Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Bạn có phải là người thích đọc truyện? Bạn thường thả hồn qua những mối tình lãng mạn, hay mê mệt trước phong thái siêu phàm thoát tục của các soái ca? Bạn muốn phiêu lưu theo những câu chuyện trinh thám? Hay thích “tìm cảm giác mạnh” qua những bộ truyện kinh dị rợn người?.

Người thừa kế - Chương 45

Chương 45.

Trên gác, Sabrina trở lại căn phòng có Mavis, dò tìm chốt cửa cạnh tay nắm và chốt lại để nhốt bọn họ bên trong. Cô vẫn rất ngạc nhiên vì cửa phòng không bị khóa ngoài, vẫn để nguyên như lúc cô bị kéo từ tầng dưới lên. Cô tự nhủ có lẽ câu chuyện bịa đặt của cô đã khiến chúng buồn bực đến mức quên cả khóa cửa sau khi đẩy cô vào phòng. Nếu biết thế thì cô và Mavis đã có thể lẻn ra khỏi căn nhà và leo lên xe ngựa đang chờ bên ngoài. Các nhà chức trách có thể đến giải thoát cho anh họ Mavis sau. Nhưng giờ không quan trọng nữa. "Chúng ta đã được cứu", cô bảo Mavis. "À, gần như, hoặc đang được cứu, vì thế chúng ta nên ở đây đến khi mọi chuyện xong xuôi." “Ai cứu?”

“Duncan MacTavish.” “Nhưng anh ta làm gì ở đây?”, Mavis hỏi. “Tìm cô, tôi nghĩ thế. Thật ra tôi tin là ngài Neville đã phái rất nhiều người tìm kiếm cô kể từ lúc cô rời khỏi Summers Glade, vì vậy bố mẹ cô đã biết chuyện cô không còn ở đó nữa.”

“Ôi, phiền hà rồi, tôi sẽ gặp rắc rối lớn”. Mavis rên rỉ. “Nhưng tại sao Huân tước Birmingdale lại truy tìm tôi? Trừ phi, hừm, không thể nào.” “Chính là thế”, Sabrina nói, nhận ra suy nghĩ thoáng qua của cô ấy. “Tôi biết tất cả chuyện cô chứng kiến tại Summers Glade vào buổi tối hôm cô bỏ đi.” “Thật à?”

“Phải, Duncan đã nói với tôi.” “Chà, tôi biết chuyện này không có gì lạ mà. Cô thực sự là một người bạn tốt của anh ta.” “Phải, bạn tốt”, Sabrina lặp lại, giọng bắt đầu trở nên ủy mị. Cô lắc mạnh đầu. Cô không định cho mọi người biết cụm từ ‘chỉ là bạn bè’ đã phá hủy sự bình tĩnh của mình trong hoàn cảnh hiện tại. “Nhưng sao cô lại đột ngột rời khỏi bữa tiệc như vậy?”

“Cô thì sao?” Sabrina chớp mắt, “Gì cơ?” "Tối hôm đó tôi đã thấy cô rời đi rất sớm, rồi Duncan chạy theo cô. Tôi đã hy vọng, thực sự mong là có chuyện vui, rằng anh ta sẽ cầu hôn cô." Thở dài. "Nhưng tôi đoán anh ta chỉ muốn chắc chắn cô không làm sao, vì chỉ gần một tiếng sau, anh ta lại đang thân mật với cô ả đó, họ gần như đã lên giường. Đó là giọt nước tràn ly với tôi. Ophelia lại thắng. Cô ta có mọi thứ mình muốn."

"Sự việc có vẻ như vậy nhỉ?", Sabrina đồng tình, thở dài với lý do riêng của mình. "Chuyện buồn cười là, tôi thực sự cho rằng thế giới đã đi theo đúng trật tự của nó khi Duncan phá bỏ hôn ước của bọn họ. Cô ta là kẻ chủ mưu để đạt được kết quả đó, song nó lại thành gậy ông đập lưng ông, khi cuối cùng cô ta nhận thấy Duncan là một mối hôn nhân tốt. Rồi tôi phát hiện ra chuyện đó chỉ là tạm thời, rằng cô ta sẽ lại chiếm được anh ta - quá sức chịu đựng của tôi. Loại phụ nữ như Ophelia sẽ luôn chiến thắng dù cô ta có làm gì sai chăng nữa. Chỉ là thật không công bằng! Khi giành được chiến thắng lần nữa, cô ta sẽ cố bôi nhọ danh dự của tôi, thuyết phục mọi người tin rằng tôi là kẻ nói dối, dù sự thật hoàn toàn không đúng, song... nó vẫn khiến tôi rơi nước mắt. Vì thế tôi phải rời đi, hết sức nhanh chóng, trước khi tôi làm điều gì đó ngu ngốc." Sabrina hiểu rõ cảm giác của cô ấy, bởi cô cũng trải qua chuyện tương tự. Cô cũng phải rời đi với lý do y hệt, trước khi cô không kìm được nước mắt và làm mất thể diện của mình.

“Và cô đi thẳng tới đây.” "Ừ. Tôi cần một chút yên tĩnh để cân nhắc mọi chuyện và khiến nó không thể làm phiền tôi thêm nữa. Tôi cho là chỉ mất một hai ngày - nhưng mấy gã ngốc này đã làm đảo lộn mọi thứ.” "Ngoài chuyện mất thời gian thì sự yên tĩnh này có hiệu quả như cô trông đợi không?"

"Có chứ. Tôi phát hiện ra mình luôn chán ghét Ophelia, cô ta đã làm quá nhiều chuyện không thể tha thứ được, và không chỉ với tôi. Nhưng tôi sẽ không để mình phải phiền muộn thêm nữa. Tôi chỉ cần tránh xa, thật xa cô ta từ bây giờ và cố quên đi sự tồn tại của cô ta." "Nếu cô luôn chán ghét thì tại sao lại thân thiết với cô ta?" "Bởi vì trước đây tôi không ghét cô ta. Tôi và cô ta vốn là bạn thân từ hồi nhỏ, cô tin hay không thì tùy. Chúng tôi đã rất thân thiết, tới nỗi tôi thường xuyên ở lại nhà cô ta và tận mắt chứng kiến cô ta được bố mẹ chiều chuộng thế nào. Vì vậy phần nào tôi có thể hiểu được tại sao tính cách cô ta lại khó chịu như vậy, và luôn tha thứ cho cô ta - đến khi tôi gặp Alexander."

"Alexander?" "Người đầu tiên tôi yêu và cũng có cảm tình với tôi. Anh ấy cũng quen biết Ophelia, và cam đoan với tôi là không hề say mê sắc đẹp cùa cô ta. Cô ta không thích cách anh hoàn toàn phát lờ mình, và muốn chinh phục anh. Cô ta bắt đầu tỏ ra để ý đến anh, rồi anh ấy rơi vào trạng thái 'tôn thờ nữ thần' của đám đông ngu dốt. Anh không đến gặp tôi nữa, mà chuyển sang thăm viếng cô ta. Tôi đã rất đau khổ. Nhưng tồi tệ nhất là tôi biết Ophelia không thực lòng quan tâm đến anh ấy, cô ta chỉ buồn bực vì không được chú ý thôi. Ngay khi anh ấy bắt đầu thể hiện lòng ngưỡng mộ của mình thì cô ta lập tức xóa anh ấy ra khỏi suy nghĩ. Dĩ nhiên, với tôi mọi chuyện đã quá muộn màng. Anh ấy đã cố giải thích nhưng tôi không bao giờ chấp nhận. Những bạn bè khác của Ophelia có lẽ sẽ sẵn sàng chấp nhận những kẻ bị cô ta bỏ rơi, nhưng tôi thì không. Tôi nên tha thứ cho anh ấy. Tôi biết anh không thật lòng yêu Ophelia mà chỉ say mê sắc đẹp của cô ta. Nhưng tôi quá cứng đầu và cuối cùng anh ấy đã cưới người khác." "Xin lỗi."

"Không sao", Mavis đáp. "Đa phần là do tính cứng đầu của tôi." "Nhưng sau đó cô vẫn làm bạn với cô ta à? Hay chuyện chỉ vừa mới xảy ra." "Thật ra, tôi đã lập tức cắt đứt tình bạn với cô ta, nhưng cô ta tới năn nỉ tôi tha thứ, thề thốt rằng cô ta không cố quyến rũ anh ấy, và nếu anh ấy có thể dễ dàng quan tâm đến người khác thì cũng không đáng giữ lại. Nghe cũng có lý nên tôi đã bị cô ta thuyết phục vì chúng tôi vốn dĩ rất thân thiết. Nhưng tình cảm chúng tôi không còn thắm thiết nữa, và càng ngày tôi càng cay đắng khi thấy cô ta luôn thao túng mọi người theo ý mình, chứng kiến những trò hề đầy hằn học của cô ta mỗi khi ghen tị với ai đó. Thậm chí cô cũng là một nạn nhân của lòng đố kỵ của cô ta."

"Tôi hả?", Sabrina gần như cười phá lên với ý tưởng có người đố kỵ với mình, nhất là Ophelia. "Tôi không nói về tính ghen tị bình thường", Mavis giải thích. "Cô ta thực sự chưa bao giờ quan tâm đến bất kỳ người đàn ông cụ thể nào để có thể ghen tuông theo cách thông thường. Và tôi biết có thể cô không tin tôi sau khi cô ta đã gắn mác nói dối cho tôi. Nhưng chính cô ta đã khơi dậy các tin đồn về tai tiếng của gia đình cô. Không phải cô ta vô tình nhắc đến đâu, mà là cố tình làm thế lúc thấy vài kẻ hâm mộ thường xuyên của cô ta tỏ ra quan tâm đến cô. Đó chính là thứ khiến cô ta ghen tức. Cô ta không thể chịu đựng chuyện mình không còn là trung tâm chú ý nữa. Tôi đoán là cô hiểu rõ vì dường như cô có qua lại với cô ta." Sabrina có chút hoài nghi. Cô không nghi ngờ lời nói của Mavis. Chỉ là cô thấy có chút cực đoan nếu Ophelia làm thế chỉ vì lý do nhỏ nhặt như vậy. Chẳng phải vì cô đã bị hủy hoại khi vụ tai tiếng cũ nổi lên, hay không còn cơ hội để kết hôn. Nhưng nếu là cô gái khác mà coi trọng chuyện này thì chắc chắn sẽ rất đau khổ. Liệu Ophelia có nghĩ đến hậu quả không? Hay cô ta chẳng thèm quan tâm đến người bị mình hãm hại?

"Tôi nhận ra mình chưa bao giờ coi Ophelia là bạn bè", Sabrina thừa nhận. "Tốt. Ít nhất thì cô sẽ không bao giờ bị lừa gạt như Edith và Jane đáng thương. Về phần mình thì tôi đã coi thường cô ta từ lâu, lý do duy nhất tôi tiếp tục ở trong nhóm của cô ta là tôi đang chờ đợi, hy vọng có ai đó, bất kỳ là ai, sẽ dạy cho cô ta bài học. Tôi chỉ muốn được chứng kiến nó. Tôi biết mình thật nhỏ nhen. Nhưng cô ta chưa bao giờ bị trừng phạt và có lẽ sẽ không bao giờ." "Có lẽ cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn nếu biết Duncan thực sự không muốn cưới cô ta."

"Vậy tại sao họ lại có cuộc hẹn hò thân mật đó?" "Không phải vậy. Tình huống cô bắt gặp không giống như cô nghĩ đâu." "Ồ, thôi nào Sabrina, đừng ngây thơ thế". Mavis chế giễu. "Ophelia gần như ở trần. Rõ ràng bọn họ đang định lên giường với nhau."

"Trong căn phòng cô ta ở chung với người khác sao? Khi mà bất cứ lúc nào cũng có người vào hả?" Mavis cau mày. "Tôi đã không xem xét khả năng này. Vậy thì anh ta làm gì ở đó." "Để xoa dịu cơn giận của mình, hoặc anh ấy đã thú nhận với tôi thế. Anh ấy muốn chất vấn cô ta, buộc cô ta phải giải thích, chỉ thế thôi."

"Chà, tôi không ngạc nhiên đâu. Cô ta nổi tiếng là luôn khiến mọi người giận dữ, kết quả là khiến họ gây ra những chuyện mà bình thường họ sẽ không bao giờ làm." Sabrina hơi đỏ mặt, vì đã có những phản ứng kinh khủng với Ophelia đêm hôm đó, giống hệt như Mavis nhận xét. "Phải, ừm, lý do duy nhất buộc họ tái đính hôn là vì Ophelia đã thuyết phục gia đình anh ấy rằng cô sẽ tung tin đồn về chuyện đó để hủy hoại cô ta. Và cũng lý giải tại sao ngài Neville phải tìm kiếm cô. Ông ấy không muốn Duncan cưới cô ta. Duncan cũng không muốn. Nhưng anh ấy không thể làm trái lương tâm, vì chuyện xảy ra là do cơn giận dữ anh ấy và danh dự của cô ta sẽ bị phá hủy nếu họ không kết hôn." "Lạy Chúa, ý cô là Ophelia chiếm được anh ta là vì tôi sao? Cô ta không tốn chút sức lực nào mà có được anh ta hả? Ôi không, không thể nào. Nếu đó là lý do duy nhất buộc anh ta phải cưới Ophelia thì tôi đảm bảo sẽ không hé răng nửa lời với bất kỳ ai. Tóm lại - danh dự thối tha của cô ta được bảo toàn nếu nó là cách duy nhất ngăn cản cô ta có được thứ mình muốn."

Sabrina mỉm cười, ít nhất là nhẹ nhõm vì lợi ích của Duncan. "Tôi cũng nghĩ cô sẽ cảm thấy thế.".