fa-bars

Người thừa kế - Chương 8

Chương 8.

Đó là vùng đất u ám, đìu hiu nhất mà Duncan từng thấy. Anh cho rằng nguyên nhân là vì thảm sương mù dày đặc, dâng cao khỏi mặt đất gần cả mét và hàng cây trơ trụi lá trông như đã chết khô. Hay có lẽ do trời còn rất sớm nên nó mới hoang vắng như thế. Mặt khác, Duncan thực sự hoài nghi liệu vài tia nắng ấm áp có thể gây ấn tượng với anh trong tâm trạng hiện tại, hay liệu có thể tìm thấy bất kỳ loài động vật vui tươi nào tại thời điểm này của năm không. Anh đang trong trạng thái chán ghét Summers Glade và sẽ ghét bỏ nó, chắc chắn thế. Henry muốn tới Summers Glade ngay đêm qua, vốn là chuyện rất dễ dàng vì nhà trọ nơi họ nghỉ lại chỉ cách chỗ đó chưa đầy hai mươi phút đi xe ngựa với tốc độ bình thường. Nhưng Duncan không muốn gặp người ông Anh quốc của mình lần đầu tiên sau một ngày đi đường mệt mỏi. Anh muốn mình trong trạng thái tỉnh táo nhất, hoàn toàn sung sức và không phải bận tâm về cái bồn tắm đầy nước nóng cùng chiếc giường ngủ ấm áp.

Anh không định đến đó trước khi Neville Thackeray thậm chí còn chưa ra khỏi giường, tuy nhiên hóa ra thực tế lại đúng là như vậy, và thật thất vọng vì anh đã chuẩn bị sẵn cho một cuộc đối đầu với ông mình. Nơi này cũng không hoang vắng như anh nghĩ. Bên trong căn nhà chật ních người giúp việc, nhiều gấp mười lần so với nhu cầu của một gia đình, tất cả chỉ để phục vụ một ông già. Dù vậy, xét một cách công bằng thì Duncan thừa nhận ngôi nhà huân tước đang ở cực kỳ rộng lớn nên có lẽ cần thêm vài người trông nom. Và anh cũng đồng ý rằng người Anh có chút được nuông chiều, nhất là những quý tộc có địa vị cao như ông ngoại anh, vì thế có thể họ cho rằng mình cần số lượng người hầu nhiều hơn mức cần thiết. Nhưng đối lập với vẻ ngoài ảm đạm của trang viên xưa cũ này, bên trong lại cực kỳ tráng lệ, xa hoa. Đồ đạc trong hầu hết các căn phòng mà Duncan thoáng liếc qua đều là đồ nội thất của Pháp theo phong cách cổ, tinh tế và chạm khắc tỉ mỉ. Chúng được bảo quản rất tốt so với độ tuổi, nhưng lại được trang hoàng quá mức tạo cảm giác lộng lẫy tới mức cầu kỳ.

Gương và tranh ảnh đều được lồng kính trong khung nạm vàng. Đèn chùm cực lớn với rất nhiều tua pha lê lủng lẳng, nến thắp sáng hoàn toàn, chúng có thể gây mù mắt cho bất kỳ ai vô tình ngước lên. Và từng phòng đều cắm hoa tươi cho thấy có nhà kính ở đâu đó trong trang viên. Nhìn chung, rõ ràng bên trong Summers Glade không giống những gì mà Duncan mong đợi từ một huân tước già người Anh, và chắc chắn là khác hẳn vẻ bề ngoài thiếu thân thiện. Anh đã suy đoán đồ đạc vây quanh Neville là những thứ trầm lắng, khiêm tốn, nặng nề, chứ không phải đồ trang trí xa hoa của thế kỷ trước. Nhưng sau khi suy nghĩ một chút thì anh cảm thấy cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên vì Neville sống phần lớn thời gian ở thế kỷ trước nên có lẽ ông thích những đường nét chạm khắc và nước sơn vui tươi mà chắc hẳn ông đã lớn lên cùng chúng. Lúc này, Duncan cũng sẽ không bất ngờ chút nào nếu ông ngoại anh có xuất hiện với bộ tóc giả uốn xoăn ngu ngốc vốn là mốt thịnh hành cùng thời với kiểu nội thất này.

Cần đến bốn người hầu gồm: viên quản gia ngạo mạn giao anh cho người hầu tầng dưới, người này lại chuyển anh cho người hầu ở tầng trên, rồi cuối cùng là bà quản gia(*) có vẻ thẳng thắn đưa Duncan tới phòng dành cho anh ở khu vực sang trọng. Anh gần như bật cười lúc bà ta bước tới chào đón anh, vì phải mất quá nhiều người mới đưa được anh lên tầng trên, trong khi chỉ cần một người trong đó chỉ đường cho anh là xong. Nhưng như thế chưa có nghĩa là quy trình đã kết thúc. (*)Trong các gia đình quý tộc lớn thường có hai quản gia nam và nữ, quản gia nam trông coi người ở cùng các công việc dành cho nam giới; còn quản gia nữ trông coi người hầu và công việc cho nữ giới như giặt giũ, quét dọn, bếp núc… Một người hầu nữa xuất hiện để đốt lò trong phòng anh. Rồi một người mang nước nóng và khăn lau tới trong khi người khác theo sát gót cô ta với một khay lớn các món ăn nhẹ buổi sáng, gồm bích quy, xúc xích và bánh kẹp ngọt, cùng với hai bình trà và sô cô la nóng. Chưa đầy mười phút sau khi cô ta đi khỏi thì một cô hầu gái trẻ tuổi bước vào hỏi anh có cần thêm thứ gì nữa không.

Rồi cuối cùng là Willis. Willis là một người trung tuổi, nhỏ bé, gầy gò, tự hào giới thiệu rằng ông ta được chọn làm người hầu cận cho Duncan. Ông ta có mái tóc màu nâu, hơi hói cùng với cặp mắt nâu, và vẻ mặt có thể gọi là kiêu ngạo, đột nhiên Duncan chợt nghĩ người kiêu ngạo nhất anh đã gặp có lẽ là quản gia của Glade, nhưng Willis thậm chí còn tỏ ra ngạo mạn và cao quý hơn. Duncan không quá ngốc nghếch đến nỗi không hiểu người hầu cận là gì. Anh chỉ là quá ngạc nhiên là một người bước và phòng và mong được làm mọi thứ cho anh, đã lập tức mở ngay chiếc va li đi đường mà anh đã phải giành giật với người hầu dưới nhà để tự mang nó lên, trước khi Duncan có cơ hội bảo ông ta là anh không cần người hầu hạ.

Và rồi anh nghe thấy,”Một chiếc váy phụ nữ à, thưa cậu chủ?”. “Trang phục của đàn ông Scotland, lão già ngớ ngẩn!”, Duncan gần như gầm lên vì sự xúc phạm đó, má anh nóng bừng. Willis không lấy làm phiền lòng vì giọng điệu của anh, chỉ đơn giản tỏ ra thất vọng lúc ông ta di chuyển để cất chiếc váy vào tủ ngăn kéo. Duncan kinh ngạc nhìn ông ta chằm chằm. Sự xúc phạm đó đã đủ tồi tệ nhưng chẳng lẽ người đàn ông nhỏ bé này dám phớt lờ cơn giận dữ của anh ư?

Mím chặt môi, Duncan ra lệnh, “Ra ngoài”. Hành động này đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Willis, nhưng ông ta chỉ nói, “Cậu chủ?”. Trước ánh mắt bối rối của ông ta, Duncan đành giải thích, “Trong suốt đời mình, tôi chưa bao giờ cần người hầu cận và bây giờ tôi cũng không cần”.

Song thay vì giận dữ và bỏ đi, Willis chỉ đơn giản tỏ ra thất vọng và nói, “Đó không phải là lỗi của cậu về nơi cậu được nuôi lớn, nhưng bây giờ cậu đã là một người Anh và sẽ muốn làm những điều thích hợp, tôi chắc chắn thế”. “Thật sao?”, Duncan vặn lại với vẻ mặt đáng sợ, cơn giận của anh lại bùng lên. “Tất nhiên và chắc chắn cậu sẽ cần tôi. Bất kỳ quý ông nào có địa vị cũng không nghĩ mình sẽ phải tự mặc quần áo”.

“Tôi không phải quý ông, cũng chẳng phải ông chủ, và tôi có thể tự mặc tốt quần áo cho mình. Nào giờ hãy đi đi, trước khi tôi phải đá ông ra ngoài”. Cuối cùng Willis cũng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề và trông có vẻ hơi hoảng loạn “Cậu thực sự không thể sa thải tôi như vậy được? Nó sẽ khiến tôi bị đánh giá rất tồi tệ”. “Chỉ vì tôi không cần ông sao?”

“Nhưng sẽ không ai tin như thế”, Willis cam đoan với anh. “Không, nó sẽ là lỗi của riêng tôi, và sẽ khiến tôi không bao giờ được lựa chọn vào vị trí uy tín đó lần nữa. Tôi sẽ bị hủy hoại, cậu chủ, nếu tôi bị đuổi về London.” Duncan có thể thề là môi dưới của ông ta run run. Anh thở dài. Vốn anh không phải là người bần tiện, chỉ là thích làm theo cách riêng của mình thôi. Nhưng anh cũng không muốn phải chịu trách nhiệm nếu ai đó bị hủy hoại. Chết tiệt, anh không muốn thỏa hiệp. “Thôi được, ông sẽ được xem xét việc là ủi và giặt giũ quần áo bẩn, nhưng tôi sẽ tự mặc đồ, rõ chưa?”

“Cám ơn cậu chủ”, Willis nói, trở lại giọng điệu ngạo mạn, trịch thượng đáng ghét của ông ta. “Và có lẽ tôi nên mướn thợ may của ngài huân tước tới để thử đồ cho cậu hay cậu có vài rương đồ sắp chuyển đến?” Duncan chỉ nhìn chằm chằm vào ông ta. Biến anh thành người Anh đến tận chân răng….

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000