Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt dạ linh tinh - Chương 4

Chương 04.

Sau hôm đó, cô vẫn thường xuyên đến tìm Kastle để học kiếm thuật, nhưng cô phát hiện Kastle đối xử với cô đã khác trước rất nhiều. Mặc dù anh vẫn có thể thỉnh thoảng miệng lưỡi trơn tru nói giỡn với cô, nhưng luôn vô tình hay cố ý giữ vững khoảng cách nhất định, lúc chỉ điểm kiếm thuật cũng chỉ làm động tác mẫu, sẽ không nắm tay cô, dạy cô nữa. Cô không nhịn được hỏi: “Này, có phải anh vì tôi là con gái mà câu nệ không.” Kastle cười ha ha: “Nam nữ khác biệt, dĩ nhiên tôi không thể động tay động chân với tiểu thư. Nếu như vì vậy mà làm trở ngại danh dự của cô, tương lai sẽ không có ai thèm lấy cô, bắt tôi chịu trách nhiệm thì làm sao bây giờ.”

Mặt của cô nóng lên, làm bộ như không sao cả mà nói: “Làm sao, nếu như cưới tôi anh cảm thấy thật khó khăn ư?” Cô đứng ở trước mặt hắn, giương mắt nhìn: “Nếu như tôi muốn gả cho anh, anh sẽ sợ sao?” Kastle ngây ngốc, trong nắng sớm, mắt của cô trong suốt thấy đáy, như năm đó ở dưới ánh trăng, hắn giật giật khóe miệng cứng ngắc: “Dĩ nhiên, người đàn ông nào nào cưới cô, nhất định là bất hạnh ba đời, tôi không muốn làm con quỷ xui xẻo bất hạnh kia.” Trong ánh mắt của cô có một tia bi thương, cũng miễn cưỡng cười nói: “A, phải không, vậy tôi sẽ không làm nguyên nhân bất hạnh của anh.” Cô xoay người, sau lưng cô Kastle nhẹ giọng nói: “Tôi mới nói nhảm. Cô rất tốt. Nhưng, tôi sẽ là bất hạnh của cô.”

Cô quay người lại, nhìn Kastle trước mặt, ánh mặt trời chiếu vào mái tóc màu đen xinh đẹp và khuôn mặt gần như hoàn mỹ, ánh mắt hắn không còn vẻ bất cần đời, mắt như hồ nước, sâu không thấy đáy. Cô hất cằm lên: “Nếu tôi có thể bảo đảm tuyệt đối anh sẽ không trở thành bất hạnh của tôi thì sao?” Kastle cười cười: “Trên đời này làm gì có chuyện có thể bảo đảm a.” Lần này là hắn xoay người sang chỗ khác, sải bước rời đi, cô nhìn bóng lưng của hắn, khe khẽ nói: “Cho dù anh là bất hạnh của tôi, tôi cũng nguyện ý.” Giọng nói hòa tan trong gió, hắn không nghe được.

Chuyện lần này, hai người bọn họ đều giả vờ quên mất, không ai nhắc tới nữa, cô tiếp tục tìm Kastle chỉ đạo kiếm thuật, Kastle kiên nhẫn chỉ đạo cô, thỉnh thoảng lải nhải oán trách cô đần, làm sư phụ của cô rất mất mặt, thấy cô tức giận giơ chân rồi sau đó cười ác liệt. Không hơn. Có mấy lần, cô đụng phải mấy người khác nhau ở trong nhà Kastle. Lần đầu tiên là vào ban đêm, ngày đó cô bị ngăn cản, tốn bao nhiêu công sức mới chạy trốn được ra ngoài, Kastle cho rằng cô sẽ không tới nữa, khi cô đẩy cửa phòng hắn ra, Kastle và hai người khác ở trong nhà giật nảy mình.

Hai người kia lập tức đưa tay ấn lên chuôi kiếm, Kastle vội vàng nói: “Không cần gấp gáp, hắn là bằng hữu của tôi – Ciel.” Sau khi cô bại lộ thân phận là con gái thì mỗi ngày vẫn mặc nam trang, mang cái mũ thật to, hai người kia đánh giá xong, mới xác định là thiếu niên vô hại, bỏ tay ra khỏi kiếm, thấp giọng nói hai câu gì đó với Kastle, rồi cáo từ rời đi. Hai người kia đều là nam tử vóc dáng khôi ngô, ánh mắt sắc bén, trên mặt của một người còn có một vết sẹo thật dài. Kastle làm bộ lơ đãng mà tìm đề tài nói chuyện phiếm cùng với cô: “Ai nha, sao cô lại tới đây, tôi còn tưởng rằng Hầu tước tiểu thư khộng chịu được sự cực khổ của luyện kiếm, rốt cục nhìn ra mình không có hi vọng, sáng suốt mà buông tha.”

Cô bĩu môi: “Tôi mới sẽ không buông tha, tôi nhất định sẽ học giỏi kiếm thuật, người đầu tiên tôi đánh cũng là anh.” Kastle ôm lấy hai cánh tay: “Ừ, có chí khí. Tôi thích. Như vậy vì để sớm đến ngày cô đạt tới mục tiêu này, thì hiện tại đi ra sau nhà bắt đầu luyện kiếm đi.” Chuyện về hai người kia, bọn họ ai cũng không có nhắc tới. Về sau, thỉnh thoảng cô còn gặp phải những người khác mấy lần ở trong nhà Kastle, thoạt nhìn rất giống người tráng hán có tay nghề, có trung niên bọc áo choàng xốc vác, còn có thiếu niên trẻ tuổi tuấn lãng giống như Kastle, cho tới bây giờ cô không có hỏi qua những người này là người nào, hắn cũng chưa bao giờ nói.

Một ngày ban đêm, ánh trăng trong sáng, Kastle đi ra khỏi phòng nhỏ của mình, giống như tản bộ từ từ đi tới trong thành, từ từ đi qua đường cái, qua hẻm nhỏ rất sâu, bỗng nhiên, hắn đứng lại, đánh giá mọi nơi, xác định không có ai theo đuôi, đẩy một cánh cửa gỗ cũ rách ra, nhanh chóng đi vào. Một người áo đen đang chờ đợi hắn, Kastle đi theo người áo đen, đi tới một gian phòng cũ rách trong đại sảnh, trong sảnh đốt một ngọn nến u ám, ngồi đầy người, Ciel từng nhìn thấy mấy gương mặt đó tại nhà Kastle. Những người này đều đứng lên, Kastle mỉm cười với bọn họ rồi vuốt cằm, đi tới ngồi xuống chiếc ghế ở vị trí trung tâm, mọi người trong sảnh lại ngồi xuống một lần nữa, Kastle mở miệng, thấp giọng, nói rõ ràng mọi chuyện .

Ánh nến lóe ra, bóng mọi người ở trên vách tường và trên mặt đất chập chờn theo ánh nến, bỗng nhiên, tiếng gõ cửa nặng nề vang lên, Kastle cảnh giác mà cau mày, mọi người đưa tay đặt ở trên binh khí bên hông rồi rối rít đứng dậy. Một người áo đen xuất hiện ở cửa đại sảnh: “Ngoài cửa có một ả đàn bà điên, đang liều mạng gõ cửa, nói nhất định muốn gặp Kastle, ả nói có chuyện khẩn cấp muốn cho cậu biết. Ả nói tên ả là Hill Gia.” Kastle bước nhanh đi ra đại sảnh, Hill Gia đứng ở trong sân, dưới ánh trăng, cô không có mặc nam trang, mái tóc dài cuộn sóng xõa xuống, cô lao thẳng tới Kastle, một phát bắt được cánh tay của hắn, quần áo tơ lụa vang lên soàn soạt: “Nghe, đừng hỏi tôi tại sao biết anh ở nơi này, cũng đừng hỏi tại sao tôi biết anh đang làm gì ở đây. Đại giáo chủ đã phát hiện các anh, nhiều nhất nửa giờ sau, người của bọn họ sẽ chạy tới, các anh đi mau!”

Dưới ánh trăng, Kastle giục ngựa chạy như điên, Hill Gia ngồi ở phía sau hắn, ôm chặt hông của hắn, váy áo và tóc dài của cô nhảy múa ở trong gió, giống như các tinh linh có cánh ban đêm. Sau khi đã chạy thật xa, ở một chỗ trong rừng cây ngoài ngoại ô, Hill Gia bỗng nhiên nhẹ nhàng kéo áo của Kastle: “Tôi không thể đi cùng với anh nữa rồi, thả tôi xuống.” Kastle dắt ngựa, nhìn thiếu nữ trước mặt hắn, mặt của cô giống như ánh trăng điềm tĩnh, hắn thấp giọng nói: “Tôi sớm đã nói, tôi có thể là nguyên nhân bất hạnh của em. Hill Gia, em biết rồi mà, tôi chính là lãnh tụ tổ chức bí mật phản vương triều, giết chết đại giáo chủ , lật đổ nữ vương, kết thúc vương triều Wisconsin Nostra, đây chính là chuyện mà kiếp này tôi thề sẽ phải làm.”

Cô kinh ngạc nhìn hắn: “Tại sao? Chẳng lẽ không phải giết chết đại giáo chủ là được rồi sao? Giết chết đại giáo chủ, quốc gia có thể khôi phục hòa bình, tại sao anh còn muốn làm những chuyện khác?” Kastle nhẹ nhàng mà cười một tiếng: “Trước kia tôi cũng là cho là thế, giết chết đại giáo chủ là được rồi, nhưng mà em suy nghĩ một chút, sao đại giáo chủ trở thành đại giáo chủ đây, là ai cho hắn quyền lợi và địa vị? Là quốc vương, là gia tộc Wisconsin Nostra ngu ngốc vô năng ngồi ở trên vương vị. Hiện tại Vương tộc suy bại, tiểu nữ vương trên vương vị giống như một món đồ chơi con nít, căn bản không thể nào nắm giữ thực quyền, cho dù giết đại giáo chủ, sẽ còn có đại giáo chủ thứ hai, thứ ba xuất hiện. Nếu như muốn mọi người hoàn toàn có một cuộc sống tốt hơn, chỉ còn cách lật đổ cả vương triều Wisconsin Nostra, một lần nữa thành lập một cái quốc gia hòa bình và tự do.” Ánh mắt của hắn ở trong bóng đêm sắc bén mà kiên định, “Cho nên, từ cái ngày cha tôi bị giết chết, tôi đã quyết định, tôi muốn chấm dứt cái vương triều này.” Cô yên lặng nhìn hắn, nước mắt lành lạnh từ mắt của cô bất giác chảy ra, lướt qua khuôn mặt: “Anh nói, rất đúng. Đây là sự thật. Em phản bác không được. Như vậy, cứ dựa theo nguyện vọng của anh, cố gắng lên, em sẽ… em sẽ đợi anh trở về vào một ngày nào đó...”

Kastle đưa tay ôm lấy cô thật chặt, nước mắt của cô thấm vào trên vai hắn, một giọt tiếp một giọt, Kastle lại ôm chặt cô một chút, thấp giọng nói: “Đứa ngốc, em yên tâm, mạng của tôi rất lớn, tôi nhất định sẽ rồi trở về, sẽ không lâu đâu. Lúc này em ngàn vạn không nên đi tìm đại giáo chủ liều mạng a, kiếm thuật của em rất nát, một chiêu sẽ chết. Mối thù của em, tôi sẽ báo thù giúp em, nhất định. Đến lúc đó, vì cảm tạ tôi, em có nguyện ý lấy thân báo đáp, để báo đáp ân tình mà gả cho tôi không?” Cô vùi mặt vào trong ngực hắn, nước mắt không nhịn được mà chảy xuống: “Em… em nguyện ý, cái gì em cũng đều nguyện ý. Em nguyện ý chờ anh tới thay em giết đại giáo chủ , sau đó lại… Anh nhất định phải thành công, em nhất định sẽ làm cho anh thành công.” Kastle vỗ vỗ cô: “Được rồi, vậy thì đừng khóc nhiều như vậy, khóc mãi thì mặt rất khó coi. Tôi muốn tranh thủ thời gian chạy trốn, bằng không sẽ bị đuổi kịp thì xong đời.” Hắn buông tay ra, cười hì hì lau lau nước mắt giúp cô, “Yên tâm đi, tôi là Yêu tinh vàng trong truyền thuyết đúng không, có trăng sáng phù hộ của tôi. Em nhất định phải ngoan ngoãn chờ tôi trở lại cưới em đấy.”

Cô lau lau nước mắt, gật đầu, nhìn thiếu niên phi thân lên ngựa: “Kastle.” Thiếu niên cúi đầu nhìn cô, hướng về phía cô lộ ra mỉm cười, nước mắt của cô dọc theo khuôn mặt mà rơi xuống một lần nữa, “Mặc dù anh nói, anh lừa gạt em anh là Yêu tinh vàng, nhưng anh là người đối xử với em tốt nhất, cho nên, anh làm cái gì, em cũng nguyện ý tiếp nhận, anh vĩnh viễn sẽ không trở thành bất hạnh của em.” Trong giọng nói của Kastle hàm chứa nụ cười: “Em nói thêm gì nữa đi, tôi sẽ không nhịn được mà kéo em vào lễ đường để kết hôn. Này, giống như khi còn bé đó, ngoan ngoãn ở chỗ này giúp tôi trông chừng, sau đó biết điều một chút trở về ngủ.” Cô không nhúc nhích mà đứng ở tại chỗ, nhìn bóng lưng Kastle chui vào trong bóng đêm, giống như rất nhiều năm trước.

.