Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 4

Chương 4.

Đêm nay thực sự không phải là thời điểm thích hợp để ra nước ngoài, có lẽ là đêm tồi tệ nhất trong năm, với những luồng tuyết xoáy càng ngày càng dày, thậm chí còn nuốt hết cả ánh đèn trên mui xe. Và lạnh vô cùng. Ngài Henry Myron chưa từng trải qua cái lạnh thấu xương như vậy trong suốt cuộc đời. Thời tiết ở Anh không khắc nghiệt như ở đây, chỉ có ít tuyết rơi. Nhưng lúc này, tại phía bắc cao nguyên Scotland, anh ta đang gặp nguy khốn, cái lạnh căm căm ngay cả khi tuyết ngừng rơi cố cản trở Henry tới đích. Ai có thể sống được trong môi trường khắc nghiệt này chứ và chính ngài Henry, người đang phải tới đây vì nhiệm vụ, cũng đang băn khoăn tự hỏi. Quãng đường tồi tệ nhất đã qua, một lối đi hẹp vắt ngang ngọn núi thấp. Henry không thể gọi nó là núi được. Nó giống như một tảng đá khổng lồ trồi lên khỏi mặt đất, không gốc cây, ngọn cỏ hay thậm chí bụi đất, chỉ là một vật cản to lớn bằng granite, chắn ngang lối đi và con đường duy nhất là trèo hoặc cưỡi ngựa qua.

Anh ta đã bỏ xe ngựa lại ở một nhà thờ gần đó bởi người dẫn đường cảnh báo phải làm vậy, và sẽ thuê ngựa cưỡi ở đoạn cuối hành trình vì đó là những con đường rất nhỏ hẹp. Họ nên qua đêm ở nhà thờ. Các tu sĩ đã đề nghị họ ở lại. Nhưng vì sắp tới nơi cần đến, chỉ cách một giờ đi đường, nên Henry khăng khăng đòi tiếp tục. Tất nhiên, lúc đó trời không có tuyết. Nhưng tuyết lại rơi ở phía bên kia tảng đá khổng lồ, hay là ngọn núi thấp, những bông tuyết xoáy vào khiến da họ ran rát ngay khi vừa leo lên đỉnh. Henry bắt đầu lo lắng họ sẽ bị lạc đường và chết cóng, có lẽ đến lúc băng tan vào mùa xuân thì người ta mới tìm thấy thi thể của hai người. Họ hầu như không thể nhìn thấy gì trong khoảng hơn nửa mét trước mặt, nhưng người dẫn đường vẫn rảo bước như thể anh ta nhận ra đường đi dù lúc này nó bị vùi sâu dưới tuyết, như thể anh ta biết chính xác nơi cần đến. Và Henry cũng vậy…

Khuôn viên ngôi nhà bằng đá lờ mờ chợt xuất hiện trong màn đêm lốm đốm trắng, họ đứng ngay ở cửa, trước khi ngài Henry nhận ra đã tới đích. Người dẫn đường đang đập thình thình vào cửa. Henry hầu như không nghe thấy âm thanh gì ngoài tiếng gió gào thét dữ dội. Nhưng cánh cửa bỗng bật mở và hơi ấm ùa ra ngoài, cả hai lập tức đi thẳng tới lò sưởi lớn đang phát ra tiếng tách tách. Henry đã tê cóng. Tuy nhiên, sau một thời gian ngắn, anh ta cảm thấy ấm áp hơn và lập tức run rẩy. Một phụ nữ đang om xòm trách cứ họ về chuyện ngu ngốc thế nào khi ra ngoài trong cơn bão lớn như này, ít nhất thì đó là những gì anh ta nghĩ bà ấy đang nói. Anh ta không chắc lắm vì khẩu âm Scotland của bà quá nặng. Bà quàng một chiếc khăn len nặng qua vai anh ta và khum những ngón tay cứng đơ của Henry quanh cốc wisky nóng, chờ đợi để chắc chắn anh ta uống hết đến giọt cuối cùng - một việc mà Henry rất sẵn lòng thực hiện. Lát sau, anh ta bắt đầu nghĩ rốt cuộc bản thân và đôi chân đóng băng của mình đã được cứu, một phát hiện đau đớn lúc tứ chi có cảm giác trở lại, dù sao cũng rất đáng hoan nghênh. Rồi anh ta bắt đầu quan sát kỹ hơn khung cảnh xung quanh.

Anh ta rất kinh ngạc. Henry không biết mình trông đợi tìm thấy cái gì trong ngôi nhà của một quý ông giàu có vùng cao nguyên Scotland và với một người ẩn dật như này thì, ừm, phải thừa nhận là anh ta hy vọng sẽ thấy những đồ vật tồn tại từ thời trung cổ, ví như một pháo đài cũ kỹ, đổ nát hay một trang trại thuần túy chẳng hạn. Suy cho cùng, gia đình MacTavish vốn là những người chăn nuôi cừu, hoặc anh ta nghe nói thế. Cảnh tượng trước mắt lại hoàn toàn khác biệt, không hẳn giống một điền trang mà anh ta đã đi qua ở vùng trung du nước Anh, nhưng chắc chắn cùng kiểu thiết kế. Kiến trúc hoàn toàn bằng đá - Scotland được biết đến là nơi rất hiếm gỗ - đáng lẽ nội thất của ngôi nhà phải được trang trí theo đúng phong cách và sự thoải mái của kiểu nhà đó, nhưng ngược lại, chỗ vốn phải là phòng khách rộng rãi lại giống hệt tiền sảnh cũ kỹ từ thời trung cổ. Ngôi nhà được thiết kế hiện đại, nhưng rõ ràng người sống trong đó thì lại rất cổ hủ. Giống như dù ai là người xây dựng lên nó, thì họ cũng đã cố tình biến phòng khách thành như vậy để thể hiện sự phản đối của mình, và cho biết rằng ông ta đã lớn lên trong một tòa lâu đài kiểu cổ cũng như khiến ông ta cảm thấy thoải mái nhất nên kiên quyết làm theo.

Kỳ lạ nhất là những chiếc bàn kiểu chân ngựa và ghế dài bằng gỗ nằm dọc theo các bức tường dán giấy hình hoa lá. Anh ta tin chắc chúng được kéo ra đây làm nơi dùng bữa cho tất cả người trong nhà cùng ăn một lúc, giống hệt phong tục cũ. Cửa sổ không che bằng rèm mà dùng da cừu vẫn còn nguyên lông. Anh ta biết rèm da sẽ giúp ngăn hơi lạnh tốt hơn bất kỳ chất liệu nào, nhưng da cừu thì…? Trong phòng cũng không có thêm bộ sofa hay ghế bành thoải mái mà chỉ có vài băng ghế không đệm đặt cạnh lò sưởi. Và trải rơm khô trên sàn. Lúc mới thấy nó, anh ta chỉ biết trợn mắt nhìn, rồi cuối cùng lắc đầu. Rốt cuộc anh ta đã đúng. Gia đình MacTavish ở vùng cao nguyên này thực sự sinh hoạt như cuộc sống thời trung cổ. Nhưng lúc này chẳng có ai thuộc họ MacTavish cũng như bất cứ người nào ở đây dù mới chập choạng tối. Cả đại sảnh mênh mông vắng hoe, ngoại trừ người phụ nữ lúc này đang trở lại với hai cốc whisky nóng nữa. Có điều lần này, bà ấy không đi một mình. Theo sát gót bà là một chàng trai cao lớn, anh dừng ngay ngưỡng cửa và gật đầu chào người dẫn đường của Henry, hiển nhiên họ quen biết nhau, về sau người dẫn đường cũng xác nhận là anh ta đã từng đến đây. Sau đó chàng trai nhìn Henry chăm chú.

Sau khi chiêm ngưỡng nơi đáng lẽ là phòng khách hiện đại, Henry bắt đầu hy vọng sẽ thấy những người mặc đồ da gấu, hay đúng hơn là da cừu, nhưng không, chàng trai Scotland này mặc quần dài bó sát và áo choàng tới đầu gối. Anh có thể tự tin sải bước trên những con đường thời trang nổi tiếng ở London mà không sợ bị chú ý, ngoại trừ vóc dáng cao lớn ước chừng trên mét tám của mình. Anh chẳng nói gì và trông có vẻ không hài lòng khi có vị khách lạ trong nhà. Hay có lẽ ánh mắt anh vốn dĩ luôn thiếu thân thiện như vậy. Henry cảm thấy khá lúng túng. Gần gấp đôi tuổi chàng trai, nhưng anh ta lại thoáng cảm thấy bị đe dọa… Ừm, chẳng có gì phải thắc mắc. Người dân vùng cao nguyên Scotland không giống với người đồng bằng phía nam đã qua lại với nước Anh hàng thế kỷ. Những tiến bộ xã hội bị đình trệ ở vùng đất xa xôi này của vương quốc, vốn bị cô lập do địa hình gồ ghề và thời tiết khắc nghiệt nữa. Rất nhiều thị tộc phía bắc giữ nguyên lối sống từ thời cha ông họ, rất gian khổ nhưng nghiêm cẩn tuân theo tộc trưởng.

Ngài Archibald MacTavish không phải là tộc trưởng, nhưng là người đứng đầu một nhánh nhỏ trong bộ tộc của mình và tất nhiên là chủ của dòng họ mở rộng tới các cháu chắt họ xa. Đáng tiếc, ông lại không có người thừa kế trực tiếp vì còn sống lâu hơn cả bốn người con trai ruột. Đây cũng chính là lý do tại sao chuyến viếng thăm của Henry không được chào đón. Anh ta sẽ làm lấy may mắn nếu không bị đá ra ngoài trời bão tuyết sau khi trình bày rõ nguyên nhân mình có mặt ở đây. Nhưng chàng trai ở ngưỡng cửa chẳng thể biết nguyên nhân đó được, vì vậy sự không nồng nhiệt của anh là không liên quan, có lẽ đó là bản tính cố hữu hoặc thái độ chỉ dành cho người Anh. Và chắc chắn chàng trai biết Henry là người Anh vì anh ta đã nói chuyện với người phụ nữ tiếp đón mình, và hẳn bà đã báo cho anh biết. Chàng trai đột ngột đi thẳng về phía trước. Lúc đến gần ánh sáng phát ra từ lò sưởi và hai ngọn đuốc cắm trên bệ lò - nguồn ánh sáng duy nhất trong phòng - Henry có thể thấy người đàn ông này không trẻ như anh ta nghĩ lúc đầu. Có vẻ khoảng hai mươi lăm tuổi. Ít nhất ánh mắt chín chắn cũng phản ánh độ tuổi già dặn hơn, ngay cả từ khoảng cách xa mà trông anh trẻ hơn nhiều.

“Nếu không phải anh chàng này đi cùng anh”, chàng trai hất hàm về phía người dẫn đường - “tôi đã nghĩ là anh bị lạc đường. Vậy một người Anh muốn gì ở Archibald MacTavish thế?” Henry giới thiệu sơ lược về bản thân, nhưng câu trả lời của anh ta lại cực kỳ nghiêm túc. “Tôi đến đây vì một số vấn đề hết sức cấp bách và vô cùng quan trọng. Tôi là luật sư của ngài Neville Thackeray, người mà…” “Tôi biết Thackeray là ai”, chàng trai nóng nảy cắt ngang. “Ông ấy còn sống chứ?”

“À, vâng, ít nhất là đến lúc tôi rời khỏi Anh thì còn, nhưng thực sự là không biết kéo dài được bao lâu nữa. Ông ấy không khỏe, cậu biết đấy, ở độ tuổi của ông ấy thì không thể nói trước khi nào chuyển sang tình trạng tồi tệ nhất.” Chàng trai Scotland gật đầu cộc lốc, rồi nói bằng chất giọng địa phương nặng trịch, “Tới văn phòng của tôi đi, chỗ đó ấm hơn. Chết tiệt, gió vẫn lùa vào đây”. “Văn phòng của cậu à?”

Giọng Henry nghe có vẻ hết sức kinh ngạc khiến chàng trai phải nhướng mày thắc mắc, nhưng thật bất ngờ, anh cười vang. “Đừng nói là anh bị đánh lừa bởi trò đùa của Archie già cả nhé.” Bất động vì không quen bị đem ra trêu chọc, Henry hỏi, “Vậy trò đùa ở đây là gì?” “Căn phòng này, tất nhiên rồi”, anh đáp, vẫn cười toe toét. “Ông ấy khăng khăng là bất kỳ người lạ nào cũng phải được đưa tới đây, mà không phải là nơi bình thường nào khác trong nhà. Và cuối cùng họ sẽ nghĩ ông ấy thật hài hước.”

Henry đỏ bừng cả mặt, rõ ràng anh ta đã mắc lừa. “Tôi cho là căn phòng này không được sử dụng nhiều trừ khi có người đến thăm nhỉ?” “Ồ không, căn phòng có tác dụng của nó, nhất là khi lũ cừu sinh sôi quá nhanh và không đủ chuồng cho chúng lúc tuyết rơi. Dĩ nhiên, trong suốt mùa xén lông, khi những người nhà MacTavish từ xa đến, chúng tôi sẽ cần một căn phòng lớn để tất cả bọn họ cùng ăn với nhau, và chỉ có chỗ này là phù hợp.” Henry không biết liệu điều anh ta vừa nghe được có phải là một phần của trò đùa hay không. Thành thật mà nói anh ta không có hứng thú tìm hiểu, và một văn phòng ấm áp cũng có vẻ hấp dẫn hơn, nên Henry sẵn sàng đi theo chàng trai trẻ đó.

Phần còn lại của ngôi nhà được bày biện thực sự thoải mái và không làm thất vọng với phong cách tráng lệ của nó. Nếu Henry không vội vàng chạy tới lò sưởi và lối vào không quá tối so với thời điểm đó của buổi tối, anh ta đã có thể nhận ra trước khi bị lừa gạt vào căn phòng khách - chuồng gia súc kỳ lạ. Nhưng nó là nơi dễ nhận thấy, lúc này một ngọn đèn đã bị bỏ lại trên bàn trong tiền sảnh, không rọi được tới những phòng khác và ánh lên hình dáng mờ mờ của đồ nội thất thượng hạng. Văn phòng anh ta bước vào nhỏ nhưng gọn gàng và ấm áp nhờ lò than lớn trong góc cho thấy chàng trai đang ở đây lúc anh ta mới tới. Henry bắt đầu nghĩ nó là văn phòng của viên thư ký hay quản lý bất động sản của Archibald, người đã tới gặp anh ta, nhưng anh ta cũng đã đưa ra đủ các giả thiết và hầu hết đều sai, nên ngay khi chàng trai vừa ngồi vào chiếc ghế da nhồi bông căng ních đối diện qua chiếc bàn, anh ta liền hỏi đầy mỉa mai anh là ai. Câu trả lời, “Dĩ nhiên tôi là một người mang họ MacTavish”, không làm sáng tỏ vấn đề hơn, nhất là khi bất kỳ ai sống trong điền trang này cũng có thể mang cái họ đó, nhưng Henry quá mệt mỏi do chuyến hành trình kéo dài và thời tiết khắc nghiệt để đòi hỏi lời giải thích rõ ràng hơn.

“Ngài Archibald đã được thông báo về chuyến thăm viếng của tôi chưa?”, thay vào đó anh ta lại hỏi. “Lúc này ông ấy đã ngủ rồi, ông ấy dậy rất sớm”, là câu trả lời. “Nhưng anh có thể cho tôi biết chuyện anh muốn nói với ông ấy.” Cho dù là quản lý hay thư ký thì chàng trai thực sự giúp xử lý công việc của Archibald, thậm chí còn có cả văn phòng riêng trong nhà ông ta nữa, vì thế Henry thấy không có lý do gì để từ chối trả lời anh. “Tôi tới đây để đón cháu ngoại của Neville.”

Thật lạ lùng, điều này dường như gây hứng thú với anh chàng MacTavish này. Anh mím nhẹ môi, hầu như không không đáng kể nhưng rõ ràng là có. Tuy nhiên, giọng nói của anh đã dễ nghe hơn. Chắc chắn có chút hài hước trong đó. “Thật sao?”, anh chậm rãi hỏi lại. “Anh có chắc cháu ông ta muốn đi không?” Henry âm thầm thở dài. Lẽ ra anh nên tìm hiểu rõ hơn để đối phó với người giúp việc này.

“Tôi thực sự nên thảo luận chuyện này với ngài Archibald”, anh ta đáp. “Anh nghĩ thế à? Nếu người cháu đã đến tuổi được tự quyết định chuyện của mình thì sao?” Henry quá mệt đến nỗi không buồn bực bội. “Không có gì để quyết định cả, chàng trai”, anh ta quả quyết. “Có một lời hứa và ngài Neville yêu cầu phải thực hiện nó.”

Đến lúc này, chàng trai ngồi thẳng dậy, hơi rướn người về trước. Với đôi mày nhíu chặt, anh có vẻ hơi bối rối. “Lời hứa nào?” “Ngài Archibald biết rõ về nó và cũng hiểu rõ thời gian đã tới…” “Lời hứa…đáng nguyền rủa đó… là gì? Tôi chính là cháu trai của cả hai và tôi sẽ quyết định có cần thực hiện không nếu nó liên quan tới tôi.”

“Cậu là Duncan MacTavish?” “Phải, và anh sẽ cho tôi biết chuyện chết tiệt này là thế nào?”.