fa-bars

Người thừa kế - Chương 5

Chương 5.

“Lạy Chúa, không ai nói gì với cậu sao?” Duncan MacTavish đang đứng sau bàn làm việc, rướn người qua mặt bàn, gần như hét lên. “Anh cho là tôi biết rõ anh đang nói về chuyện gì hả?” Henry hoài nghi. Duncan đã hai mươi mốt tuổi. Anh ta biết chắc chắn thế. Và trong suốt những năm đó không ai cho cậu ta biết, ngay cả bố mẹ cậu ta sao? Ngài Neville cũng không cảnh báo anh ta rằng cháu ngoại ông không biết về lời hứa. Lúc này anh ta nghi ngờ liệu bản thân Neville có biết thế hay không.

Đồng thời Henry tự trách bản thân đã không nhận ra Duncan sớm hơn. Cặp mắt anh chính xác là bản sao của Neville, màu xanh đen của bầu trời đêm. Cái mũi nghiêng nghiêng quý phái trứ danh của dòng họ Thackery; ít nhất là giống hệt các bức ảnh chân dung của tổ tiên họ đặt tại Summers Glade. Có điều, ngoài những đặc điểm đó ra thì Duncan chẳng có nét nào giống huân tước. Mặc dù chưa từng nhìn thấy Neville lúc còn trẻ nhưng Henry đã thấy bức chân dung của huân tước lúc ông cùng độ tuổi với Duncan. Neville Thackery, Huân tước thứ tư của Birmingdale, chẳng có gì nổi bật đủ khiến người khác phải chú ý. Ông là một nhà quý tộc với ngoại hình bình thường lúc còn trẻ, và chẳng thay đổi khi về già, bây giờ ông đã gần tám mươi tuổi. Tuy nhiên cháu ngoại ông lại gần như đối lập. Vóc dáng và sự rắn chắc của Duncan hẳn được di truyền từ dòng họ MacTavish. Rõ ràng nhất là mái tóc đỏ sẫm. Và anh thực sự rất đẹp trai, theo kiểu gai góc. Vẻ nam tính thô ráp, vạm vỡ, kết hợp với vóc dáng tạo ấn tượng sai lầm về độ tuổi của anh.

Henry biết rõ chàng trai này bao nhiêu tuổi, nhưng nếu không biết, anh ta sẽ đoán anh lớn tuổi hơn nhiều. Có lẽ người cao nguyên thường già trước tuổi bởi khí hậu khắc nghiệt cùng những khó khăn gắn liền với cuộc sống cô lập nơi đây. Do câu hỏi nhắm thẳng vào mình nên Henry thực sự hy vọng Archibald MacTavish xuất hiện trong khoảnh khắc đó. Ông ấy biết lời hứa và cả những chuyện liên quan mà hai người đàn ông già cả cuối cùng đã đồng ý sau rất nhiêu lá thư cãi cọ qua lại. Hiện tại, anh ta nên giải thích trước tình cảnh cho chàng trai trẻ Duncan. “Đó là lời hứa của mẹ cậu trước khi bà ấy sinh ra cậu”, cuối cùng Henry lên tiếng. “Nếu không lập lời hứa này, bà ấy sẽ không được phép kết hôn cùng cha cậu. Tuy nhiên bà ấy đã rất vui vẻ làm thế. Bà ấy yêu cha cậu. Và tại thời điểm đó không ai phản đối chuyện này, cha cậu cũng không, ông ấy muốn có mẹ cậu bằng mọi giá, ông ấy rất yêu bà, ngoại trừ ông nội cậu, Archibald.”

“Ngài Henry, nếu anh không mau nói lời hứa là gì, tôi sẽ quẳng anh ra ngoài cơn bão chỉ trong nháy mắt thôi đấy.” Duncan nói rất bình tĩnh. Thậm chí thái độ của anh cũng trở nên khó hiểu. Nhưng Henry không nghi ngờ bất cứ lời nào anh nói. Và anh ta không thể đổ lỗi cho sự bực bội của anh. Tại sao lại không ai cho cậu ta biết từ trước chứ? “Cậu, hay chính xác hơn là con trai đầu tiên của mẹ cậu, được hứa hẹn sẽ trở thành người thừa kế của ngài Neville, nếu ông ấy không sinh được người thừa kế nào khác, mà rõ ràng là thế.”

Duncan ngồi xuống. “Chỉ thế thôi à?” Henry không biết nên tiếp tục câu chuyện thế nào với chàng trai này. Chắc chắn bất kỳ người nào cũng sẽ cảm thấy hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời mình khi bất ngờ được trở thành người thừa kế của một dòng họ quý tộc cao quý. Nhưng đồng thời anh ta cũng biết người cao nguyên Scotland nghĩ thế nào về người Anh, Duncan MacTavish lại được họ nuôi lớn. Anh cũng chưa bao giờ gặp ông ngoại người Anh của mình hay đặt chân tới nước Anh. “Cậu có thực sự hiểu đó là một vinh dự lớn lao không, thưa ngài Duncan?”, Henry cố làm rõ.

“Tôi chưa có tước hiệu, nên đừng gọi tôi…” “Thực ra, cậu đã có rồi”, Henry lập tức ngắt lời. “Một trong những tước hiệu ít cao quý hơn đã được trao cho cậu cùng với điền trang…” “Hãy nguyền rủa nếu là thế!” Duncan đứng bật dậy. “Anh định biến tôi thành một gã người Anh chỉ vì ông già đó muốn vậy hả.”

“Cậu có một nửa dòng máu Anh.” Câu trả lời khiến Henry phải nhận một cái nhìn chán ghét cùng cực làm anh ta nao núng, nhưng rồi Duncan chỉ trầm lắng trở lại. Tuyệt vời làm sao, anh có thể dễ dàng chuyển từ trạng thái giận dữ sang bình tĩnh và ngược lại. “Anh thừa biết tôi sẽ không chấp nhận một tước hiệu của nước Anh”, Duncan đáp.

“Cậu có hiểu mình sẽ trở thành huân tước xứ Birmingdale, dù muốn hay không?” Đó là một khoảng im lặng dài, khó chịu - ít nhất là với Henry - bao gồm cả tiếng nghiến răng ken két của Duncan trước khi anh lên tiếng, “Vậy sao anh lại đến đây và nhắc đến nó, khi mà như anh nói, huân tước vẫn chưa chết?”. “Cậu đã đến tuổi. Một phần lời hứa của mẹ cậu là cậu sẽ được đưa đến chỗ ngài Neville vào tầm tuổi này, nếu ông ấy vẫn còn sống, mà đương nhiên là vậy, sau đó ông ấy có thể tự mình hướng dẫn cậu về trách nhiệm của mình và đồng thời có thể nhìn thấy cậu ổn định một cách thỏa đáng trước khi chết.”

“Ổn định?” “Lập gia đình.” “Tôi đoán là ông ấy đã chọn sẵn cô dâu cho tôi rồi nhỉ?”, Duncan mỉa mai.

“À, vâng, thực sự là ông ấy đã chọn rồi”, Henry trả lời một cách miễn cưỡng nhất. Nhưng chính lúc đó, Duncan MacTavish lại phá lên cười..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000