Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 54

Chương 54.

Sabrina không thể ngủ được, dĩ nhiên. Cô cũng không tin mình có thể nhắm mắt sau chuyện đêm qua. Một trái tim tuyệt vọng có thể làm những chuyện thật kỳ lạ, khiến bạn phải lo lắng, phân tích và luôn luôn tưởng tượng "giá như", rồi cuối cùng vẫn tan vỡ, nếu trái tim chỉ cần có chút đáng thương thì có lẽ nỗi đau sẽ tạm thời bị làm ngơ để cô có thể ngủ giây lát. Tuy nhiên, lần này cô thử đọc sách, và mang theo một cuốn vào giường để có thể ngủ thay vì dùng cách đếm cừu như những lần trước. Vô ích. Cô có thực sự nghĩ nó hiệu quả không? Khi mà hiện tại cô đang chìm sâu trong nỗi tuyệt vọng vì có thể sẽ mất cả tình bạn với Duncan? Làm sao họ có thể trở về như trước, sau khi anh đã dại dột cố biến mối quan hệ của họ trở nên sâu sắc hơn tình bạn, mà không có những cảm xúc cần thiết? Anh đã tự lừa dối bản thân, và trong lúc đó cũng gần như thuyết phục được cô, nhưng chỉ bởi vì cô muốn tin rằng có thể anh yêu cô. Cô rất hiểu, nhưng không biết vì sao lại quên đi thực tế hiển nhiên, rằng cô không phải một mối hôn nhân tốt, không thuộc tuýp phụ nữ có thể thay đổi suy nghĩ của đàn ông, cũng chẳng sở hữu vẻ đẹp quyến rũ được người đẹp trai như Duncan. Cô đã ném đi lý trí của mình chỉ bởi vài nụ hôn và...

Ừm, chúng thực sự không giống nụ hôn giữa bạn bè. Làm tình với cô cũng không phải là chuyện nên có giữa những người bạn. Song - cô đã quên một điều - đó chỉ là suy nghĩ của cô - một người phụ nữ. Rõ ràng đàn ông nhìn nhận nó khác hơn. Cô lại tiếp tục mổ xẻ, phân tích, nhưng lại càng chìm sâu hơn vào tuyệt vọng vì sự thật vẫn không thay đổi. Cô rời khỏi giường. Đi lại vài lần. Dừng lại bên cửa sổ, kéo rèm, nhưng mặt trăng đã biến mất, khiến cô chẳng nhìn thấy gì bên ngoài. Có lẽ cô cần một chuyến đi dạo dài - không được, như thế cô sẽ phải mặc đồ, viết giấy nhắn cho các dì...

Cô bước tới cạnh lò sưởi đang tỏa ra hơi ấm giúp căn phòng ấm áp và dễ chịu. Cô nên dập nó đi rồi thổi tắt đèn nữa. Tất nhiên, một căn phòng tối om cũng không giúp gì được đêm qua. Có lẽ một cốc sữa ấm chăng? Tại thời điểm mà cô quyết định sẽ thử làm bất cứ chuyện gì để có thể ngủ được, như vậy cô sẽ ngừng suy nghĩ. Cô khoác áo choàng, đi xuống bếp, nhưng không lâu sau đó cô đã lê chân về phòng. Sữa ấm cũng không giúp cô thấy buồn ngủ. Cô vẫn tỉnh như sáo, thậm chí còn tỉnh táo hơn lúc cô mở cửa phòng và phát hiện Duncan đang ngồi trên giường cô. Tất nhiên, cô rất hoài nghi ánh mắt mình. Cô đã tưởng tượng anh ngồi ở đó, thậm chí còn tưởng tượng anh cởi áo khoác ra, vì cô biết hơi ấm trong phòng khiến anh mau chóng cảm thấy khó chịu thế nào. Chắc là cô quá mong đợi anh. Hình ảnh đó không có thực.

"Lúc anh cảm thấy đủ khỏe để đến đây thì đã quá muộn rồi", Duncan bảo cô. "Vì vậy anh quyết định đợi đến khi muộn hẳn để chắc chắn không có người dì nào nhìn trộm qua cửa sổ lần này. Tất nhiên, anh không biết làm thế nào để gặp được em mà không đánh thức cả nhà cho đến khi em xuất hiện ở cửa sổ." Chính giọng nói đậm chất địa phương đó đã giúp cô nhận ra mình không thể tưởng tượng ra chính xác đến vậy, và thuyết phục cô tin rằng anh không phải là một trò chơi khăm trong đầu cô. "Anh leo qua cửa sổ à?" “Phải, và rất vất vả mới leo được. Cái cây bên ngoài có vẻ không chịu hợp tác, anh nghĩ mình đã làm gãy vài cành của nó.”

Anh tỏ ra rất ăn năn. Còn cô vẫn đang hết sức kinh ngạc vì sự xuất hiện của anh nên không hiểu rõ anh đang nói gì. “Nhưng - tại sao?" Anh rời khỏi giường, tiến về phía cô, đóng cửa lại vì cô đang quá bàng hoàng đến nỗi quên là cửa vẫn đang mở. Cô tránh xa khỏi anh, ngang qua lò sưởi, bắt đầu cảm thấy... kích động. Phản ứng của cô không làm anh nản lòng, anh đi theo, nắm lấy tay cô để cô không tránh xa anh lần nữa.

"Anh đã đến đây và sẵn sàng làm một thằng ngốc nếu mắc sai lầm, nhưng anh phải nói với em, Brina, rằng tình cảm của anh dành cho em từ lâu đã không còn là tình bạn nữa." Cô âm thầm rên rỉ, biết rõ mình sẽ không thể bình tĩnh được nếu anh tiếp tục thuyết phục cô rằng anh yêu cô, vì cô biết Duncan chỉ đang lừa dối bản thân anh. Cảnh cáo của Archibald không chỉ là thoáng qua và mơ hồ, nó lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong đầu cô, đóng đinh trong tim cô. Thằng bé chỉ muốn cháu ở ngay cạnh mình thôi. Nó đã từng sẵn sàng nhân nhượng thế nào để có cháu bầu bạn bên cạnh, ví như để cháu đồng ý tới dự vũ hội mà buộc phải mời cả Ophelia, nó cũng chấp nhận. Thậm chí hẳn nó đã đưa cháu đến ở tại Summers Glade nếu điều đó không bị coi là thiếu thích đáng. Ta nghĩ thằng bé muốn cưới cháu chỉ để giữ cháu lâu dài. Nó rất coi trọng tình bạn của cháu. Nhưng chỉ vậy thôi. Đừng để nó đánh lừa cháu tin rằng nó có tình cảm khác. Cả hai sẽ vô cùng hối tiếc nếu cháu làm thế.

Lúc này, cô cố nhớ lại những lời nói đó như chiếc khiên chống lại lời nói của Duncan. "Ông Archie đã thừa nhận những lời đã nói với em, nhưng ông ấy đã sai lầm..." "Không", cô ngắt lời anh. "Em ghét ông ấy vì đã cho em biết, nhưng ông ấy nói đúng, chúng ta..."

"Hãy im lặng và nghe anh nói", anh nhẹ nhàng. "Anh không phê phán mục đích của ông. Chúng rất đẹp đẽ và cao quý. Anh chỉ muốn nói rằng ông đã suy nghĩ sai lầm. Đã có lúc anh thực sự nói với ông chúng ta chỉ là bạn bè, nhưng là vào thời điểm đó. Anh thấy thật gần gũi với em, thứ cảm giác anh chưa từng trải qua với bất kỳ ai, và thành thực anh không hề nghĩ về tình cảm khác với em, đến khi Archie cố khuyên nhủ anh rằng giữa đàn ông và đàn bà không thể có tình bạn đích thực, rằng tình dục luôn xen vào giữa họ." Nói đến đây mặt Duncan đỏ bừng. "Không có cách nào lịch sự hơn để giải thích chuyện này. Sau cuộc nói chuyện đó, anh bắt đầu nhìn nhận em không chỉ với tư cách một người bạn, mà là một cô gái xinh đẹp. Em có thể trách móc Archie nếu muốn, nhưng anh sẽ không đổ lỗi cho bất kỳ ai về tình cảm anh dành cho em. Nó đã không còn như trước nữa, cô bé." Nỗi đau đớn còn khủng khiếp hơn cô tưởng, bởi vì cô rất, rất muốn tin anh - nhưng không thể. Archie nói đúng, Duncan chỉ muốn giữ cô bên cạnh, đó là cách duy nhất anh nghĩ mình có thể làm được. Và chính anh cũng vừa nói, anh cảm thấy gần gũi với cô hơn bất kỳ ai. Cô là người bạn thân thiết nhất của anh, nhưng bởi vì cô là phụ nữ, nên anh cố gượng ép coi đó là thứ tình cảm khác. Cô quay mặt đi, nhìn thằng vào lò sưởi. "Nó vẫn như trước đây thôi", cô buồn bã. "Chỉ là anh nhận ra rằng em sẽ không thể luôn ở bên cạnh như anh muốn, rằng anh không thể đến thăm em bất kỳ lúc nào, và rằng anh không thể đánh thức em giữa đêm để chia sẻ suy nghĩ của anh, rằng..."

Tiếng cười của anh cắt đứt lời nói của cô, và cô chợt thở hổn hển lúc anh vòng tay ôm cô từ phía sau. "Thế này nghĩa là gì, nếu không phải là 'nửa đêm'?" "Anh biết em định nói gì mà. Anh không thể đêm nào cũng trèo cây được. Và hàng xóm cũng sẽ xì xầm nếu anh cứ đến thăm em thường xuyên. Nhưng anh biết không, nghĩa là..." Vòng tay anh siết chặt để buộc cô im lặng. "Em là một cô gái cứng đầu, vì thế anh sẽ nói rất đơn giản. Bây giờ cứ nhìn thấy em là anh muốn ôm em vào lòng và làm tình với em. Em thực sự cho là bạn bè sẽ có cảm giác đó sao? Lúc này anh đang phải cố kiềm chế để không hôn em. Brina, anh rất thích thực tế trước tiên chúng ta vốn là bạn bè, và anh sẽ rất vui mừng nếu cứ mãi như vậy, nhưng anh muốn mang lại cho em nhiều hơn thế. Anh muốn trở thành người yêu, người bảo vệ, là chỗ dựa, là người bạn đời của em, song anh sẽ chẳng là gì trừ khi em cưới anh."

"Anh đang giết em đấy", cô nghẹn ngào. Anh xoay cô lại. "Hãy nhìn anh! Trông anh có giống một gã đến ngay cả suy nghĩ của mình cũng không hiểu không? Và nếu em trả lời không, anh thề sẽ bắt cóc em tới cao nguyên Scotland mà sống không hôn thú với em. Sau khi sinh chín hoặc mười đứa con, em có thể cho anh biết anh có yêu em nhiều như anh nghĩ không." "Ý em là em không thở được."

"Ồ", anh thốt lên, nhưng anh đã bắt được tia tinh nghịch trong đôi mắt màu tím hoa tử đinh hương của cô và bật cười lúc kéo cô vào lòng. "Giờ em đã tin anh." Anh không hỏi, mà cô cũng không cần xác nhận, song cô vẫn nói, "Bất kỳ người đàn ông nào mà muốn nhiều đứa nhỏ từ em như vậy thì hẳn là phải yêu em". "Sẽ rất đau đấy, cô bé."

Cô ôm lấy khuôn mặt anh, kiễng chân nhẹ nhàng hôn anh. "Không, nó chỉ đau khi không được chia sẻ. Chúng ta sẽ chia sẻ nó ngay lúc này, Duncan." "Vậy thì anh muốn em biết rằng anh không thể chịu đựng lâu nó hơn nữa." 'Nó' nghĩa là hôn cô và không phải là những nụ hôn nhẹ nhàng. Miệng anh ngấu nghiến trên môi cô, đại diện cho đỉnh điểm của muôn vàn cay đắng, niềm vui sướng tột cùng khi trải qua quá nhiều thất vọng. Đam mê bùng nổ, nhưng là pha trộn giữa niềm thích thú và sự nhẹ nhõm, đó là một cảm giác độc nhất vô nhị, chỉ của riêng mình họ, của sự chia sẻ giữa hai người.

Sabrina muốn cười thật to với niềm hạnh phúc này, nhưng lại không muốn phải dừng hôn anh đủ lâu để cười. Hẳn anh cũng có cảm giác như vậy, vì đôi môi anh cong lên thành nụ cười không che giấu được dù vẫn đang đốt cháy môi cô. Cả hai quỳ sụp xuống trước lò sưởi, nụ hôn vẫn tiếp tục, tay họ nắm chặt không rời. Chiếc giường, chỉ cách đó vài bước chân, trong tình huống khẩn cấp này cũng vẫn là quá xa. Thậm chí môi họ cũng không tách rời ngay cả khi vội vã cởi đồ. Và chẳng có gì bất ngờ khi vài chiếc khuy bị giật tung, lăn ra khắp phòng. Hơi nóng từ lò sưởi, từ làn da trần của họ, lớp lông mềm mại của tấm thảm trong sự tương phản gợi cảm, tất cả đều vô cùng kích thích, nhưng Duncan vẫn cố trì hoãn. Lần đầu tiên của hai người hoàn toàn diễn ra trong bóng tối. Với nguồn ánh sáng chan chứa như này, anh sẽ rất không bình thường nếu từ chối tận hưởng no nê người con gái anh yêu bằng mắt, bằng tay và bằng miệng của mình.

"Anh mừng là sự xinh đẹp này lại được giấu kín như vậy, cô bé. Nếu những gã khác đoán ra được, hẳn là họ đã xếp hàng dài để cầu hôn rồi." Cô đỏ mặt, nhưng đó là sự bối rối thích thú nhất. Cô vẫn luôn nghĩ mình hơi quá đầy đặn, dù đầy đặn rất đúng chỗ, song ánh mắt anh như nói rằng anh thấy những đường cong gợi cảm của cô còn hơn cả hoàn hảo. Tay anh cũng chung ý nghĩ ấy, vuốt ve, siết chặt trong lúc ham muốn cuồn cuộn trào dâng đến mức khó chịu, tay anh vẫn dịu dàng như anh đang cố kéo dài khoảnh khắc diệu kỳ đó. Đồng thời miệng anh cũng chiếm đoạt khắp nơi trên cơ thể cô. Cả hai vẫn đang quỳ, rồi hết sức kinh ngạc khi cô bị nhấc khỏi sàn lúc anh ôm chặt hông và kéo cô áp sát vào nơi căng cứng của mình, một sự ngạc nhiên và thích thú đầy nhục dục. Nhưng đó không chỉ là ý định của mình anh, cô cũng muốn thế, gần như cùng lúc anh quấn chân cô quanh hông mình, cô đã sửng sốt nhận ra anh sẽ làm tình với cô trong tư thế này khi anh từ từ thâm nhập vào cô.

Cô quấn lấy anh bằng cả tay và chân, song không cần thiết vì anh hoàn toàn có thể kiểm soát được trọng lượng của cô, giữ chặt cô, hai tay ôm lấy khuôn mặt cô và lôi kéo cô hòa theo chuyển động của mình. Anh cũng kiểm soát được nhịp điệu, chậm rãi, song lại không quá mãnh liệt, chỉ vừa đủ trêu chọc. Cho đến khi cảm nhận cô sắp tới đỉnh điểm, anh mới thúc vào trong cô thật mạnh, thật sâu khiến cô bật ra tiếng rên rỉ sung sướng đã bị bóp nghẹn bởi miệng anh. Sau đó, cô mỉm cười khi cuối cùng anh cũng ngả người xuống thảm, kéo cô cùng nằm xuống. "Thực ra em không định đề cập đến loại chia sẻ này, anh biết không?" Anh bật cười. “Anh biết.”

Tay anh vẫn tiếp tục nhẹ nhàng vuốt ve cô, đầy sở hữu. Cô không hề mệt mỏi chút nào, và lấy làm mừng vì điều đó. Thực tế cô sẽ rất hạnh phúc nếu được ôm ấp anh cả đêm. Song đúng lúc này, cô hít nhẹ và báo anh. "Anh nên nhấc giầy ra khởi lò sưởi, nhất là khi anh vẫn còn xỏ chúng." Phản ứng đầu tiên của anh là bật cười. Nhận xét của cô rất bất ngờ và khác thường, hết sức kỳ lạ. Nhưng rồi anh cũng ngửi mùi da cháy và bật dậy ngay tức khắc.

"Anh không xỏ chúng, nhưng có lẽ anh vẫn cần giày để về nhà." Bộ mặt anh như đưa đám lúc kéo chiếc giày đang bốc khói do bị ném quá gần ngọn lửa. "Ngày mai chúng ta sẽ làm lễ cưới, vì thế anh có thể đàng hoàng cởi giày để lên giường. Neville đã có giấy phép đặc biệt, nên chẳng có lý do gì phải trì hoãn cả." 'Không", cô nói. "Không à?", anh gầm lên, vồ lấy cô và ghim chặt xuống thảm, cho rằng anh cần phải thuyết phục hơn nữa.

"Không", cô lặp lại, mỉm cười với anh. "Chúng ta sẽ để các dì em lo liệu đám cưới này. Họ đã lên kế hoạch cho nó hết năm này qua năm khác. Em sẽ để họ tùy ý sắp xếp, để họ được lên mặt với bạn bè vì em có một cuộc hôn nhân tốt đẹp dường nào." "Ừ", anh đáp, có vẻ ăn năn, nhưng chợt nghĩ ra, "Chuẩn bị phải mất bao lâu?". "Ít nhất là hai hoặc ba tuần."

Anh rên rỉ. "Chúng ta có thể trốn tới Gretna Green cho một đám cưới giản dị, nhanh chóng, rồi trở về tổ chức đám cưới này không?" “Không, sẽ rất khác nhau, trong lúc đó em sẽ tìm cách để mái nhà cần phải sửa chữa vài nơi.” “Ồ, anh rất thắc mắc, mái nhà thì có liên quan gì đến đám cưới của chúng ta.”

“Không liên quan lắm, nhưng sẽ có một chiếc thang tiện dụng ngay sát cửa sổ phòng em, cho đến khi chúng ta thực sự kết hôn với nhau.” Anh tặng cô nụ cười tuyệt đẹp. “Vậy em phải bảo vệ cả giày cho anh nữa chứ?” “Ồ, dĩ nhiên. Thậm chí em sẽ tắt lò sưởi, chỉ vì anh đấy.”

Anh cười to. “Em đùa hả, nhưng anh hứa em sẽ không cần lò sưởi khi ở gần anh đâu, cô bé.” “Em không đùa đâu”, cô phản bác. “Em trông chờ anh khiến em ấm áp.”.