Hôm nay bạn muốn đọc gì?

Nguyệt dạ linh tinh - Chương 6

Chương 06.

“Sau đó?” Cô bé ngồi ở trước ghế đẩu trừng mắt nhìn, nhìn người phụ nữ đang ngồi trong ghế kể chuyện xưa. Người phụ nữ đưa tay nhéo mặt cô bé, lộ ra nụ cười dịu dàng quyến rũ: “Sau đó, dĩ nhiên kỵ sĩ sẽ không giết công chúa của hắn a, bọn họ cùng nhau rời đi, đến chỗ rất xa rất xa, sống một cuộc sống hạnh phúc.” Cô bé cau lỗ mũi: “Vậy con mới không tin, mẹ kể có đúng câu chuyện của thủ lĩnh quân đội thành lập ra vương quốc hiện tại và nữ vương của triều đại cuối cùng đâu, ai cũng biết cuối cùng thủ lĩnh quân đội giết chết nữ vương, nhưng ông ta cũng bị nữ vương dùng thủ đoạn hèn hạ ám toán đến trọng thượng, cuối cùng chết rất vinh quang. Bây giờ tượng đồng của ông vẫn còn đặt ở quảng trường trong vương đô đây này. Câu chuyện này là mẹ tự biên tự diễn ra, giống như chuyện lúc có ánh trăng thì có Yêu tinh vàng xuất hiện, đúng là bịa đặt. Con không tin.”

Cô bé nhăn lỗ mũi làm mặt quỷ, từ ghế đẩu bật dậy chạy ra ngoài phòng. Mẹ của cô bé ngồi ở trên ghế lắc đầu: “Haiz, trẻ con bây giờ đúng là trưởng thành sớm, những thứ linh tinh này ai dạy con bé. Là chúng ta dạy bậy sao? Thử nghĩ xem lúc em còn nhỏ, ngây thơ cỡ nào…” Thở dài lần nữa, bỗng nhiên hít mũi một cái, đứng dậy hướng về một phía khác hô: “Kastle, không thể nào, tối hôm nay còn ăn cháo yến mạch? Em không ăn cháo yến mạch, em muốn cháo bơ ngô!” Từ trong một cánh cửa lộ ra nửa người nam tử anh tuấn: “Có ăn là tốt rồi, em cái người phụ nữ không biết nấu ăn này, muốn ăn cháo bơ ngô thì tự đi mà nấu! Còn có, em biết cái gì gọi mai danh ẩn tích không? Đã nhấn mạnh nhiều năm như vậy rồi, phải gọi tôi là Cain, Cain, hiểu chưa?”

Người phụ nữ lén lút le lưỡi: “Thật xin lỗi, quen gọi.” Người đàn ông bất đắc dĩ lắc đầu, lùi người lại, tiếp tục chiến đấu hăng hái ở trong phòng bếp. Cô mềm mại nằm ở trên ghế, lộ ra mỉm cười.

Khi đó, ở trong cung điện, cô lặng yên nhìn chăm chú vào hắn, hắn lại kéo tay cô, ngắn gọn phun ra một chữ: “Đi. Cô mở to hai mắt nhìn, Kastle không nhịn được mà quay đầu nhìn cô: “Tôi nói nữ vương bệ hạ, em không vội vàng chạy, chẳng lẽ còn thật sự chờ người đến giết? Những lời nói vừa rồi giống như niệm kinh, nghe thấy mà trên người của tôi run lên một cái, dường như đó không phải là tính cách của em. Mỗi lần em đều lén đi ra ngoài, nhất định là bởi vì trong cung có mật đạo đi, để cho tôi nhìn xem, có thể ra khỏi nơi này hay không?” Bóng tối trong mật đạo, hắn nắm tay cô thật chặt, bước nhanh đi về phía trước, trái tim của cô bịch bịch nhảy, nho nhỏ hỏi hắn: “Vậy, vậy mơ ước thành lập tân vương quốc của anh.”

Hắn nói: “Để cho người khác đi xây, tôi mặc kệ.” Cô hỏi: “Nhưng…nhưng anh là thủ lĩnh của quân Thánh Tường Vi, nếu anh mất tích, thì quân Thánh Tường Vi nên làm cái gì bây giờ?” Hắn hời hợt nói: “Cho người khác xử lý.”

Cô lại nhỏ giọng hỏi: “Không, nhưng…” Hắn không nhịn được nói: “Em dài dòng cái gì vậy, tôi giết chết Đại giáo chủ, mối thù của em đã báo, mối thù của tôi cũng báo, thù của rất nhiều người cũng đã báo. Bây giờ tôi bắt cóc cả nữ vương, đây là cống hiến lớn bực nào, tôi làm như vậy còn chưa đủ nhiều sao? Vốn lấy cơ hội cho người khác biểu hiện, những chuyện khác ai muốn làm thì người đó đi mà làm, giống như tôi là đại anh hùng vậy, cứ vinh quang mà thoái ẩn trong thần thoại.” Trong bóng tối, hơi thở của hắn bỗng dưng tiến tới gần, “Sống cùng với tôi – anh hùng trong truyền thuyết, thế nào, tiền nữ vương bệ hạ em không thoả mãn sao?” Mặt của cô bỏng đến mức như sắp bị thiêu cháy, một đấm nện ở trên vai hắn: “Cái gì mà tiền nữ vương bệ hạ, Thư Thối Vị của em ngày mai mới có thể có hiệu lực, bây giờ em vẫn còn là nữ vương!”

Màn đêm buông xuống, bữa ăn tối đã bày ở trên bàn. Trên bàn ăn có cái đĩa cháo bơ ngô thơm ngào ngạt, cô ra vẻ kinh ngạc trừng to mắt: “Ơ? Cháo yến mạch đâu?” Mặt hắn không thay đổi nghiêng qua nhìn cô một cái: “Ngày mai mới ăn.” Cô cầm lấy cái muỗng, len lén cười.

Ăn xong cơm tối, cô thu dọn bàn ăn, nhìn thấy con gái của mình lén lén lút lút cầm lấy thứ gì, đi ra bên ngoài cửa. Cô lặng lẽ đi theo sau con gái cưng, nhìn thấy cô bé đi tới trong sân, đặt một chén sữa tươi và một ổ bánh bao ở bên cạnh rào chắn. Cô bé quay đầu lại, nhìn thấy mẹ đứng ở trước cửa mỉm cười, mặt đỏ hồng, lắp bắp nói: “Con …con cho mèo hoang ăn…” Cô cười một tiếng, lui vào trong nhà.

Ở dưới ánh trăng, sẽ có yêu tinh vàng xuất hiện, nếu bạn gặp nó, bắt được nó, nó sẽ cho bạn bảo vật trân quý nhất thế gian. Có thể sẽ là ma pháp thần kỳ. Cũng có thể có thể là vương tử bảo vệ bạn cả đời.

Ánh trăng trong suốt, chiếu rọi ở nông thôn yên tĩnh, gió đêm ấp áp, lùm cây vang sào sạt. Đây là sẽ là thời khắc phát sinh đồng thoại. Cho nên, phải tin tưởng đồng thoại. Bởi vì có lúc nào đó, chúng sẽ biến thành thật.

--------------------------********------------------------- THE END.