Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 35

Chương 35.

Ophelia đã hết sức bực bội trên quãng đường ngắn ngủi trở về Summers Glade. Cô ta đã làm xong việc mình muốn làm - hoàn thành chuyện xin lỗi ngớ ngẩn này và bình thường trở lại với Sabrina. Cô ta hy vọng ít nhất mình cũng sẽ thành công, bởi cô ta đã chán ngấy ở Summers Glade, và Sabrina có thể giúp cô ta khuây khỏa đáng kể. Cô ta buồn chán không chỉ đơn giản vì đám người London ở lại lâu đài không đủ nhiều để khiến cô ta thích thú, mà còn vì bị Duncan phớt lờ. Ophelia đoán có lẽ anh vẫn còn giận dữ vì bị buộc phải đính hôn lại. Tội nghiệp cho anh. Cô ta không định giăng bẫy, nhưng anh lại tự mình chui vào, song không thể phủ nhận đối với cô ta, kết quả này thật quá tuyệt vời. Tuy nhiên, Ophelia chưa từng nghĩ anh lại làm ra chuyện gì quá liều lĩnh như xông vào phòng ngủ của cô ta. Như thế là không phù hợp ngay cả khi cô ta vẫn mặc đồ bình thường. Nhưng cô ta đã rất tin tưởng rằng anh tới để cứu vãn mối quan hệ giữa bọn họ, nên sẵn lòng tha thứ cho hành động bốc đồng đó. Rồi lại phát hiện ra mục đích của anh chỉ là vì Sabrina. Hành động đó thật sự là giọt nước tràn ly, nhất là sau khi đứa con gái quê mùa đó thể hiện bản chất thực của mình, rằng cô ta không phải là 'cô nàng ngọt ngào và tươi tắn', mà chỉ là một ả đàn bà chanh chua, cay nghiệt.

Nhưng anh đã gợi nhắc Ophelia về cuộc nói chuyện lúc trước giữa cô ta với Sabrina. Và cô ta đặc biệt nhớ lại mình đã bịa đặt về một tình huống mà bản thân bị xâm hại, nhưng bất chấp như vậy, hoàn cảnh hiện tại là hoàn toàn có thật. Mỉa mai thay, cô ta không hề nghĩ đến chuyện lợi dụng nó, nếu anh không đề cập đến. Ngay khi nhớ lại, cô ta lập tức nghĩ cách giữ chân Duncan ở đó sau những lời nạt nộ của anh, ít nhất đến khi những cô gái khác xuất hiện, mà người nên có mặt nhất chính là Mavis đã mở cửa. Mọi thứ quá hoàn hảo. Ophelia thực sự không thể bày ra một kế hoạch tuyệt vời như vậy. Thậm chí còn mỉa mai hơn là cô ta chẳng phải làm gì mà vẫn có được. Duncan đã tự mình gây ra toàn bộ mọi chuyện. Vấn đề còn lại hết sức đơn giản, anh đã giận dữ bỏ đi tìm ngài Neville và kể lại mọi chuyện. Ông thuộc lớp người cũ, không cần phải thuyết phục ông rằng Duncan đã làm hại cô ta chỉ vì muốn sửa chữa sai lầm; thật đơn giản.

Ông cũng đã cố tìm kiếm Mavis, nhưng may mắn là không tìm được, vì vậy ông buộc phải thông báo về lễ đính hôn của cháu mình ngay trong đêm đó. Edith và Jane đã rời đi vào buổi chiều hôm sau cùng với người đi kèm, giống như rất nhiều quý cô khác. Lúc này Ophelia có hẳn căn phòng ngủ đã từng phải ở chung với tám cô gái khác. Mavis đã bỏ đi ngay đêm hôm đó, chính vì thế mà ngài Neville không tìm được. Chẳng nghi ngờ là cô không muốn bị ngài huân tước hay Duncan dọa nạt phải giấu kín chuyện mình đã chứng kiến, trong khi cô không định làm vậy. Nhưng tại sao cô lại bỏ đi ngay lập tức, đến nỗi không kịp mang theo đồ đạc? Cô chỉ kịp gọi người anh họ, vốn hộ tống mình tới đây, thu xếp xe ngựa và đi luôn. Nhưng Ophelia cũng sẽ làm tương tự nếu có tin tức sốt dẻo như thế, vì vậy cô ta hoàn toàn hiểu được tại sao.

Thông báo về lễ đính hôn trước khi tin đồn kịp tung ra là cách để đè bẹp nó ngay từ trong trứng nước. Cuộc hẹn hò của hai người yêu nhau sẽ bị dị nghị, nhưng với cặp đôi đã đính hôn thì hoàn toàn được thông cảm, bởi vậy chuyện này hoàn toàn có thể hủy hoại người phụ nữ nếu chưa đính hôn. Như thế Mavis sẽ chẳng làm đạt được gì dù có tung ra tin đồn. Chắc chắn cô nghĩ mình có thể trả thù được, nhưng thay vào đó lại giúp Ophelia đạt được thứ mình muốn. Quá hài ước. Nhưng bây giờ, trên đường trở về Summers Glade, Ophelia không kìm được suy nghĩ rằng có lẽ cô ta đã khiến mối quan hệ với Sabrina trở nên tồi tệ hơn, và do đó cô ta mới cảm thấy bực bội trong khi lẽ ra không nên thế. Cô ta vốn không cảm thấy tội lỗi vì đã nói dối Sabrina. Con bé đó đáng bị như vậy, bởi đã cố đánh cắp Duncan khỏi cô ta. Nhưng cô ta thực sự muốn kết bạn lại với Sabrina, bởi vậy có lẽ cô ta nên cố tìm hiểu tại sao thời điểm cô ta gặp gỡ Duncan lại có vẻ quan trọng với cô đến thế, thay vì nói dối về nó. Lúc trở lại tòa lâu đài, cô ta bị ngài Neville gọi đi. Ophelia cũng không biết ông đã đợi mình bao lâu, vì cô ta không có mặt ở đó lúc ông cho người đến gọi, nhưng cô ta lập tức được đưa thẳng tới phòng khách riêng của ông.

Cô ta vốn nóng lòng được nói chuyện với ông sớm hơn, nhưng ông lại cố tình phớt lờ cô ta sau khi công tuyên bố về lễ đính hôn. Song một lời xin lỗi là thích đáng. Suy cho cùng thì cô ta vẫn là người vô tội, và sẽ bị hiểu lầm tai hại nếu không muốn cưới Duncan, nhưng bị buộc phải làm thế vì anh đã làm hại cô ta. May mắn thay, cô ta thực lòng muốn kết hôn với anh, nhưng không cần phải đề cập đến, trừ khi cô ta nhận được lời xin lỗi thích đáng. Tuy nhiên, cô ta đã hiểu lầm nghiêm trọng về lý do của buổi gặp mặt này. Cô ta không vội vàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với bàn làm việc của Neville đến khi ông bắt đầu bằng giọng nói cứng rắn, "Bên cạnh thực tế là bố mẹ cô đã được thông báo về mọi chuyện và sẽ sớm có mặt ở đây, chúng ta có vài vấn đề cần thảo luận ngay lập tức." "Dĩ nhiên", Ophelia nghi hoặc trả lời, giọng điệu của ông ám chỉ có lẽ cô ta sẽ không thích cuộc nói chuyện này như đã tưởng.

"Tôi có thông tin từ rất nhiều nguồn, rằng cô có một thói quen xấu là thích ngồi lê đôi mách." Cô ta lập tức phản bác. Ông ta định trách mắng cô ta ngay cả khi họ vẫn chưa thành họ hàng ư? "Con người ai cũng thích ngồi lê đôi mách, thưa ngài Neville", Ophelia lạnh lùng chỉ ra.

"Không phải ai cũng vậy, nhưng họ cũng không thường làm như thế với mục đích xấu. Tôi chỉ đang cho cô biết, tiểu thư Ophelia, rằng hành vi tồi tệ ấy không được chấp nhận. Một khi bước chân vào gia đình này, cô phải cư xử đàng hoàng, tránh xa thói quen độc ác đó." Lúc này cô ta cảm thấy vô cùng choáng váng và bị sỉ nhục. Độc ác? Cô ta ư? Ý tưởng hay ho. Có thể đôi khi cô ta thấy cần phải đặt mọi người về đúng chỗ của họ, hay thi thoảng cũng có chút thù hằn, nhưng độc ác ư? Không đời nào. Song chắc hẳn là ông ta đang nhắc tới chiến dịch biến Duncan thành trò cười để thoát khỏi cuộc hôn nhân không mong muốn của cô ta vào thời điểm đó. Sự việc này có lẽ đã khiến ông thấy bị xúc phạm. Nhưng cô ta hoàn toàn không ác ý, và thực tế nó cũng chẳng làm tổn hại nhiều đến Duncan. Nó chỉ đơn giản là một cách để kết thúc mà thôi.

"Nếu cảm thấy hành vi của tôi đáng chê trách, thưa ngài, chỉ cần nói vậy thôi, nhưng đừng buộc tội tôi…" "Cô gái thân mếm", ông điềm tĩnh cắt ngang, "Nếu chịu khó lắng nghe, cô sẽ thấy tôi không hề nói rằng hành vi của cô đáng chê trách. Thực tế là tôi nghe thấy rất nhiều người chỉ ra rằng tự các thói quen xấu của cô đã nói lên điều đó. Cô luôn sẵn sàng đặt điều về người khác, và như thế là không thể chấp nhận được. Ngồi xuống!", ông quát lớn lúc cô ta phẫn nộ đứng bật dậy. Ophelia ngồi phịch xuống. Hai má nóng bừng. Nếu ông không phải là người có địa vị cao như này thì chắc chắn cô ta đã bỏ đi ngay lập tức. Đó chính là lý do duy nhất giữ cô ta ở lại. Rõ ràng cô ta không hề sợ hãi giọng nói nghiêm khắc cùng cái nhìn sắc lạnh của ông.

"Đừng hiểu nhầm", ông tiếp tục với chất giọng bình tĩnh, dù hết sức lạnh lùng. "Đáng lẽ cuộc trò chuyện này đã diễn ra sớm hơn nếu Duncan không hủy bỏ hôn ước sau lần gặp mặt đầu tiên với cô. Cô cần hiểu rằng một khi đã gả vào nhà này có nghĩa là đòi hỏi cô một trách nhiệm lớn lao mà có lẽ cô không lường tới hoặc chưa từng được dạy dỗ." "Tôi là con gái của một bá tước", cô ta ngạo mạn trả lời, "Tôi đảm bảo mình đã được dạy dỗ cẩn thận." Ánh mắt hết sức hoài nghi của ông khiến cô ta bớt kiêu ngạo, và thực tế ông cũng tiếp tục bằng giọng điệu tương tự. "Bố mẹ cô đã sinh sống ở London gần như từ lúc cô mới sinh ra, vì thế những thứ cô được dạy ở đó có thể không phù hợp với cuộc sống ở đây. Đây là một điền trang. Với vai trò huân tước phu nhân tương lai, cô có những nhiệm vụ cụ thể mà sẽ chiếm rất nhiều thời gian cũng như buộc phải gặp gỡ rất nhiều loại người, từ người lau chùi ống khói, mục sư cho tới cả bản thân nữ hoàng. Nhưng cho dù gặp gỡ ai, cô cũng phải cư xử sao cho xứng với tước hiệu Huân tước Phu nhân của Birmingdale."

"Kiểu nhiệm vụ gì ạ?", cô ta cau mày hỏi. "Các nhiệm vụ thông thường gắn liền với một điền trang tầm cỡ này. Tôi đoán là ít nhất cô cũng được đào tạo về cách quản lý một ngôi nhà nhỉ? Trợ lý của tôi sẽ hướng dẫn cô trong từng công việc cụ thể của điền trang bên cạnh những công việc trong nhà. Cần phải nói rằng, cô sẽ có rất ít thời gian dành cho giải trí, thư giãn - hay ngồi lê đôi mách." "Không giải trí sao?", cô ta nghi ngờ, hỏi lại.

Hẳn ông đang nói đùa. Cô ta đã kết giao với hàng loạt những người có địa vị ngang hàng với ông mà thường xuyên có những trò giải trí hết sức xa hoa. Các quý bà cùng tầng lớp với ông tại London là những bà chủ cực kỳ được coi trọng ở thành phố, lời mời của họ luôn được săn đón. Dĩ nhiên cô ta đã tưởng tượng ra cảnh mình gia nhập thế giới đó và trở thành bà hoàng của bọn họ. Nhưng hiển nhiên ông đang rất nghiêm túc lúc giải thích rõ hơn, "Ở đây chúng tôi không có thói quen giải trí, hoàn toàn không. Vũ hội này là một ngoại lệ hết sức hiếm hoi nhằm mục đích cụ thể. Nó sẽ không lặp lại. Chúng tôi cũng không có nhà ở London, một sự lãng phí ngớ ngẩn vì chẳng bao giờ chúng tôi tới đó." "Gia đình tôi sống ở London", cô ta nhắc nhở ông. "Tất nhiên tôi sẽ tới…"

"Gia đình cô có thể tới đây", ông cắt ngang. "Tôi rất nghiêm túc khi nói rằng cô không thể có thời gian rảnh rỗi để du lịch hay giải trí. Duncan cũng thế dù nó chẳng thích thú những thứ đó. Cô cần phải thay đổi suy nghĩ. Hãy tự thích nghi với cuộc sống thôn quê đi." Thật không may, cô ta hiểu ông muốn nói gì. Những quý tộc mà sống cố định tại điền trang của họ hơn là người chỉ thi thoảng tới thăm thì hiếm khi rời khỏi chúng. Họ xa lánh London. Không tham gia vào các Mùa vũ hội sôi động ở thành phố. Ít nhiều họ đã mất đi nét tinh tế của tầng lớp cao quý và trở nên quê mùa. Họ có những mối quan tâm mới; thời tiết, mùa màng, giá cả thị trường. Xã hội London, tối thiểu là đám người cô ta quen biết, khinh thường những quý tộc này và đánh đồng họ với tầng lớp lao động. Ophelia âm thầm tự véo mình, hy vọng đây chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng không. Và đó cũng không phải chuyện cô ta cho là đương nhiên lúc quyết định kết hôn với Duncan. Tước hiệu trong tương lai cùng vẻ ngoài đẹp đẽ của anh cũng không đáng để cô ta phải chịu cuộc sống khủng khiếp mà ngài Neville vừa mô tả.

Nhưng cô ta chợt nhận ra với nỗi tuyệt vọng ngày càng tăng, rằng dù muốn hay không thì hiện tại bản thân đang bị mắc kẹt với Duncan, bởi đơn giản cô ta đã mang thù mắc oán với Mavis. Nếu cô ta và Mavis vẫn còn là bạn bè thì cô ấy sẽ đồng ý không hé răng về chuyện đã chứng kiến. Tất nhiên cô ấy sẽ đồng ý, nhất là sau khi Ophelia cam đoan chẳng có gì xảy ra cả. Ophelia chưa thực sự bị tổn hại. Bởi vì cô ta và Duncan chưa hề lên giường với nhau. Nhưng không đời nào Mavis chịu giữ im lặng. Sao cô phải làm thế khi rất căm ghét Ophelia chứ? Và cách duy nhất để cô giữ im lặng là lễ đính hôn và đám cưới sắp tới. Để kết thúc chuyện này, đương nhiên phải tái đính hôn vì nó sẽ ngăn cản Mavis tung ra tin đồn bẩn thỉu.

"Trông cô không được khỏe lắm", Neville lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô ta. "Tôi cho là thế", Ophelia đau khổ đáp. "Thứ lỗi cho tôi." Cô ta không đợi ông đồng ý. Thực tế, cô ta gần như đã chạy ra khỏi phòng.

.