Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 38

Chương 38.

Trời đang mưa, rất to, che mờ phần lớn cảnh vật bên ngoài. Duncan đang đứng bên cửa sổ trong phòng khách, nhìn cơn mưa như trút nước, tự hỏi liệu Sabrina có đang ngắm nó không. Cô thích mưa, thích những cơn bão, thích mọi thứ liên quan đến tự nhiên, bất kể thời tiết nào trong năm. Anh nhớ tới niềm vui thích trên khuôn mặt cô lúc anh đưa cô ra ngoài sân thượng trong cơn mưa… “Anh không thể tiếp tục lảng tránh tôi.” Giọng nói đặc biệt vang lên phía sau anh cực kỳ chói tai, dù anh đã cảnh cáo nhưng có vẻ như Ophelia đang tới gần, đến nỗi hình ảnh cô ta phản chiếu trên cửa sổ. Do trời mưa nên buổi chiều tối nhanh hơn khiến cả căn nhà phải thắp đèn sớm, nhưng anh có thể nhìn thấy hình phản chiếu của cô ta mà không cần ngọn đèn phía sau, bởi lẽ dường như tự bản thân cô ta tỏa sáng với mái tóc bạch kim và làn da nhợt nhạt.

Anh không quay lại. Anh thực sự không muốn nói chuyện cùng cô ta về bất kỳ vấn đề gì, đặc biệt là chuyện lảng tránh cô ta. Đơn giản là anh vẫn chưa quyết định nên cư xử với cô ta thế nào. Anh có thể nói sự thật với cô ta, rằng anh hầu như không thể chịu đựng cô ta, như thế sẽ dẫn đến cuộc sống của bọn họ trở nên lạnh nhạt sau đám cưới, nếu xem xét kỹ hơn thì nó có vẻ là một sự dàn xếp lý tưởng – ít nhất là với anh. Hoặc anh có thể cố gắng để mối quan hệ của họ ổn thỏa hơn, cố gắng để một cuộc hôn nhân không mong muốn trở nên tốt đẹp nhất có thể. Anh không chắc mình có thể làm được không, nhưng ít nhất anh cũng thử. Song chắc chắn cô ta sẽ cảm nhận được cảm giác thực của anh, dù sớm hay muộn, và lại khiến họ quay trở về mối quan hệ xa lạ, vậy thì tại sao phải bận tâm chứ? Nhưng anh đã có câu trả lời cho vấn đề này. Anh phải cố gắng vì Archie. Archie muốn anh kết hôn và mang đến cho ông những người thừa kế mới. Hiện tại ông không thể tự sinh được người thừa kế như mong muốn, nhưng Duncan lại có nhiều thời gian để làm việc đó. Tuy nhiên, ông không thể có chúng nếu Duncan không lên giường với vợ anh.

“Mọi người sẽ đánh giá thế nào đây?” Cô ta vẫn đứng ở đó? Duncan âm thầm thở dài, quay lại đối diện với Ophelia. “Kiểu như chúng ta không thực sự muốn kết hôn với nhau hả?”

Anh ngạc nhiên là bản thân lại hỏi cô ta câu đó. Nó tự nhiên bật ra, bất chấp mâu thuẫn trong lòng anh. Quá gay gắt đến mức không thể chứa đựng bất kỳ sự giả dối nào. Anh thích sự thật, có lẽ họ có thể thỏa hiệp và cố gắng cư xử tốt với nhau. Suy nghĩ này làm anh băn khoăn liệu có khả năng Ophelia thay đổi được bản tính của mình, hay tính ích kỷ, chỉ yêu bản thân của cô ta đã ăn quá sâu. Liệu anh ta có thực sự muốn thay đổi cô ta? Câu trả lời của Ophelia cho thấy kết quả chắc chắn là thất bại. “Phải, tôi không muốn cưới anh”, cô ta kiêu căng trả lời. “Dù sao cũng không muốn nữa, từ sau cuộc nói chuyện với ông ngoại anh cho thấy cuộc sống ở đây tẻ nhạt thế nào. Nhưng anh – chẳng cần phải giả bộ nữa Duncan. Anh biết thừa là anh hoàn toàn không phản đối chuyện kết hôn với tôi. Rõ ràng anh chỉ phản đối lý do chúng ta tái đính hôn thôi.”

Anh quả thực không nói lên lời, nhưng chỉ mất chút thời gian ngắn ngủi để anh thoát khỏi sự kinh ngạc, đáp lại, “Có khi nào cô chợt nghĩ rằng vẻ đẹp bên ngoài không phải thứ mà ai cũng cho là quan trọng, rằng một số người quan tâm tới phẩm chất của người phụ nữ họ sẽ kết hôn hơn là một khuôn mặt xinh đẹp chưa, Ophelia?” Cô ta ngây người nhìn anh chằm chằm hồi lâu, rồi bật cười hết sức ngạo mạn, thông báo với anh, “Tôi có hàng trăm đề nghị kết hôn để chứng minh điều ngược lại, và phần lớn trong số họ là những người hầu như không quen biết tôi. Chuyện đó có làm anh nhận ra đàn ông thích gì không?” “Điều đó cho tôi thấy họ đã thuyết phục cô tin rằng vẻ đẹp của cô là tất cả. Và có lẽ cô sẽ bị đánh thức một cách thô lỗ nếu cô kết hôn với một trong số bọn họ, khi cuối cùng họ cũng hiểu rõ cô hơn. Tôi sẽ thành thật với cô, tiểu thư. Tôi không thích tính cách của cô, không thích sự hằn học, cũng như cách cô đối xử với người khác, như thể chẳng có gì quan trọng bằng bản thân cô.”

“Nếu anh cho rằng…” Anh cắt ngang sự đáp trả giận dữ của cô ta, tiếp tục nói bằng thái độ bình tĩnh mà anh có thể, “Yên lặng một chút, và để tôi cho cô biết tại sao tôi lại nói với cô điều này. Nếu chúng ta buộc phải cưới nhau, và dường như chẳng có gì giúp chúng ta thoát khỏi cuộc hôn nhân này, vậy thì chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chung sống trong hòa bình, hoặc đó chính là địa ngục của chúng ta. Nhưng cách duy nhất để chúng ta sống hòa bình là cô phải thay đổi cách cư xử của mình. Cô có nghĩ mình làm được không, tiểu thư?”. “Cách cư xử của tôi chẳng có gì sai sót cả”, cô ta khăng khăng.

Anh thở dài. “Nếu thậm chí cô còn không nhận ra, với tôi thì tính cách kiêu căng và thiên hướng thù hận của cô là rất đáng chê trách thì chúng ta chẳng còn gì để thảo luận nữa.” “Chỉ vì một sự tổn thương nho nhỏ mà anh cho là tôi có thiên hướng thù hận hả? Anh có biết tại sao tôi phải làm anh mất mặt không? Anh có bận tâm rằng tôi không muốn cưới anh, rằng tôi đã cực kỳ tức giận vì tôi đã bị sắp đặt đính hôn với anh mà thậm chí còn không ai hỏi xem tôi có muốn thế hay không? Tôi chỉ đơn giản muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Như thế là sai sao?” “Cô có những lựa chọn khác”, anh bảo cô ta. “Mà chính đáng nhất là cô có thể nói với tôi cảm giác của cô và chúng ta có thể dàn xếp để thoát khỏi vụ đính hôn này một cách êm đẹp.”

“Anh đùa hả? Tôi biết chắc là ngay khi anh gặp tôi, sẽ chẳng điều gì có thể ngăn cản anh muốn cưới tôi – trừ phi anh bị kích động và hủy bỏ nó trong cơn tức giận, mà rõ ràng anh đã làm thế.” Anh có thể hiểu luận điểm của cô ta – dù chỉ một phần. Anh đã cho rằng mình cực kỳ may mắn khi lần đầu tiên nhìn thấy cô ta. Không nghi ngờ gì anh đã lập tức bị đánh bại bởi vẻ đẹp của cô ta như những người đàn ông khác. Nếu cô ta nói rằng không muốn cưới anh, có lẽ anh sẽ cố hết sức để làm cô ta thay đổi suy nghĩ – ít nhất là cho đến khi hiểu rõ bản chất và khám phá ra cô ta không phải là người đáng yêu. Vì thế nếu cô ta thành thực có lẽ cũng không thay đổi được gì. Nhưng thay vì thành thực, cô ta lại cố tìm cách xuyên tạc anh với lời lẽ lăng mạ của mình, và rất thành công. Và đó vẫn chưa phải là toàn bộ âm mưu của cô ta…

“Tung tin đồn bôi nhọ danh tiếng của tôi thì sẽ đạt được mục đích sao?” “Đừng ngu ngốc thế”, cô ta khiển trách. “Nó hoàn toàn không phải vì lợi ích của anh, mà chỉ nhằm cho bố mẹ tôi thấy rằng anh không phải là người chồng lý tưởng, trong khi họ cam đoan như vậy, sau đó tôi có thể thuyết phục hộ tự hủy bỏ vụ đính hôn này. Tuy nhiên, không có tác dụng. Họ vẫn sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân cho dù chuyện gì xảy ra. Nhưng chúng ta không thể giả vờ là anh đã bị tổn hại, cũng như có cơ hội bị tổn hại, trừ khi tin đồn là sự thật. Nó chỉ khiến những người đã từng gặp anh nhận ra tin đồn là vô căn cứ.” Anh lắc đầu. “Cô không nhận thức được kế hoạch này ti tiện thế nào hả? Trong khi chỉ cần một chút thành thực là…”

“Chẳng ích gì”, cô ta trả lời, giọng có vẻ cay đắng. “Tôi đã thử, Duncan. Ngay từ đầu tôi đã bảo bố mẹ rằng tôi không muốn lấy một người mà mình chưa từng gặp mặt. Bây giờ anh nói với tôi chuyện đó và anh rất thành thực về nó. Nhưng anh cảm thấy thế nào khi phải đính hôn với cô gái mà anh không quen biết chứ?” Cô ta thở dài. “Không sao, mà rõ ràng anh cũng chẳng bận tâm vì anh chấp nhận cuộc hôn nhân này.” Anh đỏ mặt xấu hổ, bởi vì nó không hoàn toàn đúng sự thật. Phản ứng của anh khi biết mình phải cưới một người vợ được lựa chọn sẵn cũng giống hệt phản ứng của cô ta, hay ít nhất là như cô ta đã tuyên bố. Anh buộc phải thừa nhận, “Trên thực tế, thưa tiểu thư, tôi không biết về nó đến vài ngày trước khi tôi chuyển đến đây. Cô biết đấy, tôi đủ trưởng thành để tự lựa chọn một người vợ cho mình. Neville đã sai lầm khi cho rằng ông ấy có thể làm chuyện đó thay tôi. Tôi đã muốn hủy bỏ đính ước nhưng lại được bảo rằng ít nhất cũng nên gặp mặt cô trước và tôi đã làm theo.”

Lúc này mặt cô ta đỏ lên và phàn nàn vẻ phản kháng, “Chà, làm sao tôi biết được chứ? Nhưng vì anh đã rất tôn trọng sự trung thực, vậy hãy nói cho tôi biết, nếu tôi không xúc phạm anh thì liệu anh có hủy bỏ hôn ước không?” Bởi vì vừa rồi đã xem xét khả năng này nên anh trả lời rất nhanh chóng, “Không, ít ra là không hủy bỏ ngay lập tức. Cô rất xinh đẹp, tiểu thư, không thể phủ nhận chuyện này. Nhưng sẽ không mất nhiều thời gian để tôi khám phá ra bản tính của cô và không thích chúng. Nào, giờ thì chúng ta không còn lựa chọn nào khác, và tôi đã hiểu được rằng đó là hậu quả gián tiếp của cách cư xử của cô, bởi vì cô đã tạo ra một kẻ thù là cô gái đã chứng kiến chúng ta ở cùng nhau. Nếu là người nào khác thì có lẽ chúng ta đã dàn xếp được rồi.” “Rất khó nói”, cô ta phản bác. “Mua chuộc sự im lặng là việc làm khó khăn, không thể chắc chắn được.”

Duncan ngước mắt nhìn trần nhà. “Không phải ai cũng cần mua chuộc, tiểu thư. Có một số người, dù cô tin hay không, họ thực sự hiểu và không muốn thấy người khác bị tổn thương hay hủy hoại chỉ vì một cuộc gặp mặt trong sáng mà có thể bị hiểu nhầm.” “Anh quá tin tưởng vào bản tính tự nhiên của con người”, cô ta chế giễu. “Còn cô thì lại không đủ tin tưởng. Vậy là chúng ta lại quay về điểm khởi đầu, bị mắc kẹt với nhau. Và tôi vẫn muốn biết liệu cô có thể thay đổi được không. Liệu cô có thể dừng gây thù mắc oán với người khác chỉ bởi cô không thích họ đã nói hay làm gì không? Cô có thể dừng âm mưu cùng các vụ trả thù không? Cô có thể thôi nói dối chỉ vì nó phù hợp với nhu cầu hay…”

“Ồ, dừng lại”, cô ta lạnh lùng cắt ngang lời anh. “Tại sao không đơn giản là tôi ngừng thở đi?” “Mỉa mai không giúp ích gì được đâu.” “Không phải là mỉa mai, cô ta vặn lại. “Hiển nhiên là anh quá cao thượng so với thị hiếu của tôi, Duncan, vậy tại sao chúng ta không thừa nhận là cả hai không phù hợp với nhau và sẽ không bao giờ phù hợp. Tôi cho là mình sẽ không phản đối đám cưới sau khi gặp mặt anh, nhưng giờ tôi đã thay đổi ý định, nhất là sau khi nói chuyện với ngày Neville và được vạch ra chi tiết cuộc sống cực nhọc nơi đây. Tin tôi đi, tôi cũng muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này nhiều như anh vậy. Nếu anh không phiền, thậm chí tôi còn cầu xin, nài nỉ Mavis ngậm miệng lại. Nhưng tôi biết sẽ không có kết quả. Cô ta căm ghét tôi, luôn là thế.”

“Tại sao chứ?”, anh phản đối. “Trừ khi cô đã làm gì với cô ấy.” “Đừng ngây thơ thế. Tôi chẳng làm gì cả ngoài chuyện được sinh ra với vẻ ngoài xinh đẹp, chính vì thế mới khiến những cô gái khác đố kỵ và ghen ghét, dẫn tới tình trạng bị thù địch tồi tệ nhất. Họ cố che giấu, song thường là không thành công. Mavis, cũng giống những người khác, chỉ giả vờ kết bạn với tôi, bởi vì tôi rất nổi tiếng, “luôn được săn đón”. Anh cho là tôi không biết như tôi thường tỏ ra sao. Anh cho là có thể dễ dàng bỏ qua hả?” “Tôi nghĩ rằng nếu không nghi ngờ là chính bản thân cô đã tự chuốc lấy sự ghét bỏ đó thì có lẽ tôi đã cảm thấy thương hại cô.”

“Anh dám hả!”, cô ta rít lên. “Nếu anh muốn thoát khỏi tình huống khủng khiếp này, mà tôi cần nhắc nhở là chính anh gây ra với cơn giận dữ điên cuồng của anh, thì hãy làm gì đi! Tôi không thể lang thang khắp cả nước để tìm kiếm Mavis, nhưng anh thì có. Vì thế đừng ngồi ủ rũ ở đây và tìm cách giúp cả hai thoát khỏi chuyện này.” Cô ta vội vã ra khỏi phòng, bỏ mặc anh ở đó với hy vọng nhỏ nhoi về tương lai của mình. Tự tìm kiếm cô gái nhà Newbolt trong khi anh lạ lẫm với đất nước này và không biết phải bắt đầu ở đâu ư? Nhưng Ophelia nói đúng. Anh đang ủ rũ. Anh đã để hoàn cảnh đẩy mình vào quá sâu trong nỗi đau khổ đến mức không thể tìm ra cách nào thoát khỏi nó. Song chỉ vì anh chắc chắn không có ngay cả một cơ hội thành công nhỏ bé cũng không thể là lý do để thôi tìm kiếm cơ hội đó. Hy vọng thực sự của anh là những người được cử đi tìm kiếm cô ấy – những người đã quen truy tìm dấu vết của người khác, hoặc như ông ngoại anh đã cam đoan. Nhưng như thế cũng không đủ trấn an anh, nhất là khi ngày cưới của anh đã ở ngay trước mắt.

.