fa-bars

Người thừa kế - Chương 34

Chương 34.

Sabrina nhìn chằm chằm vào chiếc xe ngựa đang dừng trước cửa nhà từ cửa sổ phòng ngủ. Cô thực sự không ngạc nhiên rằng mỗi lần nhìn thấy nó là cô lại bật khóc. Không nhiều, chỉ vài giọt thêm vào cơn mưa nước mắt cô đã đổ mấy ngày vừa qua. Và chiếc xe vẫn đều đặn tới đây hằng ngày, chờ đợi vài tiếng rồi mới quay trở lại Summers Glade, cho dù người đánh xe đã được dặn đừng đến nữa. Không khí tiệc tùng không giảm xuống mà tiếp tục tưng bừng chuẩn bị cho đám cưới dự định sẽ diễn ra vào giữa tuần tới. Đồn đoán rằng Neville cảm thấy ông ấy đang có sẵn một nhà đầy khách nên tại sao phải phí công mời mọc lần nữa mà không tổ chức ngay khi mọi người còn ở đây chứ? Đó là những lời bàn tán xôn xao của hàng xóm láng giềng. Sabrina không tận tai nghe thấy bất cứ người nào nói thế, nhưng các dì của cô luôn cập nhật tin tức cho cô, bởi họ vẫn luôn tiếp đón người tới thăm viếng ngay cả khi cô không muốn. Trên thực tế cô tự nhốt mình trong phòng mà không chịu rời khỏi đó. Cô cũng không xuống dưới nhà nói chuyện với Duncan lúc anh tới đây vào cái ngày sau ngày Thông báo Lễ cưới của anh. Cô cũng không gặp anh khi anh tới lần nữa. Và hiển nhiên, cô cũng từ chối gặp Ophelia lúc cô ta tới thăm, không nghi ngờ gì là để hả hê vào buổi chiều muộn cùng ngày.

Nhưng sau ba ngày đầy nước mắt và đau khổ tột cùng bởi chuyện xảy ra đã triệt để lật đổ hạnh phúc ngắn ngủi của cô, Sabrina đạt tới điểm tê liệt. Đó cũng là một loại may mắn. Chết sẽ không cảm thấy đau khổ nữa. Cô cho rằng cuối cùng cô cũng có thể xoay xở để bỏ lại mọi thứ phía sau, trở lại con người trước đây, thi thoảng nhìn lại nỗi đau đớn ấy với tiếng thở dài. Nhưng ngay lúc này, tình trạng tê liệt đó ít nhất cũng khiến cô rời khỏi nơi ẩn náu. Tuy nhiên, đó lại là lựa chọn tồi tệ, lần đầu tiên cô xuống dưới phòng khách, hy vọng được gặp một trong hai dì cô. Thay vào đó cô lại gặp Ophelia, một mình, chắc hẳn là được cô hầu gái đưa vào, rồi cô ấy lại chạy đi báo cho ai đó biết cô ta tới thăm. Thật kinh ngạc, Sabrina chẳng cảm thấy gì, thậm chí còn không hiểu được phép lịch sự thông thường yêu cầu cô ít nhất cũng phải nhận ra sự có mặt của Ophelia. Trạng thái tê liệt của cô đã đạt đến mức tuyệt vời.

"Khỏe hơn chưa?", Ophelia hỏi với giọng quan tâm lúc nhìn thấy cô đứng ở cửa. "Khỏe hơn?" "Khi tôi tới thăm hôm qua, Quý bà Alice nói là cô bị ốm do thay đổi thời tiết và phải nằm trên giường. Tôi nên lên phòng thăm cô, thậm chí đề nghị như vậy, nhưng bà ấy bảo cô đang ngủ."

"Ồ, ra thế", Sabrina phẩy phẩy tay. "Chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì ốm thế nào cũng khỏi ấy mà. Cơn gió nào đưa cô tới cửa nhà tôi thế? Bữa tiệc vẫn đang diễn ra ở Summers Glade à?" "Phải, dù số lượng khách đã giảm đáng kể", Ophelia có chút bực bội. "Tôi đoán là rất nhiều quý cô khác cảm thấy họ đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đó." Sabrina không bất ngờ. Phần lớn các tiểu thư được mời tới đều đang trong độ tuổi kết hôn, và giờ anh chàng độc thân mà họ tới đây tranh giành đã bị cướp mất, nên họ cần tiếp tục tìm kiếm, vì vậy họ phải trở về London và tiếp tục sứ mệnh trong các bữa tiệc ở đó.

Tiếp theo là sự im lặng khó chịu. Vẻ lịch sự giả tạo này cũng xóa đi được những cảm giác ghê tởm đã nảy sinh sau cuộc trò chuyện cuối cùng của họ. cả hai đều không thích nhau. Chuyện này đã được cả hai xác định rất rõ. Ophelia phá tan bầu không khí im lặng bằng tiếng thở dài. "Tôi muốn xin lỗi", má cô ta hơi đỏ và mi mắt cụp xuống. "Tôi nhận ra mình có chút ác ý tại bữa tiệc đêm đó, và vì thế khiến cô, ừm, mất bình tĩnh với tôi. Tôi muốn giải thích tại sao…" "Đừng bận tâm", Sabrina ôn tồn cắt ngang. "Không sao đâu."

"Có thể với cô thì không, nhưng tôi đã rất hối hận về những lời lẽ nặng nề giữa chúng ta", Ophelia kiên quyết, "Dù sao chúng ta cũng là bạn bè." Sabrina có lẽ đã khịt mũi nếu không được bảo vệ bởi trạng thái tê liệt. Trong thực tế, họ chưa bao giờ là bạn bè. Ophelia đã giới thiệu Sabrina với những người quen biết của cô ta, song cô ta đâu có lựa chọn nào khác vì lúc đó Sabrina là khách trong nhà cô ta? Không. Bây giờ Sabrina đã nhận ra Ophelia rất miễn cưỡng làm thế, không phải vì cô ta muốn, mà vì cô ta phải làm. Và lần duy nhất cô ta viện đến thứ gọi là 'tình bạn' của bọn họ là lúc muốn thứ gì đó từ Sabrina và cảm thấy cô nợ cô ta.

Như thường lệ, Ophelia phớt lờ vẻ không hứng thú của Sabrina, tiếp tục nói chuyện mà cô ta định nói: "Cô thấy đấy, tôi đã không tự tin như đã thể hiện tối hôm đó. Tôi không biết tại sao - thực ra, có lẽ do chiến dịch của Duncan nhằm cố làm tôi ghen tức đã có hiệu quả. Cho dù là lý do gì, thì tôi cũng bắt đầu nghi ngờ, và điều đó làm tôi có chút bực mình mà thật không may lại đổ lên người cô. Tóm lại, tôi không thường hoài nghi bản thân, và sau đó thấy tôi thật ngu ngốc khi làm thế. Đáng ra tôi phải hiểu rõ hơn. Tại sao ư, vì ngay sau đó anh ấy đã không giả vờ nữa và chúng tôi lại tái đính hôn". Nhận xét đặc biệt đó đã gây ra vết nứt lớn trong trạng thái tê liệt của Sabrina. Trước khi anh đuổi theo cô trên đường ư? "Xảy ra khi nào?", cô hỏi.

"Khi nào thì có quan…" "Khi nào?" Ophelia chớp mắt bởi giọng nói sắc bén của Sabrina, nhưng sau một thoáng suy nghĩ, đáp lại, "Sao thế, ngay sau khi cô rời đi. Lúc đó, tôi đang rất buồn bã và mệt mỏi. Duncan hẳn đã thấy tôi đi lên gác, vì anh ấy đã đi theo và khăng khăng - khăng khăng rằng chúng tôi nên tái đính hôn. Rất mạnh mẽ, anh chàng Scotland ấy. Tôi đoán là anh ấy không thể giả vờ lâu hơn nữa, song cũng có lẽ là anh ấy đã hết kiên nhẫn. Có lẽ cuối cùng anh ấy cũng hiểu rằng, chúng tôi càng sớm đính hôn thì đám cưới càng nhanh diễn ra. Và anh ấy cuồng nhiệt", cô ta đỏ mặt nói thêm. "Tôi cảm giác anh ấy sẽ lập tức kéo tôi vào giường nếu không bị cắt ngang."

Sabrina ngồi sụp xuống sau khi nghe xong. Cảm giác bàng hoàng giống hệt buổi sáng hôm đó lúc cô nghe thấy về Thông báo đính hôn - thực ra còn tệ hơn. Nếu Ophelia tin tưởng như vậy, tức là sự nồng nhiệt của Duncan là dành cho cô ta, và không được thỏa mãn vì bị làm phiền. Rồi sau đó anh thấy Sabrina ở một mình trước lúc đam mê của anh dịu đi, anh liền chớp lấy cơ hội đó. Không dính dáng tí nào đến cá nhân cô. Trong xe ngựa tối tăm đó, anh dễ dàng tự giả vờ rằng cô chính là người mà anh muốn. Thật đáng buồn, sau khi suy xét mọi chuyện, Sabrina thực sự tin lời Ophelia. Nếu cô xinh đẹp hơn một chút, hay Ophelia xấu hơn một chút, thì có lẽ cô có chút nghi ngờ. Nhưng cô không thể tự dối gạt bản thân. Ophelia dễ dàng hạ gục bất cứ gã đàn ông nào và vấn đề của cô ta chỉ là lựa chọn ai mà thôi. Câu hỏi là, liệu cô có thể đổ lỗi cho Duncan bởi thứ mà cô tự nguyện dâng hiến, trong khi anh đã đính hôn cùng người khác không? Có gã đàn ông nào mà không làm như anh chứ? Không, cô chẳng thể trách móc anh. Ngoài ra, cô vẫn rất yêu anh. Cô mong mình đừng như vậy, nhưng đó là thứ tình cảm không dễ dàng từ bỏ được. Cho dù cô có đổ lỗi cho anh thì mọi chuyện cũng không thay đổi. Anh vẫn sẽ cưới Ophelia. Trái tim cô sẽ tan vỡ hơn chút nữa vào ngày cưới của anh.

Ophelia tiếp tục nói như thể lời của cô ta là vô hại. "Tôi rất vui mừng vì chúng ta đã hòa giải với nhau và trở lại là bạn bè. Cô biết đấy, Edith cùng Jane đã bỏ rơi tôi. Họ hứa sẽ trở lại vào lễ cưới, nhưng tôi thực nghi ngờ là họ có thể tìm được chút thời gian rảnh rỗi trong vòng xoáy quay cuồng của London - tôi biết là không thể. Nhưng nếu không có họ ở đây thì thật buồn chán. Cô phải đến Summers Glade đấy, Sabrina, để bầu bạn với tôi." May mắn là Sabrina đã không phải tìm cách giải thích lý do cô không thể tới đó, vì cuối cùng dì Alice cũng bước vào, nhìn thấy vẻ nhợt nhạt, buồn bã của cô đã buộc cô phải trở lại giường, như thể thực sự cô đã nằm trên giường suốt ba ngày qua. Alice lẩm bẩm vài câu như "Về phòng", và "Không nên xuống dưới nhà nữa", là nhằm vào Ophelia, chứ không hẳn vì Sabrina cần một cái cớ để trở về phòng. Ophelia nghĩ thế nào tùy thích, nhưng hy vọng là cô nàng London đó đã nói hết những gì muốn nói và đừng quay trở lại nữa.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000