Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 3

Chương 3.

Ophelia đang đứng ở phía bên kia phòng khiêu vũ cùng ba người bạn thân, à, thật ra là hai người bạn và một cô gái đã âm thầm xem thường cô ta, nhưng bất đắc dĩ phải ở cùng một nhóm. Ba người ai cũng có vẻ đẹp riêng dù không được xinh đẹp như Ophelia, hay có tước hiệu cao quý hơn cô ta. Trong nhóm, Ophelia là quý cô duy nhất có cha là bá tước, những người còn lại thì kém hơn. Tuy nhiên Ophelia lại không thể chịu đựng được bất kỳ ai trong bọn họ có tước hiệu cao quý hay lộng lẫy hơn mình. Ophelia không phát hiện ra vẻ chán ghét của Mavis Newbolt. Có thể cô ta bỏ qua những nhận xét ác ý hay cạnh khóe của Mavis, nhưng lại không mảy may cho là họ không ưa mình. Vốn được nhiều người ái mộ thì ai có thể chán ghét cô ta chứ? Và hẳn cô ta cũng thừa biết. Chuyện cô ta sẽ thống trị Mùa vũ hội này và có thể lựa chọn bất kỳ anh chàng độc thân đủ tư cách trong thành phố là không có gì phải bàn cãi. Cô ta thực sự có quyền lựa chọn. Bọn họ đều sùng bái Ophelia. Nhưng vì lý do gì mà bố mẹ cô ta lại để Huân tước xứ Birmingdale thuyết phục bằng tước hiệu đáng nguyền rủa của ông ta chứ?

Cô ta căm ghét ông Neville Thackeray già cả vì đã chọn lựa mình. Tại sao ông lại chọn cô ta cho cháu mình chứ?, chẳng lẽ chỉ vì lý do ông ta từng là hàng xóm với mẹ Ophelia và cảm thấy hiểu rõ con người bà sao? Tại sao ông ta không chọn con bé Sabrina quê mùa vẫn đang sống gần đó chứ? Tất nhiên, cô ta biết lý do Sabrina không được lựa chọn cho người thừa kế Birmingdale. Cô ta biết lịch sử gia đình Lambert qua lời kể của mẹ mình. Người dân vùng Yorkshire chắc hẳn đều từng nghe câu chuyện đó vào lúc này hoặc lúc khác, dù vụ tai tiếng xảy ra từ rất lâu và đa số đã quên mất. Bố mẹ cô thật ngu ngốc. Biết đâu Ophelia lại kiếm được một công tước, chẳng mấy ai xinh đẹp được như cô ta. Nhưng họ lại sắp đặt gả cô ta cho một huân tước nhỏ bé. Không, cô ta không chấp nhận. Cô ta sẽ làm mọi cách để thoát khỏi cuộc hôn nhân với người thừa kế Birmingdale. Ơn Chúa, anh ta thậm chí còn không phải là một người Anh, ừm, dù sao cũng không phải là người bản địa. Vì thế huân tước cảm thấy phải đích thân lựa chọn cháu dâu và thu xếp cuộc hôn nhân chưa từng có từ lúc họ còn bé xíu là điều dễ hiểu. Cháu trai ông ta được nuôi dưỡng bởi những kẻ man rợ!

Nghĩ đến đây Ophelia cảm thấy rùng mình. Và nếu làm bẽ mặt, hay cho anh ta thấy anh ta sẽ không bao giờ có được bất cứ điều gì từ cô ta, ngoại trừ sự khinh bỉ tuyệt đối cũng không có tác dụng, thì cô ta sẽ phải nghĩ tới những cách thức khác để thoát khỏi anh ta. Và cô ta sẽ có vị hôn phu mới vào cuối Mùa vũ hội này, người do chính cô ta lựa chọn. Chưa một giây phút nào cô ta nghi ngờ điều đó. Tuy nhiên, tại thời điểm hiện tại, Ophelia lại đang nhìn chằm chằm vào vị khách trẻ tuổi ăn nhờ ở đậu nhà mình, và thoáng bối rối khi thấy các quý ông lượn lờ bên cạnh Sabrina, những người mà đáng lẽ đang ve vãn gần cô ta mới phải. Nhưng vì không một quý ông nào ở trong khoảng cách nghe được, nên cô ta có thể nói to suy nghĩ mà không cần lo lắng nó sẽ làm xấu hình ảnh của mình, và cô ta cũng rất kinh ngạc bởi cảnh tượng diễn ra ở đầu kia căn phòng. “Các cậu nhìn kìa”, Ophelia nói, hướng mấy cô bạn chú ý vào Sabrina và ba quý ông đang trò chuyện với nhau. “Làm sao cô ta có thể nói chuyện với họ, quyến rũ họ được nhỉ?”

“Cô ấy là khách của cậu mà, Ophelia”, Edith Ward nhỏ nhẹ, nhận thấy dấu hiệu ghen tị của người bạn, và thành thạo xoa dịu nó. Cả ba cô gái, lúc này hay lúc khác , đều bị đốt cháy bởi sự ghen tị vô cớ của Ophelia. “Chắc chắn họ chỉ muốn nói chuyện với cô ấy để hỏi về cậu thôi.” Ophelia bắt đầu nguôi ngoai đến khi Mavis tỏ ra ngây thơ, lên tiếng, “Mình lại thấy hình như cô ấy đã thu hút được một vài người hâm mộ, nhưng mình không lấy làm ngạc nhiên đâu. Cô ấy có đôi mắt đẹp, rất ấn tượng”. “Cặp mắt kỳ lạ đó không thể là nét duyên dáng cứu cánh cho cô ta được, Mavis, mặt khác cô ta là người cực kỳ buồn tẻ”, Ophelia hằn học. Song cô ta lập tức hối hận về giọng điệu khắc nghiệt của mình, nó làm cô ta có vẻ đố kỵ, mà tất nhiên không phải thế.

Vì vậy cô ta nói thêm, với một tiếng thở dài mà cô ta tự cho là chân thành, nhưng khi thoát ra nghe lại giống như vẻ tức tối, “Mình thực sự thấy tội nghiệp cô ta, cô gái đáng thương”. “Tại sao? Vì cô ấy không xinh đẹp à?” “Không chỉ có thế, cậu biết không, cô ta xuất thân từ một dòng dõi xấu xa đấy. Ôi, bạn thân mến, mình không nên nhắc đến chuyện đó. Các cậu không được nói cho ai biết đâu nhé. Mẹ mình có lẽ sẽ nổi điên đấy.Dù gì thì Phu nhân Hilary Lambert cũng là bạn thân của bà ấy.”

Bởi họ đều biết hiện tại Ophelia rất thất vọng với mẹ mình, nên câu nói vừa rồi là vô nghĩa. Ophelia sẽ chẳng mảy may bận tâm nếu mẹ cô ta có nổi điên hay không. Song lời nhắn nhủ không được kể lại với ai chuyện họ sắp được nghe cũng hoàn toàn thừa thãi vì hai quý cô còn lại cũng là chuyên gia tin đồn, giống hệt các bà mẹ của họ, và chắc chắn họ sẽ nói cho mẹ mình từng câu chữ. Mavis lên án chuyện ngồi lê đôi mách, nhưng trong giới thượng lưu này thì bạn thực sự phải chấp nhận nó. “Xấu xa?” Jane Sanderson hào hứng. “Cậu không định nói cô ta là con ngoài giá thú đấy chứ?” Ophelia rất muốn thêm thắt đôi chút về ý tưởng đó nhưng buộc phải lái câu chuyện không theo hướng một tai tiếng cụ thể nào, vì vậy cô ta nói, “Không, thực ra còn tệ hơn thế nhiều”.

“Còn chuyện gì có thể tệ hơn…?” “Không, không, mình đã quá nhiều lời rồi, thật đấy”, Ophelia nhẹ nhàng phản đối. “Ophelia!”, Edith, người lớn tuổi nhất trong bốn cô gái, phàn nàn. “Cậu không thể bỏ mặc bọn mình hồi hộp như vậy được.”

“Ôi, thôi được”, Ophelia cằn nhằn, miễn cưỡng như đang bị rút hết thông tin khỏi cơ thể, trong khi rõ ràng đến thời điểm này, chẳng ai có thể ngăn cản cô ta nói toàn bộ mọi chuyện. “Nhưng đây là chuyện bí mật của chúng ta, vì các cậu là bạn tốt của mình và mình tin các cậu sẽ không kể lại nó cho ai nên mới nói đấy.” Cô ta tiếp tục thì thầm. Hai cô gái thực sự xứng đáng là bạn cô ta, trợn tròn mắt lúc nghe xong. Mavis, hiểu rõ con người Ophelia, thì nửa tin nửa ngờ. Nhưng rồi cô nhận ra Ophelia sẽ chẳng ngần ngại nói dối nếu nhờ thế mà giành được thứ mình muốn. Và hiển nhiên điều cô ta muốn lúc này là phá hủy triệt để cơ hội tìm được tấm chồng ở London của Sabrina. Hai con người bị bôi nhọ tối nay và cùng bởi một cô gái. Mavis thực sự lấy làm tiếc cho cả hai, lỗi lầm duy nhất của họ là bị Ophelia ghét bỏ. Người thừa kế Birmingdale chắc chắn sẽ vượt qua cơn bão này. Anh ta chỉ đơn thuần bị biến thành trò cười do sự chế nhạo của Ophelia nhằm mục đích khiến cha mẹ cô ta cảm thấy mất thể diện và hủy bỏ hôn ước. Nhưng với tước hiệu cao quý cùng tài sản rộng lớn, anh ta sẽ dễ dàng tìm được cô dâu khác.

Còn cô gái nhà Lambert thì không được may mắn như vậy. Dòng dõi xấu xa có thể sẽ di truyền sang cô ấy và quý ông nào lại muốn cưới một người như thế chứ? Quả thật hết sức bi đát. Mavis thực lòng quý mến cô gái đó. Một cô gái tốt bụng, ngây thơ và đơn giản, những phẩm chất rất khó tìm thấy ở London, và còn rất hài hước mỗi khi cô ấy mở miệng. Mavis cảm thấy mình phải chịu một phần trách nhiệm vì đã khiến Ophelia ghen ghét khi nhắc đến đôi mắt đẹp và đầy ấn tượng của cô ấy. Mavis âm thầm lắc đầu ghê tởm. Chắc chắn cô phải tìm nhóm bạn mới. Kết bạn với Ophelia Reid sẽ gây hại đến hạnh phúc của người khác. Một con người hằn học, rỗng tuếch. Mavis thực lòng hy vọng Ophelia sẽ phải cưới anh chàng thừa kế Birmingdale. Phải lấy người chồng mà cô ta xoay xở mọi cách để khiến cả London khinh bỉ anh ta.

.