Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 6

Chương 6.

Duncan cảm thấy rất buồn cười vì anh không tin sự trơ tráo của người ông Anh quốc có thể thực sự ảnh hưởng đến mình. Neville Thackeray có thể chọn cho anh cả tá cô dâu. Song ai có thể ép buộc anh kết hôn với bất kỳ người nào trong số họ chứ? Anh là người độc lập. Nếu Neville muốn điều khiển và kiểm soát anh như viên luật sư đã tuyên bố thì ông ta nên đón anh sớm hơn, trước khi Duncan được tự mình đưa ra các quyết định của bản thân. Toàn bộ sự việc hết sức lạ thường. Archibald đã cho Duncan điều hành các trang trại, khu mỏ và các doanh nghiệp khác của MacTavish khi anh vừa bước sang tuổi mười tám. Tại sao ông lại làm vậy nếu biết chẳng bao lâu nữa Duncan sẽ không có mặt ở đây để tiếp tục? Một lời hứa được đưa ra trước khi anh ra đời mà ai ai cũng biết - ngoại trừ anh. Cực kỳ khó tin. Cá nhân anh chẳng có lý do gì để chống đối người Anh. Suy cho cùng mẹ anh cũng là người Anh, dù sau đó bà trở thành người nhà MacTavish, bà rất xinh đẹp. Với anh đó là tình trạng thù địch thâm căn cố đế, kết quả của sự mất niềm tin và ghét bỏ mà anh đã chứng kiến trong suốt cuộc đời. Nhưng anh có muốn tới nước Anh, sống giữa bọn họ không? Thậm chí còn cưới một cô gái người Anh nữa? Anh đáng bị nguyền rủa nếu muốn thế.

Sự thích thú của anh biến mất khi rời mắt từ anh chàng người Anh nhỏ bé sang quản gia của Archibald để yêu cầu chuẩn bị giường ngủ. Và anh trằn trọc cả đêm, bởi nỗi ngạc nhiên và giận dữ đối với tầm quan trọng của bí mật mà anh bị che giấu. Cuối cùng, anh quyết định chắc hẳn Archibald đã có kế hoạch giúp anh thoát khỏi lời hứa xa xưa này. Anh cảm thấy lý giải đó là thỏa đáng nhất. Và việc đầu tiên vào sáng mai là anh sẽ tìm hiểu xem nó là gì. Như anh nghĩ, Archibald đã có mặt trong bếp lúc bình minh vừa ló rạng. Duncan tham gia với ông như mỗi buổi sáng. Cả hai đều thường xuyên dậy sớm. Và căn bếp - nơi ấm áp nhất trong tòa nhà vào thời điểm này - là nơi họ ngồi dùng bữa, phòng ăn bị lùa gió và quá rộng cho hai người. Đó là cảnh tượng quen thuộc kể từ khi người con trai cuối cùng của Archibald qua đời mười bốn năm trước. Người đó chính là cha của Duncan. Trong bốn người con của ông thì có hai người chết hoàn toàn do bất cẩn, hai người là do cơn thịnh nộ của tự nhiên. Bố mẹ Duncan qua đời cùng lúc. Họ đang ngồi trên thuyền tới Pháp để ký hợp đồng cho thị trường len mới của nhà MacTavish. Đó là một chuyến đi ngắn nhưng cơn bão ập đến quá bất ngờ và quá ác liệt, con tàu không bao giờ tới được cảng nước Pháp.

Lẽ ra Duncan cũng có mặt trên chuyến tàu đó nếu anh không đột nhiên bị say sóng ngay trước khi khởi hành. Hôm ấy, Archie đang trên đường đi thăm họ hàng cũng ghé qua đó, kiên quyết bắt anh ở lại. Duncan cực kỳ thất vọng. Anh muốn được đi du lịch, Khi bảy tuổi, đó là chuyến đi xa nhà đầu tiên của anh - và cũng là cuối cùng. Trở thành người thừa kế trực tiếp cuối cùng của Archibald, Duncan rất được nuông chiều và bảo vệ thái quá, anh thường xuyên cảm thấy ngột ngạt bởi sự quan tâm quá mức của Archie. Nhưng anh cũng không thể oán trách ông, ông đã không dễ dàng chịu đựng nỗi đau mất cả bốn người con. Hơn nữa, Duncan là đứa cháu duy nhất của ông. Hai người con khác của Archibald đã kết hôn trước khi chết, nhưng vợ của họ đều bị sảy thai, vì thế hai người vợ không có con cái đã được gửi về gia đình sau khi chồng qua đời. Người con út lại trở thành thầy tu. Cú ngã từ trên mái nhà thờ lúc ông sửa chữa nó đã lấy đi mạng sống của ông.

Archie đã trải qua nhiều bi kịch trong đời. Duncan cũng vậy, anh không biết mặt bất kỳ người chú bác nào. Tuy nhiên, thật tuyệt vời, Archibald đã không biến thành một ông già đau khổ. Thậm chí ông cũng không quá già dù rõ ràng ai cũng gọi ông là “ông già”. Chỉ là ông kết hôn từ rất sớm và bốn người con liên tiếp ra đời trong bốn năm sau đó. Có lẽ vợ ông sẽ cho ông thêm nhiều đứa con nữa nếu không qua đời lúc sinh người con út. Ông không bao giờ tái hôn, dù hoàn toàn có thể, đến giờ cũng vậy. Năm nay, ông chỉ mới sáu mươi hai tuổi. Tóc ông hầu như vẫn giữ nguyên màu đỏ dù có vài sợi bạc, nhưng hai thái dương cùng chòm râu lại có màu xám khiến ông trông rất gây chú ý, đặc biệt những khi ông chưng diện. Có điều, ông coi như đã nghỉ hưu kể từ lúc chuyển giao hầu hết các cơ sở kinh doanh sang cho Duncan và hiếm khi ra ngoài, những lúc ở nhà thì ông ăn mặc có vẻ rất cẩu thả. Ông chả có ai để gây ấn tượng ngoài người đầu bếp mà ông tán tỉnh đã lâu, nhưng thật không may, bà ấy chưa bao giờ coi đó là chuyện nghiêm túc, nên giữa ban ngày mọi người vẫn thường xuyên bắt gặp Archie trong bộ đồ ngủ.

Hôm nay ông ăn vận thật chỉn chu, chải đầu và cạo râu sạch sẽ, nhưng trông ông có vẻ rầu rĩ lúc gặp Duncan trong bếp. Nghĩa là ông đã được thông báo về sự có mặt của viên luật sư. Tốt. Nó cho phép Duncan đi thẳng vào vấn đề băn khoăn của mình ngay khi anh ngồi xuống. “Sao ông không nói với cháu, ông Archie?” Archibald nhăn mặt, không phải vì Duncan gọi thẳng tên ông. Nó không phải sự thiếu tôn trọng, nhưng ông chẳng ngăn được suy nghĩ đó. Và ông cũng không cố lảng tránh câu hỏi bằng cách giả bộ không hiểu Duncan đang nói về chuyện gì.

“Bởi vì ta không muốn cháu chia sẻ lòng trung thành trước khi cần phải làm vậy.” “Chia sẻ cái gì? Lòng trung thành của cháu là ở đây và sẽ mãi thuộc về nơi này.” Nghe thấy thế Archie mỉm cười, thoáng có vẻ tự mãn. Nhưng ông lại thở dài.

“Cháu phải biết đầu đuôi câu chuyện là như thế nào, chàng trai. Donald, con trai ta rất say mê mẹ cháu. Không gì có ý nghĩa với nó bằng chuyện có được mẹ cháu, bất chấp con bé là người Anh. Nhưng lúc đó mẹ cháu là một thiếu nữ trẻ, còn chưa đủ mười tám tuổi. Và ông ngoại cháu cũng rất không hài lòng khi mẹ cháu dành trọn trái tim cho Donald. Ông ta cũng không muốn mẹ cháu lấy chồng quá xa nên không đồng ý cho chúng cưới nhau. Ông ta phản đối gần một năm trời. Nhưng vì rất yêu con gái và không thể chịu được việc thấy mẹ cháu đau khổ nên ông ta đành phải nhượng bộ. Ông ta yêu cầu người thừa kế của Donal hay của ta, phải được đưa đến chỗ mình khi cậu bé - hay chính là cháu - đến tuổi trưởng thành. Nếu mẹ cháu cam kết thì sẽ được kết hôn với Donald.” “Cháu biết tại sao mẹ cháu phải cam kết, cháu chỉ không hiểu tại sao cháu là người cuối cùng được biết về nó.” “Thật sự, chàng trai, ta đã mong đợi lão già chết tiệt đó chết từ vài năm trước, và luật sư của ông ta không được biết về cháu. Chắc chắn ông ta phải có vài người thừa kế ở đâu đó mà họ sẽ tìm ra để truyền lại tước hiệu khốn khiếp của ông ta. Nhưng không, lão già trời đánh ấy còn sống lâu hơn tất cả chúng ta.”

Câu nói cuối cùng nghe có vẻ rất căm hận, Duncan sẽ bật cười nếu không phải anh là trung tâm của tình thế tiến thoái lưỡng nan. Và anh vẫn chưa thấy Archie đề cập đến kế hoạch giúp anh thoát khỏi tình huống này. Cũng như Archie vẫn chưa giải đáp hết thắc mắc của anh. Anh nhắc nhở ông, “Còn mẹ cháu thì sao? Tại sao bà ấy cũng giấu cháu?”. “Chuyện này cũng không có gì bí mật. Tuy nhiên mẹ cháu đã mất khi cháu còn rất nhỏ, chàng trai. Chắc hẳn mẹ cháu sẽ cho cháu biết nếu cháu lớn hơn một chút. Mẹ cháu cũng rất hài lòng với lời hứa này. Dù gì thì mẹ cháu vẫn là người Anh và sẽ rất vui nếu cháu được thừa kế ông ngoại, trở thành huân tước tiếp theo của Birmingdale. Mẹ cháu cũng có rất nhiều tước hiệu, cháu biết đấy. Hầu hết người Anh đều thế.”

“Ông nên nói cho cháu biết, ông Archie. Ông không nên để đến ngày họ tới đón cháu mà cháu vẫn mù tịt. Và giờ cháu nên làm gì với gã người Anh nhỏ thó dưới nhà, anh ta vẫn nghĩ cháu sẽ đi cùng anh ta?” “Cháu sẽ đi với anh ta.” “Quỷ tha ma bắt.”

Duncan bật ra khỏi ghế quá nhanh đến nỗi nó lật ngửa xuống sàn, khiến người đầu bếp ở đầu kia căn phòng giật mình đánh rơi con dao, bà hét lên vì suýt bị nó đâm vào ngón chân. Bà quay sang lừ mắt với Duncan, nhưng anh không để ý, vẫn nhìn chằm chằm vào ông nội. Archibald rất khôn ngoan, dứt khoát nhìn thẳng xuống mặt bàn. “Ông không thể ngồi đấy và bảo cháu là ông không có cách nào khác”, Duncan nóng nảy nói tiếp. “Cháu không thể tin được! Nếu cháu đi thì ai sẽ quản lý ở đây?” “Ông đã làm rất tốt trước khi cháu tiếp quản. Ông vẫn chưa quá già…”

“Ông sẽ khiến mình xuống mồ nhanh…” Lần này Archie bật ra tiếng cười khùng khục, cắt lời Duncan, “Đừng nghĩ ta cho cháu cầm cương có nghĩa là ta đã sẵn sàng nghỉ hưu. Không, chỉ là cháu cần được học tập, chàng trai, và làm việc thực tế là cách học tốt nhất”. “Nhằm mục đích gì? Chỉ để cháu rời đi và làm một gã huân tước đáng nguyền rủa của nước Anh thôi sao?”

“Không, nhằm cho cháu có những kiến thức trực tiếp để dạy dỗ con trai cháu.” “Con trai nào?”.