Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 56

Chương 56.

Hôn lễ diễn ra trong sự quây quần của gia đình và bè bạn, vài giọt nước mắt tình cảm đã rơi xuống ngày hôm đó. Cũng rất nhiều tiếng cười. Đó là một dịp vui vẻ cho tất cả mọi người, thậm chí các dì của Sabrina cũng cố kiềm chế để không cãi nhau - quá nhiều. Mọi người nghe thấy Hilary nói với Neville sau khi uống cạn ly champage thứ hai. “Ừm, nếu ông không cấm cô ấy gặp gỡ chúng tôi sau vụ tai tiếng thì có lẽ mọi chuyện đã tốt hơn.” “Cô đùa à, con gái tôi bị ốm nặng suốt mùa hè năm đó. Nó không thể gặp gỡ ai ngoài bác sĩ.”

“Chúng tôi không được thông báo như thế? Thay vào đó là cánh cửa đóng sầm vào mặt chúng tôi.” “Chết tiệt, phụ nữ các cô luôn phóng đại quá mức. Tôi thề là chẳng có cánh cửa nào đóng sầm vào mặt các cô cả, tôi sẽ đi tìm ông Jacobs để chứng thực chuyện đó.” Hilary giận dỗi, nhưng Sabrina bắt gặp nụ cười ranh mãnh của bà. Vì vậy Alice đang đứng cạnh cô, lên tiếng nhận xét. “Bà ấy đang rất sung sướng vì từ giờ sẽ được thường xuyên ngắt nhéo chòm râu dê của ông ta. Cầu chúa cho lão già ẩn dật, ông ta sẽ sớm có thêm gia vị vào cuộc sống của mình.”

Sabrina cười khanh khách. “Nói về chuyện gia vị, vừa nãy cháu để ý thấy ông Archie đã đỏ mặt lúc nhìn dì. Cháu nghĩ ông ấy thích dì đấy, dì Alice.” “Hừ, ta tin chắc lão già đó tán tỉnh bất kỳ người nào mặc váy đấy”, Alice đáp, nhưng đôi mắt bà sáng lấp lánh. “Cháu không nghĩ thế”, Sabrina tiếp tục trêu chọc bà. “Thực ra cháu sẽ không thấy kỳ lạ nếu dì Hilary sẽ sớm phải sống cô đơn, tội nghiệp dì ấy.”

“Thôi nào, cháu sẽ không phải lo lắng cho bà chị của ta đâu. Từ lâu bà ấy đã có cuộc sống rất hoàn hảo, bao gồm cả những trải nghiệm của một phụ nữ đã có chồng.” “Dì không định nói…” Sabrina không biết nên nói thế nào. Alice gật đầu. “Nhiều năm trước bà ấy đã phải lòng ngài Norton Aimsley góa vợ tốt bụng trên đường về từ Manchester. Thực ra, gần đây ta tin chắc họ đã cảm thấy khá bực bội khi cháu chuyển cái thang về phía phòng mình.”

Sabrina đỏ mặt, và không thể tưởng tượng được dì Hilary lại đang hẹn hò. Nhận xét của Alice chứng tỏ các dì cô không mắc lừa về chuyện mái nhà cần sửa chữa. “Sao họ lại không kết hôn?” “Bởi vì bà ấy không thể bỏ mặc ta, mà ta thì từ chối sống cùng vợ chồng bà ấy. Nhưng bây giờ ta hy vọng chúng ta sẽ thay đổi các ưu tiên của mình vì đã yên tâm cháu có một cuộc sống tốt đẹp.”

Nói xong bà mỉm cười vui vẻ, nhưng Sabrina tin chắc Alice lại đang nghĩ đến Achibald MacTavish. Cô thầm nhủ nếu hai người bọn họ mà cưới nhau thật, dì Alice sẽ có cách buộc Archie phải thường xuyên tới nước Anh, và chắc chắn Duncan sẽ rất thích. Nhưng trước khi kịp trêu ghẹo bà thì chồng cô đã tới và buộc cô chú ý tới anh ấy - lạy Chúa, thật tốt biết bao khi được gọi anh ấy là chồng - và kéo cô ra khỏi phòng khiêu vũ, nơi tiệc cưới được tổ chức và đang phục vụ đồ uống. Cô cảm tưởng anh thực sự có ý định đưa cô rời khỏi tiệc mừng, hay đúng hơn là lẻn ra ngoài, như vậy họ sẽ không phải chịu đựng một tuần rượu chúc mừng nữa. Nhưng vẫn đang giữa ban ngày! Họ vẫn phải có mặt ít nhất là vài giờ nữa.

Song anh thực sự hướng về phía cầu thang. Vì vậy anh tỏ ra khá thất vọng lúc gặp cả hai người ông đang ngồi ở chân cầu thang - cô hết sức kinh ngạc vì họ lại có thể ngồi cùng nhau ở chỗ này. Hai người có vẻ như đang tranh cãi về chuyện gì đó một cách thân thiện, hoặc không - rất khó nhận xét. Rất dễ đoán ra chủ đề bàn cãi là gì khi Archie chú ý thấy Duncan đang cầm tay Sabrina, liền nói với anh, “Hãy bảo ông ta. Cháu sẽ có con đầu lòng trước cuối năm nay”. “Sẽ sớm hơn nữa nếu các ông tránh đường cho bọn cháu”, Duncan đáp.

Archie cười khùng khục và đứng dậy. Mặt Sabrina đỏ bừng. Neville ngước mắt nhìn lên trần nhà. Nhưng nhắc đến vấn đề này, Duncan còn muốn nói tiếp. Trước sự kinh ngạc của hai người ông, ít nhất là của Archie, anh tiếp tục, “Cũng không xáo trộn nhiều khi đứa con đầu lòng của cháu được sinh ra. Đã đến lúc cả hai ông cần biết rằng cháu sẽ không chia rẽ gia đình mình như các ông đã định đâu. Hai người đã tạo nên đế chế này, và hiện tại các ông đang có người thừa kế có khả năng quán xuyến tất cả. Khi một trong những đứa trẻ sẵn sàng gánh vác một vài trách nhiệm, cháu sẽ lập tức chuyển giao cho chúng. Vì vậy các ông nên dừng lo lắng về chuyện đó đi, từ giờ đi nó sẽ là mối quan tâm của cháu.” Anh không cho họ cơ hội tranh luận. Vẫn nắm chặt tay Sabrina, anh kéo cô lướt qua họ, đi thẳng lên cầu thang.

Song họ có thể nghe tiếng Archie vang lên sau lưng, “Tôi đã bảo ông thằng bé có khả năng trở thành người thừa kế duy nhất của chúng ta rồi mà”. “Nhưng như tôi nhớ thì chính tôi mới là người nói thế”, Neville tự mãn. “Hừ, tôi nghĩ ra trước”, Archie phản đối.

Ở đầu cầu thang, Sabrina thì thầm với Duncan, “Làm tốt lắm”. Duncan dừng lại đủ lâu để hôn cô, một nụ hôn chiếm hữu, trêu chọc và đầy khiêu khích. “Em nghĩ thế à?” Sau đó giọng anh chợt khàn khàn, “Anh đang tự hỏi em sẽ nói gì về phần còn lại của chuyện anh muốn làm ngay bây giờ, bởi vì anh rất nhớ em, cô bé?” “Nhưng anh gặp em hàng ngày cơ mà”, cô tỏ ra không hiểu.

“Không, anh nhìn thấy em, nhưng không được thưởng thức em.” “Phần còn lại” không chỉ là những nụ hôn. Không, “nó” bắt đầu khi anh vác cô lên vai, tiếp tục hướng về phòng mình. Sabrina sẽ không bày tỏ thành lời như vậy, nhưng thế mới đúng bản chất man rợ của anh. Rồi cô chợt cười khúc khích một mình. Chắc chắn sẽ rất thú vị khi cưới một anh chàng vùng cao nguyên Scotland làm chồng, thú vị và vô cùng tuyệt vời. Điều duy nhất cô đang tự hỏi có phải cô đã thực sự làm được, rằng liệu cô có thể vượt qua được cảm giác kinh ngạc vì giấc mơ đã trở thành hiện thực hay không.

Hết.