fa-bars

Người thừa kế - Chương 9

Chương 9.

Sabrina không coi chuyện lịch sử gia đình cô bị tiết lộ là một thảm kịch. Nhưng cách phản ứng của giới thượng lưu London quả thực rất hài hước, khiến cô lấy làm thích thú hơn là lo lắng. Trước đây họ nhìn cô với ánh mắt tò mò dành cho người mới xuất hiện, còn bây giờ ánh mắt họ rõ ràng như đang nói, ‘Cô vẫn còn sống à? Nhưng tôi tin chắc sẽ không lâu nữa đâu’. Thậm chí một cô tiểu thư ngốc nghếch còn hét ầm lên vì nghĩ cô là bóng ma. Sabrina có thể hình dung các tin đồn bị xuyên tạc thế nào trước khi đến tai cô nàng đó. Dĩ nhiên, mục đích tìm chồng ở London của cô coi như kết thúc. Suy cho cùng, quý ông nào chả muốn tìm bạn đời là người được thừa kế, và cũng là lý do tại sao rất nhiều người lại kết hôn, vậy thì ai lại muốn lấy một người mà có lẽ không thể sống đến khi cô ta được nhận thừa kế chứ? Cả hai dì cô đều vẫn đang sống khỏe mạnh rất nhiều năm sau thảm kịch là bằng chứng rõ ràng cho chuỗi bi kịch đã bị phá vỡ, nhưng có ai nhận ra chứ? Không, chắc chắn xã hội chuyên bóp méo sự việc ở London sẽ phớt lờ chi tiết này. Sẽ rất tai hại nếu tiết lộ cho ai biết sự thật về gia đình cô. Họ sẽ chỉ tin vào những điều họ muốn tin và nếu bằng chứng đi ngược lại với niềm tin của họ thì sao? Chắc chắn họ sẽ không chấp nhận nó vì sự thật không tạo ra các tin đồn hay ho. Họ sẽ thích thú với ý nghĩ rằng, nó - xu hướng tự mình kết liễu cuộc đời trước khi đến lúc - đã xảy ra trong gia đình cô.

Đáng buồn thay, cụ nội của Sabrina - Richard đã làm thế, và người vợ nông nổi của ông không chịu đựng được thảm kịch ấy nên cũng tự tử theo ông. Song, lẽ ra chuyện sẽ kết thúc ở đó. Cô con gái sống sót của họ, Lucinda kết hôn với William Lambert - một bá tước khỏe mạnh, họ sinh được hai cô con gái là Hilary và Alice. John - bố của Sabrina, lúc ấy vẫn chưa được sinh ra, và cũng chính là lý do tại sao tước hiệu của vị bá tước già lại được truyền cho một nhánh họ hàng xa tít tắp mà gia đình Lambert thậm chí còn chưa từng gặp mặt. Không một ai, ít nhất là những người trong nhà, dám khẳng định Lucinda đã nhảy ra khỏi ban công hay chỉ vô tình bị ngã. Sức khỏe của bà vốn giảm sút nhiều sau khi sinh cho William cậu con út, và rơi vào tình trạng trầm cảm thời gian dài sau khi John ra đời, và có lẽ vì thế bà đã đi theo con đường của cha mẹ mình. Song dù bà có thực sự tự tử hay không thì tất cả mọi người đều tin chắc bà đã tự tử, lời gièm pha lại nổi lên và kéo dài đủ lâu để phá hủy cơ hội có một Mùa vũ hội thành công ở London của Hilary cùng Alice. Đáng lẽ nó nên kết thúc ở đây. Suy cho cùng thì hiện tại trong huyết quản của họ còn có thêm dòng máu của bá tước. Và cụm từ ‘máu xấu’ ác độc nên biến mất vào thời điểm John kết hôn với Elizabeth và Sabrina ra đời từ cuộc hôn nhân này.

Nhưng rồi cha mẹ cô lại bất hạnh ăn phải thức ăn nhiễm độc và qua đời trước khi bác sĩ kịp có mặt. Cả con chó được cho ăn thử vài mẩu nhỏ cũng lăn ra chết. Và hai người đầu bếp chỉ nếm một chút cũng rơi vào tình trạng co giật nghiêm trọng. Chính bác sĩ đã kết luận nguyên nhân là do đồ ăn bị nhiễm độc. Không lâu sau lại tràn lan tin đồn là họ cố ý uống thuốc độc tự tử. Hilary và Alice hiểu rõ. Vợ chồng em trai họ rất yêu thương nhau và vô cùng hạnh phúc. Cái chết của họ thực sự chỉ là một tai nạn. Song chẳng ai tin chuyện trùng hợp như vậy. Không bất ngờ, các dì cô đã bị hủy hoại bởi vụ tai tiếng lan nhanh như gió lần nữa, nhưng sau bao nhiêu năm họ lại kỳ vọng vào Sabrina, và lúc này hy vọng đó gần như đã tiêu tan. Họ không hình dung ra kẻ nào lại hèn hạ và ác độc tới nỗi tung ra tin đồn về tai tiếng cũ tại xã hội London ưa ngồi lê đôi mách này, có điều hiện giờ truy tìm kẻ đó là ai cũng vô ích. Và họ cũng chẳng có lý do gì mà ở Lại London thêm giây phút nào nữa.

Sabrina thực sự vui mừng vì được trở về nhà. Cô nhận ra London với sự nhộn nhịp và xa hoa hoàn toàn không phù hợp với mình. Quá đông đúc, nhất là rất bẩn thỉu, không khí thường xuyên dày đặc bụi bặm cùng khói thuốc. Cô rất nhớ bầu không khí sạch sẽ, tinh khôi mỗi khi đi dạo ở vùng nông thôn phủ đầy tuyết, và mùi hương mộc mạc của động vật cùng lá cây trong những ngày ấm áp, hoàn toàn vắng bóng mùi con người và rác thải. Và cô cũng lấy làm mãn nguyện vì đã được tham dự ít nhất một buổi vũ hội, bởi cô sẽ không thể có được buổi vũ hội nào như vậy ở quê nhà, cùng vài bữa tiệc trước khi các tin đồn về cô lan rộng. Chí ít cô cũng biết London như thế nào. Biết một lần còn hơn là thường xuyên phải thắc mắc, vì thế với cô, chuyến đi không hẳn là một sự lãng phí thời gian. Và khác hẳn các dì, cô không hề lo lắng về khả năng bản thân có thể sẽ không bao giờ lấy được chồng. Ngược lại, cô luôn quan niệm, ngày nào đó cô sẽ tìm được một người đàn ông tốt, đủ thông minh để nhìn thấu sự thật đằng sau các tin đồn. Rằng tuy một vài tổ tiên của cô đã thực sự tự tử, như thế không có nghĩa là toàn bộ gia đình cô có định mệnh tương tự. Còn nếu không thể tìm được người như vậy, cũng tốt, sẽ chẳng có thêm bi kịch nào nữa và các dì cô chính là minh chứng.

Trớ trêu thay, chủ nhà của họ, gia đình nhà Reid, lại phải về Yorkshire gấp, bởi vì họ vừa nhận được thư mời tới Summers Glade để gặp mặt cháu trai của Huân tước Neville Thackeray, cũng đang trên đường tới đó. Lẽ dĩ nhiên, họ sẽ đi cùng nhau. Đó là ý kiến của Phu nhân Mary. Song, con gái bà ta, Ophelia lại tỏ ra vô cùng tốt bụng khi nài nỉ nhà Lambert tham gia buổi gặp mặt cùng họ ở Summers Glade. Alice và Hilary chắc hẳn sẽ từ chối nếu họ không quá thất vọng vì lý do mình phải rời khỏi London, và đang suy nghĩ thiếu sáng suốt. Họ thậm chí còn không thích ngài huân tước nữa. Nhưng Ophelia cam đoan đã mời theo vài người bạn cùng tới Summers Glade, dường như sẽ có một buổi vũ hội linh đình tại đây. Có lẽ các dì của Sabrina đã coi đấy là cơ hội cuối cùng cho cô lọt vào mắt một quý ông trẻ tuổi nào đó, vì thế họ lập tức đồng ý. Họ cũng suy đoán Ophelia hẳn sẽ tổ chức nhiều tiệc tùng sau khi kết hôn, và như thế cháu gái họ sẽ có cơ hội xuất hiện nhiều hơn. Suy nghĩ kỹ càng đã cổ vũ họ đôi chút, Sabrina cũng không phản đối, dù cô đang dần cảm thấy không hợp quy tắc khi đến nhà Huân tước Birmingdale mà không được chính ông ta mời tới.

Sabrina cũng biết rất rõ ràng động cơ thực sự của Ophelia khi mời họ và lôi kéo một số người tới Summers Glade, con số hiện giờ đã tăng gấp đôi. Cô ta đang giận dữ và không bận tâm liệu có ai nhận ra nguyên nhân cơn giận dữ là do cô ta bị kéo ra khỏi Mùa vũ hội ở London, và cách làm này chỉ là sự cố gắng ngu ngốc để níu giữ nó mà thôi. Thêm vào đó, dù chỉ cần khích lệ đôi chút để củng cố lòng can đảm của mình, nhưng cô ta lại thể hiện ra ngoài khá lộ liễu là đang khiếp sợ vị hôn phu vùng cao nguyên Scotland man rợ mà bố mẹ cô ta đã lựa chọn. Tuy Sabrina ghê tởm cách Ophelia đang làm để rũ bỏ người chồng chưa cưới, nhưng cô vẫn phần nào thông cảm với cô ta. Ngày nay, chuyện bị ép buộc phải kết hôn với người mà bạn chưa từng gặp mặt đã trở nên lỗi thời. Cô ta sợ hãi là chuyện có thể hiểu được. Thậm chí Sabrina còn thông cảm hơn nếu Ophelia bày tỏ mong ước có một cuộc hôn nhân vì tình yêu, nhưng rõ ràng nó không nằm trong danh sách ưu tiên của cô ta. Cô ta chỉ đơn giản không đủ kiên nhẫn để chờ đợi và tìm hiểu xem liệu cháu trai của huân tước có phù hợp với mình hay không, và ngoài ra, cô ta thèm muốn một tước hiệu cao quý hơn. Dù số lượng những chàng công tước trẻ tuổi đáp ứng đủ yêu cầu không nhiều, cô ta vẫn chắc chắn mình sẽ tìm được người thích hợp, hay một hoàng tử, thậm chí là một ông vua nếu cô ta chú tâm. Ophelia thực sự quá đề cao bản thân.

Khoảnh khắc gặp gỡ viên quản gia có khuôn mặt nghiêm nghị của Summers Glade vô cùng lúng túng, người vốn cho rằng chỉ có ba vị khách thay vì tám người - hai người ngưỡng mộ Ophelia đã nhập đoàn giữa đường - và một số khác vẫn đang trên đường tới. Tuy nhiên, Ophelia lại xử sự theo bản tính cố hữu của mình, coi ông ta là một người hầu thấp hèn. “Nếu tôi phải ở đây”, cô ta nói với viên quản gia, “thì bạn bè tôi cũng vậy. Tôi sẽ không thiếu người thăm viếng, vì thế ông nên quen với chuyện này đi”. May mắn cho Ophelia là bố mẹ cô ta vẫn đang ở bên ngoài và không nghe thấy câu nói ngạo mạn ấy, nếu không hẳn cô ta đã bị la mắng một trận. Song, vẻ mặt ông ta cam đoan rằng huân tước sẽ nghe được. Chắc chắn chính Ophelia cũng hy vọng như thế. Cô ta không muốn huân tước yêu quý mình. Nếu một trong hai người, ông và cháu ông đều có thể kết thúc cuộc hôn nhân không mong đợi này, cô ta sẽ cư xử khó chịu với cả hai để đẩy nhanh kết quả.

Ít nhất thì Sabrina và các dì của cô cũng không phải đi xa nếu tình huống tồi tệ nhất xảy ra và huân tước đá họ ra khỏi nhà. Nhà họ ở ngay thị trấn nhỏ Oxbow bên cạnh, chỉ cách hai mươi phút đi xe, vì vậy sẽ không khó khăn gì, ngay cả khi phải rời đi vào ban đêm. Họ chỉ việc chờ đợi và xem liệu ngài Neville có nuông chiều cô cháu dâu tương lai hay không..

Quảng Cáo

0908746000
 

Liên Hệ

0908746000
 

Quảng Cáo

0908746000