fa-bars

Người thừa kế - Chương 52

Chương 52.

Duncan nhận ra có lẽ anh đã không được phép gặp cô ngay sau khi đến trang trại Cottage by the Bow và dì Alice của Sabrina, ra mở cửa và tặng cho anh ánh mắt khiển trách vì đến quá muộn. Nhưng dù bực bội và lẩm bẩm gì đó vì anh không được ở quá lâu và lẽ ra nên đến thăm vào sáng hôm sau, bà vẫn đưa anh đi xuyên qua phòng khách, qua hai khung cửa kiểu Pháp dẫn tới khu vườn nhỏ và chỉ đường cho anh. Anh tìm thấy Sabrina đang ngồi trên ghế đá cạnh mặt hồ lấp lánh ánh trăng, quấn chặt chiếc áo khoác mùa đông. Đó là nguồn sáng duy nhất, nhưng do căn nhà tối đen nên vẫn đủ chói lòa khiến anh phải điều chỉnh ánh mắt. Khu vườn như trơ trụi trong thời gian này của năm, nhưng có lẽ khá xinh đẹp vào mùa hè. Anh không thắc mắc tại sao cô lại ngồi đó trong cái lạnh giữa mùa đông. Hiện tại anh đã biết cô rất yêu thích hoạt động ngoài trời, bất kể thời tiết nào trong năm, và cũng bất kể giờ giấc nào trong ngày.

"Em không lạnh à, cô gái?", anh hỏi ngay lúc bước tới gần cô. Cô đã phát hiện ra anh từ lúc anh bước vào vườn, dõi theo anh tiến về phía cô, nhưng nét mặt vẫn bình thản. Không tò mò tại sao anh lại đến đây, không kinh ngạc, như thể cô đang chờ đợi anh, dù trời đã rất khuya. "Không", cô đáp ngắn gọn.

"Anh nghĩ em sẽ yêu thích cao nguyên Scotland đấy", anh nhận xét không đầu không cuối. "Sao anh lại nghĩ thế?" "Bởi vì phần lớn du khách, bao gồm cả người Scotland ở đồng bằng, đều không chịu dành chút thời gian để nhìn ngắm cảnh vật vùng cao nguyên, còn em lại vội vàng chạy vào trong nhà, nơi không khí ấm áp như lúc này, đúng không?"

Cô mỉm cười. "Có lẽ là không, nhưng đa số mọi người ở bất kỳ đâu đều như vậy, ngay cả ở đây cũng thế. Nhìn kìa", cô đưa tay chỉ. "Mặt trăng mùa đông là cảnh tượng vô cùng xinh đẹp, cho dù xuất hiện ở đất nước nào chăng nữa, nhưng hiếm có người dừng lại để chiêm ngưỡng nó." Anh bật cười. "Đồng ý là thế, song anh rất ngạc nhiên vì nó có thể xuất hiện trên bầu trời nước Anh đầy mây mù của em." "Anh vẫn ghét nơi này à?"

"Không", anh trấn an cô. "Anh đã bắt đầu yêu mến một số thứ của nước Anh rồi." Sabrina mỉm cười, nhưng không phải vì nhận ra ẩn ý trong câu nói của anh, cô chỉ vui mừng bởi anh đã không còn ghét bỏ ngôi nhà mới của mình. Hôm nay cô rời khỏi Summers Glade với tâm trạng nhẹ nhõm. Không phải nhẹ nhõm cho bản thân cô mà hoàn toàn vì anh. Cô mừng cho anh đã thoát khỏi cuộc hôn nhân đáng ghét. Cô cũng không di chuyển lúc anh ngồi sát bên cô trên chiếc ghế đá. Cô rất thoải mái với anh vì họ là bạn bè. Chỉ khi cô coi anh hơn một người bạn thì mới cảm thấy phiền muộn vì sự gần gũi của anh. Nhưng cô đã gạt bỏ hoàn toàn những suy nghĩ này sau cuộc nói chuyện với Archibald, và để tâm trí mình được bình yên, cô đã chôn giấu chúng thật sâu.

Anh vẫn phải kết hôn. Có lẽ anh sắp tới London để thực hiện nghĩa vụ đó. Cô còn cho là anh tới đây để từ biệt cô. Cô sẽ nhớ anh, nhớ khủng khiếp, nhưng từ bây giờ cô sẽ phải làm quen vói chuyện không được gặp gỡ anh thường xuyên. Lúc trở về, có thể anh sẽ mang theo người vợ mới... "Các dì em có theo dõi chúng ta từ cửa sổ không?", anh đột nhiên hỏi. "Dĩ nhiên là có."

“Anh không quan tâm, anh vẫn sẽ hôn em.” Quá bất ngờ. Và trong nháy mắt, cô đã nằm trọn trong vòng tay anh, đôi môi anh phủ lên môi cô trước khi cô kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh đang hôn cô, say đắm và cuồng nhiệt. Và giây phút bất ngờ qua đi, cô chợt nhận ra mình không muốn nghĩ, hay phân tích, hay làm bất cứ chuyện gì ngoài tận hưởng niềm vui thích được chìm đắm trong vòng tay anh lần nữa. Cô thật ích kỷ. Cô sẽ khiến anh hiểu nhầm. Nhưng cô không thể cưỡng nổi. Đây sẽ là lần cuối cùng cô được chạm vào anh, thưởng thức anh, vọng tưởng về một vài khoảnh khắc anh hoàn toàn là của cô. Cô sẽ phải kiên quyết để nó không xảy ra lần nữa. Cô muốn làm bạn với anh, nhưng nếu anh cứ tiếp tục quyến rũ cô thì cô đành dứt bỏ tình bạn đó. Có lẽ đây chỉ là cách anh chia sẻ niềm vui sướng với cô, nhưng - lạy Chúa, chẳng lẽ người cao nguyên Scotland thường hôn bạn bè như này sao?

Giây phút tiếp theo cô lập tức có câu trả lời khi anh ngả người ra để nhìn thẳng vào mắt cô, giản dị lên tiếng, "Brina, em có đồng ý làm vợ anh không?". Cô chỉ chăm chăm nhìn anh thật lâu, chỉ vài lời nói của anh đã biến mọi mơ ước xa vời của cô thành hiện thực. Cô phải nhấm nháp niềm vui sướng này, để lảng tránh thực tế và nỗi đau thêm ít phút, nỗi đau sẽ xé rách cô thành từng mảnh ngay khi cô trả lời anh. Nhưng cô biết mình sẽ trả lời anh thế nào, bởi vì nó phải như thế, nên niềm vui không kéo dài với cô. Cô cố giữ nó thật lâu, song cảm xúc của cô lại bất hợp tác, nếu không kết thúc thật nhanh, có lẽ cô sẽ bật khóc trước mặt anh. Cô phải giải thích cho anh, nhưng cuối cùng anh chỉ thốt lên, “Không”.

Anh không mong đợi câu trả lời này. Biểu hiện của anh rất phong phú, từ kinh ngạc vô cùng đến đau đớn mà anh nhanh chóng che giấu, biến thành cứng ngắc. Nhưng anh cũng không thể bỏ mặc vấn đề lơ lửng như vậy, anh hỏi cô 'Tại sao?". Không thể tin được, bất cứ điều gì khó khăn nhất mà cô phải làm đều liên quan đến người đàn ông này, và có lẽ điều này là tồi tệ nhất, cô phải cố kiềm chế nỗi thống khổ của mình đủ lâu để giải thích cho anh hiểu, "Anh là bạn của em, Duncan, người bạn thân nhất mà em từng có, thật đấy, và em cũng luôn quan tâm đến anh với tư cách một người bạn. Nhưng cố coi nó vượt quá cảm xúc của chúng ta có lẽ là một sai lầm". Cô nên nói rõ hơn, và cần phải thế, song lời nói cứ nghẹn trong cổ. Cô đứng dậy, xoay lưng về phía anh, trước khi anh nhận ra cảm xúc của cô. Ánh trăng cũng rất hỗ trợ, trốn đi thật xa, khiến khu vườn chìm trong bóng tốì. Nếu anh nhìn thấy khuôn mặt cô, thì sẽ biết đó không phải lời nói tự đáy lòng mình. Nước mắt không thể kìm nén lâu hơn, đã bắt đầu rơi xuống má cô, là sự thật đơn giản nhất.

Song song với nỗi đau đớn là cơn thịnh nộ dành cho ông nội anh. Lúc này cô rất căm ghét Archibald vì đã cảnh báo cô, cho cô biết trước. Tại sao ông không mặc kệ cô với sự ngu ngốc của mình? Liệu mọi chuyện có thực sự tồi tệ nếu cô lấy Duncan không? Tình yêu của cô có thể đủ nhiều cho cả hai. Cô sẽ là người vợ hiền đảm của anh. Song cô đang tự lừa dối bản thân. Một cuộc hôn nhân bền vững không chỉ cần tình yêu từ một phía. Họ sẽ chỉ sống cùng nhau, như những người bạn. Đó không phải là hôn nhân. Và cuối cùng cô sẽ bực tức, vì anh không yêu cô theo cách cô mong muốn. Cô cố lau khô nước mắt trước khi quay lại đối diện vói anh, để tránh tiết lộ cho anh biết cô vừa khóc. Cô nghĩ mình đã thành công. Song cũng chẳng còn quan trọng nữa. Anh đã bỏ đi rồi.

.

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000