Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Người thừa kế - Chương 7

Chương 7.

Hai ông già đã thư từ qua lại rất nhiều và tranh cãi nảy lửa. Dunncan được giải thích như vậy vào buổi sáng hôm đó, lúc anh phớt lờ bữa mà bà đầu bếp đặt trước mặt, thay vào đó lại yêu cầu một tách nhỏ whisky, rồi tiếp tục bỏ qua ánh mắt nghiêm khắc của người phụ nữ lớn tuổi vì cho rằng anh đã tiêm nhiễm thói xấu quá sớm. Cuộc tranh cãi không phải về chuyện Duncan có tới nước Anh hay không, mà là về vấn đề ai được quyền giám sát con trai đầu lòng của anh. “Thằng bé sẽ phải sống ở đây”, Archie giải thích. “Không ai muốn cháu phải phân thân cả, Duncan. Chúng ta có rất nhiều ngành kinh doanh ở Scotland, và cháu cũng phải đảm đương quá nhiều nhiệm vụ ở Anh. Sẽ rất vất vả cho bất kỳ người nào phải đi lại thường xuyên trên quãng đường dài như vậy.” Họ đều muốn anh nhanh chóng lấy vợ và có con trai vào năm sau để nó được nuôi nấng ở đây - như anh đã từng. Họ không thèm quan tâm đến suy nghĩ của anh về cách họ sắp xếp cuộc đời anh. Họ đã tự thỏa thuận với nhau rằng Neville sẽ có anh, và Archie có con trai đầu lòng của anh là hết sức công bằng.

Anh chỉ muốn lên thuyền đi đến một nơi thật xa và tỏ thái độ giận dữ với cả hai. Nhưng anh yêu quý Archie. Tuy lúc này đang nổi giận với ông, anh vẫn rất yêu quý ông và không thể làm ông đau lòng bằng cách đó. Song Duncan luôn có cảm giác anh sẽ không bao giờ sẽ được sống theo cách mình muốn. Từ rất lâu, họ đã quyết định anh sẽ làm những điều họ bảo anh phải làm và chỉ thế thôi. Nếu anh được nuôi lớn theo cách khác thì có lẽ anh sẽ không cảm thấy buồn bực với sắp đặt đó. Nhưng người Scotland vốn dĩ cực kỳ độc lập, mà người vùng cao nguyên còn độc lập hơn nhiều. Vì vậy anh vẫn không thể tin được Archie lại có ý định tuân thủ lời hứa chết tiệt đó. Được, cứ cho là đồng ý với nó để đổi lấy bình yên và Donald có được người mình yêu, nhưng sau này lẽ ra ông nên phớt lờ nó chứ. Tuy nhiên anh đã hiểu tại sao Archie khăng khăng tuân thủ lời hứa đó lúc anh thẳng thắn hỏi ông, “Sẽ thế nào nếu cháu không đi?”

Archie thở dài và khổ sở đáp lời, “Ta thương mẹ cháu như con gái vậy. Ta đã không nghĩ mình sẽ như thế vì con bé là người Anh, nhưng quả thật mẹ cháu là cô gái cực kỳ đáng yêu và lập tức chiếm được cảm tình của ta. Từ rất lâu, trước khi mẹ cháu mất, ta đã nhận ra mình không thể làm ô nhục mẹ cháu bằng cách hủy bỏ lời hứa đó. Ngay cả khi mẹ cháu qua đời và lựa chọn là của ta, ta vẫn không thể làm vậy”. “Lựa chọn là của cháu, ông Archie, ông không có quyền định đoạt thay cháu.” “Không, cháu không có bất kỳ lựa chọn nào khác, bởi vì cháu cũng yêu mẹ cháu và chẳng thể vấy bẩn lên ký ức về mẹ cháu, đúng không?”

Duncan không thể trả lời. Điều anh muốn nói nghẹn trong cổ họng. Dĩ nhiên, anh không thể làm mẹ mình hổ thẹn. Nhưng lúc này anh đang dần ghét bà vì đã dồn anh vào tình cảnh đáng khinh đó, đồng thời thắt một thòng lọng vào cổ khiến anh nghẹt thở. Tuy nhiên, sự im lặng của Duncan lại hối thúc Archie tiếp tục, “Cháu vẫn chưa nhận ra được lợi ích mà ta giành được cho cháu bằng cách trì hoãn ngày lên đường của cháu. Lão già Neville muốn đón cháu vào ba năm trước, nếu ta để cháu đi thì cháu sẽ bị hoàn toàn phụ thuộc vào ông ta. Còn bây giờ, ông ta sẽ phải cẩn thận với bất kỳ yêu cầu nào với cháu, nếu không ông ta chỉ nhận được câu trả lời “không” từ cháu. Vì lợi ích của mẹ cháu, cháu sẽ phải tiếp quản những nhiệm vụ mẹ cháu lấy làm tự hào, nhưng cháu có thể thực hiện theo cách riêng của mình mà không phải tuân theo Neville”. Coi như đó là nhượng bộ, nhưng không có ích với Duncan bởi điều anh muốn làm là đá Henry Myron trở lại nước Anh mà không có anh. Ý tưởng đó hấp dẫn tới mức anh gần như lao ra khỏi bếp để thực hiện. Không một ai, kể cả mẹ hay ông nội, quan tâm tới suy nghĩ riêng của anh. Anh đã sống cả đời ở vùng cao nguyên này. Làm sao họ lại nghĩ anh có thể sống ở bất kỳ nơi nào khác chứ? Có tước hiệu hay không, giàu có hay nghèo khổ, anh cũng không muốn sống ở Anh.

Nhưng nếu có cách dễ dàng thao túng Neville Thackeray như Archie có vẻ đã làm thì anh cũng muốn biết. Vì thế anh dựng ghế lên, ngồi xuống và hỏi Archie, “Ông xoay xở bằng cách nào để trì hoãn được vậy?”. Archie mỉm cười, tự hào về việc mình đã làm và cách thực hiện nó. “Đầu tiên ta chỉ ra rằng cháu cũng là người thừa kế của ta, và vì ta đang nuôi dưỡng cháu, ông ta sẽ cực kỳ khó khăn nếu muốn đưa cháu đi.” “Khi nào thì ông lên kế hoạch hy sinh cháu?”, Duncan cay đắng hỏi.

“Ồ cậu bé, ta hy vọng cháu không quá buồn bực về chuyện này. Đó chỉ là trò lừa bịp, phải, điều ta nói với ông ta ấy, nhưng ông ta không biết. Gần sáu tháng trôi qua trong tình trạng bọn ta đe dọa nghiêm trọng lẫn nhau, rồi lại chín tháng tranh cãi nữa lúc ta bảo sẽ nuôi dưỡng con đầu lòng của cháu và ông ta không chấp nhận. Ta biết ông ta đã nghĩ nếu cháu không thể thích nghi được với vị trí đó thì ông ta sẽ để con trai cháu thay thế. Tuy nhiên, rõ ràng lão già này không nghĩ mình sẽ sống đủ lâu để uốn nắn được thằng bé.” “Ông thì có thể sao?” Archie bật cười. “Cháu cũng không suy nghĩ cặn kẽ rồi, cậu bé. Là người thừa kế của ta cũng như của ông ta, cháu sẽ rất vui vẻ nếu có một hoặc hai hay ba đứa con trai để thừa kế toàn bộ những gì bọn ta trao lại cho cháu. Gửi con trai đầu lòng của cháu tới đây sớm thì chỉ có lợi cho thằng bé. Nhưng không, ta sẽ sống lâu hơn lão già đáng ghét đó rất nhiều năm và ông ta cũng biết thế.”

“Ông mới chỉ nhắc đến mười lăm tháng”, Duncan lầm bầm. “Chuyện gì làm ông ta có thể trì hoãn đến bây giờ?” “À, khi nói tới đứa trẻ tất nhiên phải bàn đến chuyện cô dâu. Ông ta khăng khăng cháu phải cưới một cô gái người Anh. Ông ta kiên quyết không nhượng bộ, vì thế năm tháng nữa trôi qua trong khi chúng ta… ờ, thảo luận về chuyện đó. Rồi ta cương quyết cô gái đó phải là người xinh đẹp nhất và ông ta đã phải mất rất lâu để tìm kiếm cô ta.” “Cháu đoán đó là một cô tiểu thư người Anh?”

Archie cười khanh khách. “Phải, chính vì thế nên mới mất nhiều thời gian đến vậy. Một cô tiểu thư xinh đẹp nhất và có tước hiệu là không dễ dàng tìm được.” “Tuy nhiên làm thế chỉ đơn giản là lãng phí thời gian”, Duncan đáp lại và nói thêm, “cháu có thể đến nước Anh, nhưng sẽ không kết hôn với bất kỳ quý cô nào mà cháu chưa từng gặp mặt, dù được lựa chọn kỹ lưỡng”. “Đừng quá xúc động, cậu bé. Đó chỉ là một cách làm khác của ta nhằm bắt buộc ông ta tìm cô dâu cho cháu. Nếu cháu cứ ngoan cố không chịu kết hôn với tiểu thư xinh đẹp nhất nước Anh thì chẳng ai ép buộc được cháu - à, Neville có thể, nhưng như ta đã nói, cháu đủ tuổi để trả lời “không” với ông ta và sẽ làm thế.”

“Chẳng liên quan đến chuyện ngoan cố hay không”, Duncan cao giọng, bực bội đáp lại. “Tất nhiên là không rồi.” Giọng điệu trịnh thượng đó khiến Archie nhận được một cái trừng mắt. “Cháu sẽ tự chọn cô dâu của mình, không ai được quyền can thiệp, kể cả ông.”

“Ta rất mừng khi nghe cháu nói vậy. Nhưng sao cháu chưa thử mà cứ khăng khăng như thế? Hãy thử gặp cô gái mà Neville tìm cho cháu trước khi từ chối. Biết đâu cháu lại thích con bé. Nhưng nếu không thích thì ít nhất hãy cố gắng tìm một người khác.” Duncan khịt mũi. “Cháu không phản đối chuyện hôn nhân, Archie, nhưng cháu vẫn còn khá trẻ để nghĩ đến nó.” “Còn ta thì lại nghĩ tuổi cháu mới kết hôn là hơi muộn. Ta có thể sống lâu hơn Neville và sẽ tìm ai đó giúp đỡ trong lúc chờ đợi. Nhưng ta sẽ không cảm thấy thoải mái để nghỉ ngơi trọn vẹn trước khi con trai cháu trưởng thành và gánh vác công việc ở đây.”

Nghĩa là Archie hoàn toàn đồng tình với Neville, rằng Duncan phải kết hôn ngay lập tức. Một trong những việc trọng đại trong đời anh và cả hai đều muốn anh thực hiện nó một cách vội vàng. Duncan mang cảm giác ghê tởm rời bếp. Anh phải tới nước Anh. Nhưng anh tự hỏi liệu ông ngoại anh, Neville, có vui mừng với sự có mặt của anh không..