Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt dạ linh tinh - Chương 1

Chương 01.

Lúc cô còn nhỏ, đã từng nghe qua một câu chuyện cổ tích. Vùng nông thôn, vào một đêm trăng sáng, yêu tinh lùn màu vàng sẽ ra ngoài hoạt động. Bọn chúng quanh quẩn trong rừng cây, bụi cỏ, phơi mình dưới ánh trăng giống như bảo vật. Nếu để chút ít sữa tươi và bánh mì ở trước cửa, thì bọn chúng sẽ len lén tới, lấy thức ăn đi. Nếu như đúng lúc đó bạn còn chưa ngủ, thì hãy lén lút đi ra phía sau yêu tinh vàng, cố tìm một cơ hội bắt nó, nó sẽ đau khổ cầu khẩn bạn thả nó ra, hơn nữa sẽ lấy bảo vật trân quý nhất cho bạn. Năm đó, năm thứ bốn mươi chín theo lịch vương triều, cô tám tuổi, trở về trang viên nông thôn tại Ware, bà vú già lớn tuổi ngồi trước giường, dùng giọng nói hiền lành kể câu chuyện xa xưa này cho cô, cô nằm ở trên giường, mở to hai mắt: “Chuyện này có thật sao?”

Vị vú già trầm tư một chút: “Đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, dĩ nhiên, có lẽ thật sự đã có người nhìn thấy hoặc bắt được Yêu tinh vàng. Đối với truyền thuyết, chúng ta không thể phủ nhận nó, lựa chọn tin tưởng so với không tin thì tốt hơn.” Cô tin, cho nên, mỗi ngày cô đều để chút ít sữa tươi và bánh mì ở bên ngoài hàng rào trang trại, qua ngày thứ hai những thứ đồ ăn kia đều biến mất không thấy gì nữa, người khác đều nói, mấy thứ đó bị mèo hoang đi qua ăn hết, nhưng cô vẫn kiên định tin rằng, nhất định là Yêu tinh vàng đã mang đi, và câu chuyện cổ kia là có thật. Vào buổi tối một ngày nọ, rốt cuộc cô cũng nhìn thấy Yêu tinh vàng trong đêm trăng.

Ngày hôm đó cô kiên trì không ngủ, bò đến băng ghế len lén nhìn ra ngoài từ khe hở trên rèm cửa sổ. Từ cửa sổ phòng ngủ nhìn ra bên ngoài, vừa khéo có thể nhìn thấy chỗ cô đã để sữa và bánh mì. Tối hôm đó ánh trăng rất sáng, sau khi tiếng chuông lớn trong hành lang kêu lên không lâu, cô nhìn thấy một cái bóng lén lút bay qua hàng rào, nhanh chóng nhìn quanh một chút, động tác cực kỳ nhanh nhẹn bưng chén sữa tươi lên uống, rồi ôm ổ bánh mì. Trái tim cô đập loạn lên, Yêu tinh vàng! Là Yêu tinh vàng! Cô lặng lẽ mở cửa, nhẹ chân nhẹ tay nhanh chóng chạy xuống tầng dưới, may quá, cả phòng im ắng, tất cả mọi người đều đã ngủ say, không ai phát hiện cô. Cô đặt cái ghế nhỏ ở dưới chân, mở cửa sổ lớn trong đại sảnh ra, rón rén bò ra ngoài.

Trong sân yên tĩnh, gió đêm hơi lạnh thổi tung quần ngủ bằng tơ lụa của cô, hai bàn chân trần đạp trên bãi cỏ mềm mại, cẩn thận từng li từng tí nhích lại gần cái bánh mì mình đặt trên bụi cỏ phía trong hàng rào. Mới vừa rồi, từ cửa sổ cô nhìn thấy Yêu tinh vàng bay qua hàng rào, tiến vào trong bụi cỏ bên cạnh. Cô tin nhất định nó đang ở chỗ này. Cô biết một chỗ khác của hàng rào có khe hở lớn, mà mình có thể chui qua. Cô còn biết từ hướng nào đi vào bụi cỏ sẽ không bị phát hiện.

Cô chui qua hàng rào, lẩn vào lùm cây, đi chưa được hai bước, thì cô đã nhìn thấy một cái bóng núp ở trong góc khác, đang mở to miệng gặm bánh bao. Cô lặng yên không một tiếng động tiến tới gần, phủi đất nhảy đến trước mặt cái bóng kia: “Hmm, bắt được rồi!” Cái bóng kia khẽ run rẩy, nhảy lên, bánh mì rơi trên mặt đất.

Dưới ánh trăng, cô có thể mơ hồ thấy rõ Yêu tinh vàng, quả nhiên mặc một bộ quần áo màu vàng, so với mình cao hơn nửa cái đầu, bộ dáng giống như thiếu niên mười một mười hai tuổi. Yêu tinh vàng thoạt nhìn rất căng thẳng, cô vội vàng dựa theo chuyện cổ tích mà vú già đã kể, an ủi nó, nói: “Nè, anh đừng sợ, chỉ có em phát hiện ra anh thôi, Yêu tinh vàng, en có thể làm bạn với anh không?” Yêu tinh vàng đang từng bước từng bước lui về phía sau, nhắm ngay khe hở của một bụi cây, chuẩn bị chạy trốn, thì nghe được lời cô nói, nó bỗng nhiên dừng lại: “Yêu tinh vàng? Em gọi anh là. . . . . . Yêu tinh vàng?” Giọng nói cũng là giọng của thiếu niên mười mấy tuổi.

Cô gật đầu: “Đúng vậy a, Yêu tinh vàng thích đi ra ngoài trong những đêm có trăng sáng, là anh đúng không? Bánh mì và sữa tươi là do em để cho anh ăn. Em biết anh nhất định có tồn tại.” Yêu tinh vàng thật giống như đang ngẩn người, rồi sau đó lập tức nói: “Khụ… Đúng vậy đúng vậy, anh chính là Yêu tinh vàng. Khụ khụ, em nói một chút cũng không sai. Em thật là thông minh!” Yêu tinh vàng rất nịnh hót hỏi, “Như vậy, cô bé, thật sự chỉ có một mình em thấy anh sao?” Cô giơ đầu ngón tay lên đặt ở khóe miệng: “Suỵt, nhỏ giọng một chút. Dĩ nhiên chỉ có em nhìn thấy anh, bọn họ đều đã ngủ, hơn nữa bọn họ không tin có Yêu tinh vàng. Bọn họ nói tất cả sữa tươi và bánh mì không phải anh ăn mà là mèo hoang ăn.”

Yêu tinh vàng thật giống như vô cùng vui vẻ: “Ha ha, vậy thì tốt, như vậy, em tin anh là Yêu tinh vàng, em đến bắt anh, anh… hẳn là phải đưa bảo vật đúng không?” Cô lắc đầu: “Em không cần bảo vật, chúng ta có thể làm bạn không?” Yêu tinh vàng gãi gãi đầu: “À, cái đó, ừ, bởi vì hôm nay quá muộn, bé ngoan thì phải quay trở về ngủ, cho nên để lần sau chúng ta làm bạn bè nhé. Như vậy, anh đưa em một bảo vật trước!” Yêu tinh vàng ở trên người móc móc, móc ra một vật rồi nhét vào trong tay cô.

Cô nhìn thử, hình như là một đồng tiền xu bình thường trị giá nhỏ nhất. Yêu tinh vàng cười híp mắt sờ sờ đầu của cô: “Đừng xem thường tiền xu này nhé, mặc dù nhìn sơ qua nó giống đồng tiền xu bình thường, nhưng thật ra nó là bảo bối có thể ẩn thân được, chỉ cần em đặt nó ở trên đầu, sau đó tự nhủ ba tiếng ‘ngươi không nhìn thấy ta, nhìn không thấy ta’ là có thể ẩn thân. Nhưng mà, loại thuật ẩn thân này cần tu luyện, vừa bắt đầu không cách nào thành công, sau này em phải cố luyện tập nhiều hơn, một ngày nào đó sẽ làm được!" Cô vui vẻ nắm chặt tiền xu, trịnh trọng gật đầu: “Ừ!”

Yêu tinh vàng thu hồi cái tay sờ lên đỉnh đầu của cô, thở dài: “Ai, anh đã đem bảo bối ẩn thân đưa cho em rồi, những thứ bảo bối ẩn thân khác vẫn còn đang ở trong động của anh, nếu chờ một chút nữa bị những người khác phát hiện sẽ không tốt, cho nên bây giờ anh phải về trước, em có thể đứng ở đây trông chừng giúp anh, đừng để người khác phát hiện mà đuổi theo anh được không?” Cô lưu luyến túm tay áo của Yêu tinh vàng : “Vậy sau này anh có trở lại không?” Yêu tinh vàng xoa xoa đầu cô một lần nữa: “À ~ dĩ nhiên, chúng ta đã là bạn rồi, anh nhất định sẽ lại tới tìm em. Vậy trước hết em phải ngoan ngoãn một chút, ở đây trông chừng giúp anh, anh đi nhé.” Yêu tinh vàng đi được hai bước, bỗng nhiên xoay người lại, “Chuyện ngày hôm nay, đừng nói cho bất kì ai biết."

Cô lại gật đầu một lần nữa, Yêu tinh vàng là bạn của cô, cũng là bí mật của cô. Hình bóng của Yêu tinh vàng nhanh chóng biến mất trong màn đêm, cô nắm chặt tiền xu, đứng tại chỗ không nhúc nhích. Qua thật lâu thật lâu sau, mắt của cô ngày càng nặng, chân cũng đã tê rần, cô không tự chủ được nằm cuộn trên mặt đất, ngủ thật say, trong mộng, Yêu tinh vàng mang cô đi xem bảo vật của nó, có hột xoàn cùng bảo thạch, ở dưới ánh trăng lòe lòe tỏa sáng, cô vui vẻ mỉm cười.

Bởi vì chuyện này, mà cô bị sốt, nằm trên giường mất mấy ngày, bị khiển trách một trận. Nhưng mà, khi nhìn thấy tiền xu kia, cô lại cảm thấy rất thỏa mãn, hạnh phúc. Hàng ngày cô đều đem tiền xu đặt ở trên đầu, đi tới đi lui, không ngừng lẩm bẩm đọc: “Mi nhìn không thấy ta, nhìn không thấy ta…” Rồi sau đó níu lấy mỗi người đi ngang qua “Nè, có nhìn thấy tôi không?” Người bị cô níu lấy luôn lộ ra vẻ mặt “Đứa nhỏ này điên rồi”. Ai, thuật ẩn thân, thật là khó luyện.

.