Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 31

Chương 31.

Sabrina chưa bao giờ làm chuyện gì mà… quá khác xa với bản chất tự nhiên của cô như chuyện tối hôm đó. Cơn giận lạ lùng đó vẫn còn sôi sục, khiến cô lập tức tìm kiếm áo khoác và rời khỏi Summers Glade mà thậm chí không buồn đi tìm các dì của mình, mà chỉ để lại lời nhắn ngắn gọn qua ông Jacobs. Nhưng hành động tiếp theo rõ ràng là hành xác, và cô hết sức tường tận, là cô đã chạy thục mạng về nhà mà không đợi xe ngựa đưa về. Cô chỉ không hiểu tại sao mình lại thốt ra những lời như thế với Ophelia. Đáp trả sự tàn nhẫn bằng hành động tàn nhẫn là không thể chấp nhận, cho dù cảm thấy mãn nguyện thế nào. Phải, Ophelia xứng đáng phải nhận từng câu từng chữ, nhưng không vì thế mà làm trái với nguyên tắc và bản chất của mình. Cô có thể chỉ cần bỏ đi. Hành động khiếm nhã đơn giản đó có thể đã tỏ rõ quan điểm của cô, rằng cô chán ghét Ophelia và không thể chịu đựng bất kỳ sự hằn học nào của cô ta. Nhưng không, thay vào đó, cô lại để cơn giận dữ, mà cô đã từng trải nghiệm, kiểm soát bản thân và hạ thấp Ophelia.

Cô không muốn quay lại Summers Glade, ít nhất là khi Ophelia vẫn còn ở đó, nhưng cô không biết lấy lý do gì để nói với các dì của mình. Sự thật sẽ được cân nhắc và sẽ bị từ chối. Dì Hilary có thể tự trách móc bản thân, vì suy cho cùng thì mẹ Ophelia cũng là bạn bè của bà. Cũng có thể bà cảm thấy phải có trách nhiệm báo cho Phu nhân Mary về hành vi đáng sợ của con gái mình, sau đó sẽ lại dằn vặt. Ít nhất Sabrina sẽ không để cho dì cô phải chịu đựng cảm giác kinh khủng đó bằng cách giữ kín sự việc này. Cô thật lòng ước mình có thể phớt lờ kết luận của Ophelia và tin tưởng vào Raphael, nhưng không thể. Chẳng có chút gì gợi lên niềm đam mê đặc biệt trong nụ hôn của Duncan dành cho cô, ngoài cơn bão gào rú lúc đó. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng, ngọt ngào, kinh ngạc, tuyệt vời, ít nhất là đối với cô, nhưng cô không cảm nhận được niềm khao khát nào trong đó. Song anh lại hôn Ophelia say đắm, dù anh không muốn. Chuyện đó ngụ ý rằng anh đã không kiềm chế được bản thân và chứng minh một cách hùng hồn cho cảm xúc thật của anh. Cô không giây phút nào hoài nghi lý lẽ của Ophelia là thật. Anh muốn cô ta quay lại, anh chỉ đang quá tức giận nên không muốn thừa nhận nó. Làm sao có thể không chứ? Ophelia quá xinh đẹp nên bất kỳ người đàn ông nào cũng muốn có cô ta. Tuy nhiên, cô không co rằng anh dùng cô để chọc tức Ophelia. Amanda thì có thể, nhưng với cô thì không. Tình bạn của bọn họ là chân thành. Cô không thể hiểu sai về anh - hay giá trị của bản thân.

Và rồi cảm xúc đau đớn lại quay lại, bởi cô thừa nhận người đàn ông cô yêu đã yêu người khác, mà thậm chí cô ta còn không xứng đáng với anh. Cô biết cuối cùng mình sẽ đau khổ, nhưng không sớm thế này. Theo lẽ tự nhiên, nước mắt sẽ rơi, và giàn giụa khiến cô sớm chạy không mục đích, không nhận ra mình đang chạy về đâu. Lúc suýt vấp vào thân cây, cô mới dừng lại một chút để nhìn xung quanh và nhận ra mình đã chạy vòng tròn, giờ cô gần như đã trở lại Summers Glade. Đó là lý do tại sao chiếc xe ngựa vừa rời khỏi điền trang lại có thể mau chóng vượt qua cô. "Cô đang làm cái quái gì thế?" Cô nghe tiếng trước khi Duncan nhảy xuống khỏi chỗ ngồi của người đánh xe và đẩy cô vào bên trong.

Trong xe tối om. Anh đã nhảy lên chiếc xe đầu tiên có đóng sẵn ngựa mà anh thấy, chính là chiếc xe dành để đưa cô cùng các dì về nhà sau khi buổi tối kết thúc. Vì thế anh không nhìn thấy nước mắt của cô lúc theo cô vào bên trong xe ấm áp, câu hỏi tiếp theo của anh cũng bực bội như câu trước. "Chuyện gì làm cô chạy ra khỏi nhà thế?" "Không có gì."

"Không có gì? Vậy sao cô buồn bực đến mức không đợi được người đánh xe?" "Tôi thích đi bộ." "Cô đang chạy!"

"Trời lạnh." "Cô sẽ phải nói thật với tôi, tiểu thư, và không bào chữa gì hết. Tôi thấy cô nói chuyện với Ophelia. Cô ta đã nói gì khiến cô giận dữ đến thế?" "Duncan, tôi chỉ muốn về nhà. Nếu anh không muốn tôi cuốc bộ thì hãy đưa tôi về."

Lúc này, anh nhận thấy sự run rẩy trong giọng nói của cô, anh để cô nói tiếp mà không cắt ngang, vì ngón tay anh chạm vào má cô, phát hiện ra nước mắt ở đó. Rồi anh ôm chặt cô trong tay, gần như nghiền nát cô bởi cơn giận dữ của mình. "Tôi xin lỗi, tiểu thư", anh lẩm bẩm. "Cô không cần nói gì nếu không muốn. Tôi thật là kẻ vũ phu thiếu nhạy cảm." Anh không hề thô lỗ chút nào, thực tế anh đang cố bù đắp bằng cách dùng đôi môi lau đi nước mắt trên khóe mi và má cô, rồi bắt đầu hôn cô. Hiển nhiên cô không phản đối. Cô không thể tưởng tượng bản thân lại từ chối nụ hôn của Duncan, cho dù chỉ mang tính chất cảm thông hay bạn bè hay…

Đam mê, lại giống như giận dữ, là cảm giác tuyệt vời bởi nó ào đến quá nhanh chóng - kéo dài. Bầu không khí tối đen như mực đã tác động lên những giác quan khác, nhất là xúc giác và kết hợp giữa cảm nhận trên da với cảm nhận trong lòng tạo nên sự cuốn hút khó chống cự. Thậm chí Sabrina còn không cố thử. Cô nhận thức rõ chuyện gì có thể xảy ra, chuyện gì đang diễn ra, và cô ở trong vị thế đặc biệt không cần bận tâm. Cô bỏ qua chuyện đúng sai vì đã quyết định không lấy chồng, mà người đàn ông cô yêu lại đang cho cô chút ý niệm mỏng manh về cuộc sống hôn nhân mà anh thích. Tất nhiên cô không từ chối. Cô sẽ nhận bất cứ thứ gì anh sẵn sàng trao cho cô, bao gồm cả vài khoảnh khắc của đam mê và biến giấc mơ của cô thành sự thật. Tuy có yếu tố hão huyền nào đó, dẫn đến nghi hoặc rằng điều gì quá tuyệt vời đều siêu thực; chuyện này hẳn là một giấc mơ. Nhưng dù có là mơ hay không thì vẫn không thể từ chối, nên thưởng thức tối đa và Sabrina đang làm vậy.

Mái tóc cô đã xõa tung trong lúc chạy, nên Duncan dễ dàng luồn tay vào sát da đầu cô để hôn cô sâu hơn. Lưỡi anh lần lượt trêu chọc rồi táo bạo, trêu đùa các giác quan của cô, kích động cô tham gia trò chơi, đột nhiên trở nên tàn phá, thiêu đốt bằng cảm xúc mãnh liệt, cô cũng vậy, kinh ngạc và vui mừng bởi từng luồng xúc cảm mới mẻ ào đến nhấn chìm cô. Hơi thở khó khăn hơn đến khi cô nhận ra bản thân quá bận rộn tận hưởng đến nỗi không kịp nghĩ về những thứ trần tục như hít thở. Sau đó cô cố giữ kín, hay ít nhất cũng làm thế, tuy nhiên, tiếng hổn hển của cô thi thoảng vang lên lại mang gợi ý khác. Cô thực sự dễ thở hơn lúc miệng anh di chuyển xuống cổ cô, song đó mới chỉ là bắt đầu cho hàng loạt cảm xúc mới mẻ khác khiến cô ngừng thở trong cảm giác run rẩy thích thú. Áo khoác của cô khép hờ - cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện cài cúc, chỉ đơn giản kéo sát hai vạt lại lúc bước ra khỏi tòa biệt thự - miệng anh xuống thấp hơn một chút. Nhưng vì anh cao ráo nên gặp chút khó khăn lúc cúi xuống vị trí anh muốn, vì vậy cô không ngạc nhiên khi anh rời khỏi ghế ngồi, quỳ trước mặt cô.

Lúc này nụ hôn của anh di chuyển dọc theo viền cổ vuông của chiếc váy ban ngày mà mức độ khoét sâu đã rất thận trọng so với váy mặc buổi tối của cô. Viền cổ váy ở rất cao phía trên ngực cô, nhưng cô vẫn run rẩy bởi chưa từng trải nghiệm cảm giác được hôn ở đó, chưa từng được hôn nhiều như vậy. Hai tay cô đặt trên vai anh, ngập ngừng chạm vào tóc anh, rồi lại đặt xuống vai - cô thực sự không biết nên làm gì với chúng, trong khi cô chỉ muốn kéo anh tới gần, sát hơn nữa vào cô. Không khí trong xe nóng dần lên. Cô nhận ra cùng lúc với anh, vì anh bắt đầu cởi áo khoác của cô rồi của anh, và cô chỉ đờ đẫn gật đầu đồng ý. Song cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bởi cô đang mặc chiếc váy dài tay bằng vải dày, vì vậy, cô lại đờ đẫn gật đầu lần nữa khi chiếc váy của cô bị cởi ra - và sơ mi của anh nữa.

Ôi, Chúa ơi, tất cả những gì cô cần là một ngọn nến, hoặc ánh trăng mờ nhạt, hay bất kỳ thứ ánh sáng nào, đáng tiếc là không có. Cô đã từng chiêm ngưỡng những bộ ngực trần tuyệt đẹp của các bức tượng, nhưng không giống cảm giác ấm áp của làn da nam tính dưới ngón tay cô khiến cô khao khát được nhìn thấy cũng như vuốt ve. Cô băn khoăn liệu anh có cảm giác như cô không, bởi dường như anh cũng đang cố tưởng tượng ra hình dáng của cô nên anh chạm vào mọi chỗ trên người cô. Chiều dài và chiều rộng cánh tay cô, lướt qua vai, vòng quanh cổ, rồi trượt xuống ngực. Cô thở dốc, chỉ đơn thuần vì kinh ngạc lúc hai bàn tay anh ôm trọn khuôn ngực cô. Vẫn còn lớp vải áo lót mỏng ngăn cách họ, nhưng có cũng như không bởi hơi nóng tỏa ra từ lòng bàn tay, bởi nắm tay siết chặt của anh. Và lúc miệng anh quay lại đòi hỏi môi cô, anh bắt đầu xoa nắn hai gò đồi tròn đầy của cô, một cơn sóng nhiệt trào dâng trong cô, cuộn xoắn, lan tràn và thoát ra ngoài qua tiếng rên rỉ kéo dài của khoái lạc. Nhưng nó cũng chưa là gì so với cảm giác mãnh liệt lúc anh đặt cô nằm xuống ghế và tiếp tục cho cô thấy khoái cảm yêu đương.

Chiếc xe rất lớn và sang trọng, nhưng buộc phải thế bởi nó đã trở thành bộ mặt của ngài huân tước. Ghế ngồi rộng rãi, cực kỳ thoải mái với lớp đệm dày bọc bằng vải nhung mềm mại, cửa sổ đóng chặt ngăn cách hơi lạnh bên ngoài, giống như một căn phòng nhỏ - với những chiếc giường hẹp. Song nó vẫn không phải là nơi cô lựa chọn để đánh mất sự trong trắng của mình, nhưng bọn họ thật sự không có cách nào khác. Bởi chuyện đang diễn ra là vấn đề của thời điểm, không cần suy xét kỹ càng, nếu không nó sẽ chẳng xảy ra. Và sâu trong lòng, cô lo ngại anh sẽ dừng lại, sợ hãi bất cứ khoảnh khắc nào anh có thể thu hồi được lý trí giống như lúc hôn cô trên sân thượng, hoặc cô sẽ tỉnh dậy và nhận ra đây chỉ là giấc mơ. Cảm giác lo sợ mau chóng xen vào những cảm xúc đang cuộn trào trong cô. Cô muốn chậm rãi thưởng thức, nhưng cũng muốn nó diễn ra mau chóng để cô có thể tận hưởng tất cả. Nếu anh chỉ đơn giản nói rằng, tôi sẽ làm tình với em, thì cô đã có thể thoải mái và tận hưởng từng giây phút. Nhưng cô cho rằng sự thôi thúc này của anh chỉ là một cơn bốc đồng, và có thể chấm dứt bất cứ lúc nào mà lý trí xen vào. Cô thầm ước mình biết cách ngăn chặn nó, nhưng với sự ngây thơ của mình, cô hoàn toàn không biết mình phải làm thế nào để khiến anh mau chóng hơn ngoài thúc giục anh, nhưng điều đó là không thể, bởi mỗi lời nói của cô có thể sẽ phá vỡ khoảnh khắc kỳ diệu này và đưa họ quay lại thực tại.

Tay anh tiếp tục vẽ lên hình dáng của cô trong đầu, hay có vẻ là thế, vuốt ve eo, hông rồi trượt xuống từng bắp đùi. Lúc vuốt lên trên, tay anh luồn vào trong váy lót và kéo nó lên tận hông cô, nhưng cô chỉ phát hiện ra khi cảm nhận hơi nóng từ lòng bàn tay anh trên làn da trần của mình. Anh vuốt ve đùi, bắp chân, rồi nhấc chân cô lên, thậm chí còn cởi giày và xoa bóp bàn chân cô. Anh không chừa một phân nào trên người cô và rất táo bạo, cô không cảm thấy chút ngập ngừng nào trong từng cái vuốt ve của anh. Cô tự hỏi đó có phải là đặc tính của người Scotland, sự táo bạo ấy. Nhưng không, cô thật ngớ ngẩn. Người Anh cũng rất bạo dạn, song họ phải tuân theo vài nghi thức đau đớn khiến cô tưởng tượng rằng có lẽ họ phải xin phép trước khi hôn hay chạm vào đầu gối hay… Nó thình lình xảy ra, trước khi cô phát hiện hay phán đoán anh sẽ chạm tiếp vào chỗ nào trên người cô. Đột nhiên tay anh đặt ở đó, ôm chặt chốn bí mật giữa hai chân cô, và anh lại hôn cô thật sâu, nuốt hết tiếng hổn hển của cô. Chờ đợi một sự phản kháng chăng? Ồ, không, cô không chút phản đối cảm giác lúc này của bản thân, quả thực cô chỉ hơi kinh ngạc về luồng cảm xúc mới mẻ này, trong khi cô nghĩ mình đã trải nghiệm đủ mọi cung bậc cảm xúc rồi.

Song anh cũng chẳng vội vàng. Cô muốn anh, vì thế cô rất hài lòng lúc anh leo lên ghế cùng cô, áp đảo mọi giác quan của cô bằng cơ thể to lớn của mình. Mùi hương nam tính mạnh mẽ của anh, khác hẳn với mùi nước hoa hồng, bột bánh và gia vị ngọt ngào rất riêng của phụ nữ luôn ở trong nhà. Làn da săn chắc trùm lên cơ bắp cứng rắn, lớp lông thô cứng, nhột nhạt trên ngực anh, vóc dáng to lớn của anh khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và nữ tính. Và trọng lượng của anh khi anh từ từ bao phủ toàn thân cô, dịu dàng êm ái lấp đầy trong cô… Cô bật tiếng kêu, không hẳn bởi đau đớn vì cú đẩy đột ngột của anh, mà do kinh ngạc vì nó. Anh lập tức đền bù bằng cơn mưa nụ hôn lên mặt cô, thề thốt rằng sẽ không đau nữa. Dĩ nhiên cô tin anh, bởi cơn đau đã hoàn toàn biến mất, để lại cảm giác viên mãn từ sâu bên trong và những cảm giác tuyệt vời lúc anh bắt đầu chuyển động. Những luồng sóng thích thú nhanh chóng ập đến khi anh gia tăng cường độ, trêu chọc, mê hoặc cô, đưa cô tới đỉnh cao vút của thứ cảm xúc hết sức tinh tế và cô chỉ có thể đắm chìm trong vẻ đẹp của nó.

Anh đang hôn cô rất dịu dàng. Anh cũng đang ở đỉnh cao trào, nhưng cô không chú ý bởi còn đang ngất ngây với trải nghiệm của bản thân. Cô nghĩ mình nên tỏ ra xấu hổ vì lúc này mọi chuyện đã kết thúc, nhưng không, cô chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi và có lẽ sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ nếu anh không quấy rầy cô bằng những nụ hôn. Anh giúp cô mặc đồ, thật may mắn vì lúc này cô chỉ có thể cố gắng không nhắm mắt. Cả một ngày dài với bao biến cố đột ngột đã khiến cô mệt mỏi. Nó là ngày bất thường nhất, thích thú nhất, bàng hoàng nhất và cũng là tuyệt vời nhất trong cuộc đời cô, bởi vậy cô chỉ có thể giữ tỉnh táo để thưởng thức nó. Duncan không biện bạch gì về chuyện anh đã làm. Thực tế anh không nói nhiều ngoài câu, "sáng mai chúng ta sẽ nói chuyện", trước khi để cô nằm trong xe ngựa và đánh xe đưa cô về nhà, chuyến đi chỉ mất vài phút và cô cố xoay xở để không ngủ mất.

Anh đưa cô tới tận cửa nhà, tạm biệt cô bằng một nụ hôn dịu dàng, nhắc nhở cô hãy ngủ ngon. Các dì của cô vẫn chưa về, có lẽ phải vài giờ nữa vì bữa tiệc còn kéo dài. Ngủ ư? Cô gần như đã ngủ gật trước khi nằm xuống gối, và cô không bao giờ biết đêm đó cô đã đi tới giường bằng cách nào..