Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt dạ linh tinh - Chương 3

Chương 03.

Từ sau ngày đó, thiếu niên theo Kastle học kiếm thuật. Thiếu niên tên là Ciel, Kastle ở trong căn nhà gỗ gần ngoại ô thuộc vương đô, hắn nói địa chỉ cho Ciel, ngày nào Ciel cũng tới đây. Mỗi lần đến đều đội cái mũ thật to, mặc quần áo rộng thùng thình. Hắn rất gầy yếu, khí lực lại nhỏ, không cầm nổi kiếm nặng, huấn luyện gần một tháng, vẫn không có tiến bộ gì mấy. Kastle rất thất vọng: “Vừa không có thiên phú, chân tay lại vụng về, lấy loại năng lực lĩnh ngộ này của cậu, muốn đạt tới trình độ có thể đánh thắng đại giáo chủ, ít nhất phải sáu mươi năm nữa. Năm nay Đại giáo chủ đã năm mươi tuổi, nhiều nhất năm mươi năm sau, lão đã chầu trời rồi, căn bản không đợi được đến lúc cậu động thủ, cho nên cậu hoàn toàn có thể buông tha.” Ciel lại trừng hai mắt xinh đẹp lên, một kiếm vung ra, Kastle vội vàng né tránh, Ciel giơ kiếm đuổi theo tới, không có để ý đến phía dưới một chân bước một chân trụ, Kastle theo bản năng đưa tay lên, một tay tóm được hắn, ôm Ciel vững vàng trong ngực. Lập tức mặt Ciel đỏ lên, giơ tay lên cho Kastle một tát, tránh thoát từ trong ngực của hắn, Kastle bụm mặt, ánh mắt khiếp sợ mà ai oán: “Cậu lại lấy oán trả ơn, còn đánh gương mặt mà toàn bộ tiểu thư vương đô mê luyến nhất.” Ciel hừ một tiếng, xoay người đi xa.

Buổi trưa, lúc ăn cơm, Ciel đem lọ thuốc nặng nề đặt ở trước mặt Kastle: “Này, bồi thường cho anh.” Kastle kinh ngạc nhìn nhìn cái lọ, lại nhìn Ciel. Trên mặt Ciel hơi đỏ ửng: “Ừ, chuyện sáng hôm nay… Là tôi không đúng. Là anh có lòng tốt giúp tôi mà thôi. Cái này… Coi như tôi nhận lỗi với anh.” Thấy Kastle đang nhìn lọ thuốc, dừng lại một chút, nhỏ giọng nói, “Này, trước kia tôi chưa từng thử, cho nên hơi bị khét, xin lỗi.” Kastle đưa một viên thuốc vào miệng, nhai hai cái: “Có hơi khét, những vẫn có thể miễn cưỡng ăn được.” Lại nhìn Ciel một chút, cười hì hì nói, “May mà cậu không phải là con gái, nếu không sẽ phải lo lắng tương lai có thể gả ra ngoài được không…” Lời nói chưa dứt, một cái xẻng đã đánh tới trước mặt, Kastle chật vật trốn về phía sau, cả người và ghế đều ngã trên mặt đất: “Này, cậu ——” Ciel cầm cái xẻng, u ám cười: “Ai nha, mới vừa rồi tay trơn, thật xin lỗi thật xin lỗi. Tôi sẽ cho anh một lọ thuốc khác. Phải ăn hết đó ~~”

Kastle ra đường, Ciel cũng thường xuyên ở bên người, lúc trước hắn đi ở trên đường, các cô gái trẻ tuổi đều đỏ mặt len lén nhìn, khiến Kastle rất thỏa mãn. Kể từ khi thường xuyên đi cùng Ciel, những thứ ánh mắt ái mộ kia bị phân ra, một ít rơi trên người Ciel, Kastle có chút phiền muộn. Hơn nữa, bộ dạng Ciel rất được người lớn ưa thích, cùng đi uống đồ nóng, bác gái bán đồ uống đều cho Ciel thêm một chén, Kastle tức đỏ mắt. Một ngày, lúc uống đồ uống ở ven đường, Ciel giống như lơ đãng hỏi hắn: “Suốt ngày thấy anh không có việc gì đi lang thang khắp nơi, thật tò mò làm sao anh nuôi sống mình, tiền của anh là từ đâu tới?”

Kastle híp mắt ngậm ống hút: “Tôi tự có con đường phát tài của tôi. Nhưng cái này là bí mật. Tạm thời không thể nói cho cậu biết.” Nhìn Ciel xem thường cau lỗ mũi, thì nhe răng cười nói, “Tựa như cậu, rốt cuộc cậu là ai, tại sao lại mang cái mũ thật to, cả ngày cũng không chịu bỏ xuống, rốt cuộc cậu gánh vác cừu hận gì, cũng là bí mật. Tôi cũng vậy, chưa từng hỏi đến.” Trong ánh mắt Ciel có cái gì lóe lên một cái, lông mi thật dài rũ xuống: “Tôi có thể nói cho anh biết, tôi có cừu hận gì với đại giáo chủ.” Giọng nói của hắn rất thấp, cũng rất rõ ràng, “Hắn giết cha của tôi.” Hoàng hôn, trời chiều biến đại thụ ven đường vùng đồng nội – ngoại ô lây nhiễm một tầng màu vàng đỏ, ráng hồng phía chân trời tản ra, cùng màu xanh dạt dào cả vùng đất hòa vào nhau, ban đêm ngoại ô vương đô, sự yên lặng mà hài hòa.

Kastle và Ciel đi quanh co trên đường nhỏ, Kastle biết mối hận của Ciel, nhưng nghĩ không ra cái gì để dỗ dành, chỉ có thể lặng yên không lên tiếng mà đi. Ciel bỗng nhiên mở miệng nói: “Anh vẫn không nói chuyện, chẳng lẽ đang đồng tình với tôi?” Ánh mắt Kastle lóe lóe, nói quanh co một tiếng, không biết nên nói cái gì cho phải. Ciel nhìn cánh đồng bát ngát dưới trời chiều ở xa xa, giọng nói bình tĩnh: “Anh không cần đồng tình tôi, tôi sẽ cố gắng luyện tập kiếm thuật, một ngày nào đó, tôi muốn đích thân đánh bại đại giáo chủ, báo thù cho cha.” Hắn ngẩng lên đầu, vẻ mặt tự tin mà kiên định, “Tôi biết, tôi nhất định có thể làm được.”

Kastle vỗ vỗ vai hắn: “Có chí khí.” Ciel nhướng mày cười nói: “Anh bội phục sao?” Kastle cười gật đầu: “Bội phục bội phục, dĩ nhiên bội phục!” Không khí vẫn tích tụ nhất thời được quét sạch, Kastle thoải mái nhìn nhìn bốn phía: “A, thấy những cây hồ đào này, tôi lại nhớ tới khi còn bé, tôi ở vùng nông thôn, thường xuyên đến trang viên của đại quý tộc trộm hồ đào, thường bị chó săn bọn họ nuôi đuổi đến té khói.” Ciel ngửa đầu nhìn cây hồ đào ven đường một chút, bỗng nhiên nhìn Kastle chớp mắt mấy cái: “Vậy bây giờ anh có muốn nhớ lại một chút kỉ niệm khi còn bé hay không?”

Không đợi Kastle kịp phản ứng, hắn đã chạy đến một gốc cây hồ đào bên cạnh, cởi bội kiếm xuống ném ở một bên, dùng cả tay chân bò lên. Cây hồ đào này không tính là quá cao, Ciel leo đến chạc cây, hướng Kastle ở phía dưới phất tay: “Ê, có dám đi lên hay không?” Kastle cũng bỏ bội kiếm xuống, cuốn cuốn tay áo, vừa đi về phía cây vừa cười nói: “Cậu cẩn thận một chút, đừng ngã xuống .”

Ciel cười hì hì phất tay lần nữa, tiếp tục trèo lên phía trước, lại bỗng nhiên trượt chân, giẫm hụt vào không khí. Kastle kêu thảm một tiếng: “Không ——” như mũi tên xông lên phía trước, đỡ được bóng người đang rơi xuống kia. Ciel nặng nề ngã vào ngực hắn, đem Kastle áp đảo trên mặt đất, cái mũ trên đầu rơi ra, mái tóc dài màu nâu vung ra, rơi xuống trên mặt và trên người Kastle.

Kastle ngạc nhiên trừng to mắt, Ciel đỏ bừng cả mặt, nhanh như chớp từ trên người Kastle nhảy sang một bên, Kastle khởi động thân thể, tiếp tục ngơ ngác nhìn “Hắn”. Gương mặt Ciel đỏ ửng giống như hoàng hôn buổi chiều, trong đôi mắt xinh đẹp có một tia chột dạ và ngượng ngùng. Kastle trừng mắt nhìn, dường như cùng Ciel đồng thời mở miệng ——

“Tôi...” “Cậu là nữ....” “Thật ra thì, tôi đã sớm cảm thấy có chút không đúng.” Kastle ngồi trước bàn trong phòng nhỏ, nhìn vẻ mặt Ciel co quắp đối diện, bình tĩnh tự thuật.

“Cậu rất xinh đẹp, chưa bao giờ tháo mũ xuống, luôn mặc quần áo rộng, không cẩn thận đụng phải cậu thì cậu sẽ nổi trận lôi đình.” Kastle lấy ba ngón tay, lắc đầu, “Ai, tại sao tôi không nghĩ ra sớm một chút chứ. Quả nhiên tôi vẫn là một chính nhân quân tử a!” Ciel cúi đầu, nhưng vẫn không nhịn được mà nói thầm: ”Anh? Chính nhân quân tử? Thôi đi.” Chậc chậc, mồm miệng thật cay nghiệt. Nhưng Kastle tràn đầy tinh thần kỵ sĩ mà cảm thấy không nên so đo với cô, hắn làm bộ không nghe thấy.

Ciel giương mắt lên, giọng nói có chút cứng ngắc: “Như vậy, bí mật của tôi anh lại biết một cái rồi.” Kastle bất đắc dĩ thở dài: “Nếu biết hai bí mật của cô rồi, như vậy, tôi cũng nói cho cô biết thêm một bí mật của tôi.” Ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên đứng đắn, “Tôi giống cô, trên người cũng có một mối thù. Đại giáo chủ cũng giết cha của tôi.” Ciel ngạc nhiên, Kastle cười cười, chậm rãi nói: “Tên của tôi, cũng không phải là Kastle Robin, mà là Kastle Moen. Họ của tôi là Moen, Danny Rothschild Moen là cha của tôi.”

Ciel mở to hai mắt, Danny Rothschild Moen, đã từng là cái tên cấm kỵ của vương quốc này, ông là lãnh tụ đoàn thể Kỵ sĩ bí mật phản kháng đại giáo chủ, gần mười năm trước bị thủ hạ của đại giáo chủ bắt được, và bị thiêu chết. Giọng nói của Kastle bình thản: “Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, tôi đã đi theo mẹ trải qua cuộc sống lưu vong khắp nơi, tôi không dám nói cha của tôi là ai, sau khi cha bị đại giáo chủ giết chết, mẹ của tôi bởi vì đau buồn quá độ mà qua đời, chỉ còn lại tôi lưu lạc khắp nơi. Từng có một lần, tôi đến trang viên của một quý tộc đi trộm đồ ăn, còn suýt nữa bị bắt chặt tay. Lúc ấy tôi cho là tôi sắp lên Thiên đường gặp mặt cha mẹ.” Khóe miệng hắn cong lên cười cười, “May mắn, người phát hiện chỉ là một cô bé mới mấy tuổi, nó cho rằng tôi là Yêu tinh vàng trong truyền thuyết, tôi dùng hết trí tuệ dụ dỗ nó, mới thuận lợi bỏ chạy, haiz, đó là lần đầu tiên tôi gạt người thành công như vậy…” Ánh mắt Kastle mù sương, giống như chìm đắm vào trong ký ức, Ciel trừng hai mắt lên, vẻ mặt cứng đờ: “Anh… Anh ở thôn trang Ware một thời gian phải không?” Kastle chớp mắt mấy cái: “Đúng vậy, tôi đúng là ở đó thành công thoát hiểm, làm sao?” Mặt Ciel không chút thay đổi, từ trong cổ áo kéo ra một túi nhỏ luôn mang theo người, mở ra miệng túi, lấy một món đồ ra: “Anh nhận ra cái này không?”

Đó là một tiền xu rất cũ, ở giữa bị đục lỗ, có dây thừng xuyên qua. Ánh mắt Kastle từ tập trung tràn đầy biến thành tan rã: “Không… Sẽ không trùng hợp như thế chứ…” Mặt Ciel không thay đổi chút nào: “Có lúc, mọi chuyện đúng là trùng hợp như vậy.” Dường như Kastle có thể nghe thấy giọng cô bé hổn hển, hắn cứng ngắc cười khan nói: “Cô phải hiểu, một thiếu niên dưới tình huống như vậy, vì giữ được tánh mạng, bất đắc dĩ phải nói lời nói dối nho nhỏ.”

Ciel gật đầu: “Ừ, tôi hiểu. Nhưng...” Cô lộ ra hàm răng trắng như tuyết, âm trầm cười lạnh, “Anh cũng phải hiểu, một cô bé đơn thuần, bởi vì lời nói dối kia của anh, đã phải ăn bao nhiêu đau khổ, làm quá nhiều chuyện buồn cười, chịu bao nhiêu gió đêm thổi vào người!” Khi đó, cô thật ngây ngốc tin tưởng, mình gặp được Yêu tinh vàng. Suốt ngày cô lấy tiền xu, không ngừng niệm ”Ngươi không nhìn thấy ta, nhìn không thấy ta”, tu luyện thuật ẩn thân mà hắn nói; cả đêm cô không ngủ được, ngơ ngác gục bên cửa sổ, chờ Yêu tinh vàng xuất hiện lần nữa; thậm chí cô còn mạo hiểm, không ngừng bị phạt, không ngừng bị bệnh, vào nửa đêm len lén chạy đến hàng rào trước kia, trong bụi cỏ, chịu gió đêm thổi lạnh như băng chờ Yêu tinh vàng đến tìm mình; cho đến khi rời trang viên, cô còn khóc đòi xuống xe ngựa… Cô cũng bị thương đấy, chua xót lúc nhỏ!

Ánh mắt Kastle bỗng nhiên chợt lóe: “Tôi biết cô là ai.” Cô run lên bần bật, kinh hoảng giật mình: “Sao?” Kastle nhìn cô: “Năm đó nơi tôi chạy trốn chính là trang viên của Công tước Limbo. Công Tước Limbo còn khoẻ mạnh, cô nói đại giáo chủ giết cha cô, như vậy nhất định cô không phải con gái của hắn ta. Tôi nhớ được, năm đó cô bé mặc áo choàng mà chỉ quý tộc mới được mặc, vừa là quý tộc, lại có tư cách vào ở trang viên Công Tước...” Ánh mắt cô trở nên kinh hoảng luống cuống, cứng ngắc, sống lưng thẳng tắp, Kastle chậm rãi nói: “Tôi nhớ được, Công Tước Limbo có một cô em gái, hình như gả cho Hầu tước Erding, ba năm trước Hầu tước Erding đã qua đời, có tin đồn hắn bị đại giáo chủ phái người ám sát bỏ mình, Hầu tước Erding có một con gái, năm nay mười bảy tuổi. Cô chính là con gái của Hầu tước Erding sao, Ciel.” Kastle cười cười, “Hoặc gọi cô là Hầu tước tiểu thư Hill Gia Erding?”

Cô rũ mắt xuống, dùng hàm răng cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Anh... Anh nói đúng. Tôi là Hill Gia Erding. Anh biết tôi là ai, chúng ta có cùng cừu hận, sau này anh vẫn có thể tiếp tục dạy kiếm thuật cho tôi, còn có thể trợ giúp tôi đi.” Kastle than thở, cô giương mắt, hung hăng nhìn hắn: “Chẳng lẽ anh kỳ thị tôi là phụ nữ, cảm thấy tôi sẽ không thắng được Đại giáo chủ?” Cô vung tiền xu trong tay lên, đập bàn, “Đừng quên năm đó anh từng lừa tôi, anh phải chịu trách nhiệm vì sự bất hạnh lúc nhỏ của tôi, anh phải đền bù tổn thất cho tôi!” Kastle vô lực mà vuốt vuốt thái dương: “Tiểu thư, tôi có nói qua tôi không dạy kiếm thuật cho cô nữa sao? Tiểu thư mỹ lệ lại có dũng khí vẫn là kiểu người tôi yêu thích, tôi sẽ giống như kỵ sĩ của cô vậy, nghe lời cô, vì cô làm việc.” Hắn nhe răng cười một tiếng, “Chẳng lẽ trừ cái này ra, cô còn muốn đền bù cái khác, nói thí dụ như để tôi lấy thân báo đáp vân vân. Tôi cũng có thể suy nghĩ.”

Mặt của cô như bị thiêu cháy, đỏ tới cổ, căm giận mà xoay người..