Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 42

Chương 42.

Bức thư được gửi tới vào buổi chiều ngày hôm sau. Sabrina hết sức bối rối về nó. Cô còn cho rằng nó chỉ là một trò đùa. Quá lố bịch. Nếu ai đó bị bắt cóc để đòi tiền chuộc thì tại sao lại chỉ có bốn mươi bảng chứ? Nếu bốn mươi ngàn, hay thậm chí vài ngàn bảng thì cô đã cho là sự thật, nhưng lại chỉ có bốn mươi bảng, dường như chỉ là một số lẻ? Chắc chắn là trò đùa rồi. Thật không may, cô không thể bỏ qua nó. Thậm chí cô cũng không chắc chắn chữ ký tên bên dưới chính là của người gửi. Nếu chỉ là trò đùa, thì cũng không chắc người gửi là người thực. Nhưng cô lại không có thư từ cá nhân nào để so sánh. Vì vậy phòng trường hợp hạn hữu bức thư là thật, cô quyết định hành động. Dĩ nhiên, cô đưa bức thư cho các dì xem.

Người gửi đã yêu cầu cô giữ bí mật, song cô không thể rời nhà mà không báo cho các dì biết lý do. Cả hai dì cô đều đồng ý đây là một trò đùa, và nó thật nhạt nhẽo. Nhưng hiển nhiên họ rất trông ngóng một chuyến phiêu lưu nhỏ, dù chỉ là sự lãng phí thời gian, vì vậy họ đã gọi người đánh xe đang ở nhà tại Oxbow và cả ba rời đi lúc chiều tối. Họ biết là không thể đi cùng cô vì chỉ dẫn yêu cầu chỉ một mình Sabrina có mặt và mang theo tiền chuộc. Nhưng họ khăng khăng cô không thể đi một mình, và họ muốn ở cạnh để tìm ra kẻ đầu sỏ sớm nhất.

Sabrina không coi đó là chuyện mạo hiểm, song cô cho đó là cái cớ rất hợp lý để từ chối tham dự đám cưới vào sáng ngày hôm sau, vì chắc chắn lúc họ trở về thì nó đã kết thúc. Ngay cả khi họ lập tức trở về lúc phát hiện ra bức thư chỉ là trò hề thì khi về đến nhà cũng đã là nửa đêm, hoặc rạng sáng. Do đó cô sẽ thức dậy muộn – và quá giờ dự đám cưới. Họ đến nơi khi trời đã tối muộn, nên gặp khó khăn trong việc tìm kiếm địa chỉ chỉ định trong lá thư. Lại không có nhiều người ra ngoài vào thời điểm này nên họ không hỏi thăm được nhiều, và họ còn bị chỉ dẫn sai tới hai lần. Cuối cùng lúc tìm được đến ngôi nhà thì đã gần nửa đêm. Alice cùng Hilary ngồi đợi trên xe, ngay bên ngoài. Lá thư nhấn mạnh rằng Sabrina phải đến một mình, như vậy sẽ không ai bị tổn thương, song họ không thể để mặc cô ở đây. Và cô có thể hét to báo hiệu trong trường hợp cần giúp đỡ. Mickie, người đánh xe của họ đã được thông báo về tình hình cụ thể và mang theo một khẩu súng lục cùng cây gậy trông rất dữ dằn. Thêm nữa, các dì cô cũng trang bị vũ khí cho mình. Cô đã phải cố hết sức nín cười lúc trông thấy họ nhét mỗi người một khẩu súng nhỏ vào túi xách trước khi rời nhà.

Trong suy nghĩ của cô, mọi biện pháp phòng ngừa đều rất ngớ ngẩn. Cô tin chắc căn nhà sẽ trống không, hoặc một lá thư khác đang đợi cô ở hiên nhà nhằm chế nhạo sự ngu ngốc của cô vì đã đến đây. Căn nhà tối om càng khẳng định ý nghĩ này. Không có lấy một ngọn đèn, thậm chí không một tia sáng le lói phát ra từ cửa sổ. Kiến trúc căn nhà rất đẹp, cao hai tầng, không quá lớn, nhưng cũng không nhỏ. Căn nhà xinh xắn này khó có thể khiến người ta liên tưởng đến những hành vi đáng khinh như giam giữ nạn nhân bị bắt cóc để đòi tiền chuộc. Chẳng có lá thư nào ngoài hiên. Cô thử đẩy cửa, song nó lại bị khóa. Dường như căn nhà trống không, cô tự nhủ. Cô định đi vòng qua phía sau nhà để xem có cánh cửa nào mở không, nhưng như thế có lẽ cô sẽ bị vấp ngã do quá tối, hơn nữa cô cũng không cố giả vờ như chuyến đi này của cô là bí mật. Vì thế cô đập cửa, rất mạnh và dồn dập. Càng sớm chắc chắn căn nhà không có ai, thì cô và các dì càng sớm được về nhà. Cửa bật mở. Đó là điều kinh ngạc đầu tiên của Sabrina. Thứ hai là cô bị giật mạnh vào bên trong và nghe tiếng cửa đóng sầm sau lưng. Trong nhà vẫn tối đen, song cô nghe được tiếng hít thở và tiếng bước chân. Rồi sau đó chợt sáng lên khi tấm che được gỡ khỏi chiếc đèn. Tuy nhiên, vẫn còn một lớp che mỏng quanh bóng đèn, nên căn nhà không sáng lắm, chỉ vừa đủ để nhìn cảnh vật mờ mờ.

Cô đã bị bao vây, theo đúng nghĩa đen, bởi bốn gã đàn ông và phải xoay người để nhìn được tất cả bọn chúng. Cô không quá kinh ngạc, dù phải thừa nhận lá thư không phải trò đùa. Bọn chúng là những kẻ khố rách áo ôm, quần áo vá chằng vá đụp, ba tên trong đó gầy đến nỗi cô tự hỏi liệu chúng có được ăn uống đầy đủ không. Cả ba đều nhếch nhác, lem luốc cho thấy hẳn cũng không tắm rửa thường xuyên. Tầm tuổi có lẽ bằng hoặc nhỏ hơn cô – rất khó nhận xét vì chúng hết sức bẩn thỉu. Gã thứ tư hơi khác biệt, ít nhất gã còn cố gắng chau chuốt vẻ ngoài lịch sự một chút. Quần áo sạch sẽ, tầm hơn hai mươi tuổi, mái tóc bóng mượt chải ngược ra sau, dài tới tận vai. Tuy trang phục không được may bằng chất liệu vải tốt, nhưng những chỗ rách cũng được vá khéo léo hơn. Gã ta trông cũng không quá gầy yếu, thậm chí còn khá đẹp trai nữa. Và cũng là kẻ duy nhất không chĩa súng vào cô. Nhanh chóng nhận thấy ba khẩu súng đang chĩa vào mình nên cô vẫn giữ im lặng cho tới tận lúc này.

Cô đoán chúng là tội phạm, nếu đúng thế thì có vẻ không thành công cho lắm. Thực tế, tuy chĩa súng vào cô nhưng chúng lại nhìn đi chỗ khác, cho thấy chúng không chuyên nghiệp. Chẳng ai trong số chúng có vẻ đã từng làm chuyện này. Cô dần bình tĩnh lại, đồng thời nhận thấy hai tên trong đó cũng tỏ ra ngạc nhiên với sự xuất hiện của cô. Không mất nhiều thời gian cô đã hiểu tại sao, vì chúng bắt đầu cãi cọ, kẻ nào cũng tranh nói nên rất khó phớt lờ. “Lại một tiểu thư nữa.”

“Thì sao? Mày cũng nghĩ như tao à?” “Tao đang nghĩ chúng ta có thể gửi một lá thư nữa đòi tiền chuộc cho cô gái này.” “Tao cũng nghĩ thế.”

“Vậy là chúng ta nghĩ giống nhau.” Tên kia vừa cười vừa nói. “Có thể nói là tư tưởng lớn gặp nhau.” “Còn phải nói, tao phải vội vàng nhảy ra khỏi cái giường ấm áp trên kia đấy.” “Này, cô có mang theo tiền không đấy?”

Câu nói đầu tiên với cô. Cô vẫn đang vật lộn với ý niệm rằng bọn chúng muốn giữ cô luôn ở đây, nếu cô hiểu chính xác điều chúng vừa nói. Do vẫn chưa nghĩ ra ý tưởng nào hợp lý để ngăn cản chúng nên cô phải tìm cách trì hoãn. “À, tôi không hiểu các anh đang nói gì”, cô đáp, cố giả vờ ngạc nhiên. “Các anh đang làm gì trong nhà tôi?” “Nhà cô à? Gã kia cũng nói đây là nhà của anh ta.”

“Ai cơ?” “Cái gã bị bọn tôi ném vào hầm rượu, nếu không có tiền thì cô cũng bị ném vào đó.” “À, nếu biết anh tóm được hắn thì chắc chắn tôi đã mang theo tiền”, cô nói với gã vừa lên tiếng. “Anh yêu cầu bao nhiêu tiền?”

“Cô ta lừa chúng ta à? Cô không nhận được lá thư nào yêu cầu cô đến đây à?” “Một lá thư? Sao, à có, nhưng vì tôi vừa làm vỡ kính mắt nên không thể đọc được. Liệu có phải nó báo cho tôi biết anh đã bắt giữ kẻ đột nhập vào nhà tôi không? Nếu thế, anh xứng đáng được ca ngợi và nhận phần thưởng. Có phải là số tiền anh đang nói đến không?” Chúng quay sang nhìn nhau, bối rối hồi lâu đến khi một tên nói, “Tiểu thư, tóm lại là có hay không. Cô có mang theo bốn mươi bảng không?”

Bây giờ cô có thể hiểu được đôi chút tại sao lại là con số kỳ lạ này, bốn mươi là để chia đều cho bốn người, nhưng vẫn rất buồn cười. “Sao, à có, chỉ là…” “Đơn giản là có hay không!” “Cô ấy vừa nói có mà”, một gã nói.

Một tiếng gầm thất vọng vang lên. “Tao có nghe thấy, nhưng không đơn giản như thế.” “Cô ta bị dở hơi”, giọng nói vang lên sau lưng cô. “Đừng cố tìm hiểu cô ta.” “Chỉ muốn chắc chắn cô ta có mang tiền thôi.”

Túi xách bị giật khỏi tay, cô phản đối, gần như phẫn nộ. “Nào xem kìa…” “Chả có gì”, gã giật túi của cô phàn nàn. “Này, sao cô ta lại mang theo một cái túi rỗng?” “Đừng cố hiểu những kẻ giàu có. Bọn họ đều bị điên.”

Một tiếng rít thất vọng vang lên bên trái cô. “Tiền đâu, tiểu thư?” “Dĩ nhiên là ở trong ví của tôi. Bất kỳ kẻ ngốc nào cũng biết không nên để tiền trong túi xách vì nó rất dễ trở thành mục tiêu của bọn cướp giật. Anh cũng vừa giật túi của tôi đấy thôi. Đúng như tôi nói.” Chúng lại tiếp tục nhìn nhau, nhưng lần này có vẻ rất khó chịu. Thực tế, cô hoàn toàn không ngạc nhiên lúc cánh tay bị tóm chặt trong khoảnh khắc tiếp theo và bị kéo thẳng lên tầng trên.

Cô tự nhủ có lẽ không nên giả vờ ngốc nghếch với chúng. Chúng không hề đánh giá cao hành động đó. Nhưng sau khi nghe thấy chúng muốn giữ cô ở lại, cô thật sự cần chút thời gian để cân nhắc mọi khả năng. Chí ít cô cũng đã cố gắng phần nào và không thích các kết luận của mình. Lúc này cô cần tìm cách thoát khỏi đây. Đó là chuyện tối quan trọng. Vì nếu cô không sớm rời khỏi căn nhà, chắc chắn các dì cô sẽ xông vào, như thế cả họ cũng sẽ bị giam giữ. Và nếu tất cả cùng bị nhốt thì ai sẽ là người chuộc họ ra? Dĩ nhiên không phải là đám bà con xa, những người đã thừa hưởng tước hiệu của ông cố nội cô và từ chối thừa nhận họ là họ hàng. Lúc bị đẩy vào một căn phòng ngủ trên gác và nghe tiếng cánh cửa đóng sầm sau lưng đã cho cô chút thời gian yên tĩnh cần thiết, hoặc lẽ ra là thế - nếu Mavis Newbolt không ở đó.

.