Chẳng lý do nào có thể nguỵ biện cho hành động thiếu suy nghĩ đó được. Lúc nhận ra, tôi cũng quay lại phòng khiêu vũ nhưng cô đã đi rồi.” “Bây giờ thì ai mới là người ngu ngốc nhỉ? Tôi cũng không cần phải chạy tới tận London mới thay được đồ. Nhà tôi gần như ở ngay khúc quanh thôi mà. Nó là lý do khiến anh buồn bực cả ngày hôm nay à?” Anh nhướng mày thắc mắc, cô liền nói thêm, “Các dì tôi cảm thấy anh như vậy”. “Chà, còn vài chuyện khác nữa. Tôi cảm thấy có chút áp lực vì cả hai người ông của tôi đều mong tôi sẽ chọn được một cô vợ trước khi bữa tiệc kết thúc. Làm bản thân tôi thất vọng hay khiến họ thất vọng bằng một quyết định vội vàng thì cả hai bên đều không vui vẻ. Tôi không quan tâm Neville có phiền lòng hay không, nhưng ông ấy và Archie lại cùng chung quan điểm, mà tôi thì rất không muốn làm Archie thất vọng. Tuy Archie rất ngốc nghếch trong chuyện ông ấy muốn gì, có điều cô không thể nói như vậy với ông già Scotland cứng đầu ấy.”

“Quả là một tình huống khó xử”, Sabrina đáp lại, hơi mím môi vẻ trầm ngâm. “Có lẽ nếu anh không quá lo lắng về quyết định quan trọng này thì sẽ thấy nó dễ dàng hơn nhiều.” “Có điều mặt trời vẫn mọc hằng ngày đấy”, anh phản đối. Vì thực tế là trời mưa gần như cả ngày, cô nhẹ nhàng trách, “Đừng tỏ ra hoài nghi như vậy, đôi khi nó rất hiệu quả đấy. Ví dụ như trường hợp của tôi, tôi nhận thấy nếu mình không sống chết lo lắng một vấn đề nào đó thì vấn đề nào đó thì câu trả lời lại đột nhiên hiện ra. Dĩ nhiên không phải lúc nào cũng vậy, nếu thế thì đơn giản quá, nhưng thường xuyên đến nỗi tôi quyết định sẽ không nóng vội ngay khi vấn đề vừa xuất hiện. Một vài tình huống khó khăn tự bản thân chúng sẽ có cách giải quyết mà không cần sự tác động từ phía anh. Hy vọng bọn chúng đều thế”, cô kết thúc với nụ cười tươi tắn.

“Cô quá trẻ để trở thành triết lý gia, tiểu thư.” “Anh cho là thế à?” Đôi mắt cô mở to với vẻ ngây thơ. “Điều tôi vừa nói với anh là logic của một đứa trẻ mà hầu hết mọi người đều lãng quên khi họ đã trưởng thành đấy.” Anh cười khùng khục. Cô - người bạn này của anh, là một kho báu. Và tối nay trông cô đặc biệt đáng yêu với bộ váy dài màu xanh giản dị cùng đôi mắt biết cười lấp lánh. Cô đùa giỡn về chuyện mời nhảy, nhưng anh thực lòng muốn khiêu vũ với cô, và anh biết lý do tại sao. Anh muốn chạm vào cô.

Duncan âm thầm thở dài. Anh phải dừng ngay những suy nghĩ kiểu này lại. Cô không quan tâm đến anh theo cách đó bởi chưa một lần nhìn anh với ánh mắt khác ngoài tình bạn thân thiết. Cô chỉ coi anh là bạn bè. Anh sẽ trở thành người bạn tốt thế nào được nếu cứ vồ lấy cô mỗi khi có cơ hội. Duncan lo sợ cô sẽ lảng tránh mình nếu anh không kìm lòng trước sức cuốn hút bất ngờ mà anh chợt nhận thấy từ cô. Mãnh liệt tới mức anh muốn đánh cắp một hoặc hai nụ hôn nữa của cô, anh muốn cô nhiều hơn thứ tình bạn mà anh cho là vô giá, không thể đo lường này. Nhưng anh có thể khiêu vũ với cô. Cho dù cô không có ý gì, nhưng có lẽ cũng hy vọng anh mời cô một điệu nhảy. Một điệu thôi, và rồi anh sẽ quay lại với chuyện tìm vợ của mình.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000