Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguy tình thử ái - Chương 41

Chương 41. Phong thiếu, đẹp mặt chưa?

Trường đua xe. Phong Sính dựa vào chiếc xe thể thao màu xanh đậm, kính mát viền vàng phát ra tia sáng lấp lánh giữa ánh nắng mặt trời, hai tay anh vòng trước ngực, ánh mắt hướng về phía xa. Người đẹp mang giày cao gót cùng váy ngắn tiến lên, bàn tay hạ trên vai anh “Phong thiếu, anh lần nào cũng thắng, chẳng ai dám đua xe với anh hết”.

Phong Sính nghĩ đến tai nạn xe lần trước, thiếu chút nữa anh đã mất mạng. Anh đẩy người đẹp ra “Mọi người đã đến đông đủ chưa?” “Chưa đâu, anh Vương đang gọi điện cho từng người”.

“Hôm nay có những ai?” Người đẹp dựa sát vào anh “Vẫn là những người cũ, nhưng mà nghe nói có một tay đua mới”. Ánh mắt Phong Sính sáng lên nhưng vẫn bày ra vẻ mặt mất kiên nhẫn như cũ “Cả đám chậm như rùa, rốt cuộc có tới hay không?”

Nữ nhân thấy thế liền đứng dậy “Phong thiếu, đừng nóng vội, để em đi hỏi anh Vương”. Tiêu Đằng lái xa thẳng đến phía trước, Tần Du Ninh bên cạnh cúi nhìn va li dưới chân “Tiêu Đằng, lời ba em nói anh đừng để bụng”. Nam nhân nắm chặt tay lái, ánh mắt chuyên tâm nhìn phía trước “Anh cũng không định đua xe, chỉ muốn trải nghiệm thử xem thế nào”.

Xe tiến vào trường đua xe, có người đặc biệt đến mở cửa xe cho bọn họ. Phong Sính thoáng nhìn thấy hai người, anh hạ kính mát xuống, ánh mắt nhìn thẳng phía trước. Lại là Tiêu Đằng.

Tần Du Ninh kéo cánh tay anh, anh Vương liền tự mình đi qua chào hỏi, tầm mắt Tiêu Đằng nâng lên chạm phải Phong Sính, lửa giận trong mắt như những tia sét đánh vào hư không. Rất nhanh, mọi người cùng đến đông đủ. Tiêu Đằng kéo tay Tần Du Ninh, đưa cô đến khu nghỉ ngơi bên cạnh “Ở đây chờ anh”.

“Em lên xe cùng anh”. “Không được, quá nguy hiểm”. Tiêu Đằng ấn lấy hai vai cô “Em lên xe anh không yên tâm, chờ anh ở đây”.

Phong Sính vừa mang bao tay về đi đến xe của mình “Phải cung phụng vị Đại Tôn Phật này cho tốt, đây chính là cơm áo là cha mẹ của anh đấy”. Tần Du Ninh liền biến sắc, như muốn đứng dậy. “Đừng nhúc nhích”, Tiêu Đằng ấn cô xuống “Ngoan ngoãn đợi anh”.

“Được”. Trước đây Tiêu Đằng chưa từng tham gia những trận đua xe tốc độ cao kiểu này, tính anh vốn trầm ổn, ngay cả khi lái xe cũng không bao giờ chạy quá tốc độ. Tần Du Ninh nhìn bóng lưng anh bước nhanh về phía trước, hai tay cô xoắn chặt lại, không khỏi lo lắng. Hôm nay Tần Tuyên Bồi đột nhiên đưa cho anh một va li đầy tiền, nói là để cho anh đấn đây chơi đùa, nếu muốn gia nhập vào Tần gia, cần phải từ từ bồi dưỡng những sở thích xa xỉ.

Tiêu Đằng ngồi vào trong ghế lái, thật ra trong lòng anh hiểu được Tần Tuyên Bồi đang muốn thử lòng can đảm của anh. Thua, cũng chỉ là mất mặt Tiêu Đằng. Thắng, còn có thể trút giận những việc buồn nôn mà Phong Sính từng đối với Tần Du Ninh trước đây.

Anh ngồi trong xe, ánh mắt nhìn qua kính chiếu hậu, nhìn Tần Du Ninh ngồi trong đám người, dáng vẻ sợ hãi bất an, Tiêu Đằng thu hồi tầm mắt nhìn chăm chú vào con đường phía trước. Kể từ ngày anh muốn tiếp cận Tần gia, mỗi một ngày, mỗi một trò chơi, cho dù là trận đấu gì anh cũng không thể thua. Ba tiếng súng chói tai vang lên, Phong Sính thuần thục nổ máy, chiếc xe giống như cung tên bay thẳng lên, xe Tiêu Đằng lẫn vào trong hàng ngũ, mới đầu đoàn xe còn chạy song song với đội hình, sau khi qua một khúc cua, Phong Sính đã vượt lên dẫn đầu. Tiêu Đằng lái xe rất vững, chỉ là ngày càng tăng tốc hơn, chiếc xe giống như nghiêng ngả trên những tầng mây đem đến một loại kích thích khó tả lan tỏa đến toàn thân.

Anh cầm chặt tay lái, tốc độ càng lúc càng nhanh, bên cạnh có người tức giận nói “Chết tiệt, mới tới nên không muốn sống nữa sao? Đây không phải là lái xe mà lao xe như bay”. Ánh mắt Phong Sính nhìn chăm chú vào kính chiếu hậu, Tiêu Đằng đuổi theo rất nhanh, như muốn liều chết lao đến, Phong Sính nhếch môi cười lạnh lùng “Đồ thiếu não”. Anh vững vàng giữ tay lái, sau khi cắt đuôi đoàn xe, xe rẽ vào khúc cua thứ ba, đây là hành trình ngắn của đua xe tốc độ, cua qua vòng này là có thể trở về đích.

Một vòng cuối cùng là đã đi được một nửa chặng đường. Phong Sính bắt đầu hạ tốc độ, ánh mắt Tiêu Đằng khóa chặt chiếc xe phía trước, trong mắt anh phát ra tia nhìn hung ác, như thể Đường Ý lúc này đang ngồi trong xe Phong Sính. Bất kỳ người nào, bị hủy diệt sinh mệnh và tình yêu đều sẽ trở nên điên cuồng.

Chẳng qua là bình thường Tiêu Đằng che giấu quá tốt, hôm nay được quyền buông thả đã bộc phát hoàn toàn rồi. Hai chiếc xe bám sát nhau, Tiêu Đằng đạp chân ga tới cùng, âm thanh nổ vang cách vài dặm đường vẫn có thể nghe được, xe rất nhanh dán chặt vào sườn xe Phong Sính, khoảng cách chưa tới một centimet, rất dễ va chạm vào nhau, dựa vào tốc độ xe lúc này, cả hai cũng có khả năng bị đánh bay khỏi đường đua. Phong Sính rẽ vào đường cua, lợi dụng sự thay đổi chặn lại khe hở, một lần nữa kéo dài khoảng cách với Tiêu Đằng.

Vào thời khắc căng thẳng nhất, di động bị nhét vào ghế phụ bỗng nhiên vang lên inh ỏi như muốn đòi mạng. Phong Sính cũng không nhìn đến, bàn tay bởi vì dùng sức mà nắm chặt, anh thích loại cảm giác kích thích căng thẳng này, ngay từ đầu đã hoàn toàn không đem Tiêu Đằng để vào trong mắt. Chẳng qua là điện thoại cứ vang lên, reo vang không dứt.

Cuối cùng Phong Sính vẫn liếc mắt, nhìn thấy hai chữ ‘Dì nhỏ’. Anh do dự, vẫn là vươn tay. Cho dù anh vừa đua xe vừa nghe điện thoại cũng có thể thắng được Tiêu Đằng.

Phong Sính nối máy đặt điện thoại bên tai “A lô?” “Anh đang ở đâu?” “Đi chơi”.

Tiêu Đằng nhân cơ hội này, nhanh chóng xuyên qua Phong Sính phía trước, Phong Sính chửi thầm một tiếng, đầu xe không chút do dự đụng vào, xe Tiêu Đằng mất khống chế nghiêng ngả qua hai bên. Tần Du Ninh vô cùng kinh sợ vội vàng đứng lên, khoảng cách đến đích chỉ còn tầm hai trăm thước, nhưng bước cuối cùng kia xe Tiêu Đằng thiếu chút nữa đã đụng vào cây đại thụ bên cạnh. Trái tim cô như muốn bay lên cổ họng, hai tay bất giác chắp lại kiểu cầu nguyện.

Phong Sính tăng tốc về phía trước, nghe được giọng nói Đường Ý lại vang lên bên tai “Hôm nay tôi muốn đến thăm chị tôi, không về ăn cơm nha”. “Rác rưởi!” “Phong Sính, anh có cần phải mắng chửi thô tục như vậy không?”

Liền vì chuyện này mới gọi cho anh, ngày thường sao không thấy cô ngoan ngoãn như vậy? Phong Sính vứt bỏ điện thoại, cờ đỏ ở điểm đích gần trong gang tấc, hai chiếc xe cách biệt lướt qua người đẹp vung cờ, sau khi lao qua mới từ từ giảm tốc độ. Có vài người đã bắt đầu đến chúc mừng Phong Sính.

Sau khi dừng hẳn xe lại, Phong Sính và Tiêu Đằng gần như cùng mở cửa bước ra,Tần Du Ninh chạy vào đường đua, gương mặt hoảng sợ đến trắng bệch “Tiêu Đằng, anh không sao chứ?” “Không có gì”. Lúc này sắc mặt Tiêu Đằng mới tươi tỉnh lên một chút, rất nhiều người vây quanh Phong Sính “Vẫn là Phong thiếu lợi hại, như vậy cũng có thể chuyển bại thành thắng”.

“Chính là, ngoại trừ lần lái xe tránh người trên đường phố ra, Phong thiếu chưa từng thất bại…” Phong Sính nhếch môi cười cười. Cách đó không xa, màn hình lớn đang chiếu lại cảnh quay chậm hai chiếc xe ép nhau tại điểm đích, Phong Sính nâng mắt lên nhìn, những người khác cũng vội vàng nhìn theo.

Tần Du Ninh trợn tròn mắt, là người đầu tiên có phản ứng, cô như muốn nhảy dựng lên, hai tay quấn lấy cổ Tiêu Đằng “Tiêu Đằng, anh thắng, anh thắng rồi, thật tốt quá!” Mặt Tiêu Đằng giãn ra, cánh tay tự nhiên vòng chặt lấy eo Tần Du Ninh. Mọi người khó tin đưa mắt nhìn nhau, kết quả này thật là bất ngờ ngoài dự tính.

“Phong thiếu, tiểu tử kia dường như không muốn sống, ước chừng theo thói quen của kẻ nghèo, thua không quá một trăm vạn”. “Chính là”, có người tiếp lời, bọn người ở đây đều biết đến Tần gia “Chúng ta chơi nhiều năm như vậy, chưa từng thấy qua kiểu đua xe liều mạng như vậy”. Phong Sính cười lạnh.

Anh Vương sắc mặt lúng túng đi tới “Phong thiếu, thật ngại quá”. Vẻ mặt Phong Sính đầy nham hiểm, những người bên cạnh còn không muốn sống hỏi “Rõ ràng có thể thắng, Phong thiếu, có phải anh bị phân tâm không?” Xem đi, nhưng người đứng xem cũng biết anh đã phân tâm rồi.

Lúc này Đường Ý không có ở đây, nếu không anh thật có thể xé xác cô. Phong Sính mở mui trần xe, lấy ra một va li chứa tiền đánh cược, từ lần đầu tiên anh đua xe đến bây giờ, chưa từng đụng tới. Anh ném va li về phía anh Vương, đối phương thiếu chút nữa không bắt được, phải khom người người xuống.

Anh Vương mang theo va li đi về phía Tiêu Đằng, nam nhân nhận lấy “Người khác liền quên đi, coi như Tần gia chúng ta mời mọi người uống trà”. Oh, thật là hào phóng nha. Tiêu Đằng ôm Tần Du Ninh đến bên xe, tự tay mở cửa cho cô ngồi vào.

Tần Du Ninh vừa cài dây an toàn, Tiêu Đằng đã nhảy vào ghế lái. Anh bỗng nhiên mở va li ra, đem toàn bộ tiền bên trong hất lên mui xe, sau đó lại ném va li ra ngoài khoảng không, ngồi xuống. Anh nổ máy xe, sau đó tăng tốc độ khiến những tờ tiền phía trên rơi ào ào xuống đất, những tờ khác bay ra ngoài, phiêu diêu trong gió mát.

Đáy mắt u ám của Phong Sính càng phát ra tia nhìn thâm thúy, Tiêu Đằng cũng đã học ddược bộ dáng này, chẳng qua anh làm như vậy rõ ràng là cố ý làm mất mặt Phong Sính. Mà anh tự nhiên sẽ đem những chuyện này trút lên người Đường Ý. Vốn là muốn đua xe để thả lỏng tâm trạng không ngờ ngược lại bị phủ đầy tức giận.

— Sau khi tan việc ra khỏi công ty, Đường Ý nhìn thấy xe Phong Sính, cô lại một phen đau đầu. Thừa dịp bên cạnh không có người quen, cô bước nhanh đến, mở cửa xe ngồi vào “Không phải tôi đã nói với anh là muốn đến thăm chị tôi sao?”

Phong Sính không nói lời nào, nổ máy xe chạy đi. Toàn bộ hành trình anh cũng không hề mở miệng, không khí trong xe càng lúc càng ngưng đọng, Đường Ý không biết mình đã làm gì chọc tới anh. Xe đi vào một con đường nhỏ, bên cạnh, thỉnh thoảng mới có xe chạy qua, hai bên đường cây cao bóng lớn che khuất toàn bộ chút ánh sáng nhỏ nhoi.

Đường Ý có dự cảm không lành, giống như muốn giết người phóng hỏa. Lúc này, Phong Sính chợt mở miệng “Cũng không biết là em mắt mù hay thiếu não, trước kia làm thế nào lại thích được loại người như Tiêu Đằng?” Anh nhìn Đường Ý như bom mìn, sắc mặt Đường Ý biến đổi “Anh ấy làm gì anh?”

Ngón tay Phong Sính gõ nhẹ trên tay lái “Hắn ta mang theo Tần Du Ninh đi khắp nơi khoe khoang tình cảm mặn nồng, các người đã chạm mặt nhau chưa?” “Không có”, Đường Ý cố tỏ ra thoải mái nói. “Vậy hôm nào đó nhất định phải gặp”.

Đường Ý nhìn ra ngoài cửa xe “Chúng ta đi đâu đây?” “Tùy ý em”. Đường Ý không ngờ hôm nay Tiêu Đằng chọc giận anh, vẫn là dùng phương thức cũ “Vậy về Ức cư đi”.

Phong Sính chạy thêm một đoạn, bỗng nhiên dừng hẳn xe lại bên đường. Đường Ý quan sát thấy xung quanh yên ắng, hình như là khu chung cư kiểu cũ, Phong Sính không xuống xe mà lại khóa trái cửa xe, cô ngồi nghiêm chỉnh “Sao lại dừng ở đây?” Phong Sính vươn tay về phía ghế dựa sau lưng Đường Ý. Sau đó nghiêng người qua. Đường Ý lùi người lại “Anh rốt cuộc làm sao vậy?”

“Tôi muốn em”. Đường Ý cả kinh “Nói mê sảng gì vậy?” “Tôi lúc này muốn có em”.

Đường Ý đưa tay tìm tay nắm cửa, Phong Sính bám vào bả vai cô, tay anh ấn xuống một cần gạt, ghế dựa bỗng nhiên hạ xuống khiến Đường Ý nằm dài ra, cô ý thức được người đàn ông này thật sự muốn làm. Đường Ý nhận ra trên người Phong Sính có một trận lửa giận. “Bên ngoài có người”.

Cô cũng không có gan lớn như vậy. “Người ở đâu?”, Phong Sính bắt đầu cởi bỏ cúc áo “Hơn nữa, bọn họ không nhìn thấy chuyện bên trong”. Nhưng chuyện như vậy, bất luận thế nào Đường Ý cũng không thể chấp nhận được, cô còn chưa từng trải qua việc này.

Phong Sính bóp chặt bả vai cô “Sau này trong lòng em còn nghĩ tới Tiêu Đằng, xem tôi trừng trị em thế nào!” “Anh không thể làm gì anh ấy thì quay sang đối phó với tôi à?” Cô vốn cho rằng chỉ là một câu nói bình thường nhưng kết hợp với chuyện hôm nay vừa xảy ra, khuôn mặt tuấn tú của Phong Sính càng trở nên lạnh lùng “Bây giờ hắn ta đã có chỗ dựa vững chắc ở Tần gia, sống chết của em hắn còn quan tâm không?”

Đường Ý thấy động tác của hắn càng ngày càng mạnh “Dừng tay, tôi không muốn!” — Tần gia.

Tần Du Ninh xách theo va li tiến vào phòng khách, hai người tới trước sofa, Tần Du Ninh thả va li trên bàn “Ba, đây là tiền ba đưa cho chúng con, tiền thắng được, Tiêu Đằng không có lấy, coi như là lễ ra mắt những người đó, về phần tiền của Phong Sính đã bị chúng con vung ra ngoài, người không trách chúng con chứ?” “Tại sao lại vung ra?” Tiêu Đằng ở bên tiếp lời, giọng nói đúng mực không tự tin cũng không kiêu ngạo, vẻ mặt lại bình tĩnh “Anh ta và Tần Du Ninh từng gặp mặt, tuy chỉ là nói chuyện nhưng báo chí lại nhiều lần đưa tin sai sự thật, những chuyện này đều liên quan đến việc Phong Sính cố ý không giải thích”.

Tần Tuyên Bồi không khỏi liếc nhìn Tiêu Đằng, Tần Du Ninh vội vàng tiến lên ngồi cạnh anh, hai tay ôm lấy cánh tay Tiêu Đằng “Ba, con và Tiêu Đằng đều không thích loại trò chơi đó, sau này đừng bảo chúng con đi nữa, con thật bị dọa chết, Tiêu Đằng đua xe giống như không muốn sống vậy”. Tần Tuyên Bồi cuối cùng cũng nhếch miệng cười. Tần Du Ninh được ông bảo hộ quá tốt, cô cho rằng có thể quản lý một công ty cần dựa vào cái gì?

Một phần nhỏ, chính là dựa vào sức lực tàn nhẫn không muốn sống này. — Trong xe thể thao, không gian càng thêm chật hẹp, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy thân xe lắc lư, đèn đường màu cam nổi bật, kéo ra những bóng dáng nghiêng lệch cong dài.

Nhìn kỹ, lại phát hiện bóng chiếc xe lay động dữ dội, có người thấy lại tưởng là gió lớn đổ vào bóng cây che chở chiếc xe, nhưng người có trí tưởng tượng mới biết là không phải, hôm nay cũng không có gió lớn như vậy. Gió không nổi lớn, nhưng người đó một khi nổi điên sẽ khiến cho người khác chịu không nổi. Chân Đường Ý gác trên đồng hồ đo, tiếng động lớn như vậy, hơn nữa động tác lại mạnh bạo, trong lòng cô khẩn trương lo lắng, cả người đều rất căng thẳng, không có cách nào phối hợp.

Thật vất vả mới đợi được Phong Sính ngồi trở lại ghế lái, Đường Ý cố bò dậy, dù sao cô cũng đã như vậy, không sợ Phong Sính nhìn thêm mấy lần nữa. Đường ý nhìn ra ngoài cửa sổ, có vài người ngẫu nhiên đi qua, hẳn là không nhìn thấy tình huống trong xe, hai tay vòng chặt trước ngực, xoay người cầm lấy quần áo. Phong Sính thấy thế, túm lấy tay cô kéo về “Không được mặc”.

Đường Ý rốt cuộc cũng không đè né được lửa giận “Anh điên đủ chưa?” Dựa vào cái gì? Nhìn vào bản thân Phong Sính, mặt người dạ thú, cũng chỉ có quần là xốc xếch thôi, nhưng tại sao lại đem cô lột sạch ngay cả vớ tất cũng không chừa lại!

.